Nhạc nềnWuxia3

Thấu Kính Và Lời Nói Dối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khương Vô Kỵ chậm rãi bước đến sát Trình Dạ, đưa mảnh giấy vụn sát vào mắt anh.


Hơi lạnh ẩm mốc từ những bức tường đá của hành lang ngục tối Phủ Tổng đốc dường như ngưng tụ lại trên lớp phi ngư bào màu xanh đen thêu hoa văn chìm của gã phán quan trẻ tuổi. Gã chỉ mới hai mươi ba, nhưng đôi mắt hẹp dài, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng không hề mang theo chút độ ấm nào của tuổi trẻ. Chiếc kính lúp ma pháp cầm trên tay gã phát ra một luồng ánh sáng xanh lam nhạt, quét qua quét lại trên gương mặt bết bát bùn đất và máu khô của Trình Dạ.


"Vân thống lĩnh, một kẻ điên loạn mất trí nhớ... tại sao lại có những mảnh giấy mang mật mã tình báo của Hắc Vũ xuất hiện ngay tại hành lang dẫn vào phòng giam của ngươi hằng ngày thế này?"


Tiếng nói của Khương Vô Kỵ trầm thấp, đều đặn, không hề có sự giận dữ hay thúc ép, nhưng lại mang theo một sức ép suy luận nghẹt thở. Gã lướt thấu kính ma pháp sát vào mắt trái của Trình Dạ.


Dưới tác động của Thần Nhãn Quan Tưởng Pháp, chiếc kính lúp ma pháp của gã không chỉ phóng đại các chi tiết vật lý, mà còn có khả năng thấu thị dòng chảy mana và cảm biến nhịp tim của đối tượng đối thoại. Bất kỳ một sự dao động nhỏ nào trong nhịp thở, một cái chớp mắt vô thức, hay sự căng thẳng đột ngột của các mạch máu nơi thái dương đều sẽ bị thấu kính ghi lại không sót một li.


Trình Dạ đứng yên dưới sức nặng của vòng Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy nặng trịch khóa chặt cổ tay cổ chân. Kinh mạch cánh tay phải của anh đang co rút từng cơn đau đớn dữ dội, vết rạn nứt từ trận chiến mỏ đá lạnh ngày hôm qua như một dòng nham thạch nóng bỏng đang thiêu đốt bả vai anh. Vết kiếm cắt mỏng nơi cổ do Đoạn Vân Kiếm của Vân Dao để lại đêm trước vẫn còn rỉ ra một vệt máu mỏng nhạt dưới hơi lạnh của ngục tối.


Anh biết gã phán quan trẻ tuổi này đang giăng ra một cái bẫy suy luận cực kỳ hiểm nghèo. Nếu anh tỏ ra quá tỉnh táo để lập luận bác bỏ mảnh giấy vụn, gã sẽ lập tức vạch trần màn kịch giả mất trí nhớ của anh trước mặt Tiêu Thừa Vũ, và khế ước hoãn binh ba ngày vừa mới ký kết với tổng đốc sẽ biến thành tờ giấy lộn. Nhưng nếu anh chỉ giả điên một cách tầm thường, thấu kính ma pháp của gã sẽ phát hiện ra nhịp tim hoàn toàn bình tĩnh và dòng chảy mana tĩnh lặng một cách bất thường của một kẻ sở hữu tư duy logic cực hạn.


*Ta phải dùng chính sự nghi ngờ của gã để bẻ gãy gã.* Trình Dạ thầm nghĩ, bộ não của một nhà đàm phán khủng hoảng hiện đại bắt đầu vận hành với tốc độ tối đa.


Anh lập tức kích hoạt kỹ năng Ngụy Trang Mất Trí Nhớ Hoàn Hảo.


Đôi đồng tử của Trình Dạ đột ngột giãn to ra, ánh mắt anh mất đi tiêu cự, trở nên hoang mang và điên dại. Anh không nhìn vào mảnh giấy vụn, mà nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía sau vai Khương Vô Kỵ. Hai bả vai anh bắt đầu run rẩy dữ dội, hai tay mang xích sắt đen giật mạnh, phát ra những tiếng *loảng xoảng* chói tai vang vọng khắp hành lang đá ẩm ướt.


