Nhạc nềnWuxia3

Mật Mã Trên Vải Thô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khương Vô Kỵ vừa rời đi, bóng tối ngục tối lại ập xuống, mang theo hơi lạnh buốt giá của sự phản bội âm thầm.


Trong căn phòng giam ẩm ướt dưới lòng Hầm ngục Phủ Tổng đốc, tiếng xích sắt va chạm khẽ lách cách khi Trình Dạ chậm rãi ngồi dậy trên chiếc giường gỗ mục nát. Kinh mạch nơi cánh tay phải của anh vẫn co rút từng cơn đau đớn nhức nhối, vết rạn nứt từ trận chiến mỏ đá lạnh hôm qua giống như một dòng nham thạch âm ỉ thiêu đốt từ bả vai xuống tận đầu ngón tay. Nơi cổ, vệt kiếm cắt mỏng do Đoạn Vân Kiếm của Vân Dao để lại đã bắt đầu đóng vảy, ngứa ngáy và bỏng rát dưới bầu không khí đầy tử khí của ngục tối. Dưới gầm giường, chú khuyển săn A Lang khẽ gầm gừ một tiếng rất nhỏ trong lồng ngực, tai trái bị rách của nó vẫn còn bết lại một lớp máu xám đông cứng.


Trình Dạ khẽ vuốt ve sống lưng của A Lang để trấn an nó. Đôi mắt anh, ẩn sau mái tóc rối bù xơ xác, tĩnh lặng và lạnh lùng như mặt nước hồ đêm đông.


*Khương Vô Kỵ đã tạm thời rút lui, nhưng gã đã tìm thấy mảnh giấy vụn mật mã ở hành lang.*


Bộ não của một nhà đàm phán khủng hoảng hiện đại bắt đầu vận hành với tốc độ cực hạn, bóc tách từng lớp thông tin bất đối xứng. Mảnh giấy vụn đó không thể tự bay vào hành lang ngục tối sâu hoắm này. Có kẻ trong gia tộc Vân thị đang nắm giữ một phần mật mã cũ của Hắc Vũ, và kẻ đó đang cố tình rải dấu vết để dẫn dụ mật thám triều đình vạch trần màn kịch giả mất trí nhớ của anh. Kẻ phản bội này nằm rất gần Vân Dao, biết rõ mọi hành tung của nghĩa quân, và đang muốn mượn tay mật viện hoàng gia để triệt hạ anh nhằm đoạt quyền chỉ huy hoặc diệt khẩu tận gốc.


*Ta đang bị giam lỏng, thời hạn ba ngày của Tiêu Thừa Vũ đang đè nặng lên cổ. Nếu không nhanh chóng thiết lập một đường dây liên lạc tối mật để khoanh vùng nội gián ngoài thành, ta sẽ bị đâm một nhát từ sau lưng trước khi kịp bước lên đoạn đầu đài.*


Trình Dạ khẽ gõ nhẹ ngón tay xuống vòng xích sắt đen khóa chặt cổ tay. Tiếng *cộc, cộc, cộc* đều đặn vang lên với tần số sáu mươi nhịp một phút — một thủ thuật tâm lý học lâm sàng hiện đại giúp anh giữ vững sự tập trung cực hạn dưới áp lực sinh tử. Anh không thể dùng những phương thức truyền tin thông thường như chim bồ câu hay mật sứ chạy bộ, bởi toàn bộ lối mòn biên cảnh và đường phố Vân Trung Thành đang bị kỵ binh tuần biên của Bạch Lộ giám sát nghiêm ngặt. Bất kỳ một biến động nhỏ nào cũng sẽ đánh động đến khứu giác nhạy bén của Khương Vô Kỵ.


*Muốn truyền tin ra ngoài mà không bị phát hiện, ta phải dùng một kẽ hở vật lý và pháp lý mà kẻ địch coi là rác thải.*


Trình Dạ khẽ ho khan một tiếng, tiếng xích sắt lại vang lên loảng xoảng. Từ trong bóng tối của lối đi hành lang ngục, bóng dáng còng rạp của lão cai ngục Bạch lão đầu chậm rãi bước đến. Lão già gầy gò ngoài năm mươi tuổi, bước đi tập tễnh với chùm chìa khóa sắt rỉ sét bên hông, đôi mắt láo liên đầy cảnh giác nhìn quanh trước khi dừng lại sát song sắt phòng giam của Trình Dạ.


