Nhạc nềnWuxia3

Bão Tuyết Và Kho Lương Trống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng móng ngựa của quân cấm vệ dậm rầm rập trên thềm đá phủ tri phủ rẽ tuyết xuất phát, khơi mào cho chuyến hành trình tử thần hướng về lăng mộ cổ Vân gia. Luồng sát khí lạnh ngắt từ đoàn quân của Đại phán quan Khương Hàn dần bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít gào buốt giá của biên cảnh Thiên Sơn. Đêm đó, bão tuyết đầu mùa chính thức đổ ập xuống toàn bộ vùng biên thùy, phủ một màu trắng xóa u ám và chết chóc lên những vách đá xám xịt.


Nhưng đối với gia tộc Vân thị, cơn bão tuyết này không chỉ mang theo cái lạnh thấu xương, mà còn kéo theo một lưỡi đao vô hình khác tàn nhẫn hơn gấp bội: nạn đói.


Tại Doanh trại Vân gia quân (Phế tích) nằm sâu trong một thung lũng hẻo lánh ngoài biên ải, những chiếc lều vải rách nát, loang lổ vết cháy sém từ cuộc binh biến nửa năm trước đang rung lên bần bật trước từng cơn cuồng phong. Tuyết phủ dày trên những mái lều xơ xác, đe dọa kéo sập nơi trú ẩn tạm thời của hơn một trăm tộc nhân Vân gia tị nạn. Bên trong lều trung quân, đống lửa củi thông nhỏ nhoi đang lách tách cháy, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt không đủ để xua đi cái lạnh đang gặm nhấm da thịt.


Trình Dạ ngồi lặng im trên một khúc gỗ mục sát rìa đống lửa. Dưới lớp áo tù gấm cũ sờn rách nát, kinh mạch bả vai phải của anh đang co rút từng cơn đau đớn nhức nhối — di chứng của vết rạn nứt từ trận chiến mỏ đá lạnh vẫn chưa được chữa trị hoàn toàn. Vết kiếm cắt mỏng trên cổ do Đoạn Vân Kiếm của Vân Dao để lại đêm trước nay đã đóng một lớp vảy rát buốt. Cổ tay và cổ chân anh vẫn mang nặng vòng Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy, những ký tự ức chế mana trên vòng sắt thỉnh thoảng lại lóe lên ánh sáng mờ nhạt, nhắc nhở anh về thân phận của một tử tù đang bị giám sát ngầm.


Sau khi Khương Hàn dẫn cấm vệ quân rời đi càn quét lăng mộ cổ ngay trong đêm, Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ đã thực hiện một phần thỏa ước hoãn binh tạm thời: lão cho phép Trình Dạ được áp giải tạm thời ra doanh trại phế tích này dưới danh nghĩa "tù nhân đặc biệt được quản chế" để ổn định tàn quân. Thực chất, đây là một nước cờ đi dây của Tiêu Thừa Vũ nhằm vắt kiệt giá trị của anh trước khi triều đình có động thái mới.


"Thống lĩnh... không xong rồi."


Lão quản gia A Phúc bước vào lều, gương mặt già nua đầy nếp nhăn xám xịt đi vì lạnh và lo lắng. Lão quỳ một gối xuống nền đất lạnh, giọng run rẩy báo cáo:


"Kho lương thực dự trữ của doanh trại đã cạn kiệt hoàn toàn từ chiều nay. Trẻ em và người già đang bắt đầu co rút vì đói lạnh. Chuyến xe tiếp tế Lương Thực Muối Lậu mà chúng ta bí mật đặt mua từ thương hội Lục Thị thông qua tiệm trà Hắc Vũ... đã bị chặn đứng ngoài thung lũng."


Trình Dạ không hề ngẩng đầu, năm ngón tay trái đeo chiếc Nhẫn Ngọc Khắc Hổ khẽ gõ nhịp đều đặn lên vòng xích sắt đen. Nhịp gõ *cộc, cộc, cộc* vang lên đều đặn, tĩnh lặng như một chiếc đồng hồ đếm ngược giữa tiếng bão tuyết gầm rú ngoài lều.


"Ai chặn?" Giọng Trình Dạ khàn đặc nhưng vô cùng bình tĩnh.


