Nhạc nềnWuxia3

Cuộc Gặp Dưới Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa buốt giá của biên thùy Thiên Sơn rầm rập dội xuống mái ngói xám xịt của Phủ Tổng đốc Biên cảnh, hòa lẫn với những bông tuyết đầu mùa tạo thành một màn sương lạnh ngắt che khuất cả bầu trời rạng đông. Nước mưa buốt giá tràn qua các khe đá nứt, chảy thành những dòng nhỏ dọc theo thềm đá xám dẫn vào đại sảnh chính diện.


Trình Dạ ngồi bất động trên cỗ xe ngựa cũ kỹ bọc sắt, tiếng bánh xe nghiến lên sỏi đá ướt sũng phát ra những âm thanh khô khốc, nặng nề. Toàn thân anh vẫn mang bộ tù phục rách nát loang lổ vết máu khô từ ngục tối, tay chân bị khóa chặt bởi vòng Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy nặng nề. Mỗi nhịp xóc nảy của cỗ xe lại khiến kinh mạch cánh tay phải của anh co rút dữ dội. Vết rạn nứt kinh mạch từ trận chiến mỏ đá lạnh ngày hôm qua vẫn đang âm ỉ tàn phá thể xác phàm trần này, mang theo cơn đau nhức nhối thấu xương như có hàng ngàn mũi kim châm rỉ máu mỏng nơi khóe miệng.


Trình Dạ khẽ nhắm mắt, vận dụng kỹ năng phân ly nhận thức của một nhà đàm phán hiện đại để cô lập nỗi đau vật lý ra khỏi tâm trí. Anh cần một cái đầu lạnh hoàn hảo cho cuộc gặp mặt này. Sự biến mất đột ngột của Hà lão đại và mỏ đá bị cướp phá chắc chắn đã truyền đến tai Tiêu Thừa Vũ. Đây là mồi lửa thiêu rụi sự kiên nhẫn cuối cùng của tổng đốc, nhưng cũng là con bài tẩy duy nhất để anh ép gã phải ngồi vào bàn thương lượng.


"Két——"


Cỗ xe ngựa dừng lại đột ngột trước thềm đá của phủ tổng đốc. Cánh cửa xe bằng gỗ dày bị một bàn tay thô bạo giật phăng ra.


Triệu Vũ — gã khổng lồ hộ vệ của tổng đốc, quán quân võ đài biên cảnh — đứng sừng sững dưới màn mưa tuyết. Gã cởi trần nửa thân trên để lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng bám đầy nước mưa lạnh ngắt, eo đeo bao tay sắt nặng đúc bằng hắc thiết thiên thạch. Đôi mắt gã trợn trừng đầy sát khí, nhìn Trình Dạ như nhìn một kẻ sắp chết:


"Vân phản tặc, xuống xe! Tổng đốc đang đợi ngươi trong sảnh lạnh. Đừng hòng giở trò giả điên trước mặt ta, nếu không ta sẽ bóp nát xương sọ của ngươi trước khi ngươi kịp mở miệng!"


Trình Dạ thản nhiên nhìn gã, không hề lộ ra một tia sợ hãi. Anh dịch chuyển cơ thể một cách khó khăn, tiếng xích sắt va chạm vang lên *loảng xoảng* lạnh lẽo dưới màn mưa. Ngay khi Trình Dạ vừa đặt chân xuống thềm đá ướt sũng, Triệu Vũ đột ngột bước tới một bước, toàn thân gã bộc phát ra một luồng khí hải Ngưng Khí mạnh mẽ. Uy áp võ học dũng mãnh như một ngọn núi đá đổ sụp xuống hai vai Trình Dạ, cố ý ép anh phải quỳ gối ngay trên thềm đá để phủ đầu.