Lão già khẽ thì thầm, giọng run rẩy nhưng đầy kiên định: "Thống lĩnh... Khương phán quan trẻ tuổi vừa ra lệnh phong tỏa toàn bộ ngục tối để rà soát khẩu phần ăn. Lão già này suýt nữa thì đứng tim. Ngài có kế hoạch gì tiếp theo không? Gia đình lão ở ngoài thành... vẫn đang trông chờ vào lời hứa bảo hộ của ngài."


Trình Dạ không ngẩng đầu, anh thản nhiên luồn ngón tay vào khe xích sắt, khẽ nói bằng chất giọng khàn đặc dường như điên loạn để đánh lạc hướng bất kỳ tai mắt nào đang rình rập ở các phòng giam bên cạnh: "Gió tuyết... áo rách phải giặt... Tiêu tổng đốc thích mặc y phục sạch sẽ... nhưng bùn đất biên cảnh lại quá dày. Bạch lão đầu, mang chiếc áo choàng gấm bẩn của tổng đốc đến bến giặt là phía Tây thành. Bảo Vân Nhã... thêu lại cho ta vài đường chỉ xám ở gấu áo. Áo rách thì phải vá, lòng người rách... thì phải khâu."


Bạch lão đầu khựng lại một nhịp. Lão là một cai ngục già đời, ngay lập tức hiểu được ẩn ý trong lời nói điên loạn của Trình Dạ. Lão khẽ gật đầu, tay trái giả vờ chỉnh lại khay thức ăn rỗng, miệng lẩm bẩm mắng nhiếc vài câu thô lỗ để che mắt lính canh từ xa, rồi nhanh chóng quay lưng bước đi.


***


Tại khu giặt là nằm ở góc phía Tây của Phủ Tổng đốc Biên cảnh, hơi nước nóng nghi ngút bốc lên hòa lẫn với mùi lye chua loét và mùi xà phòng thô sực nức. Tiếng đập áo quần vào đá tảng vang lên *bồm bộp* đều đặn, chen lẫn tiếng gió tuyết rít gào qua những tấm rào tre chắn gió sập sệ.


Vân Nhã đang quỳ bên một chậu nước lớn đầy đá vụn trôi nổi. Phụ nữ gầy yếu khoảng ba mươi tuổi, bàn tay đỏ ửng, nứt nẻ rỉ máu vì phải ngâm trong nước lạnh buốt giá của mùa đông biên thùy lâu ngày. Vai áo vải thô màu xám tro của cô dính đầy bọt xà phòng úa màu. Cô vừa đập mạnh chiếc áo choàng lụa gấm màu xanh sẫm của Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ vào phiến đá, vừa cúi thấp đầu để che giấu sự lo lắng tột độ trong ánh mắt.


Một lát trước, Bạch lão đầu đã lén lút chuyển chiếc áo này vào giỏ giặt của cô, kèm theo một lời nhắn ngắn gọn: *"Thống lĩnh yêu cầu kích hoạt Giao Thức Liên Lạc Hai Chiều Hắc Vũ. Áo rách gấu."*


Lồng ngực Vân Nhã phập phồng dữ dội. Cô biết rõ ý nghĩa của mật lệnh này. Đây là giao thức truyền tin tối mật được mã hóa bằng tiếng Anh hiện đại do Trình Dạ tự tay biên soạn lại dựa trên ký ức của tiền chủ, một thứ ngôn ngữ ký hiệu hoàn toàn xa lạ với thế giới cổ đại này.


Cô khẽ liếc nhìn xung quanh. Cách đó không xa, hai tên lính canh ngục phủ tổng đốc đang ngồi sưởi ấm bên đống lửa, tay cầm bình rượu ngô, đôi mắt lờ đờ thỉnh thoảng lại quét qua đám tỳ nữ giặt là với vẻ khinh miệt.


Vân Nhã hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Cô rút từ trong túi áo ra một cuộn chỉ màu xám tro sờn cũ và một chiếc kim sắt nhỏ. Đôi bàn tay nứt nẻ, run rẩy vì lạnh của cô bắt đầu di chuyển khéo léo trên gấu áo choàng gấm của tổng đốc. Cô không thêu những hoa văn chim hạc hay mây mờ quen thuộc của triều đình. Thay vào đó, cô thêu những đường chỉ thẳng ngắn, những dấu chấm và những vệt chỉ chéo dường như hoàn toàn vô nghĩa và hỗn loạn chồng chéo lên nhau.


