Nhạc nềnWuxia3

Kẻ Đeo Mặt Nạ Trung Nghĩa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết biên cảnh gầm rú ngoài khe thông gió nhỏ trên cao, thổi vào lòng Hầm ngục Phủ Tổng đốc luồng khí lạnh ngắt như muốn đóng băng cả những xích sắt rỉ sét. Đêm thứ sáu của cuộc giam cầm, bóng tối dưới lòng đất đặc quánh và ẩm ướt, chỉ có tiếng nước rỉ tí tách đều đặn từ những kẽ đá nứt nẻ dội vào lòng đêm tĩnh lặng.


Trình Dạ ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ mục nát, hai tay mang Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy nặng trịch khẽ tì lên gối. Kinh mạch cánh tay phải của anh co rút từng cơn đau buốt nhức nhối, vết rạn nứt từ trận chiến mỏ đá lạnh ngày hôm qua vẫn âm ỉ thiêu đốt như một dòng nham thạch nóng bỏng chạy dọc xuống đầu ngón tay. Vết kiếm cắt mỏng nơi cổ do Đoạn Vân Kiếm của Vân Dao để lại đã đóng vảy, ngứa ngáy và rát buốt dưới hơi lạnh ngục tối. Dưới gầm giường, chú khuyển săn A Lang nằm nín thở, đôi tai dày dựng đứng cảnh giác, vết rách rỉ máu ở tai trái đã được Bạch lão đầu lén bôi một lớp mỡ gấu chống đông.


*Cộc... cộc... cộc...*


Đột ngột, tiếng bước chân rất nhẹ vang lên từ phía hành lang đá dẫn vào ngục tối. Nhịp bước không hề nặng nề dũng mãnh như của cai ngục trưởng Lôi Hổ quá cố, cũng không tập tễnh mệt mỏi như của Bạch lão đầu. Đó là một nhịp bước nhẹ nhàng, uyển chuyển của một kẻ có tu vi khinh công không hề tầm thường.


Trình Dạ không hề ngẩng đầu, nhưng năm ngón tay trái của anh khẽ siết chặt lấy chiếc Nhẫn Ngọc Khắc Hổ đeo trên ngón cái — tín vật bảo hộ tạm thời của tổng đốc đang âm thầm tỏa ra luồng hơi ấm mỏng manh dưới lớp tay áo rách nát. Anh khẽ luồn tay vào ngực áo tù gấm cũ sờn, rút chiếc Kính Đơn Cơ Khí Cổ Kính ra, khéo léo giấu nó sau mái tóc rối bù xơ xác bết đầy bụi đất.


Thông qua khe hở nhỏ của cánh cửa sắt rỉ sét, Trình Dạ ghé sát mắt vào thấu kính ma pháp của cổ kính, hướng tiêu cự về phía góc cua hành lang cách đó khoảng bốn mươi mét. Dưới ánh đuốc chập chờn rọi bóng lên tường đá ẩm ướt, anh nhìn thấy bóng dáng một thanh niên mặc trường bào vải thô màu xám sạch sẽ, dáng vẻ thư sinh hiền lành, tay cầm một cuốn sách nhỏ. Đó chính là Tôn Nghĩa.


Tôn Nghĩa đang đứng thì thầm gì đó với tên lính canh ngục mới được điều động thế chỗ Lôi Hổ. Khoảng cách quá xa và tiếng gió rít qua khe đá quá lớn khiến âm thanh bị nhiễu loạn hoàn toàn. Trình Dạ lập tức vận dụng kỹ năng Đọc Khẩu Hình Cự Ly Xa. Dưới thấu kính phóng đại rực sáng màu xanh lam nhạt của cổ kính, chuyển động môi của Tôn Nghĩa hiển thị rõ nét trong tâm thức anh, dịch lại từng từ ngữ không sai một li:


"...Hãy mở cửa phòng giam Vân Hoài Phong... Đây là lệnh bài đặc biệt của phủ tri phủ... Đêm nay ta phải lấy được mật mã mới của Hắc Vũ trước khi Khương phán quan ra lệnh tổng lục soát..."