"Là Quan thuế biên thùy Tào Ngụy," A Phúc căm phẫn nói, bóp chặt nắm tay. "Gã dẫn theo hai mươi nha dịch tư pháp và lính gác mỏ đá, dựng rào chắn phong tỏa lối vào thung lũng duy nhất. Gã tuyên bố toàn bộ xe lương thực và muối lậu kia là tài sản tịch thu của phản tặc Vân thị để truy thu thuế phản loạn. Gã đã niêm phong toàn bộ xe lương, không cho phép một hạt gạo nào lọt vào doanh trại."


Cuộc Khủng Hoảng Lương Thực đã bùng nổ đúng như dự đoán của Trình Dạ. Tào Ngụy — kẻ cấu kết với Khương Hàn để bóp nghẹt Vân gia — đã ra tay ngay khi đại phán quan rời thành. Gã biết Vân gia đang ở thế cùng đường, và gã muốn dùng cái đói để ép anh phải khuất phục trước khi Khương Hàn trở về lập công.


Chưa kịp để Trình Dạ đưa ra mệnh lệnh, một tiếng gào khóc cay nghiệt đột ngột cắt ngang bầu không khí ngột ngạt trong lều.


Vân Thục Nghi — thím họ của tiền chủ — hùng hổ bước vào, gương mặt gầy gò nhọn hoắt nổi đầy những vệt đỏ gay vì giận dữ và hoảng loạn. Đi sau bà ta là Vân Hoài Sơn, thúc phụ nhu nhược đang láo liên sợ hãi, cùng một vài tộc nhân phe chủ hòa.


"Vân Hoài Phong! Ngươi nhìn xem ngươi đã đưa gia tộc này vào con đường chết thế nào chưa?!" Vân Thục Nghi chỉ thẳng ngón tay dài đeo chiếc nhẫn ngọc sứt mẻ vào mặt Trình Dạ, giọng thé lên đầy oán trách. "Lương thực đã hết! Ngoài kia bão tuyết ngập trời, tuần binh thì bao vây, giờ ngay cả một hạt muối cũng không có! Ngươi giả điên giả dại nửa năm trời, giờ lại dùng mưu kế hèn nhát để kéo chúng ta ra cái phế tích này chịu chết đói sao?!"


Bà ta quay sang các trưởng lão phía sau, rút từ trong đế giày gấm cũ sờn ra một chiếc hộp trang sức bằng sắt đen nhỏ, mở ra để lộ năm mươi đồng tiền vàng hoàng gia lấp lánh dưới ánh lửa tàn:


"Đây là năm mươi đồng tiền vàng cuối cùng của gia tộc mà ta đã mạo hiểm giấu giếm được! Chúng ta không thể chết đói ở đây vì cái danh nghĩa trung nghĩa hão huyền của ngươi! Phân chia số tiền này đi! Mỗi người tự tìm đường trốn chạy qua biên giới núi tuyết, ai sống được thì sống! Còn hơn là ngồi đây chờ chết đói theo lệnh của một tên điên!"


Sự hoảng loạn của Vân Thục Nghi như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Mấy tộc nhân phe chủ hòa lập tức xôn xao, ánh mắt tham lam và tuyệt vọng đổ dồn vào chiếc hộp sắt đen. Vân Hoài Sơn run rẩy bước lên, tay cầm chiếc ấn tín giả tự khắc bằng gỗ đàn hương, lí nhí nói:


"Thục Nghi nói đúng... Hoài Phong à, hay là ta mang chiếc ấn tín này ra dâng nộp cho Tào Ngụy đại nhân, cầu xin gã giải phong tỏa xe lương? Gã chỉ cần tiền và công trạng, chúng ta quỳ gối một chút có khi lại giữ được mạng..."


*Xoạt!*


Một luồng kiếm khí lạnh ngắt đột ngột bùng phát giữa căn lều. Vân Dao bước ra từ góc tối, vóc dáng mảnh khảnh trong bộ chiến phục da cũ đỏ sẫm tỏa ra một sự căm phẫn tột độ. Cô rút thanh kiếm gãy Đoạn Vân Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm rỉ sét dừng lại ngay sát chiếc hộp sắt trên tay Vân Thục Nghi, ánh mắt sắc bén như chim ưng:


"Ai dám phân chia tài sản gia tộc lúc này? Ai dám quỳ gối trước kẻ thù để cầu xin sự sống?!"