Kinh mạch tay phải của Trình Dạ bị chấn động dữ dội dưới áp lực đột ngột, cơn đau nhức nhối khiến cơ thể anh khẽ lảo đảo. Nhưng ngay trong khoảnh khắc bả vai anh sắp bị đè sụp, Trình Dạ khẽ miết ngón tay cái của bàn tay trái lên chiếc Nhẫn Ngọc Khắc Hổ đang đeo ngầm dưới lớp tay áo rách. Chiếc nhẫn ngọc — tín vật bảo hộ do chính Tiêu Thừa Vũ trao cho anh trước đó — đột ngột tỏa ra một luồng khí tức ấm áp mỏng manh, tự động kích hoạt một màng chắn mỏng trung hòa bớt luồng uy áp võ học của Triệu Vũ.


Trình Dạ cắn chặt răng, giữ vững sống lưng thẳng đứng, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Triệu Vũ. Ánh mắt anh sâu thẳm và tĩnh lặng như hồ nước thu, không một chút dao động tinh thần lực:


"Triệu thống lĩnh, một hộ vệ xuất sắc không bao giờ dùng uy áp võ học để bắt nạt một phế nhân mang xích sắt. Tiêu tổng đốc mời tôi đến đây để đàm phán giải quyết khủng hoảng, chứ không phải để xem gã hộ vệ của mình phô diễn sức cơ bắp vô nghĩa trên thềm mưa."


Triệu Vũ biến sắc, gã không ngờ một kẻ có kinh mạch phế rách hoàn toàn như Trình Dạ lại có thể đứng vững trước uy áp của mình mà không hề biến sắc. Gã hừ lạnh một tiếng, thu hồi khí hải nhưng vẫn nắm chặt lấy chuôi bao tay sắt bên hông, hằn học dẫn đường:


"Vào đi! Để xem cái mồm mép của ngươi có cứu được Vân gia khỏi đoạn đầu đài hôm nay không!"


Trình Dạ bước qua ngưỡng cửa gỗ lim nặng nề, tiến vào đại sảnh chính diện của Phủ Tổng đốc Biên cảnh.


Không gian bên trong sảnh rộng lớn nhưng u tối và lạnh ngắt. Những hàng cột đá xám xịt chống đỡ mái trần cao vút, không có lò sưởi ấm, chỉ có vài ngọn đuốc dầu hỏa khè khè cháy phát ra thứ ánh sáng đỏ quái dị, hắt những bóng đen dài ngoằn ngoèo lên tường đá. Hơi lạnh từ cơn mưa bão tuyết ngoài cửa sổ lùa vào, khiến không khí nồng nặc mùi sắt rỉ và mùi tro than ẩm mốc.


Ở phía cuối sảnh lạnh, trên chiếc ghế cao chạm khắc hình hổ trảo dũng mãnh, Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ đang ngồi bất động. Gã khoác một chiếc mãng bào màu xanh sẫm thêu chỉ vàng tinh tế, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng như băng tuyết biên cương, đôi mắt phượng hẹp dài lấp lánh những tia sáng sắc sảo và đa nghi. Trên bàn gỗ mun trước mặt gã, một bức mật thư màu đỏ sẫm — sắc lệnh hành quyết Vân gia của triều đình — đang nằm im lặng dưới ánh đuốc.


Tiêu Thừa Vũ không vội lên tiếng. Gã chậm rãi nâng chén trà nóng lên, nhấp một ngụm nhỏ, để mặc cho tiếng xích sắt của Trình Dạ vang vọng cô độc trong sảnh lớn tĩnh lặng. Sự im lặng kéo dài hằng phút đồng hồ, tạo ra một áp lực tâm lý ngột ngạt đến cực hạn, đủ để bẻ gãy tinh thần của bất kỳ tử tù nào.


Trình Dạ thản nhiên đứng giữa sảnh, anh không hề lên tiếng cầu xin hay lộ ra vẻ hoang mang. Anh khẽ gõ nhẹ ngón tay trỏ của bàn tay trái mang xích sắt lên vòng sắt đeo cổ tay theo nhịp điệu 60 lần một phút đều đặn — tiếng *cộc, cộc, cộc* nhỏ bé nhưng chính xác phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt của sảnh lớn, tạo ra một tần số phản kháng tâm lý vô hình ngược lại phía tổng đốc.


