Nhạc nềnWuxia3

Cân Não Trên Công Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh ngày thứ tám sau khi Vân Hoài Phong bị triều đình bắt giam, bão tuyết ngoài biên cảnh Thiên Sơn vẫn chưa có dấu hiệu dứt. Những bông tuyết thô ráp nặng nề quất thẳng vào mái ngói lưu ly của nha môn tri phủ Vân Trung Thành, tạo nên những tiếng động lộp bộp liên hồi như tiếng gõ trống trận. Bên trong nha môn, không khí lạnh ngắt và ẩm ướt của đá núi bao trùm lấy Công đường Phán quan — nơi vốn được dựng tạm thời để phục vụ các cuộc phán quyết tư pháp hoàng gia.


"Keng... xoảng... keng..."


Tiếng xích sắt nặng nề va chạm vào nhau trên thềm đá ẩm ướt vang lên từ phía cửa hông. Trình Dạ chậm rãi bước vào đại sảnh. Dưới lớp áo tù gấm cũ sờn rách nát, bả vai phải của anh đang co rút từng cơn đau đớn nhức nhối. Di chứng của vết rạn nứt kinh mạch từ trận chiến mỏ đá lạnh ngày hôm qua gặp sương tuyết buốt giá lại càng thêm rát buốt. Vết kiếm cắt mỏng trên cổ do Đoạn Vân Kiếm của Vân Dao để lại đêm trước nay đã đóng một lớp vảy khô cứng, mỗi khi anh nghiêng đầu lại kéo căng da thịt đau nhói. Cổ tay và cổ chân anh vẫn mang nặng vòng Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy, những ký tự ức chế mana trên vòng sắt thỉnh thoảng lại lóe lên ánh sáng mờ nhạt, nhắc nhở anh về thân phận của một tử tù đang bị quản chế.


Tuy nhiên, bước đi của Trình Dạ không hề có sự run rẩy hay hèn nhát của một kẻ sắp bị bóp nghẹt đường sống. Ánh mắt anh sâu thẳm, tĩnh lặng như hồ nước đóng băng dưới vực sâu, thản nhiên quét qua hai hàng nha dịch tư pháp đang lăm lăm gậy gỗ sơn đỏ đen đứng sừng sững dọc lối đi.


Phía trên công đường cao ngất, Quan thuế biên thùy Tào Ngụy ngồi bệ vệ trên chiếc ghế bành bọc da hổ. Gã là một gã đàn ông mập mạp ngoài bốn mươi tuổi, gương mặt bóng dầu xảo quyệt đầy nếp nhăn giả tạo, mặc quan phục màu lục nhạt thêu hoa văn mây trắng. Ngón tay gập ghềnh của gã đeo chiếc nhẫn ngọc quý lớn, đang thong thả gõ nhẹ lên chiếc bàn gỗ mun đen bóng.


Nhìn thấy Trình Dạ bước vào trong bộ dạng tàn tạ của một tù nhân mang xích sắt, khóe môi Tào Ngụy khẽ nhếch lên một vệt cười khinh miệt. Gã tin tưởng tuyệt đối rằng Vân gia tị nạn đang bị dồn vào đường cùng đói khát ngoài thung lũng hoang phế kia bắt buộc phải đầu hàng. Gã tin gã đang nắm chuôi dao quyết định sinh mệnh của cả dòng họ phản tặc.


"Chát!"


Tào Ngụy mạnh mẽ đập kinh đường mộc xuống bàn, tiếng nổ chói tai vang vọng khắp gian phòng u ám, làm rung rinh cả những ngọn nến sáp ong đang bốc khói đen nhạt.


"Vân Hoài Phong! Ngươi có biết tội của ngươi chưa?!" Giọng Tào Ngụy rít qua kẽ răng xảo quyệt, vang dội đầy uy hiếp chính trị. "Theo sắc lệnh khẩn cấp của hoàng triều về việc truy thu thuế phản loạn, nha môn thuế biên giới chính thức tuyên bố niêm phong toàn bộ Ngân Khố Vân Gia Bị Niêm Phong tại Vân Trung Thành. Toàn bộ xe lương thực và muối lậu của thương hội Lục Thị vận chuyển trái phép vào thung lũng phế tích của các ngươi cũng đã bị tịch thu làm công quỹ triều đình!"


