Nhạc nềnWuxia3

Bức Thư Mật Và Sức Ép Hoàng Triều

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiêu Thừa Vũ chậm rãi đứng dậy, năm ngón tay siết chặt lấy chuôi kiếm khảm ngọc, đối mặt với sự đe dọa từ sắc lệnh hành quyết của hoàng đế và lời đề nghị liên minh đầy cám dỗ của Trình Dạ dưới tiếng mưa bão tuyết gầm rú ngoài cửa sổ.


Lưỡi kiếm rít lên một tiếng sắc lạnh, rạch rách không khí ẩm ướt trong đại sảnh Phủ Tổng đốc Biên cảnh. Ánh sáng đỏ quái dị từ những ngọn đuốc hắt lên lưỡi thép sáng loáng, phản chiếu đôi mắt phượng hẹp dài đang tràn ngập sự giằng xé của vị tổng đốc trẻ tuổi.


Trình Dạ đứng đó, cảm nhận rõ rệt luồng sát khí buốt giá đang mơn trớn trên da cổ mình. Kinh mạch cánh tay phải của anh đang co rút từng cơn đau đớn, vết rạn nứt từ trận chiến mỏ đá lạnh ngày hôm qua như một dòng nham thạch bỏng rát đang thiêu đốt từ bả vai xuống tận đầu ngón tay. Vệt máu mỏng nơi khóe miệng anh dường như đã khô lại dưới hơi lạnh ẩm mốc của sảnh lớn, nhưng sống lưng anh vẫn thẳng đứng như một ngọn thương cổ. Chiếc Nhẫn Ngọc Khắc Hổ trên ngón tay cái bàn tay trái khẽ tỏa ra luồng hơi ấm mỏng manh, là thứ duy nhất giúp anh duy trì sự tỉnh táo trước áp lực tinh thần lực của một võ giả Ngưng Khí đỉnh phong.


Triệu Vũ, gã cận vệ khổng lồ, bước lên thêm nửa bước. Bao tay sắt hắc thiết của gã khẽ va chạm vào nhau phát ra tiếng rít kim loại nặng nề, chỉ chờ một cái gật đầu của chủ nhân là sẽ bóp nát yết hầu của kẻ phản nghịch trước mặt. Không khí trong sảnh ngột ngạt đến mức ngay cả tiếng nước mưa rỉ qua khe đá cũng trở nên rõ mồn một.


Đột ngột, một tiếng *vút* xé gió vang lên từ phía cửa sau đại sảnh.


Một bóng đen quỳ rạp xuống thềm đá ướt sũng, toàn thân ướt đẫm nước mưa, vai áo thêu biểu tượng chim ưng của đội sứ giả truyền tin mật viện hoàng gia. Trên tay gã hướng lên một ống đồng nhỏ niêm phong bằng sáp đỏ rực rỡ — màu sắc đại diện cho mật lệnh khẩn cấp từ hoàng thành.


"Báo! Mật lệnh từ mật viện hoàng cung truyền đến bằng linh điểu tốc độ cao!"


Triệu Vũ nhíu mày, gã lướt nhanh như một cơn gió, giật lấy ống đồng từ tay sứ giả rồi cung kính dâng lên cho Tiêu Thừa Vũ.


Tiêu Thừa Vũ thu hồi mũi kiếm khỏi cổ Trình Dạ, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt tĩnh lặng của anh. Gã dùng móng tay bẻ gãy lớp sáp niêm phong đỏ sẫm, rút ra bức mật thư viết trên tấm lụa vàng ròng mỏng dính.


Khi những dòng chữ rồng bay phượng múa bằng mực đen hoàng gia đập vào mắt, đồng tử của Tiêu Thừa Vũ đột ngột co rút lại. Gương mặt tuấn tú của gã trong tích tắc trở nên trắng bệch, rồi nhanh chóng chuyển sang một màu xám xịt u ám. Nhịp thở của vị tổng đốc vốn dĩ vô cùng ổn định nay bỗng dồn dập, lồng ngực phập phồng dưới lớp mãng bào xanh sẫm.