Tiêu Thừa Vũ đặt chén trà xuống bàn phát ra tiếng *cạch* sắc lạnh, gã ngước mắt nhìn thẳng vào Trình Dạ, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng uy áp của kẻ nắm giữ binh quyền tối cao biên cảnh:


"Vân Hoài Phong, ngươi thật sự rất dũng cảm. Hoặc là ngươi đã điên loạn hoàn toàn, hoặc là ngươi đang đùa giỡn với mạng sống của toàn bộ gia tộc Vân thị. Mỏ đá lạnh là mạch máu kinh tế của phủ tổng đốc, Hà lão đại là người của ta. Đêm qua, tàn quân nghĩa binh của ngươi dám cướp phá mỏ đá, chém chết Hà lão đại và cướp đi toàn bộ số quặng sắt chịu lực vừa khai thác. Ngươi nghĩ ta không dám thi hành sắc lệnh đỏ này ngay lập tức để băm vằn xác ngươi ra sao?"


Gã vỗ mạnh bàn tay lên bức mật thư đỏ sẫm, sát khí bộc phát dữ dội khiến ngọn nến trên bàn khẽ chao đảo.


Trình Dạ khẽ mỉm cười, anh bước tới một bước, xiềng xích sắt đen va chạm loảng xoảng:


"Tiêu tổng đốc, nếu ngài muốn thi hành sắc lệnh đỏ, ngài đã cho Triệu Vũ chém đầu tôi ngay tại thềm cửa dưới mưa, chứ không tốn công triệu tập tôi vào sảnh lạnh này. Ngài là một chính trị gia thực dụng dã tâm lớn, ngài hiểu rõ giá trị của các quân cờ hơn bất kỳ ai. Việc giết Vân gia lúc này chỉ mang lại cho ngài một cái đầu phản tặc dâng nộp triều đình để nhận chút công trạng nhỏ nhoi, nhưng cái giá ngài phải trả sẽ là sự sụp đổ hoàn toàn của chiếc ghế tổng đốc biên cảnh."


Tiêu Thừa Vũ nheo mắt phượng, ngón tay gã khẽ siết chặt lấy chuôi kiếm khảm ngọc bên hông:


"Ngươi nói cái gì? Chỉ bằng lũ tàn quân nghĩa binh đó mà đòi làm lung lay chiếc ghế tổng đốc của ta?"


Trình Dạ sử dụng kỹ năng Đọc Vị Tâm Lý Lâm Sàng, tập trung quan sát từng biến động nhỏ nhất trên gương mặt của Tiêu Thừa Vũ. Anh nhận ra khi gã nhắc đến "chiếc ghế tổng đốc", khóe mắt trái của gã khẽ giật nhẹ, nhịp thở có một khoảng dừng cực ngắn — đó là biểu hiện của nỗi sợ hãi mất đi quyền lực và dã tâm thăng tiến đang bị đe dọa trực tiếp.


Trình Dạ lập tức tung ra đòn bẩy kinh tế tối thượng:


"Tiêu tổng đốc, ngài không cần phải che giấu. Quặng Sắt Chịu Lực tại mỏ đá biên giới là vật liệu chiến lược duy nhất được triều đình chỉ định dùng để rèn đúc giáp sắt hạng nặng cho cấm vệ quân hoàng gia hằng năm. Hà lão đại bóc lột dã man tù nhân Vân gia cũng là để gom đủ số lượng quặng dâng nộp hoàng thành đúng kỳ hạn mùa đông này. Hiện tại, Hà lão đại đã chết, mỏ đá lạnh đã bị nghĩa quân của tôi kiểm soát và toàn bộ số quặng sắt chịu lực thô đã được vận chuyển vào mật đạo ngầm của Hắc Vũ bảo mật hoàn toàn."