Gã rướn người về phía trước, gương mặt bóng dầu lộ rõ vẻ tham lam tột độ:


"Bão tuyết Thiên Sơn đang phong tỏa mọi lối mòn. Không có xe lương kia, hơn một trăm tộc nhân già trẻ lớn bé của Vân gia các ngươi sẽ biến thành những xác chết đóng băng trong vòng hai ngày tới. Nếu ngươi còn chút tỉnh táo của một cựu thống lĩnh, hãy lập tức giao nộp Bản đồ ngầm Hắc Vũ để chuộc lại tội lỗi. Bằng không, đúng giờ Thìn sáng mai, ta sẽ cho phóng hỏa thiêu rụi hoàn toàn kho lương tịch thu được ngay trước cửa thung lũng!"


Trình Dạ đứng lặng im giữa công đường, đối mặt với áp lực tư pháp và đòn tống tiền kinh tế dã man của gã quan thuế thối nát. Anh không hề hoảng sợ, cũng không hề bộc lộ sự giận dữ bốc đồng. Là một nhà đàm phán khủng hoảng hiện đại, anh biết rõ: khi đối thủ đưa ra tối hậu thư tống tiền, đó là lúc họ đang lo sợ nhất về khoảng trống thời gian. Tào Ngụy muốn cướp đoạt bản đồ ngầm trước khi Đại phán quan Khương Hàn trở về.


Trình Dạ khẽ đưa bàn tay trái lên, năm ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vòng xích sắt đen khóa chặt cổ tay phải.


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiếng gõ nhịp đều đặn vang lên giữa công đường tĩnh lặng, mang theo một tần số sóng âm xoa dịu và áp lực tâm lý học lâm sàng hiện đại cực kỳ tinh vi. Tiếng gõ nhịp ấy như một chiếc đồng hồ đếm ngược vô hình găm thẳng vào sự nôn nóng của Tào Ngụy.


"Tào đại nhân," Trình Dạ chậm rãi lên tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng vô cùng điềm tĩnh, rõ ràng từng chữ: "Bà nghĩ tôi tự bước vào nha môn này để quỳ gối cầu xin lòng trắc ẩn của một con cáo tham lam sao?"


"Ngươi nói cái gì?!" Tào Ngụy đập bàn đứng phắt dậy, gương mặt mập mạp đỏ gay vì giận dữ. "Một tên phản tặc phế nhân mang xiềng xích, dám vô lễ trước công đường của triều đình?!"


"Vô lễ?" Trình Dạ khẽ nhếch môi cười lạnh, ánh mắt sâu thẳm đột ngột rực sáng tia lửa xanh lam nhạt dưới thấu kính của Kính Đơn Cơ Khí Cổ Kính ẩn sau mái tóc rối. "Tào đại nhân, tôi đang cứu mạng gã đấy. Gã cho rằng gã đang dùng cái đói để bóp nghẹt Vân gia, nhưng gã không biết rằng lòng tham lậu quặng sắt của gã đã để lại dấu vết tài chính chí mạng giúp tôi lật ngược thế cờ ngay tại chỗ này."


Nói rồi, Trình Dạ khẽ luồn bàn tay trái vào vạt áo tù rách nát, chậm rãi rút ra một cuốn sổ tay bọc da dê cũ sờn bám đầy bụi đất và vết dầu mỡ đen — đó chính là cuốn Sổ Sách Tham Nhũng Của Tào Ngụy mà Lục Vô Song đã mạo hiểm đột nhập nha môn thuế trộm được ngay trong đêm bão tuyết vừa qua.


Tào Ngụy vừa nhìn thấy cuốn sổ bọc da dê kia, đồng tử mắt gã lập tức co rụt lại như kim châm. Gương mặt mập mạp bóng dầu đang đỏ gay bỗng chốc xám ngoét đi, nhịp thở của gã trở nên dồn dập, đứt quãng.