*Dấu chấm... vệt chéo... đường thẳng dài...*


Nếu một mật thám hoàng gia hay ngay cả thiên tài phán quan Khương Vô Kỵ nhìn vào, họ sẽ chỉ nghĩ đây là những đường khâu vá thô kệch, vụng về của một tỳ nữ nghèo khổ để gia cố lại gấu áo bị rách do mài mòn chiến trận. Nhưng dưới quy tắc của Giao Thức Liên Lạc Hai Chiều Hắc Vũ, mỗi cụm chỉ thêu đại diện cho một chữ cái tiếng Anh được mã hóa đảo ngược, liên kết trực tiếp với cuốn sổ tay mật mã mà Trình Dạ đang giấu trong ngực áo.


*"N-O-I-G-I-A-N-V-A-N-G-I-A"* (Nội gián Vân gia).


Vân Nhã thêu xong mũi chỉ cuối cùng, khéo léo giấu nút thắt dưới lớp lụa gấm dày. Cô cắn đứt sợi chỉ xám, ném chiếc kim vào chậu nước lạnh, rồi vội vã vắt khô chiếc áo choàng màu xanh sẫm, xếp nó vào giỏ tre lớn cùng các y phục giặt sạch khác để chuẩn bị chuyển ra bến bưu điện ngoài phủ.


***


Nửa canh giờ sau, tại bến tàu giặt là bên bờ sông Vân Trung Thành, bão tuyết bắt đầu rơi dày đặc hơn, phủ một lớp màn trắng xóa xóa nhòa mọi ranh giới giữa mặt đất và bầu trời đóng băng. Sông biên cảnh chảy cuồn cuộn, mang theo những mảng băng trôi va đập vào nhau phát ra những tiếng *ầm, ầm* trầm đục.


Vân Tiểu Lục đang đứng quét tuyết trên thềm đá bến tàu. Cậu thiếu niên mười sáu tuổi gầy nhom, mặc chiếc áo vải thô chắp vá nhiều mảnh màu xám bẩn, chân đi giày cỏ rách nát bết bùn đất. Tay cậu cầm chiếc chổi tre lớn quét tuyết một cách máy móc, nhưng đôi mắt sáng xếch, tinh anh của cậu lại liên tục quan sát chiếc xe ngựa chở giỏ đồ giặt là vừa tiến ra từ cổng ngách của phủ tổng đốc.


Khi chiếc xe ngựa dừng lại bên bến sông để phu xe chuyển đồ xuống thuyền giặt, Vân Tiểu Lục khéo léo luồn lách qua đám phu khuân vác, tiến sát lại gần. Cậu giả vờ trượt chân ngã nhào vào đống giỏ tre, khiến một vài chiếc áo choàng ướt rơi loang lổ ra nền tuyết bẩn.


"Thằng ranh con mù mắt kia! Cút ra chỗ khác!" Tên phu xe quát lớn, giơ chiếc roi ngựa da bò định quất xuống vai cậu.


"Lão gia bớt giận, tiểu nhân đáng tội, tiểu nhân xin dọn ngay!" Vân Tiểu Lục khóc lóc, vội vã quỳ xuống nhặt áo quần.


Trong một tích tắc cực nhanh khi cúi người che khuất tầm mắt của phu xe, ngón tay của cậu lướt qua chiếc áo choàng gấm màu xanh sẫm của tổng đốc. Cậu cảm nhận được độ nhám đặc thù của những đường chỉ thêu màu xám tro ở gấu áo. Bằng một động tác ảo thuật nhỏ cự ly gần đã được Trình Dạ huấn luyện kỹ lưỡng, Vân Tiểu Lục dùng một lưỡi dao găm nhỏ giấu trong kẽ móng tay khẽ rạch đứt sợi chỉ thắt nút, rút trọn vẹn dải vải thô thêu mật mã ra khỏi gấu áo, giấu gọn vào trong ống tay áo rộng bản của mình.