Anh nhìn thẳng vào đôi mắt phượng đang co rút của Tiêu Thừa Vũ, giọng nói trầm ấm nhưng sắc bén như đao khắc:


"Nếu trong vòng ba ngày tới, ngài không thể giao nộp đủ số lượng quặng sắt chịu lực rèn giáp cho mật sứ triều đình, ngài sẽ bị khép vào tội bất tài, dung túng phản loạn cướp phá tài nguyên chiến lược. Các hoàng tử đối địch của ngài tại hoàng thành đang thèm khát chiếc ghế tổng đốc này hằng ngày, chúng chỉ chờ một kẽ hở nhỏ này của ngài để dâng sớ tước đoạt binh quyền và đẩy ngài vào ngục tối. Ngài giết tôi hôm nay, số quặng sắt đó sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lòng đất, và ngài cũng sẽ tự tay chôn vùi vĩnh viễn dã tâm chính trị thăng tiến của mình!"


"Rầm!"


Triệu Vũ giận dữ bước lên một bước lớn, gã vung cánh tay hộ pháp mang bao tay sắt nặng đập mạnh xuống bục đá bên cạnh Trình Dạ, tạo ra một luồng kình phong sắc lạnh chém rách một vệt áo tù của anh. Sát khí bùng nổ, gã gầm lên:


"Câm miệng! Tên phản tặc xảo quyệt! Ngươi dám tống tiền tổng đốc ngay tại công đường phủ sao?"


Áp lực võ học Ngưng Khí đỉnh phong của Triệu Vũ đè nặng lên bả vai phải bị thương của Trình Dạ, khiến vết rạn nứt kinh mạch rỉ máu mỏng khóe miệng anh đỏ tươi. Cơ thể anh khẽ run rẩy dưới đau đớn tột cùng, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như băng tuyết không hề dao động.


Trình Dạ khẽ giơ ngón tay cái đeo Nhẫn Ngọc Khắc Hổ lên hướng thẳng về phía Tiêu Thừa Vũ, thản nhiên nói:


"Triệu thống lĩnh, nếu muốn giết tôi, hãy để tổng đốc của ngài tự tay rút kiếm. Chiếc nhẫn ngọc này là do tổng đốc trao cho tôi làm tín vật bảo hộ tạm thời. Ngài muốn dùng nắm đấm sắt để bẻ gãy tín vật của chủ nhân mình sao?"


Triệu Vũ khựng lại, gã nhìn thấy chiếc Nhẫn Ngọc Khắc Hổ đang phát ra ánh sáng xanh mờ nhạt trên ngón tay Trình Dạ, lập tức quay đầu nhìn Tiêu Thừa Vũ chờ mệnh lệnh.


Tiêu Thừa Vũ khẽ giơ bàn tay trái lên, ra hiệu cho Triệu Vũ lùi lại. Gã chậm rãi đứng dậy khỏi chiếc ghế hổ trảo, sải bước dài bước xuống thềm đá, tiếng ủng da dậm mạnh lên nền đá ẩm ướt phát ra những âm thanh nặng nề. Gã dừng lại cách Trình Dạ chỉ nửa mét, gương mặt tuấn tú kề sát vào mặt anh, luồng uy áp tinh thần của một võ giả Ngưng Khí đỉnh phong bao phủ lấy Trình Dạ:


"Vân Hoài Phong, ngươi thật sự rất thông minh. Ngươi biết dùng quặng sắt chịu lực để bóp nghẹt mạch máu kinh tế của ta, dùng dã tâm của ta để làm lá chắn cho Vân gia. Nhưng ngươi đã quên một điều chí mạng. Triều đình Thần Khải ban hành sắc lệnh tru di cửu tộc Vân thị là sắc lệnh đỏ tối cao không thể thu hồi. Phán quan Khương Hàn đang dẫn đầu cấm vệ quân càn quét biên giới hằng giờ để tìm kiếm ngươi. Ta dùng quyền tổng đốc hoãn thi hành án tử hình cho ngươi ba ngày, nhưng nếu Khương Hàn phát hiện ra ta liên minh ngầm với phản tặc, Tiêu gia của ta cũng sẽ bị khép vào họa diệt môn. Ta thà mất chiếc ghế tổng đốc này, còn hơn kéo cả gia tộc vào con đường chết cùng ngươi!"