Vân Thục Nghi biến sắc, lùi lại một bước nhưng vẫn cay nghiệt gào lên: "Con ranh con! Ngươi định dùng kiếm gãy để dọa thím ngươi sao? Cha ngươi đã phế, ngươi cũng chỉ là một kẻ luyện thể đỉnh phong, ngoài kia có hàng trăm quân tuần biên giáp sắt, ngươi giỏi thì ra ngoài kia mà chém chúng lấy lương thực về đây!"


Không khí trong lều căng thẳng đến mức cực hạn, bờ vực của một cuộc bạo loạn đẫm máu trong chính nội bộ gia tộc đang cận kề. Các trưởng lão bảo thủ bắt đầu lớn tiếng tranh cãi, đẩy Vân gia vào sự phân rã hoàn toàn.


"Câm miệng."


Một giọng nói trầm thấp, tĩnh lặng nhưng mang theo một uy áp tinh thần lực lạnh buốt đột ngột vang lên từ phía đống lửa.


Giọng nói không hề lớn, nhưng nó mang theo một sự bình tĩnh đáng sợ của một nhà đàm phán khủng hoảng hiện đại, lập tức át đi mọi tiếng gào khóc và tranh cãi. Toàn bộ căn lều rơi vào trạng thái im lặng chết chóc. Mọi ánh mắt, từ sự giận dữ của Vân Dao, sự cay nghiệt của Vân Thục Nghi, đến sự nhu nhược của Vân Hoài Sơn, đều đổ dồn về phía Trình Dạ.


Trình Dạ chậm rãi đứng dậy. Tiếng xích sắt đen va chạm vào nhau phát ra những âm thanh *lách cách* khô khốc trên nền đất lạnh. Anh bước từng bước đến trước mặt Vân Thục Nghi, đôi mắt sâu thẳm tĩnh lặng như hồ nước thu dưới bóng tối của mái tóc rối bù, nhìn thẳng vào tâm trí bà ta.


"Chia tiền?" Trình Dạ khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo một sự khinh miệt lạnh lùng. "Vân phu nhân, bà nghĩ năm mươi đồng tiền vàng này có thể mua được mạng sống của bà giữa bão tuyết Thiên Sơn sao?"


Anh đưa ngón tay trỏ gõ nhẹ lên nắp hộp sắt đen, phát ra tiếng *gõ* đều đặn:


"Bão tuyết đang phong tỏa toàn bộ lối mòn biên giới. Ngoài kia không có một tiệm thóc nào mở cửa, không có một thương hội nào dám giao dịch công khai. Giữ tiền vàng trong tay lúc này, chỉ là giữ những cục sắt lạnh ngắt không thể ăn, không thể sưởi ấm. Bà định dùng tiền vàng để đút lót cho lính tuần biên của Bạch Lộ hay kỵ binh của Lý Sâm?"


Trình Dạ tiến thêm một bước, áp sát uy áp tinh thần lực khiến Vân Thục Nghi phải run rẩy lùi lại:


"Năm mươi đồng tiền vàng này, một khi lọt ra ngoài, sẽ là mồi nhử tốt nhất biến các ngươi thành mục tiêu săn lùng của mã tặc hoang dã và thợ săn tiền thưởng Mã Thiết. Các ngươi sẽ bị cướp bóc, bị cưỡng hiếp, và bị đóng băng thành những xác chết không đầu trên núi tuyết trước khi kịp nhìn thấy cửa ải biên giới. Chia tiền lúc này, không phải là tìm đường sống, mà là tự sát tập thể một cách ngu xuẩn nhất."


Lời phân tích kinh tế học và logic sinh tồn tàn nhẫn của Trình Dạ như một lưỡi dao mổ xẻ hoàn hảo nỗi sợ hãi thực tế của các tộc nhân. Những trưởng lão vừa rồi còn xôn xao nay đều cúi đầu, mặt cắt không còn giọt máu. Họ nhận ra lời anh nói hoàn toàn là sự thật khách quan.