Trình Dạ khẽ nheo mắt lại, cất thấu kính cổ kính vào ngực áo, khóe miệng nhếch lên một đường cong lạnh lùng.


*Tôn Nghĩa, cuối cùng ngươi cũng chịu thò đuôi cáo ra ngoài. Kẻ phản bội đóng vai người trung nghĩa đau khổ, muốn mượn danh nghĩa cứu viện của Hắc Vũ để vắt kiệt chút giá trị cuối cùng của ta trước khi triều đình đưa ta lên đoạn đầu đài.*


"Két——"


Tiếng xích sắt khóa cửa ngục va chạm khẽ lách cách phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc. Cánh cửa sắt nặng nề bị đẩy ra, Bạch lão đầu giả vờ run rẩy cầm đèn dầu đi đầu, cúi người cung kính nhường lối cho Tôn Nghĩa bước vào.


Ngay khi bước chân qua ngưỡng cửa phòng giam tối tăm, gương mặt thư sinh hiền lành của Tôn Nghĩa lập tức co rút lại đầy đau đớn và xúc động. Gã không hề ngần ngại bùn đất bẩn thỉu trên nền đá ẩm ướt, quỳ sụp cả hai gối xuống trước mặt Trình Dạ, nước mắt lập tức chảy ròng ròng trên má, giọng nói nghẹn ngào đầy trung nghĩa giả tạo:


"Thống lĩnh! Thuộc hạ đáng tội chết! Thuộc hạ đến cứu ngài muộn thế này, để ngài phải chịu vạn đao tra khảo của quân triều đình thối nát dã man!"


Trình Dạ không cử động, anh ngồi co quắp sát góc tường đá, hai mắt trợn trừng ngơ ngác đầy hoang mang bất an, miệng sủi bọt mép nhẹ giả vờ như đang rơi vào trạng thái điên loạn do tàn dư nguyền rủa Phệ Hồn cắn trả. Anh lảm nhảm những từ ngữ đứt quãng, điên khùng:


"Lửa... lửa cháy trên đỉnh núi... Vân gia quân... bay đi... bay đi... ta không nhớ..."


Tôn Nghĩa khóc lóc thảm thiết hơn, gã lết đầu gối tiến sát lại gần song sắt, đưa bàn tay run rẩy nắm lấy xích sắt đen trên cổ tay Trình Dạ, khẩn thiết nói:


"Thống lĩnh, ngài nhìn kỹ thuộc hạ xem! Thuộc hạ là Tôn Nghĩa đây! Là mật sứ Hắc Vũ đã cùng ngài vào sinh ra tử tại ải biên thùy năm xưa! Ngài không thể quên được thuộc hạ, không thể quên được huyết hải thâm thù của Vân gia!"


Trong lúc Tôn Nghĩa đang diễn màn kịch trung nghĩa xúc động tột cùng, Trình Dạ đã âm thầm mở hé thấu kính cổ kính từ dưới lớp tóc rối. Lần này, anh kích hoạt năng lực Cảm Ứng Oán Niệm.


Dưới thấu kính ma pháp, một cảnh tượng kỳ dị hiển hiện rõ rệt: xung quanh cơ thể thư sinh của Tôn Nghĩa, một luồng khí mờ ảo màu đỏ sẫm bốc lên nghi ngút như máu đặc. Đó là dòng năng lượng của sự thù hận, dối trá và sát khí ngầm cực mạnh. Từng lời nói khóc lóc đầy trung nghĩa của gã phát ra, luồng khí đỏ sẫm ấy lại bùng lên dữ dội, tố cáo bản chất phản bội tàn nhẫn của kẻ gián điệp nhị trùng.


Chưa hết, thấu kính cổ kính đột ngột nhấp nháy ánh xanh lam rà soát sát lồng ngực Tôn Nghĩa. Trình Dạ thấu thị thấy tàn dư ma lực phong ấn của triều đình đang tỏa ra từ một tấm lệnh bài sắt đen giấu kín trong ngực áo gã — lệnh bài mật thám của mật viện phán quan do chính Khương Hàn ban tặng.