Tiêu Thừa Vũ đặt năm ngón tay siết chặt lấy chuôi kiếm khảm ngọc bên hông, lưỡi kiếm khẽ rút ra một phân, phát ra tiếng rít kim loại sắc lạnh chói tai dưới ánh đuốc bão bùng.


Trình Dạ không hề lùi bước trước mũi kiếm cận kề. Anh sử dụng Thương Thuyết Nhân Quả Sơ Cấp, đưa ra đòn răn đe sinh tử quyết định dựa trên quy luật nhân quả thế giới:


"Tiêu tổng đốc, ngài lo sợ Khương Hàn và triều đình, nhưng ngài lại quên mất thảm họa vĩ đại nhất đang treo lơ lửng trên đầu đại lục. Khe nứt Biên giới đang mở rộng hằng ngày, sương mù nguyền rủa chứa tà khí hư không đang ăn mòn sinh mệnh lực của bách tính biên cảnh hằng giờ. Vân gia chúng tôi là dòng tộc duy nhất nắm giữ cấm thuật phong ấn cổ đại để kìm hãm sự sụp đổ của không gian biên thùy. Nếu ngài hành quyết toàn bộ Vân gia để lập công với Thần Hoàng, vết nứt không gian sẽ sụp đổ hoàn toàn trong vòng ba mươi ngày tới. Lúc đó, toàn bộ biên cương Thiên Sơn sẽ biến thành một hố đen hư vô, nuốt chửng cả phủ tổng đốc và hàng vạn binh sĩ của ngài!"


Anh tiến thẳng lồng ngực mình sát vào lưỡi kiếm của Tiêu Thừa Vũ, ánh mắt rực sáng lửa xanh lam nhạt đầy uy áp tinh thần:


"Ngài muốn giữ cái đầu phế vật mất trí này của tôi sống sót làm gián điệp hai chiều để ngụy tạo báo cáo hoãn binh, vừa có quặng sắt chịu lực rèn giáp dâng nộp triều đình giữ ghế, vừa mượn tay Vân gia phong ấn ổn định vết nứt bảo vệ lãnh địa của ngài. Hay ngài muốn rút kiếm chém đầu tôi ngay bây giờ, rồi cùng cả gia tộc Tiêu thị của ngài biến thành tro bụi dưới tà khí hư không sụp đổ? Tiêu tổng đốc, ngài là kẻ khôn ngoan, hãy tự mình đưa ra lựa chọn nhân quả sinh tử này!"


Sự im lặng chết chóc một lần nữa bao trùm toàn bộ sảnh lạnh. Tiếng mưa bão tuyết gầm rú dữ dội ngoài cửa sổ gỗ, đập liên hồi vào vách đá xám xịt như tiếng gào thét của vận mệnh thế giới.


Tiêu Thừa Vũ nhìn trừng trừng vào đôi mắt sâu thẳm đầy dã tâm và trí tuệ logic cực hạn của Trình Dạ. Năm ngón tay gã siết chặt trên chuôi kiếm khẽ run rẩy trước quyết định mạo hiểm vĩ đại nhất cuộc đời mình. Gã đang đứng trước ranh giới giữa một mật lệnh hành quyết tàn bạo của hoàng đế và một lời đề nghị liên minh ngầm đầy cám dỗ nhưng cực kỳ chết chóc của kẻ phản nghịch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!