"Lông vũ... lông vũ đen đang cháy!" Trình Dạ khàn giọng gầm lên, giọng nói bỗng chốc trở nên rách nát, đầy hoảng loạn. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, cố tình vận lực cơ bắp để ép nhịp tim của mình tăng vọt lên hơn một trăm hai mươi nhịp một phút trong tích tắc. "Họ nằm dưới mộ... Tần tướng quân... thanh kiếm cũ rỉ máu! Ai đang gọi ta? Ai đang thêu những con chữ bằng máu trên áo tù?!"


Anh bắt đầu co giật nhẹ, đầu gối khuỵu xuống nền đá lạnh, hai tay ôm chặt lấy đầu như đang phải chịu đựng một cơn đau nửa đầu kinh hoàng do tàn dư nguyền rủa Phệ Hồn cắn trả kinh mạch. Để tạo phản ứng sinh lý chân thực nhất dưới thấu kính ma pháp, Trình Dạ cố tình dùng móng tay bấm mạnh vào vết thương cũ trên cổ, khiến vệt máu tươi rỉ ra nham nhở, hòa lẫn với mồ hôi lạnh đang tuôn rơi trên trán.


Khương Vô Kỵ nhíu mày. Gã lùi lại nửa bước để tránh những vệt máu tươi bắn ra từ cú giật xích sắt của Trình Dạ. Thấu kính ma pháp trên tay gã nhấp nháy ánh sáng đỏ liên tục, hiển thị chỉ số nhịp tim bạo phát và sự hỗn loạn cực hạn trong các mạch máu não bộ của đối tượng.


"Nhịp tim tăng vọt, đồng tử giãn nở, mạch máu thái dương co thắt..." Khương Vô Kỵ lẩm bẩm, gã điều chỉnh tiêu cự thấu kính để nhìn sâu vào kinh mạch tay phải của Trình Dạ. "Kinh mạch rách nát hoàn toàn, mana hỗn mang rò rỉ không có quy luật. Phản ứng sinh lý hoàn toàn trùng khớp với một kẻ bị điên loạn tinh thần do tổn thương linh hồn lực."


Tuy nhiên, đôi mắt sắc sảo của gã phán quan trẻ tuổi vẫn không hề giảm bớt sự nghi ngờ. Gã chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt Trình Dạ, đưa mảnh giấy vụn sát vào mắt anh thêm lần nữa, giọng nói bỗng trở nên lạnh lùng và sắc bén như một mũi kim đâm thẳng vào tâm thức:


"Vân thống lĩnh, ngươi có thể lừa được cha ta, có thể lừa được Tiêu tổng đốc bằng màn kịch co giật này. Nhưng ngươi không thể lừa được ta. Mảnh giấy vụn này chứa mật mã Hắc Vũ được viết bằng nét chữ mới, mực viết chưa quá ba ngày. Hơn nữa, nó được tìm thấy ngay cạnh sọt rác giặt là của phủ tổng đốc — nơi một tỳ nữ xa xôi của Vân gia đang làm việc. Ngươi đang ngầm điều hành mạng lưới tình báo từ trong ngục tối để chuẩn bị cho một cuộc nổi loạn tiếp theo, đúng hay không?"


Trình Dạ cảm nhận được một luồng uy áp tinh thần lực vô hình từ Khương Vô Kỵ đang cố gắng thâm nhập vào đại não anh hòng bức cung. Linh hồn hiện đại của anh nhói lên một cơn đau buốt, nhưng ngay lập tức, Kháng Độc Chú Tự Nhiên tự động kích hoạt, tạo ra một màng chắn mỏng manh màu xanh lam nhạt bảo vệ quanh linh hồn anh trong tâm thức, trung hòa hoàn toàn luồng uy áp tinh thần của võ giả Ngưng Khí.


Anh vẫn giữ nguyên tư thế ôm đầu co quắp, nhưng đôi mắt điên dại của anh khẽ liếc qua kẽ ngón tay, kích hoạt kỹ năng Đọc Vị Tâm Lý Lâm Sàng để quan sát biểu cảm của Khương Vô Kỵ.