"Còn thúc phụ," Trình Dạ quay sang Vân Hoài Sơn, ánh mắt lạnh lẽo quét qua chiếc ấn tín giả bằng gỗ: "Tào Ngụy là một con cáo tham lam cấu kết với phán quan. Gã niêm phong lương thực không phải vì gã thiếu tiền, mà là vì gã muốn vắt kiệt giá trị của Vân gia trước khi Khương Hàn trở về. Thúc mang chiếc ấn tín giả này ra dâng nộp, gã không chỉ không giải phong tỏa xe lương, mà còn khép thúc vào tội ngụy tạo tín vật gia tộc mưu phản, lập tức chém đầu răn đe tại chỗ để lấy công trạng với hoàng đô. Thúc muốn thử độ sắc của đao gã sao?"


Vân Hoài Sơn nghe vậy, tay run bắn lên làm rơi chiếc ấn gỗ xuống đất, vội vã lùi lại phía sau không dám ho he một lời.


Trình Dạ cúi xuống, nhặt chiếc hộp sắt đen chứa năm mươi đồng tiền vàng từ tay Vân Thục Nghi đang đờ đẫn vì sợ hãi. Anh đưa chiếc hộp cho lão quản gia A Phúc, giọng nói dứt khoát đầy uy quyền của một tộc trưởng thực sự:


"A Phúc, tịch thu toàn bộ số tài chính này vào công quỹ hậu cần. Từ hôm nay, toàn bộ doanh trại thiết lập chế độ phân phối định mức lương thực khoa học hằng ngày. Người già và trẻ em nhận nửa định mức cần thiết để duy trì thân nhiệt, tráng đinh nhận định mức tối thiểu để duy trì sức lao động canh gác. Không một ai được phép tích trữ riêng."


"Vâng, tuân lệnh thống lĩnh!" A Phúc nhận lấy chiếc hộp, ánh mắt bừng lên một sự kính trọng và hy vọng mới.


Trình Dạ quay sang nhìn Vân Dao, khẽ gật đầu. Thiếu nữ mười bảy tuổi im lặng thu kiếm gãy vào vỏ, ánh mắt cô nhìn anh có một sự chấn động sâu sắc. Cô bắt đầu nhận ra, bộ óc logic lạnh lùng của người đàn ông này đang là thứ duy nhất giữ cho gia tộc của cô không bị xé nát từ bên trong.


Chính vào lúc trật tự nội bộ vừa được thiết lập lại, tiếng gió rít ngoài lều đột ngột dâng cao. Một bóng đen quấn trong áo tơi lá rách nát, toàn thân bám đầy tuyết lạnh, vội vã lao vào lều trung quân quỳ sụp xuống — đó là trinh sát ngầm Tống Nhị.


"Báo cáo thống lĩnh! Có mật sứ của Tào Ngụy vừa cưỡi ngựa chiến đến ngoài thung lũng! Gã không tiến vào doanh trại, chỉ ném lại bức tối thư này rồi lập tức rút lui!"


Tống Nhị dâng lên một ống tre nhỏ bám đầy tuyết lạnh. Trình Dạ nhận lấy, rút ra một mảnh giấy da dê thô bên trong. Trên giấy viết những dòng chữ mực đen sắc lạnh, mang theo dã tâm tàn nhẫn của quan thuế biên thùy:


*"Gửi Vân Hoài Phong. Toàn bộ xe lương thực và muối lậu của thương hội Lục Thị đã bị niêm phong dưới danh nghĩa tang vật phản nghịch. Đúng giờ Thìn sáng mai, ta sẽ cho phóng hỏa thiêu rụi hoàn toàn kho lương này ngay trước cửa thung lũng để làm lễ tế cờ truy quét tàn quân. Nếu muốn giữ lại lương thực cứu sống gia tộc, hãy tự mình mang theo Bản đồ ngầm Hắc Vũ đến nha môn thuế nộp mạng trước giờ Dần đêm nay. Đừng thử thách sự kiên nhẫn của ta."*


Bức tối thư của Tào Ngụy như một tiếng sét đánh ngang tai toàn bộ tộc nhân trong lều. Vân Thục Nghi lại định khóc ré lên nhưng bị ánh mắt lạnh buốt của Trình Dạ khóa chặt cổ họng.


