Nhạc nềnWuxia3

Bản Di Chúc Giả Và Chiếc Bẫy Lăng Mộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Hầm ngục Phủ Tổng đốc chưa bao giờ đậm đặc đến thế. Tiếng bão tuyết ngoài biên ải rít gào qua khe thông gió hẹp trên cao dội vào lòng đất, mang theo hơi lạnh buốt giá luồn lách qua những song sắt rỉ sét.


Trình Dạ ngồi lặng im trên chiếc giường gỗ mục nát. Cánh tay phải của anh nhức nhối từng cơn do vết rạn nứt kinh mạch chưa lành, dội lên bả vai phải một cảm giác bỏng rát như lửa đốt. Trên ngón tay cái bàn tay trái, chiếc Nhẫn Ngọc Khắc Hổ — tín vật bảo hộ tạm thời của Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ — khẽ tỏa ra luồng hơi ấm mỏng manh, là thứ duy nhất giúp anh cô lập cơn đau vật lý để duy trì sự tập trung cực hạn của một nhà đàm phán khủng hoảng.


Tôn Nghĩa đã rời đi được nửa canh giờ. Kẻ phản bội mang gương mặt thư sinh hiền lành ấy chắc chắn đang điên cuồng lao đi trong đêm tuyết để dâng nộp tọa độ lăng mộ cổ cho mật viện. Nhưng Tôn Nghĩa không chỉ mang theo một lời nói suông. Trên tay gã lúc này là một bức thư bằng lụa gấm rách — Bản Di Chúc Giả Vân Hoài Phong mà Trình Dạ đã tự tay ngụy tạo ngay trước khi gã đột nhập.


Trình Dạ khẽ đưa ngón tay vuốt nhẹ vết thương đã đóng vảy trên cổ. Vết cắt do Đoạn Vân Kiếm của Vân Dao để lại đêm trước tuy đã ngừng chảy máu, nhưng vẫn râm ran đau nhức. Anh đã dùng chính những giọt máu tươi rỉ ra từ vết thương này, trộn với muội than đen kịt dưới đáy lò sưởi ngục tối, để viết nên bản di chúc giả trên mảnh lụa rách cắt ra từ vạt áo tù cũ sờn.


Là một chuyên gia đàm phán, Trình Dạ hiểu rõ quy luật của sự dối trá: một lời nói dối hoàn hảo không bao giờ được cấu thành từ 100% sự giả tạo. Nó phải chứa đựng ít nhất 70% sự thật vật lý. Vết máu trên mảnh lụa là máu thật của thân xác Vân Hoài Phong — dòng máu của tộc nhân canh giữ vết nứt không gian cổ đại. Chữ viết trên đó cũng mang đúng phong cốt kiêu dũng của vị cựu thống lĩnh, được tái hiện lại từ những mảnh vỡ ký ức dung hợp trong tâm thức Trình Dạ.


Nhưng Trình Dạ cũng biết rõ, kẻ thù lớn nhất của anh lúc này không phải là một Khương Hàn tàn nhẫn, dã tâm, mà là Khương Vô Kỵ — vị thiên tài phán quan trẻ tuổi sở hữu đầu óc điều tra sắc bén và chiếc kính lúp ma pháp thấu thị. Một kẻ như Khương Vô Kỵ chắc chắn sẽ thực hiện một cuộc rà soát pháp y ma pháp cực kỳ nghiêm ngặt đối với bản di chúc. Gã sẽ đo lường độ đông đặc của máu, kiểm tra tần số dao động của mana, và phân tích cấu trúc sợi lụa.


*Nếu ta bị giam giữ dưới sự khống chế của Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy — thứ xích sắt khóa chặt toàn bộ dòng chảy mana trong kinh mạch — thì làm sao ta có thể viết ra một bức thư chứa đựng khí tức mana hư không? Và tại sao vết máu lại tươi đến thế, trong khi Vân Hoài Phong đã bị giam lỏng nửa năm trời?*


Đây là một kẽ hở logic chí mạng. Nếu không có một lời giải thích hoàn hảo được chuẩn bị từ trước, Khương Vô Kỵ sẽ ngay lập tức nhận ra đây là một chiếc bẫy phản gián, và toàn bộ kế hoạch dụ hổ rời núi của Trình Dạ sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi kịp bắt đầu.