Anh nhận ra, mặc dù giọng nói của Khương Vô Kỵ rất kiên định, nhưng các ngón tay cầm thấu kính của gã khẽ siết chặt hơn bình thường, và thỉnh thoảng gã lại vô thức liếc mắt về phía lối ra của hành lang ngục tối — nơi lính canh của phủ tổng đốc đang đứng gác từ xa.


*Gã đang lo lắng.* Trình Dạ suy luận chớp nhoáng. *Gã tiến hành cuộc tra khảo này một mình, không có sự cho phép của Đại phán quan Khương Hàn hay Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ. Gã muốn độc chiếm công trạng vạch trần ta để chứng minh năng lực của mình, nhưng gã cũng lo sợ sự can thiệp của tổng đốc sẽ làm hỏng cuộc điều tra của mật viện.*


Và quan trọng hơn, gã có một điểm yếu chí mạng: lòng hiếu thảo và danh dự gia tộc của gã gắn liền với danh tiếng của Đại phán quan Khương Hàn.


Trình Dạ khẽ ngừng co giật, anh từ từ ngẩng đầu lên, mái tóc rối bù xơ xác che khuất nửa gương mặt. Dưới bóng tối đặc quánh của hầm ngục, mắt trái của anh đột ngột rực sáng lên một tia lửa xanh lam nhạt do đồng điệu linh hồn đạt 15% mang lại. Anh nhìn thẳng vào thấu kính ma pháp của Khương Vô Kỵ, giọng nói bỗng chốc chuyển từ điên loạn sang một tông giọng trầm thấp, khàn đặc, chỉ đủ cho hai người nghe thấy:


"Khương phán quan... Ngươi rất thông minh. Nhưng ngươi có biết... tại sao cha ngươi, Khương đại nhân, lại nôn nóng muốn chém đầu toàn bộ Vân gia chúng ta trong vòng mười hai canh giờ đến thế không?"


Khương Vô Kỵ khựng lại, thấu kính ma pháp trên tay gã khẽ lệch đi một phân: "Ngươi nói cái gì?"


Trình Dạ khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy ẩn ý răn đe chính trị:


"Mảnh giấy vụn này... ngươi nghĩ là ta truyền ra ngoài sao? Không. Đó là thông tin từ bến tàu biên giới truyền vào cho ta. Hắc Vũ đã phát hiện ra một phi vụ giao dịch lậu quặng sắt chịu lực quy mô lớn đang diễn ra tại bến tàu phía Bắc. Toàn bộ số quặng sắt chịu lực bị tịch thu từ Vân gia... đang được bí mật vận chuyển vào mật đạo ngầm của một thương hội nước ngoài. Và dấu mộc đỏ niêm phong trên các chuyến xe đó... lại chính là dấu mộc của mật viện phán quan hoàng gia."


Khương Vô Kỵ biến sắc, đồng tử gã co rút lại dữ dội: "Ngươi vu khống! Cha ta trung quân ái quốc, làm sao có thể tham gia vào phi vụ giao dịch lậu quặng sắt với ngoại bang!"


"Vu khống hay không, chính ngươi là người hiểu rõ nhất." Trình Dạ thản nhiên ghé sát tai gã, giọng nói rành mạch từng chữ: "Sổ sách kế toán của phi vụ đó... hiện đang được cất giấu an toàn tại một trạm liên lạc ngầm của Hắc Vũ bến tàu. Nếu ta chết, hoặc nếu gia tộc Vân thị bị hành quyết trước khi cuộc đàm phán hoãn binh kết thúc, toàn bộ sổ sách đó sẽ được gửi thẳng về hoàng thành, dâng lên bàn làm việc của Thượng thư mật viện. Ngươi nghĩ... lúc đó danh tiếng trung quân ái quốc của cha ngươi, và chiếc ghế đại phán quan của gã, có còn giữ được không?"


Khương Vô Kỵ đứng bật dậy, gương mặt thanh tú của gã bỗng chốc trở nên xám ngoét vì phẫn nộ và sợ hãi. Gã ghì chặt chuôi kiếm ngắn bản dẹt bên hông, sát khí từ cơ thể bộc phát khiến những hạt bụi nước trong không khí ngục tối đóng băng thành những bông tuyết nhỏ rơi lả tả xung quanh:


"Vân Hoài Phong! Ngươi dám tống tiền mật viện hoàng gia?! Ta có thể giết ngươi ngay tại chỗ dưới danh nghĩa phản tặc chống cự!"