*Đốt cháy toàn bộ lương thực lậu...* Trình Dạ nheo mắt nhìn những dòng chữ viết tay của Tào Ngụy. Đây là đòn tống tiền chính trị kinh điển. Tào Ngụy biết rõ Khương Hàn đang bận rộn càn quét lăng mộ cổ Vân gia trong đêm, gã muốn tranh thủ khoảng trống thời gian này để tự mình cướp đoạt bản đồ ngầm Hắc Vũ — thứ tài sản tình báo vô giá mà hoàng đế và tổng đốc đều thèm khát.


Nếu Trình Dạ không giao nộp bản đồ, kho lương sẽ bị thiêu rụi, Vân gia sẽ chết đói trong vòng hai ngày. Nếu anh giao nộp, Vân gia sẽ mất đi con bài tẩy đàm phán duy nhất và bị tiêu diệt diệt khẩu ngay lập tức.


*Tào Ngụy... Ngươi nghĩ ngươi đang nắm chuôi dao sao?* Trình Dạ thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt lạnh lùng. Với tư duy của một nhà đàm phán khủng hoảng, anh lập tức nhìn thấy kẽ hở chí mạng trong đòn tấn công của đối thủ. Tào Ngụy là kẻ tham lam và thối nát. Một kẻ tham lam luôn để lại dấu vết tài chính.


Anh quay sang nhìn vào khoảng tối phía sau lều, nơi một bóng người trầm lặng, vô hình đang đứng đó từ lúc nào — Lục Vô Song.


Nữ hộ vệ câm mặc dạ hành phục đen ôm sát, gương mặt thanh tú lạnh lùng vô cảm dưới mái tóc ngắn ngang vai. Thanh kiếm đen không vỏ Ảnh Thệ dắt bên eo cô khẽ rung nhẹ, như cảm ứng được sát khí đang dâng cao của chủ nhân.


Trình Dạ bước đến sát cô, giọng nói cực nhỏ chỉ đủ hai người nghe:


"Vô Song, đêm nay bão tuyết lớn là cơ hội tốt nhất. Em hãy đột nhập vào nha môn thuế của Tào Ngụy tại Vân Trung Thành. Tìm kiếm mật thất tài chính của gã, thu giữ toàn bộ sổ sách kế toán thu thuế biên giới chính thức của triều đình."


Lục Vô Song không thể nói, cô chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn anh bằng đôi mắt xám ngoét tĩnh lặng, biểu thị sự hoài nghi về vị trí của sổ sách.


Trình Dạ khẽ mỉm cười, chỉ ngón tay vào đầu mình:


"Dựa trên các mảnh giấy vụn phủ tổng đốc mà Vân Nhã thu thập được trước đó, ta đã phân tích được chuỗi logic tài chính của gã. Tào Ngụy có thói quen cất giấu sổ sách kế toán tham nhũng thực tế ngay dưới bệ thờ tượng thần tài trong phòng ngủ phụ của nha môn. Sổ sách đó ghi chép toàn bộ các khoản tiền hối lộ và phi vụ bán lậu quặng sắt chịu lực biên giới của gã và Khương Hàn sang nước thù địch."


Anh ghé sát tai cô, giọng nói trầm ấm đầy sức thuyết phục:


"Mang cuốn sổ đó về đây trước giờ Dần. Đó sẽ là con bài tẩy giúp chúng ta bẻ gãy hoàn toàn Tào Ngụy trên công đường vào ngày mai. Hãy cẩn thận, nha môn có thể có bẫy từ trường ma pháp phòng ngự nhẹ."


Lục Vô Song khẽ gật đầu. Cô lướt đi, thân hình mảnh khảnh nhanh chóng hòa vào màn sương tuyết trắng xóa ngoài lều, hoàn toàn không để lại một tiếng động nhỏ nào.


Trình Dạ quay lại nhìn đống lửa tàn đang lách tách cháy. Tiếng bão tuyết gầm rú ngoài kia càng lúc càng dữ dội, như muốn nuốt chửng toàn bộ thung lũng phế tích. Tối hậu thư của Tào Ngụy đã được phát ra, thời gian đang đếm ngược từng khắc. Ngày mai, trên công đường phán quan, cuộc đấu trí sinh tử bằng luật pháp và tài chính sẽ quyết định vận mệnh sống còn của toàn bộ gia tộc Vân thị.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!