***


Tại sảnh chính của Phủ Tri phủ Vân Trung Thành, ánh nến từ những cây nến sáp ong khổng lồ rọi sáng gương mặt đầy d dửng và dã tâm của Đại phán quan Khương Hàn. Gã ngồi trên chiếc ghế bọc da hổ rộng lớn, phán quan bút bằng hắc thiết thiên thạch đặt trên bàn khẽ rung động, tỏa ra luồng sương mù đen kịt hình đầu lâu lơ lửng xung quanh.


"Ngươi nói... đây là di chúc thật của Vân Hoài Phong?" Giọng Khương Hàn khàn đặc, mang theo uy áp tinh thần của một võ giả Nguyên Anh sơ kỳ khiến không khí trong sảnh như đông cứng lại.


Tôn Nghĩa quỳ rạp dưới thềm đá lạnh buốt, hai tay dâng cao mảnh lụa rách nát dính đầy những vệt chữ viết bằng máu khô đen sẫm. Gương mặt gã thư sinh lộ rõ vẻ đắc ý và tham lam tột độ:


"Báo cáo phán quan đại nhân! Thuộc hạ đã dùng danh nghĩa mật sứ Hắc Vũ để đột nhập ngục tối. Tên phế vật Vân Hoài Phong kia trong cơn điên loạn do nguyền rủa cắn trả đã hoàn toàn mất trí. Hắn vừa khóc vừa gào thét về việc lăng mộ tổ tiên bị thiêu rụi, rồi tự tay xé rách vạt áo, dùng máu trên cổ viết ra bản đồ này ném vào mặt thuộc hạ. Tọa độ của bản di chúc thật và cấm thuật hư không được chôn sâu dưới đáy quan tài đá của nhạc phụ hắn — Tần lão tướng quân!"


Khương Hàn giật lấy mảnh lụa, đôi mắt sắc sảo như đao khắc quét nhanh qua những dòng chữ máu nguệch ngoạc. Nhìn thấy nét chữ rồng bay phượng múa quen thuộc của đối thủ cũ, và cảm nhận được luồng khí tức hư không mỏng manh nhưng vô cùng đặc trưng tỏa ra từ vệt máu, Khương Hàn không thể kìm nén được sự phấn khích bừng sáng trong mắt. Gã đứng bật dậy, cười lớn đầy man dại:


"Tốt! Rất tốt! Vân Hoài Phong, ngươi trốn tránh nửa năm trời, cuối cùng cũng phải bộc lộ bí mật! Tần tướng quân... hóa ra lão già chết tiệt đó lại dùng quan tài của mình làm phong ấn bảo vệ cấm thuật! Quách đại nhân!"


Tri phủ Quách đại nhân đứng bên cạnh, gương mặt mập mạp bóng dầu run rẩy cúi xuống hùa theo:


"Có hạ quan ở đây!"


"Lập tức điều động ba trăm cấm vệ quân tinh nhuệ, chuẩn bị ngựa chiến và công cụ khai quật. Sáng sớm mai, khi bão tuyết vừa tan, ta sẽ đích thân dẫn quân tiến về Hầm mộ cổ Vân gia để thu hồi di chúc và cấm thuật hư không! Việc này nếu thành công, Thần Hoàng đương triều chắc chắn sẽ ban thưởng tột đỉnh!"


"Chậm đã, phụ thân."


Một giọng nói lạnh lùng, trầm tĩnh đột ngột vang lên từ góc tối của đại sảnh.