Trình Dạ không bỏ lỡ một chi tiết nhỏ nào. Anh lập tức kích hoạt kỹ năng Đọc Vị Tâm Lý Lâm Sàng, một thủ thuật phân tích hành vi hiện đại được anh mài dũa qua hàng trăm cuộc đàm phán khủng hoảng ở kiếp trước. Anh quan sát thấy cơ mặt của Tiêu Thừa Vũ khẽ co giật ở vùng thái dương, các ngón tay siết chặt tấm lụa đến mức móng tay chuyển sang màu trắng bệch, và hướng mắt gã vô thức liếc về phía bức mật thư đỏ sẫm đang nằm trên bàn gỗ mun.


*Nỗi sợ hãi hoàng quyền.* Trình Dạ thầm nghĩ. *Nhưng bên dưới nỗi sợ đó là sự phẫn nộ của một kẻ có dã tâm lớn bị dồn vào chân tường.*


Tiêu Thừa Vũ đột ngột ngẩng đầu lên, lưỡi kiếm khảm ngọc trên tay gã lại một lần nữa chỉ thẳng vào ngực Trình Dạ, nhưng lần này mang theo một sự tuyệt vọng lạnh ngắt:


"Vân Hoài Phong, trò chơi của ngươi kết thúc rồi. Triều đình đã biết vụ bạo loạn mỏ đá lạnh. Sắc lệnh của Thần Hoàng yêu cầu ta phải lập tức hành quyết toàn bộ gia tộc Vân thị trong vòng mười hai canh giờ tới, không cần xét xử, không cần báo cáo tiến độ. Nếu ta trì hoãn, mật sứ hoàng thành sẽ trực tiếp dẫn cấm vệ quân đến tiếp quản biên giới. Triệu Vũ! Áp giải hắn ra pháp trường ngoài thành, chuẩn bị hành quyết ngay lập tức!"


"Tuân lệnh!" Triệu Vũ gầm lên, bàn tay sắt khổng lồ của gã vươn ra như vuốt hổ, chộp thẳng vào bả vai phải đang bị thương của Trình Dạ.


Kinh mạch tay phải của Trình Dạ nhói lên một cơn đau thấu xương, nhưng anh không hề né tránh hay phản kháng bằng võ lực. Anh biết, trong thế trận này, một cử động phản kháng nhỏ nhất cũng sẽ kích hoạt bản năng sát thủ của Triệu Vũ và chấm dứt mạng sống của anh tại chỗ. Anh cắn chặt răng, để mặc cho vết máu khóe miệng rỉ ra thêm một giọt đỏ tươi, nhưng đôi mắt anh rực sáng lên một luồng ánh sáng xanh lam nhạt đầy uy áp tinh thần, nhìn thẳng vào đôi mắt phượng đang dao động của Tiêu Thừa Vũ:


"Tiêu tổng đốc! Ngài nghĩ rằng việc giao nộp cái đầu của tôi lúc này sẽ cứu được Tiêu gia sao? Ngài thật sự ngây thơ đến mức tin rằng hoàng đế gửi mật sứ đến chỉ để giám sát việc hành quyết Vân gia?"


Giọng nói của Trình Dạ không hề có một chút run rẩy, nó trầm ấm, gãy gọn và mang theo một sự tự tin logic cực hạn, vang vọng khắp sảnh đá lạnh ngắt như một tiếng chuông cảnh tỉnh.


Tiêu Thừa Vũ khẽ khựng lại. Gã nhìn thẳng vào đôi mắt không một chút sợ hãi của kẻ phản tặc mất trí nhớ trước mặt, rồi bất giác giơ tay lên ngăn Triệu Vũ lại:


"Ngươi muốn nói gì?"


Trình Dạ hít một hơi sâu, vận dụng nốt chút sức lực thể xác còn lại để đứng vững, anh bắt đầu tung ra đòn bẩy chính trị thứ hai:


"Hãy dùng cái đầu khôn ngoan của một tổng đốc để phân tích chuỗi logic này. Tại sao triều đình lại yêu cầu hành quyết Vân gia ngay lập tức mà không cần báo cáo? Bởi vì các đối thủ chính trị của ngài tại hoàng thành đã biết ngài thèm khát chiếc ghế tổng đốc này thế nào. Chúng biết ngài đang dùng Vân gia làm con bài tẩy để cân bằng thế cục biên giới. Việc ép ngài phải hành quyết chúng tôi trong mười hai canh giờ thực chất là một cái bẫy thử thách lòng trung thành của ngài. Nếu ngài giết chúng tôi, ngài sẽ tự tay tiêu diệt thế lực duy nhất có thể cung cấp Quặng Sắt Chịu Lực rèn giáp cho ngài. Sau khi Vân gia chết, mỏ đá lạnh sẽ rơi vào trạng thái vô chủ, bạo loạn biên thùy bùng nổ, và đó là cái cớ hoàn hảo nhất để mật sứ triều đình tước đoạt binh quyền của ngài ngay tại chỗ dưới danh nghĩa 'không thể ổn định biên cương'."


Tiêu Thừa Vũ mím chặt môi, lưỡi kiếm trên tay gã khẽ run nhẹ. Lời phân tích của Trình Dạ đã đánh trúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất trong dã tâm thầm kín của gã. Gã biết rõ triều đình thối nát hằng ngày luôn rình rập để nuốt chửng các thế lực cát cứ biên cương.


Trình Dạ tiến lên một bước, mặc cho mũi kiếm sắc lạnh của Tiêu Thừa Vũ đã đâm rách một vệt mỏng trên áo tù trước ngực anh, rỉ ra một vệt máu đỏ nhạt:


"Nhưng nếu ngài không giết chúng tôi, ngài lại phạm vào tội kháng chỉ, Tiêu gia sẽ bị khép vào họa diệt môn ngay lập tức. Đây là thế kẹt sinh tử. Ngài tiến cũng chết, lui cũng chết. Vậy tại sao ngài không chọn con đường thứ ba?"


"Con đường thứ ba?" Tiêu Thừa Vũ nheo mắt, giọng gã lạnh ngắt: "Trên đời này làm gì có con đường thứ ba trước sắc lệnh đỏ của Thần Hoàng?"


"Có." Trình Dạ mỉm cười, một nụ cười đầy tính toán logic của một nhà đàm phán hiện đại: "Đó là ngụy tạo một báo cáo hoãn binh gửi về hoàng thành. Ngài hãy viết thư báo cáo rằng: Vân Hoài Phong tuy bị mất trí nhớ do cấm thuật cắn trả, nhưng trong những cơn điên loạn, hắn đã vô tình bộc lộ ra chìa khóa kích hoạt mạng lưới tình báo ngầm 'Hắc Vũ'. Mạng lưới này đã phát hiện ra một âm mưu xâm lược quy mô lớn của liên minh dị tộc đang chuẩn bị nổ ra ngoài biên ải. Ngài cần giữ lại mạng sống của hắn thêm một thời gian ngắn để khai thác toàn bộ thông tin tình báo, nhằm bảo vệ biên cương quốc gia trước thảm họa ngoại bang."


Tiêu Thừa Vũ chấn động tinh thần lực, gã nhìn Trình Dạ như nhìn một con quái vật xảo quyệt:


"Ngụy tạo tin tức dị tộc xâm lược? Ngươi có biết đây là tội khi quân phạm thượng, nếu bị phát hiện sẽ bị tru di tam tộc không?"


"Thần Hoàng sợ dị tộc xâm lược hơn là ghét Vân gia." Trình Dạ thản nhiên phân tích: "Đối với hoàng đế, một gia tộc phản loạn đã bị phế rách kinh mạch như Vân gia không còn là mối đe dọa trực tiếp, nhưng sự trỗi dậy của dị tộc ngoài biên ải lại là nỗi khiếp sợ đe dọa đến ngai vàng của ông ta. Khi ngài dâng lên báo cáo này, ngài không chỉ có lý do hợp pháp để hoãn thi hành án tử hình, mà còn biến mình thành vị cứu tinh đang âm thầm bảo vệ đế quốc. Các hoàng tử đối địch tại hoàng thành sẽ không dám tùy tiện tước binh quyền của ngài trong lúc biên giới đang có nguy cơ chiến tranh."


Anh bước sát hơn, thì thầm vào tai tổng đốc:


"Và trong thời gian hoãn binh đó, tôi sẽ giúp ngài ổn định mỏ đá lạnh, cung cấp đủ quặng sắt chịu lực để ngài rèn giáp riêng cho binh lính của mình, đồng thời dùng cấm thuật của Vân gia để phong ấn ổn định Khe nứt Biên giới. Ngài có quặng sắt, có phong ấn bảo vệ lãnh địa, lại có tiếng tăm bảo quốc. Lúc đó, ai dám đụng đến chiếc ghế tổng đốc của ngài?"