"Cái đó... Tại sao cái đó lại nằm trong tay ngươi?!" Giọng Tào Ngụy run rẩy, gã vội vã thò tay xuống ngăn kéo bệ thờ thần tài sau ghế ngồi để kiểm tra, nhưng hộc tủ trống rỗng đã xác nhận cơn ác mộng tồi tệ nhất của gã.


Trình Dạ thong thả lật từng trang sổ sách, giọng đọc trầm thấp vang lên đều đặn giữa công đường u ám:


"Ngày mười lăm tháng ba, xuất lậu ba mươi tấn quặng sắt chịu lực thô từ mỏ đá biên giới sang tỉnh lân cận, thu lợi bất chính tám trăm lượng bạc, hối lộ cho Tri phủ Quách đại nhân ba trăm lượng. Ngày mười hai tháng tư, ngụy tạo số liệu trốn thuế tiêu thụ muối của thương hội Lục Thị, nhận hối lộ năm trăm lượng bạc... Tổng cộng trong vòng nửa năm, số tiền thuế triều đình bị gã biển thủ và hối lộ đã lên đến hơn năm ngàn lượng bạc."


Anh đóng mạnh cuốn sổ lại, tiếng *bộp* vang lên như một phán quyết tử thần:


"Tào đại nhân, theo luật pháp của Đế Quốc Thần Khải, tội biển thủ ngân khố thuế triều đình vượt quá một ngàn lượng bạc sẽ bị khép vào tội mưu phản, lập tức bị tru di tam tộc, chém đầu bêu nắng tại hoàng thành. Gã nghĩ sắc lệnh tru di Vân gia của hoàng đế tàn bạo, hay đao của chấp pháp giả hoàng gia chém đầu gã nhanh hơn?"


Đây chính là kỹ năng Đánh Vào Nỗi Sợ Hãi cực hạn của một nhà đàm phán hiện đại. Trình Dạ không dùng vũ lực ma pháp, anh chỉ dùng chính điểm yếu tham nhũng chí mạng và nỗi sợ mất chức, mất đầu của gã quan thuế thối nát để đập tan thế chủ động của đối thủ.


"Vu khống! Đây là sổ sách ngụy tạo giả mạo! Ngươi là phản tặc tử tù dám ngụy tạo chứng cứ bôi nhọ quan triều đình!" Tào Ngụy điên cuồng gào thét, mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng dọc theo thái dương bóng dầu của gã. Gã chỉ thẳng tay vào Trình Dạ, hét lớn với hai hàng nha dịch: "Nha dịch đâu! Áp giải tên phản tặc này xuống! Lập tức dùng cực hình kẹp ngón tay bẻ xương cho ta! Tra khảo xem kẻ nào đã đồng lõa ngụy tạo cuốn sổ này! Giết gã ngay lập tức!"


Hai mươi nha dịch tư pháp nghe lệnh, lập tức giương gậy gỗ sơn đỏ đen gầm thét xông lên bao vây lấy Trình Dạ. Sát khí bạo lực bao trùm lấy khoảng không gian hẹp cự ly gần.


Trình Dạ vẫn đứng im không nhúc nhích. Anh không hề vận dụng mana tự vệ vật lý, cũng không hề có ý định đánh trả cận chiến. Anh chậm rãi đưa bàn tay trái lên cao, để lộ chiếc Nhẫn Ngọc Khắc Hổ đeo trên ngón tay cái đang tỏa ra luồng hơi ấm mỏng manh dưới ánh nến sáp ong.


"Ai dám động vào tôi?"


Giọng Trình Dạ lạnh buốt như băng tuyết Thiên Sơn, mang theo một sự răn đe chính trị tuyệt đối.


Nha dịch vừa nhìn thấy chiếc Nhẫn Ngọc Khắc Hổ — tín vật thống lĩnh binh quyền tối cao của phủ tổng đốc — liền kinh hoàng khựng bước chân lại. Họ là binh lính địa phương, biết rõ chiếc nhẫn ngọc này đại diện cho quyền lực tối cao của Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ tại biên cảnh. Đụng vào chiếc nhẫn ngọc này, đồng nghĩa với việc đối đầu trực tiếp với hàng vạn quân tuần biên thiết giáp.