Khương Vô Kỵ chậm rãi bước ra dưới ánh sáng nến. Thanh niên hai mươi ba tuổi mặc phi ngư bào màu xanh đen, gương mặt thanh tú nhưng vô cảm như tượng đá. Trên tay gã, chiếc kính lúp ma pháp thấu thị khẽ xoay nhẹ, phát ra những luồng sáng xanh lam nhạt đầy cảnh giác.


Khương Hàn nheo mắt nhìn con trai: "Vô Kỵ, ngươi có ý kiến gì?"


Khương Vô Kỵ không trả lời ngay. Gã tiến đến sát bàn gỗ mun, cúi người xuống và đưa chiếc kính lúp ma pháp rà sát lên bề mặt mảnh lụa rách dính chữ viết bằng máu. Gã vận dụng Thần Nhãn Quan Tưởng Pháp, đôi con ngươi co rút liên tục để phân tích từng sợi vải và vệt máu khô.


"Bức thư này có ba điểm dị thường cực kỳ lớn." Giọng Khương Vô Kỵ đều đều nhưng sắc bén như kim châm dội thẳng vào lòng Tôn Nghĩa đang quỳ dưới đất.


"Điểm thứ nhất: Vân Hoài Phong bị giam giữ dưới sự khống chế của Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy. Phù văn trên xích sắt có khả năng phong tỏa hoàn toàn 100% dòng chảy mana trong kinh mạch của hắn. Nếu hắn bị khóa mana, làm sao trong vệt máu viết chữ này lại có chứa dao động từ trường của mana hư không thô?"


Tôn Nghĩa nghe vậy, sống lưng lập tức lạnh toát, mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra trên trán. Gã vội vã dập đầu nói:


"Báo cáo thiếu chủ! Lúc đó tên điên ấy bộc phát điên loạn dữ dội, gào thét cào xé cổ họng, có thể trong khoảnh khắc thần trí sụp đổ, hắn đã cưỡng bách kích hoạt tàn dư mana tự vệ!"


Khương Vô Kỵ khẽ cười lạnh, không thèm nhìn Tôn Nghĩa, tiếp tục chỉ ngón tay thon dài vào vệt chữ máu:


"Điểm thứ hai: Vết máu này tuy đã khô bề mặt, nhưng độ đông đặc của huyết tương dưới thấu kính ma pháp hiển thị rất rõ rệt. Nó mới được vẽ lên mảnh lụa này chưa đầy hai canh giờ. Vân Hoài Phong đã bị giam cầm nửa năm, cơ thể suy kiệt, huyết khí khô héo. Nếu đây là di chúc hắn viết từ trước để cất giấu, vết máu không thể có tuổi sinh học mới như vậy."


Gã dừng lại một nhịp, đôi mắt sắc như chim ưng nhìn thẳng vào cha mình:


"Và điểm thứ ba, cũng là điểm nghi vấn lớn nhất: Tôn Nghĩa vừa bước vào phòng giam chưa đầy nửa canh giờ, Vân Hoài Phong liền 'vô tình' điên loạn bộc lộ ra tọa độ tối mật mà mật viện chúng ta đã dùng mọi cực hình tra tấn suốt nửa năm không có kết quả? Việc này quá mức dễ dàng, giống như... có một bàn tay vô hình đang cố tình dâng nộp bản di chúc này để dẫn dụ chúng ta tiến về hầm mộ cổ vậy."


Lời phân tích logic của Khương Vô Kỵ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tham đang bùng cháy của Khương Hàn. Đại phán quan khựng lại, gương mặt góc cạnh sắc sảo bỗng chốc tối sầm xuống. Gã nhìn chằm chằm vào mảnh lụa gấm, phán quan bút bên hông tỏa ra sát khí lạnh ngắt.


"Ngươi nói đúng..." Khương Hàn lẩm bẩm, giọng nói đầy sự hoài nghi dâng cao. "Vân Hoài Phong là một con cáo già kiêu hùng. Hắn không thể sơ hở như vậy. Tôn Nghĩa, ngươi có chắc chắn gã không hề đóng kịch?"