Cậu nhanh chóng đứng dậy, cúi đầu xin lỗi tên phu xe rồi lẩn nhanh vào đám đông dân tị nạn đang hỗn loạn tránh bão tuyết trên bến tàu.


Vân Tiểu Lục đi nhanh vào một con hẻm nhỏ tối tăm, khuất sau những dãy nhà kho bỏ hoang phía Bắc thành. Cậu tựa lưng vào bức tường đá lạnh ngắt, hơi thở phả ra những luồng khói trắng xóa. Cậu rút dải vải thô thêu chỉ xám ra, trải phẳng lên một phiến đá phủ tuyết.


Cậu thò tay vào ngực áo, lấy ra cuốn sổ tay ghi chép mật mã nhỏ bằng lòng bàn tay do Trình Dạ tự tay biên soạn bằng than củi. Vân Tiểu Lục bắt đầu đối chiếu các cụm chỉ thêu vô nghĩa với các thuật toán mã hóa trong sổ.


*Đường chỉ chéo kép... Dấu chấm đơn... Đường thẳng dài...*


*"N-O-I..."*


Đôi mắt Vân Tiểu Lục bỗng chốc co rút lại dữ dội. Trán cậu lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh dù gió tuyết đang thổi buốt giá bả vai.


*"Nội gián Vân gia đang ở rất gần Vân Dao. Kẻ đó đã lấy được danh sách mật mã Hắc Vũ cũ từ thư phòng phủ tướng quân bị niêm phong. Ta cần tọa độ di chuyển bất thường của kẻ nghi vấn hằng đêm."*


Đây là mật lệnh trực tiếp từ thống lĩnh. Trình Dạ đang yêu cầu cậu dùng mạng lưới tình báo ngoại vi để khoanh vùng kẻ phản bội ngay trong nội bộ gia tộc tị nạn.


Vân Tiểu Lục cẩn thận cất dải vải thô và cuốn sổ tay vào sát ngực áo, điều chỉnh lại chiếc mũ vải sụp che khuất nửa gương mặt. Cậu biết mình không được phép chậm trễ một giây nào. Ba ngày hoãn binh của thống lĩnh đang trôi qua từng giờ.


Cậu bước ra khỏi con hẻm, định đi tắt qua lối mòn ven sông để hướng về Tiệm trà Hắc Vũ. Nhưng ngay khi cậu vừa bước chân ra khỏi bóng tối của dãy nhà kho, một giọng nói lạnh lùng, khàn khàn bỗng vang lên từ phía sau rào chắn tre:


"Đứng lại đó, ranh con."


Vân Tiểu Lục khựng cứng người. Kinh mạch toàn thân cậu căng thẳng tột độ.


Từ trong màn sương muối bão tuyết, ba tên mật thám tuần biên mặc giáp nhẹ màu xám, tay cầm đao rộng bản chậm rãi bước ra. Kẻ dẫn đầu là một gã trung niên mắt ti hí xảo quyệt, trên ngực áo giáp có khắc biểu tượng của đội tuần tra dưới quyền Uông Hải. Gã nhìn chằm chằm vào chiếc giỏ tre nhỏ đeo sau lưng Vân Tiểu Lục, ánh mắt đầy sự nghi ngờ và tham lam:


"Giờ này bão tuyết lớn, bến tàu đã phong tỏa, một tên phu quét đường ranh con như ngươi lại lảng vảng quanh giỏ đồ giặt là của phủ tổng đốc để làm gì? Giao chiếc túi sau lưng ra đây để kiểm tra."


Đây là một tình huống khủng hoảng cự ly gần cực kỳ nguy hiểm. Nếu gã mật thám lục soát người cậu và tìm thấy cuốn sổ tay mật mã Hắc Vũ cùng dải vải thô thêu ký hiệu, toàn bộ đường dây liên lạc ngầm sẽ bị phơi bày, và Trình Dạ trong ngục tối sẽ bị khép vào tội mưu phản lập tức không cần xét xử.