"Tào đại nhân," Trình Dạ nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của Tào Ngụy, nói từng chữ sắc bén như đao khắc: "Gã hãy nhìn ra ngoài cửa nha môn xem là ai đang đứng gác ngoài kia."


Tào Ngụy run rẩy hướng mắt ra ngoài cửa đại sảnh. Dưới màn mưa tuyết trắng xóa, Triệu Vũ — gã cận vệ khổng lồ của tổng đốc, quán quân võ đài biên cảnh — đang sừng sững đứng khoanh tay bên cạnh cỗ xe ngựa của Lão Mã. Cặp bao tay hắc thiết thiên thạch nặng nề bên hông gã tỏa ra một luồng uy áp võ học Ngưng Khí đỉnh phong răn đe cực mạnh, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ kẻ nào dám làm loạn.


Trình Dạ tiếp tục tung đòn khóa chặt tâm lý đối thủ:


"Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ đã ký lệnh hoãn binh tạm thời bảo hộ cho tôi. Nếu tôi chịu bất kỳ một vết thương nào trên công đường này, Triệu Vũ sẽ lập tức dẫn quân tịch thu toàn bộ nha môn thuế dưới danh nghĩa điều tra tham nhũng bảo vệ tài sản hoàng gia. Hơn nữa, gã nghĩ tôi ngu ngốc đến mức mang cuốn sổ gốc duy nhất này đến đây nộp mạng sao? Bản sao của cuốn sổ sách tham nhũng này đã được mạng lưới Hắc Vũ cất giấu an toàn tại ba trạm liên lạc ngầm khác nhau ngoài thành. Chỉ cần tôi không bước ra khỏi nha môn này trước giờ Dần, các bản sao sẽ lập tức bay thẳng về bàn làm việc của Mật sứ hoàng thành và Ngự sử đài tại hoàng đô."


Tào Ngụy nghe đến đây, toàn thân rụng rời, đầu gối bỗng chốc nhũn ra. Gã lảo đảo thối lui hai bước rồi quỵ sụp xuống chiếc ghế bành da hổ, mồ hôi hột rơi đầy mặt nhễ nhại, làm ướt sũng cả vạt quan phục lụa gấm.


Gã biết mình đã hoàn toàn thua cuộc trước một bộ óc phân tích và đàm phán đáng sợ vượt xa sự hiểu biết của gã về một tên phản tặc mất trí nhớ hèn nhát. Trình Dạ đã thiết lập một thế trận hoàn hảo khóa chặt mọi đường lui của gã: dùng nhẫn ngọc của tổng đốc để vô hiệu hóa vũ lực nha dịch, dùng bản sao sổ sách để vô hiệu hóa mưu đồ diệt khẩu, và dùng chính luật pháp triều đình để bóp nghẹt quyền lực tư pháp của gã.


"Lui ra... Toàn bộ lui ra cho ta!" Tào Ngụy khàn giọng hét lên với hai hàng nha dịch đang ngơ ngác đứng nhìn. Gã xua tay điên cuồng như muốn đuổi những bóng ma đang vây hãm tâm trí gã.


Nha dịch tư pháp vội vã thu gậy gỗ, lục tục rút lui ra ngoài đại sảnh, đóng chặt cánh cửa gỗ dày lại, nhường chỗ cho khoảng không gian tĩnh lặng, ngột ngạt chỉ còn lại hai người.


"Vân thống lĩnh... Vân đại ca..." Tào Ngụy lắp bắp, gương mặt mập mạp bóng dầu cố nặn ra một nụ cười cầu tài thảm hại. Gã bước xuống khỏi bục cao, quỳ một gối xuống thềm đá lạnh trước mặt Trình Dạ, giọng run rẩy cầu xin: "Là tiểu nhân có mắt không tròng... là tiểu nhân bị Khương Hàn ép buộc bóp nghẹt Vân gia... Xin đại nhân giơ cao đánh khẽ, tha cho tiểu nhân một con đường sống! Đại nhân muốn bao nhiêu tiền vàng? Ngân Khố Vân Gia Bị Niêm Phong... tiểu nhân sẽ bí mật giải tỏa phong tỏa trả lại cho ngài một nửa!"