*Bằng chứng vật lý rõ ràng. Ngươi mang lệnh bài của kẻ thù để đi giải cứu thống lĩnh nghĩa quân? Kịch bản của mật viện hoàng gia quả thực quá vụng về trước tư duy logic của một nhà đàm phán hiện đại.* Trình Dạ thầm nghĩ, nhưng gương mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ ngơ ngác, điên dại của kẻ mất trí.


Tôn Nghĩa lén lút quan sát biểu cảm của Trình Dạ. Nhận thấy gã thống lĩnh "phế vật" trước mặt dường như hoàn toàn không có phản ứng phòng bị, ánh mắt gã lóe lên một tia khinh miệt tột cùng. Gã khẽ thò tay vào ngực áo, rút ra một bức mật thư cũ nát, dính đầy những vệt máu khô màu đen sẫm, lén lút đẩy qua khe hở song sắt:


"Thống lĩnh, ngài nhìn bức mật thư này đi! Đây chính là nét bút bằng máu tay của ngài viết gửi cho thuộc hạ trước khi bị bắt giam. Ngài đã dặn thuộc hạ phải quay lại lấy chìa khóa mật mã mới để kích hoạt các trạm ngầm Hắc Vũ cứu viện gia tộc tị nạn ngoài thành! Ngài mau nhớ lại đi, mật mã mới là gì? Bản đồ mạng lưới giấu ở đâu?"


Trình Dạ liếc nhìn bức mật thư giả mạo chữ viết tay của Vân Hoài Phong. Nét mực máu tuy được ngụy trang rất tinh vi, nhưng dưới thấu kính cổ kính, anh dễ dàng nhận ra độ đông đặc của vết máu hoàn toàn không khớp với thời gian chiến trận nửa năm trước. Đó là vết máu mới được vẽ lên giấy da dê chưa đầy ba ngày.


Trong lúc Trình Dạ đang đóng vai điên loạn, tay trái Tôn Nghĩa âm thầm rút ra một lọ sứ nhỏ giấu dưới ống tay áo rộng bản. Gã khẽ nghiêng lọ sứ, định nhỏ vài giọt thuốc mê mãn tính 'Hư Thần Tán' vào chiếc chén nước sứt mẻ đặt cạnh giường Trình Dạ để ép anh vào trạng thái thôi miên, ký khế ước máu dâng nộp bản đồ.


*Gầm gừ...*


Từ sâu dưới gầm giường gỗ mục nát, một tiếng rung động tần số thấp, đầy sát khí lạnh ngắt bỗng chốc vang lên. Chú khuyển săn A Lang nhạy bén ngửi thấy mùi độc tố ngọt lịm quen thuộc, đôi mắt rực sáng lửa xanh lục của nó khóa chặt lấy bàn tay gầy trơ xương của Tôn Nghĩa, nanh vuốt sắc nhọn khẽ cào mạnh xuống nền đá báo động chí mạng.


Tôn Nghĩa khựng cứng người, bàn tay cầm lọ sứ run lên bần bật. Gã hoang mang nhìn quanh phòng giam tối tăm, cảm giác như có một con dã thú khổng lồ đang rình rập rách thịt mình trong bóng tối.


Để bảo vệ A Lang khỏi bị phát hiện và ngăn chặn hành vi bỏ độc của đối thủ, Trình Dạ lập tức giật mạnh hai cổ tay, tiếng xích sắt va chạm phát ra những âm thanh *loảng xoảng* chói tai dội vào tường đá. Anh gào thét điên cuồng, lao thẳng đến sát song sắt, giật lấy bức mật thư giả mạo trên tay Tôn Nghĩa rồi xé nát nó thành trăm mảnh vụn ném vào không khí:


"Lửa! Lửa đang thiêu rụi hầm mộ tổ tiên! Đừng chạm vào ta! Nhạc phụ... Tần tướng quân đang gọi ta dưới mộ địa!"