*Ta phải giữ bình tĩnh. Thống lĩnh đã dạy: khi đối mặt với kẻ thù có ưu thế vũ lực, tuyệt đối không được hoảng loạn bỏ chạy, mà phải dùng logic thông tin bất đối xứng để tạo ra một mục tiêu giả.*


Bộ não của Vân Tiểu Lục hoạt động chớp nhoáng. Cậu lập tức cúi rạp người xuống, gương mặt lộ ra vẻ sợ hãi hoảng hốt tột độ của một đứa trẻ nghèo khổ khu ổ chuột. Cậu run rẩy đưa hai tay lên, giọng nói mếu máo đầy van xin:


"Lão gia tha mạng! Tiểu nhân đáng tội! Tiểu nhân không dám ăn trộm đồ của phủ tổng đốc đâu ạ! Chỉ là... chỉ là tiểu nhân nhặt được vài đồng tiền xu đồng rơi dưới bánh xe ngựa giặt là... Tiểu nhân muốn giấu đi để mua cháo sưởi ấm cho muội muội đang bị bệnh phổi ở nhà thôi ạ!"


Vừa nói, Vân Tiểu Lục vừa run rẩy thò tay vào túi áo vải thô rách nát, cố ý để lộ ra ba đồng tiền xu đồng gỉ sét rách nát bám đầy bùn tuyết. Cậu lóng ngóng làm rơi hai đồng xu xuống nền tuyết trắng xóa ngay dưới chân tên mật thám mắt ti hí.


Tên mật thám cúi đầu nhìn hai đồng xu đồng bẩn thỉu, gương mặt lộ ra vẻ khinh bỉ tột độ. Gã dùng mũi ủng da di mạnh lên đồng xu đồng dưới tuyết, cười lạnh:


"Ranh con hèn hạ, chỉ vì vài đồng xu rách mà dám lảng vảng quanh xe của phủ tổng đốc? Ngươi có biết lảng vảng ở đây là có thể bị khép vào tội gián điệp phản tặc chém đầu không hả?"


"Tiểu nhân không dám! Tiểu nhân biết tội rồi ạ!" Vân Tiểu Lục khóc lóc thảm thiết, cậu quỳ sụp xuống tuyết, hai tay ôm chặt lấy chân tên mật thám, giả vờ như đang cầu xin tha mạng điên cuồng.


Trong lúc quỳ sụp ôm chân đối thủ, ngón tay khéo léo của cậu khẽ búng nhẹ một hạt bụi đất ổn định từ tính từ chiếc túi thơm chứa bột gây hắt hơi giấu dưới đế giày. Hạt bột mịn lập tức bay tán vào không khí lạnh ngắt, hướng thẳng vào mũi của ba tên mật thám.


*Hắt xì! Hắt xì!*


Ba tên mật thám đột ngột ho sặc sụa, mắt đỏ hoe, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng do tác động của bột kịch độc gây cay mắt tầm rộng. Chúng buông đao, đưa tay lên dụi mắt điên cuồng, gầm thét trong giận dữ:


"Mẹ kiếp! Thứ bột quỷ quái gì thế này?! Thằng ranh con kia đâu rồi?!"


Tận dụng tích tắc hỗn loạn khi tầm nhìn của kẻ thù bị đánh lừa hoàn toàn, Vân Tiểu Lục bật dậy như một con linh miêu hoang dã. Cậu kích hoạt khinh công leo tường nhảy vách sơ cấp, lướt nhanh qua rào chắn tre, trèo thẳng lên mái ngói của dãy nhà kho hoang phế và biến mất vào màn sương mù bão tuyết dày đặc trước khi ba tên mật thám kịp định thần lại.


***


Nằm sâu trong một con hẻm nhỏ sầm uất, quanh năm ngập tràn mùi khói trà gừng ấm áp và tiếng nói cười ồn ào của quan khách chợ đen, Tiệm trà Hắc Vũ hiện ra với vẻ bề ngoài bình dân, sập sệ. Những tấm rèm vải thô màu xám tro che khuất lối vào, bên trên có thêu một biểu tượng chim ưng đen mờ nhạt đã bị sờn rách góc.


Vân Tiểu Lục lướt nhanh qua cửa sau của tiệm trà, hơi thở dồn dập rách nát. Cậu đẩy nhẹ bức tường gỗ mun ở góc phòng pha trà ngầm, bước qua mật đạo tối tăm dẫn thẳng xuống hầm tình báo nằm sâu mười mét dưới lòng đất.