Tôn Nghĩa lúc này hồn xiêu phách lạc, gã quỳ rạp xuống đất, run rẩy thề thốt:


"Thuộc hạ thề có thần linh chứng giám! Lúc đó hắn sủi bọt mép, mắt trợn ngược, hoàn toàn là biểu hiện của kẻ bị nguyền rủa cắn nát linh hồn lực! Hắn còn xé nát bức mật thư cũ của thuộc hạ dâng nộp! Nếu hắn tỉnh táo, làm sao hắn dám hủy hoại mật thư liên lạc của Hắc Vũ? Xin phán quan đại nhân minh xét!"


Khương Vô Kỵ quay sang nhìn Khương Hàn, trầm giọng đề xuất:


"Phụ thân, sự nghi ngờ về nét mực máu này quá lớn. Con đề xuất tạm hoãn việc xuất quân ngày mai. Con sẽ trực tiếp dẫn theo nữ quan tra tấn Độc Cô Diễm quay lại ngục tối ngay đêm nay, sử dụng ảo ảnh mộng cảnh để cưỡng chế lục soát ký ức của Vân Hoài Phong. Nếu hắn thực sự giả điên gài bẫy, con sẽ tự tay bẻ gãy từng đốt xương của hắn tại chỗ!"


Bầu không khí trong đại sảnh rơi vào trạng thái căng thẳng treo lơ lửng tột độ. Nếu Khương Vô Kỵ thực sự quay lại ngục tối tra khảo bằng ảo ảnh mộng cảnh ngay lúc này, khi Trình Dạ vừa mới trải qua cuộc dung hợp linh hồn lực mệt mỏi, anh chắc chắn sẽ bị lộ sơ hở và toàn bộ Vân gia tị nạn ngoài thành sẽ bị hành quyết diệt môn lập tức.


Chính vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, tiếng gõ cửa vội vã từ phía hành lang ngoài đại sảnh vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng nghẹt thở.


"Báo cáo phán quan đại nhân! Có mật báo khẩn cấp từ ngục tối gửi đến!"


Một tên lính tuần tra phủ tổng đốc vội vã bước vào, quỳ một gối dâng lên một khay gỗ đựng một dải vải thô sẫm màu đẫm nước mưa.


Khương Vô Kỵ nheo mắt: "Mật báo gì?"


Tên lính canh run rẩy báo cáo:


"Báo cáo thiếu chủ! Lão cai ngục Bạch lão đầu vừa gửi dải vải này lên nha môn. Lão nói... đêm qua, tù nhân Vân Hoài Phong bất ngờ lên cơn điên loạn tự hành xác dữ dội. Hắn tự dùng móng tay cào xé nát cổ họng rỉ máu tươi nham nhở, rồi gào thét dùng vạt áo tù thấm máu viết vẽ bậy bạ lên tường đá phòng giam. Bạch lão đầu trong lúc dọn dẹp phòng giam đêm nay đã nhặt được mảnh lụa rách này giấu dưới đống rơm mục, lo sợ có biến nên lập tức dâng nộp!"


Khương Vô Kỵ lập tức giật lấy dải vải thô sẫm màu từ khay gỗ. Gã đưa chiếc kính lúp ma pháp thấu thị lên rà soát tỉ mỉ.


Trên dải vải thô — vốn là một phần của bộ tù phục rách nát — có thêu những ký hiệu vô nghĩa bằng chỉ xám tro của mạng lưới giặt là phủ tổng đốc. Nhưng dưới thấu kính ma pháp phóng đại, những ký hiệu thêu vô nghĩa ấy xếp cạnh nhau tạo thành một chuỗi mật mã Hắc Vũ tinh vi, dịch lại toàn bộ diễn biến sự việc đêm qua:


*"...Tù nhân bộc phát điên loạn do nguyền rủa cắn trả kinh mạch... Tự cào xé cổ họng rỉ máu tươi... Cưỡng bách bộc phát tàn dư mana hư không trong 3 giây làm nứt vỡ phù văn xích sắt đen... Tự viết di chúc lên vạt áo trước khi bị lính canh dùng roi sắt trấn áp đánh ngất..."*


Nét chữ thêu mật mã này hoàn toàn khớp với giao thức liên lạc hai chiều của Hắc Vũ mà triều đình đã thu thập được từ trước. Và quan trọng hơn, vết máu trên dải vải thô hoàn toàn trùng khớp về tuổi sinh học, nhóm máu và dao động mana hư không thô với vết máu trên bản di chúc giả mà Tôn Nghĩa vừa dâng nộp!