Tiêu Thừa Vũ đứng lặng người dưới ánh đuốc chập chờn. Tiếng bão tuyết ngoài kia vẫn gầm rú như muốn xé rách sảnh đá, nhưng trong tâm trí gã lúc này, một cơn bão dã tâm chính trị còn khủng khiếp hơn đang trỗi dậy. Lời đề nghị của Trình Dạ quá hoàn hảo, nó giải quyết triệt để cả nỗi sợ hãi hoàng quyền lẫn khát vọng thăng tiến của gã.


Sau một hồi im lặng dài đến nghẹt thở, Tiêu Thừa Vũ chậm rãi thu kiếm vào bao. Gã quay lưng lại, bước lên bục đá, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo một sự quyết định lạnh lùng:


"Triệu Vũ, lui ra ngoài cửa canh gác. Không có lệnh của ta, bất kỳ ai bước vào sảnh này đều phải chết."


"Tổng đốc!" Triệu Vũ kinh ngạc nhìn chủ nhân, nhưng trước ánh mắt phượng sắc lạnh của Tiêu Thừa Vũ, gã chỉ đành cắn răng, cung kính cúi đầu rồi lùi ra ngoài, đóng chặt cánh cửa gỗ lim nặng nề.


Đại sảnh chỉ còn lại Tiêu Thừa Vũ và Trình Dạ.


Tiêu Thừa Vũ đi đến bàn gỗ mun, cầm bút lông lên, chậm rãi trải một tấm da thú mới ra. Gã nhìn Trình Dạ, ánh mắt lấp lánh sự hoài nghi của một chính trị gia thực dụng:


"Vân Hoài Phong, ta có thể ký lệnh hoãn binh tạm thời và gửi báo cáo ngụy tạo này về hoàng thành để đánh cược mạng sống của Tiêu gia cùng ngươi. Nhưng ta là kẻ không bao giờ tin vào những lời hứa suông trên bàn đàm phán. Ngươi nói ngươi nắm giữ chìa khóa kích hoạt mạng lưới Hắc Vũ. Để chứng minh giá trị của mình, trong vòng ba ngày tới, ngươi phải giao ra tọa độ và cách thức kích hoạt của một trạm liên lạc ngầm Hắc Vũ tại Vân Trung Thành cho ta. Nếu sau ba ngày, ta không nhận được bằng chứng thực tế, ta sẽ lập tức cho Triệu Vũ chém đầu con gái Vân Dao của ngươi và treo xác toàn bộ tộc nhân Vân thị lên tường thành biên giới!"


Trình Dạ cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên ngực. Anh biết, đây là cái giá phải trả để đổi lấy sự sống sót tạm thời cho gia tộc. Việc cam kết giao ra một trạm liên lạc Hắc Vũ thực tế trong vòng 3 ngày là một thử thách cực hạn đối với anh lúc này, khi anh vẫn đang phải đóng vai một kẻ mất trí nhớ và chưa hề mở khóa hoàn chỉnh bản đồ ngầm trong ký ức tiền chủ.


Nhưng anh không có lựa chọn nào khác trên bàn thương lượng sinh tử này.


Trình Dạ khẽ cúi đầu, bàn tay trái mang xích sắt chạm nhẹ vào chiếc Nhẫn Ngọc Khắc Hổ rực sáng ấm áp, giọng nói điềm tĩnh cực hạn:


"Thỏa thuận thành giao. Ba ngày sau, ngài sẽ có được trạm liên lạc đầu tiên của Hắc Vũ."


Tiêu Thừa Vũ không nói gì thêm, gã đặt bút viết nhanh những dòng báo cáo ngụy tạo lên tấm da thú, rồi đóng dấu ấn tín tổng đốc đỏ rực lên bề mặt. Gã vứt một lệnh bài sắt đen xuống bàn, lạnh lùng nói:


"Mang hắn trở lại phòng giam an toàn. Giám sát chặt chẽ hằng giờ cho ta."