Trình Dạ nhìn gã quan thuế đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt vẫn lạnh lùng, không một chút dao động trước sự mua chuộc bằng tiền vàng. Là một nhà đàm phán chuyên nghiệp, anh biết rõ giới hạn của cuộc thỏa hiệp này: nếu đòi hỏi giải tỏa toàn bộ ngân khố lúc này, sự biến động tài chính lớn sẽ lập tức kích hoạt sự chú ý của mật viện hoàng gia và Mật sứ hoàng thành Trần Bá vừa xuất hiện.


Anh cần nguồn lực để cứu đói cho gia tộc ngay lập tức, chứ không phải một hòm tiền vàng gây họa diệt môn sớm.


"Tôi không cần tiền vàng của gã lúc này," Trình Dạ chậm rãi nói, giọng nói đầy sức ép răn đe: "Tôi chỉ cần gã ký lệnh giải phóng niêm phong khẩn cấp cho một ngàn lượng bạc lương thực và muối lậu đang bị phong tỏa ngoài thung lũng dưới danh nghĩa 'quân nhu phòng dịch biên giới' của phủ tổng đốc. Toàn bộ số lương thực muối đó phải được vận chuyển an toàn vào Doanh trại Vân gia quân trước giờ Dần đêm nay."


Anh cúi người xuống sát gương mặt đang run rẩy của Tào Ngụy, gõ nhẹ ngón tay lên chiếc nhẫn ngọc khắc hổ:


"Đổi lại, cuốn sổ sách gốc này sẽ tạm thời được giữ kín trong tay tôi. Chỉ cần gã ngoan ngoãn làm một quân cờ im lặng canh giữ biên thuế, tôi bảo đảm gã sẽ giữ được cái đầu trên cổ và chiếc ghế quan thuế này cho đến khi Khương Hàn bại trận. Bằng không, gã tự biết kết cục của mình."


Tào Ngụy vội vã gật đầu lia lịa như tế sao, mồ hôi hột rơi đầy mặt ướt sũng thềm đá. Gã run rẩy bò dậy, chạy vội về phía bàn mun, cầm bút lông chấm đầy mực đỏ, tay run bắn lên ký tên và đóng dấu ấn tín chính thức của nha môn lên tờ lệnh giải phóng niêm phong khẩn cấp.


"Đây... Lệnh giải phong tỏa đây! Xin đại nhân cầm lấy!" Tào Ngụy dâng tờ lệnh đóng dấu đỏ rực bằng hai tay lên trước mặt Trình Dạ, gương mặt xám ngoét đầy sự cam chịu và sợ hãi mất đầu rụng rời.


Trình Dạ chậm rãi nhận lấy tờ lệnh giải phong tỏa khẩn cấp, ánh mắt lướt qua nét mực đỏ vẫn chưa kịp khô hoàn toàn. Cuộc khủng hoảng kinh tế đói rét hoành hành trong trại tị nạn Vân gia suốt đêm qua đã được giải quyết triệt để chỉ bằng một cuốn sổ sách và nghệ thuật đàm phán tống tiền chính trị sắc bén.


Tuy nhiên, ngay khi Trình Dạ chuẩn bị quay lưng bước ra khỏi công đường u ám, tiếng xích sắt va chạm khẽ lách cách dường như bị bóp nghẹt bởi một luồng gió lạnh buốt đột ngột ập vào từ phía cửa chính nha môn.


Cánh cửa gỗ dày bị đẩy phăng ra, mang theo một luồng bão tuyết trắng xóa tràn ngập sảnh đường.


Một bóng người già nua khoác triều phục mật sứ hoàng cung màu đỏ sẫm thêu hoa văn chim hạc vàng rực rỡ bừng bừng sát khí bước vào — Mật sứ hoàng thành Trần Bá đã bất ngờ xuất hiện sớm hơn dự kiến hòng giám sát tiến độ thu thuế và hành quyết Vân gia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!