"Giết ta?" Trình Dạ thản nhiên mỉm cười, anh từ từ nằm ngả lưng ra chiếc giường gỗ mục nát, hai tay mang xích sắt đen buông thõng đầy bất cần: "Ngươi có thể thử. Nhưng hãy nhớ, Tiêu tổng đốc vừa mới ký lệnh hoãn binh tạm thời để khai thác tin tức dị tộc từ ta. Nếu ngươi giết ta lúc này, ngài ấy sẽ khép ngươi vào tội 'phá hoại an ninh biên cảnh' và tước đoạt binh quyền của ngươi ngay tại chỗ. Lúc đó, bí mật về quặng sắt lậu của cha ngươi sẽ không còn ai có thể đè xuống được nữa."


Khương Vô Kỵ đứng lặng người dưới hành lang đá. Luồng sáng xanh lam từ kính lúp ma pháp trên tay gã vụt tắt, phản chiếu gương mặt đang bị giằng xé dữ dội giữa lý trí và lòng hiếu thảo. Gã nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào thế kẹt chính trị do Trình Dạ thiết lập. Gã không thể tiếp tục tra khảo công khai vì sợ lộ bí mật của cha, cũng không thể dùng vũ lực giết chết Trình Dạ do sự bảo hộ ngầm của tổng đốc.


Sau một hồi im lặng dài đến nghẹt thở, Khương Vô Kỵ chậm rãi thu hồi kính lúp ma pháp vào trong ngực áo. Gã hướng ánh mắt căm hận tột cùng về phía Trình Dạ, giọng nói khàn khặn đầy đe dọa:


"Vân Hoài Phong, ngươi rất giỏi đi dây trên bàn cờ chính trị. Nhưng hãy nhớ, thời hạn hoãn binh của tổng đốc chỉ có ba ngày. Sau ba ngày, nếu ngươi không giao ra trạm liên lạc Hắc Vũ thực tế, ta sẽ là người đầu tiên tự tay chém đầu ngươi trên đoạn đầu đài!"


Gã quay lưng lại, phi ngư bào xanh đen lướt nhanh qua hành lang đá ẩm ướt, biến mất vào bóng tối của lối ra ngục tối.


Trình Dạ nằm trên giường gỗ mục nát, nghe tiếng bước chân của Khương Vô Kỵ xa dần cho đến khi hoàn toàn tĩnh lặng. Anh khẽ thở phào một hơi dài, cơ thể suy kiệt hoàn toàn đổ sụp xuống nệm rơm rách nát. Cơn đau đầu dữ dội từ sự quá tải tinh thần lực càn quét qua đại não, khiến anh phải nhắm chặt mắt để chịu đựng.


Tuy nhiên, sự nhẹ nhõm không kéo dài được lâu.


Từ sâu dưới gầm giường gỗ, chú khuyển săn A Lang khẽ nhúc nhích cơ thể. Tai trái bị rách của nó khẽ dựng đứng, đôi mắt tinh anh rực sáng xanh lục trong đêm tối nhìn chằm chằm vào vách đá phía sau phòng giam. Nó khẽ gầm gừ nhẹ một tiếng rung động tần số thấp trong lồng ngực.


Trình Dạ mở mắt ra, ánh mắt anh bỗng chốc trở nên lạnh ngắt.


Anh nhận ra một sự thật đáng sợ: mảnh Giấy Vụn Phủ Tổng Đốc chứa mật mã Hắc Vũ bị rò rỉ ngay tại hành lang ngục tối chứng tỏ trong nội bộ gia tộc Vân gia đang có một kẻ phản bội ngầm. Kẻ đó đã biết về sự tồn tại của mật mã mới và đang cố tình rải dấu vết để dẫn dụ Khương Vô Kỵ vạch trần màn kịch giả mất trí nhớ của anh hòng đẩy toàn tộc vào họa diệt môn sớm.


Tiếng gió tuyết biên cảnh ngoài kia lại bắt đầu rít gào qua khe thông gió nhỏ, mang theo hơi lạnh buốt giá của một âm mưu phản bội mới đang âm thầm bén rễ ngay trong bóng tối của gia tộc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!