Khương Vô Kỵ đứng lặng người, thấu kính ma pháp trên tay gã khẽ run nhẹ.


Lời giải thích hoàn hảo cho cả ba điểm nghi vấn chí mạng đã xuất hiện một cách vô cùng tự nhiên và khách quan từ một nguồn tin độc lập — lão cai ngục Bạch lão đầu nhặt được trong lúc dọn dẹp bãi chiến trường phòng giam đêm qua. Việc Vân Hoài Phong tự cào xé cổ họng giải thích cho nguồn gốc của vết máu tươi mới. Việc hắn điên loạn cưỡng bách bộc phát tà khí hư không cắn trả làm nứt phù văn xích sắt đen giải thích cho sự xuất hiện dị thường của dao động mana trong vết chữ.


*Mọi thứ đều khớp một cách hoàn hảo đến mức đáng sợ.* Khương Vô Kỵ thầm nghĩ, nhưng sâu trong trực giác nhạy bén của một điều tra viên thiên tài, gã vẫn cảm thấy có một luồng gió lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Giống như có một bộ óc vĩ đại đang đứng sau màn sương mù bão tuyết biên cảnh, tính toán trước từng bước đi, từng suy luận của gã để tung ra đòn phản công khỏa lấp sơ hở logic đúng vào phút chót.


Nhưng Khương Hàn thì không có sự nhạy cảm tinh tế đó của con trai. Nhìn thấy dải vải thô đẫm máu chứng minh hoàn toàn tính chân thực của bản di chúc, lòng tham và dã tâm lập công của đại phán quan bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Gã đập mạnh tay xuống bàn gỗ mun, ra lệnh dứt khoát:


"Vô Kỵ! Ngươi còn nghi ngờ gì nữa? Chứng cứ rành rành, vết máu và mana hoàn toàn trùng khớp! Tên điên Vân Hoài Phong kia thực sự đã bộc lộ bí mật trong cơn điên loạn tự hành xác! Đây là cơ hội trời ban cho Khương gia chúng ta trước khi tổng đốc Tiêu Thừa Vũ kịp nhúng tay vào!"


Khương Hàn quay sang Quách đại nhân, giọng nói đầy sát khí oai hùng:


"Hạ lệnh cho cấm vệ quân xuất phát ngay trong đêm! Phong tỏa toàn bộ khu vực xung quanh Hầm mộ cổ Vân gia! Bất kỳ kẻ nào cản đường, giết không tha!"


Khương Vô Kỵ im lặng nhìn cha mình đang điên cuồng chuẩn bị xuất quân. Gã từ từ cất chiếc kính lúp ma pháp vào ngực áo phi ngư bào, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào bản di chúc giả trên bàn, lòng dâng lên một sự bất an tột độ mờ mịt.


"Phụ thân..." Khương Vô Kỵ khẽ lẩm bẩm, giọng nói lạnh ngắt chìm khuất dưới tiếng gió tuyết gầm rú ngoài cửa sổ đại sảnh. "Con vẫn cảm thấy... nét mực máu này có điều gì đó quá mức hoàn hảo. Giống như... một chiếc bẫy lăng mộ cổ đang mở rộng cửa chờ đón chúng ta tiến vào vậy."


Nhưng tiếng thét ra lệnh hành quân rầm rộ của Khương Hàn đã hoàn toàn át đi lời cảnh báo cuối cùng của gã thiên tài phán quan trẻ tuổi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!