Hành động điên loạn bộc phát bất ngờ của Trình Dạ khiến Tôn Nghĩa hoảng sợ, vội vã rụt tay lại, lọ sứ chứa thuốc mê suýt nữa thì rơi vỡ dưới đất. Gã vội vã cất lọ thuốc vào ngực áo, trán lấm tấm mồ hôi hột, cố gắng dỗ dành tên điên trước mặt:


"Thống lĩnh! Ngài bớt giận! Nhạc phụ Tần tướng quân đã tử trận rồi! Ngài mau nói cho thuộc hạ biết, di nguyện của ngài ấy giấu ở đâu? Bản đồ Hắc Vũ giấu ở đâu để thuộc hạ đi lấy cứu viện Vân Dao?!"


Nhìn thấy sự nôn nóng lập công đến cực hạn trong ánh mắt đỏ sẫm dối trá của Tôn Nghĩa, Trình Dạ quyết định tung ra quân bài bẫy phản gián quyết định. Anh đứng sững lại, đôi mắt trợn trừng nhìn thẳng vào Tôn Nghĩa, gương mặt co giật đứt quãng, giọng nói khàn đặc đầy rùng rợn như thể đang bị vong hồn nhập thể:


"Hầm mộ cổ... dưới đáy quan tài đá của nhạc phụ... bản di chúc viết bằng máu... gươm báu Trấn Biên... tất cả ở đó... chìa khóa mật mã... bản đồ ngầm... tất cả chôn cùng di thể... Ha ha ha! Khương Hàn sẽ không bao giờ tìm thấy! Sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới lòng đất!"


Nghe đến bốn chữ "Hầm mộ cổ Vân gia" và "bản di chúc viết bằng máu dưới đáy quan tài", đôi mắt ti hí của Tôn Nghĩa bỗng rực lên một tia sáng tham lam, độc ác tột độ. Gã siết chặt nắm tay, lồng ngực phập phồng dữ dội vì sung sướng.


*Tọa độ thật của di chúc và bản đồ ngầm Hắc Vũ hóa ra được chôn cùng quan tài của Tần lão tướng quân dưới lăng mộ cổ Vân gia! Tên điên này trong lúc thần trí điên loạn đã vô tình bộc lộ ra bí mật tối thượng này!*


Tôn Nghĩa tin tưởng tuyệt đối rằng mình đã hoàn toàn nắm thóp và dắt mũi được một kẻ mất trí hèn nhát trong ngục tối nhờ thông tin bất đối xứng. Gã vội vã đứng dậy, phủi bùn đất trên gối bào xám, gương mặt lộ ra nụ cười đắc ý, tàn nhẫn của kẻ sắp lập được đại công trước đại phán quan.


"Thống lĩnh giữ gìn sức khỏe, thuộc hạ sẽ lập tức đi lấy di chúc cứu viện Vân gia!" Tôn Nghĩa giả vờ cung kính cúi đầu, rồi vội vã xoay người, bước nhanh ra khỏi ngục tối để đi báo cáo khẩn cấp cho Khương Hàn.


Cánh cửa sắt nặng nề khép lại với một tiếng *rầm* khô khốc, trả lại sự yên tĩnh u tối cho căn phòng giam ẩm ướt.


Trình Dạ đứng lặng trong bóng tối, bọt mép giả tạo biến mất hoàn toàn trên khóe môi. Anh thản nhiên lau sạch vệt máu khô trên cổ, đôi mắt sâu thẳm sắc sảo nhìn theo bóng lưng kẻ phản bội vừa rời đi.


*Tôn Nghĩa, ngươi đã dính bẫy hoàn hảo. Hãy mang tọa độ giả của lăng mộ cổ về dâng nộp cho Khương Hàn đi. Pháp trường tự hủy dưới hầm mộ tổ tiên Vân gia đang chờ đón cấm vệ quân của các ngươi tiến vào tử địa.*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!