Dưới hầm ngầm ẩm ướt, ánh sáng yếu ớt từ ba ngọn đèn dầu hỏa hắt lên những bức tường đá khắc đầy các sơ đồ mạch địa và bản đồ mật đạo ngầm của biên giới. Mộ Dung phu nhân đang ngồi bên chiếc bàn gỗ mun lớn, tay cầm chiếc quạt lụa Thần Cơ khẽ lay động, gương mặt quyến rũ mặn mà của bà lộ rõ vẻ lo lắng tột cùng.


"Tiểu Lục! Cháu có sao không?" Mộ Dung phu nhân đứng bật dậy khi thấy cậu thiếu niên ướt đẫm nước mưa và máu khô bết bám trên vai áo bước vào.


"Cháu không sao, phu nhân. Cháu vừa cắt đuôi được mật thám của Uông Hải ở bến tàu." Vân Tiểu Lục thở dốc, cậu vội vã rút dải vải thô thêu mật mã và cuốn sổ tay từ sát ngực áo đặt lên bàn. "Thống lĩnh vừa truyền mật lệnh khẩn cấp từ ngục tối. Ngài ấy yêu cầu chúng ta phải dùng mạng lưới Hắc Vũ để khoanh vùng nội gián Vân gia ngay lập tức."


Mộ Dung phu nhân biến sắc, bà vội vã cầm dải vải thô lên, dùng thấu kính ma pháp nhỏ để quan sát các đường chỉ thêu màu xám tro. Giọng bà trầm xuống, đầy sát khí lạnh ngắt:


"Nội gián... Ta đã nghi ngờ điều này từ khi Khương Vô Kỵ tìm thấy mảnh giấy vụn mật mã ở hành lang ngục. Vân gia tị nạn đang bị giam lỏng ngoài thành, nhưng hằng đêm vẫn có kẻ lén lút liên lạc với phủ tri phủ."


Bà quay sang phía góc tối của căn hầm, khẽ vỗ tay ba nhịp.


Bóng dáng gầy guộc của Liễu Tam Giác — kẻ buôn tin tức mất một tai — chậm rãi bước ra từ bóng tối. Gã đội chiếc mũ vải sụp che khuất nửa gương mặt, mặc áo tơi lá cũ sờn dính đầy tuyết trắng, đôi mắt láo liên đầy sự nhạy bén của một kẻ chuyên đi săn tin tức bến tàu:


"Mộ Dung phu nhân, Vân Tiểu Lục... Tin tức cháu vừa mang về hoàn toàn khớp với những gì ta thu thập được từ nha môn phủ tri phủ sáng nay. Có một biến động tài chính cực lớn vừa diễn ra tại phủ tri phủ của Quách đại nhân."


Vân Tiểu Lục cau mày: "Biến động tài chính?"


Liễu Tam Giác gật đầu, gã ghé sát lại gần bàn gỗ mun, giọng nói khàn khàn đầy ẩn ý:


"Một hòm tiền vàng chứa hơn một trăm đồng tiền vàng hoàng gia vừa được chuyển ra khỏi ngân khố của tri phủ Quách đại nhân dưới danh nghĩa 'chi phí mật vụ'. Kẻ nhận số tiền đó... không phải là mật thám triều đình, mà là một thành viên của gia tộc Vân thị đang lẩn trốn trong thành."


"Kẻ đó là ai?!" Vân Tiểu Lục siết chặt nắm tay, bắp thịt toàn thân căng thẳng.


Liễu Tam Giác khẽ rút từ trong ngực áo ra một mảnh giấy da dê nhỏ chứa danh sách đăng ký thông hành ngầm của bến tàu biên cảnh, chỉ ngón tay gầy guộc thâm đen vào một cái tên được khắc chìm bằng mực đỏ sẫm:


"Tôn Nghĩa."


Mộ Dung phu nhân kinh ngạc thốt lên, chiếc quạt lụa Thần Cơ trên tay bà khẽ khép lại với một tiếng *xoạch* sắc lạnh: "Tôn Nghĩa? Kẻ tự xưng là sứ giả mật của Hắc Vũ cũ, người vừa mới từ tỉnh lân cận trở về biên cảnh để hỗ trợ chúng ta hai ngày trước?"