...


Nửa canh giờ sau, Trình Dạ bị hai tên lính canh áp giải dọc theo hành lang đá dài, u tối dẫn ngược trở lại khu vực hầm ngục tối tăm dưới lòng đất.


Cơn mưa bão tuyết ngoài kia dường như đã ngớt, chỉ còn lại những cơn gió lạnh ngắt lùa qua các khe hở hành lang, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và tử khí ngục tù. Kinh mạch tay phải của Trình Dạ vẫn nhức nhối dữ dội, thể xác anh suy kiệt đến mức mỗi bước đi đều phải dồn toàn bộ ý chí để giữ thăng bằng dưới sức nặng của vòng xích sắt đeo chân.


Ngay khi cỗ áp giải tiến sát đến ngã rẽ dẫn vào khu giam giữ đặc biệt, Trình Dạ đột ngột khựng bước chân lại.


Phía trước hành lang đá ẩm ướt, dưới ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn dầu hỏa treo tường, một bóng người trẻ tuổi đang đứng lặng lẽ.


Gã mặc một bộ phi ngư bào màu xanh đen thêu hoa văn chìm tinh tế, eo đeo thanh kiếm phòng ngự phản công ngắn bản dẹt. Gương mặt gã thanh tú, lạnh lùng như ngọc thạch tạc, đôi mắt sáng rực rực rỡ tinh thần lực đang chăm chú nhìn xuống nền đá ẩm ướt dưới chân. Tay gã cầm một chiếc kính lúp ma pháp nhỏ phát ra ánh sáng xanh lam nhạt rà soát từng kẽ đá.


Khương Vô Kỵ — vị thiên tài phán quan trẻ tuổi, điều tra viên sắc bén nhất của mật viện hoàng gia, con trai của Đại phán quan Khương Hàn.


Trình Dạ nín thở, anh khẽ gõ nhẹ ngón tay trái lên xích sắt để phát tín hiệu tĩnh lặng cho chú chó A Lang đang ẩn mình đâu đó xung quanh hành lang. Anh nhận ra Khương Vô Kỵ đang đứng ngay cạnh chiếc sọt rác bằng tre cũ kỹ chứa các mảnh giấy giặt là thải ra từ phòng giặt là phủ tổng đốc.


Khương Vô Kỵ chậm rãi cúi người xuống. Năm ngón tay thon dài, nhợt nhạt của gã nhặt lên một mảnh giấy vụn ẩm ướt, bị xé rách loang lổ vết mực nhạt nhòa — chính là mảnh Giấy Vụn Phủ Tổng Đốc chứa tàn dư thông tin rò rỉ do Vân Nhã thu thập được từ thư phòng tổng đốc ngày hôm trước.


Gã phán quan trẻ tuổi xoay nhẹ viền đồng của chiếc kính lúp ma pháp, soi thẳng vào bề mặt mảnh giấy vụn. Ánh sáng xanh lam nhạt từ thấu kính đột ngột nhấp nháy liên hồi, hiển thị rõ nét những vệt ký hiệu mật mã Hắc Vũ vô nghĩa thêu bằng chỉ xám tro ẩn sâu dưới lớp mực nhạt nhòa.


Khương Vô Kỵ đứng thẳng dậy, gã kẹp mảnh giấy vụn giữa hai ngón tay, từ từ quay đầu lại.


Ánh mắt sắc sảo, lạnh lùng như đao khắc của gã xuyên qua bóng tối hành lang, khóa chặt vào gương mặt bết bát máu khô và bùn đất của Trình Dạ. Khương Vô Kỵ khẽ mỉm cười, một nụ cười không có chút ấm áp, chứa đựng sự nghi ngờ tột cùng của một kẻ đi săn vừa tìm thấy dấu vết con mồi dã thú:


"Vân thống lĩnh, một kẻ điên loạn mất trí nhớ... tại sao lại có những mảnh giấy mang mật mã tình báo của Hắc Vũ xuất hiện ngay tại hành lang dẫn vào phòng giam của ngươi hằng ngày thế này?"


Tiếng nói trầm thấp của Khương Vô Kỵ vang vọng khắp hành lang đá tĩnh lặng, mang theo một sức ép suy luận nghẹt thở bao trùm lấy không gian u tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!