"Chính là gã." Liễu Tam Giác cười lạnh, đôi mắt xảo quyệt lấp lánh sát khí. "Tôn Nghĩa thực chất đã đầu hàng mật viện hoàng gia từ nửa năm trước sau khi Vân gia quân thất bại sa trường. Gã đóng vai một kẻ trung nghĩa đau khổ quay lại để giúp đỡ tàn dư, nhưng thực chất là tai mắt ngầm được Khương Hàn cài cắm vào để dò hỏi chìa khóa mật mã mới của Trình Dạ."


Vân Tiểu Lục kinh hoàng, cậu lùi lại một bước, lưng đập mạnh vào bức tường đá lạnh ngắt:


"Mẹ kiếp! Tôn Nghĩa đang ở rất gần Vân Dao và chị ấy! Gã biết rõ vị trí trại tị nạn Vân gia quân ngoài biên ải! Nếu gã phản bội..."


"Chưa hết đâu, Tiểu Lục." Giọng nói của Liễu Tam Giác bỗng trở nên trầm trọng và đáng sợ hơn gấp bội. Gã đưa mảnh giấy da dê sát vào ngọn đèn dầu hỏa, soi rõ một dòng chữ mật mã được thêu bằng chỉ xám mỏng mảnh ở góc dưới tờ giấy. "Mật báo từ nha dịch thân cận của phủ tri phủ cho biết: Tôn Nghĩa vừa nhận lệnh trực tiếp từ Khương Hàn. Đêm nay, gã sẽ dùng một lệnh bài mật thám giả để đột nhập vào Hầm ngục Phủ Tổng đốc dưới danh nghĩa 'người giải cứu của Hắc Vũ' để tiếp cận Trình Dạ."


Lồng ngực Vân Tiểu Lục phập phồng dữ dội. Cậu nhận ra toàn bộ sự nghiêm trọng của cái bẫy gián điệp này.


*Tôn Nghĩa muốn đóng vai người giải cứu trung nghĩa để lừa lấy lòng tin của thống lĩnh khi ngài ấy đang giả vờ mất trí nhớ. Gã muốn đoạt lấy chìa khóa mật mã Hắc Vũ mới và di chúc da thú ngay trong phòng giam!*


Mộ Dung phu nhân siết chặt chuôi quạt lụa Thần Cơ, ba mươi sáu cây kim châm tẩm kịch độc giấu trong quạt khẽ phát ra những tiếng rít kim loại nặng nề dưới áp lực mana của bà:


"Chúng ta phải lập tức truyền tin báo động cho Vân Dao và Tần Thiết ngoài thành để triệt hạ Tôn Nghĩa trước khi gã hành động!"


"Không kịp nữa rồi, phu nhân." Vân Tiểu Lục khàn giọng nói, đôi mắt sáng xếch của cậu rực lên một tia lửa quyết tâm dũng cảm do Trình Dạ truyền dạy. "Thời gian bão tuyết phong tỏa biên giới quá lớn, truyền tin ra ngoài thành mất ít nhất nửa ngày. Tôn Nghĩa đã nhận tiền vàng và lệnh bài giả, gã đang chuẩn bị đột nhập vào ngục tối ngay trong đêm nay."


Cậu thiếu niên quay sang nhìn bản đồ mật đạo ngầm Hắc Vũ bến tàu trải phẳng trên bàn, ngón tay gầy guộc chỉ thẳng vào tọa độ của hầm ngục phủ tổng đốc nằm sâu dưới lòng đất:


"Thống lĩnh đang bị giam cầm một mình dưới ngục tối, kinh mạch cánh tay phải bị rạn nứt chưa lành, thể xác suy kiệt hoàn toàn. Ngài ấy không hề biết Tôn Nghĩa là kẻ phản bội nhị trùng cực kỳ nguy hiểm đang mang theo lệnh bài giả đột nhập cứu viện ngầm."


Bóng tối của căn hầm ngầm dường như đặc quánh lại dưới tiếng gió tuyết gầm rú điên cuồng từ khe thông gió dội xuống.


Một cái bẫy gián điệp nghẹt thở đang âm thầm khép lại quanh phòng giam của Trình Dạ. Tôn Nghĩa — kẻ đeo mặt nạ trung nghĩa đau khổ — chuẩn bị bước vào ngục tối với một hòm tiền vàng của tri phủ và một lưỡi dao găm giấu ngầm trong ngực áo, sẵn sàng vắt kiệt thông tin hoặc thủ tiêu nhà đàm phán hiện đại ngay trong đêm lạnh buốt giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!