Nhạc nềnWuxia3

Xuyên Vào Đoạn Đầu Đài

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lạnh.


Cái lạnh không chỉ mơn trớn trên da thịt, nó len lỏi qua từng thớ cơ rách nát, gặm nhấm vào tận tủy xương như hàng vạn con kiến độc.


Trình Dạ mở mắt. Tầm nhìn của anh bị bao phủ bởi một màu xám xịt của đá hộc và sương muối biên cảnh. Mùi ẩm mốc của rơm rạ mục nát quyện với mùi máu khô tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Anh muốn cử động cánh tay, nhưng ngay lập tức, một tiếng sột soạt kim khí nặng nề vang lên, kéo theo một cơn đau xé lòng từ hai cổ tay.


Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy.


Đó là hai chiếc vòng sắt nặng trĩu, đen ngòm, xù xì những vết rỉ sét nhưng lại được khắc chìm những đường phù văn ngoằn ngoèo phát ra ánh sáng tím mờ nhạt. Cứ mỗi lần anh vận lực, những đường phù văn này lại siết chặt lấy cổ tay, phóng ra một luồng xung lực lạnh ngắt, khóa chặt toàn bộ dòng khí hải trong cơ thể.


"Rắc!"


Một ngụm máu nóng trào lên cổ họng. Trình Dạ ho khan, lồng ngực phập phồng đau đớn. Ký ức hỗn loạn như nước lũ tràn về, va đập dữ dội vào đại não của anh.


Đế Quốc Thần Khải... Biên thùy Thiên Sơn... Gia tộc Vân thị...


Và thân xác này—Vân Hoài Phong, vị thống lĩnh phản loạn kiêu hùng vừa bị triều đình đánh bại, kinh mạch toàn thân bị phế rách, đang bị giam cầm tại hầm ngục tối tăm nhất dưới phủ tổng đốc để chờ ngày đưa lên đoạn đầu đài.


Còn anh? Anh là Trình Dạ, một nhà đàm phán khủng hoảng hàng đầu của thế kỷ 21, kẻ vừa mới bỏ mạng trong một vụ nổ bom bắt cóc con tin chỉ vài tiếng trước.


Xuyên không rồi. Hơn nữa lại xuyên thẳng vào thân xác của một tử tù sắp bị tru di cửu tộc.


"Két——"


Tiếng cửa sắt nặng nề rít lên trên nền đá ẩm ướt, cắt đứt dòng suy nghĩ của Trình Dạ.


Một bóng người khổng lồ bước vào, che khuất cả luồng ánh sáng yếu ớt từ hành lang. Gã cao hơn hai mét, bắp tay cuồn cuộn như đá tảng, toàn thân sực nức mùi rượu rẻ tiền và mồ hôi chua loét. Trên tay gã cầm một chiếc roi da dài găm đầy những gai sắt nhọn hoắt, rỉ máu khô.


Cai ngục trưởng Lôi Hổ.


"Vân thống lĩnh," Lôi Hổ cười khẩy, giọng nói ồm ồm như sấm rền vang dội trong không gian hẹp. "Hôm nay đã là ngày thứ ba rồi. Ngài vẫn quyết định giữ im lặng sao? Đại phán quan đã mất kiên nhẫn rồi. Nếu hôm nay ngài không giao ra danh sách mật thám của mạng lưới 'Hắc Vũ', cái mạng già này của ta cũng khó giữ. Mà ta khó giữ mạng, thì ngài cũng đừng hòng có một giây dễ chịu."


*Chát!*


Tiếng roi xé gió rít lên, quất mạnh vào bả vai Trình Dạ.


Cơn đau bùng nổ như lửa đốt. Lớp áo tù rách nát lập tức rách toạc, để lộ vết thương sâu hoắm lộ cả xương trắng. Trình Dạ cắn chặt răng đến mức bật máu, hai tay bấu chặt vào xích sắt. Thân thể này quá yếu ớt, kinh mạch rách nát khiến anh không thể vận động bất kỳ tia mana nào để hộ thể.


Nhưng, trong khi cơ thể đang run rẩy vì đau đớn, bộ não của một nhà đàm phán hiện đại trong anh lại hoạt động với một tốc độ kinh ngạc.


Trình Dạ không hét lên. Anh ép mình đi vào trạng thái "phân ly nhận thức" — một kỹ thuật tâm lý học lâm sàng giúp tách biệt cái tôi tinh thần ra khỏi nỗi đau thể xác. Đôi mắt anh, ẩn sau làn tóc rối bù bẩn thỉu, không hề có sự sợ hãi của một kẻ bị tra tấn. Anh đang quan sát.


*Nhịp thở của Lôi Hổ dồn dập sau mỗi ba roi... Vai trái gã hơi lệch về phía sau khi vung tay... Gã có một chấn thương cũ ở khớp vai trái. Gã quất roi rất mạnh nhưng luôn tránh góc nghiêng bên trái vì đau.*


"Nói! Hắc Vũ giấu danh sách ở đâu?" Lôi Hổ gầm lên, tiếp tục giáng roi thứ hai.


Trình Dạ vẫn im lặng. Sự im lặng lạnh lùng và ánh mắt tĩnh lặng của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng của gã cai ngục khổng lồ. Lôi Hổ điên cuồng vung roi liên tiếp, tiếng da thịt rách nát và tiếng xích sắt va đập loảng xoảng vang lên ghê rợn.


*Bốn roi... Năm roi...* Trình Dạ nhẩm đếm trong đầu. *Gã đang tức giận, nhưng nhịp thở lại run rẩy. Gã không chỉ muốn tra khảo, gã đang sợ hãi. Gã sợ hãi kẻ đứng sau gã.*


Đúng lúc Lôi Hổ định giáng nhát roi chí mạng vào cổ Trình Dạ, không khí trong phòng giam đột ngột hạ thấp xuống dưới độ không. Những bông tuyết nhỏ li ti bắt đầu ngưng tụ trên vách đá ẩm ướt. Ngọn đuốc duy nhất treo trên tường chuyển từ màu vàng ấm sang một màu tím sẫm quái dị, chập chờn như muốn tắt.


"Lui ra."


Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo và mang theo một luồng uy áp tinh thần lực khổng lồ vang lên từ phía cửa.


Lôi Hổ rùng mình một cái, chiếc roi da trên tay lập tức rơi rụng xuống đất. Gã vội vàng quỳ sụp xuống nền đá lạnh, đầu cúi sát đất, không dám ngẩng lên: "Đại phán quan!"


Một nam nhân trung niên bước vào. Gã mặc một bộ phi ngư bào thêu rồng bốn móng màu đen tuyền, eo đeo một cây phán quan bút bằng hắc thiết thiên thạch dài nửa mét, phát ra những tia sáng tím sẫm đầy nguy hiểm. Gương mặt gã góc cạnh sắc sảo như đao khắc, đôi mắt hẹp dài không có một chút cảm xúc con người.


Đại phán quan hoàng gia Khương Hàn.


Khương Hàn không thèm nhìn Lôi Hổ, bước từng bước chậm rãi đến trước mặt Trình Dạ. Luồng uy áp Nguyên Anh Cảnh của gã tỏa ra như một bức tường đá khổng lồ, đè nặng lên lồng ngực Trình Dạ khiến anh nghe thấy tiếng xương sườn mình rạn nứt dưới áp lực.


"Vân Hoài Phong," Khương Hàn lạnh lùng lên tiếng, cây phán quan bút trong tay khẽ xoay nhẹ, vẽ ra một vòng tròn ma pháp nhỏ màu đen giữa không trung. "Sắc lệnh tru di cửu tộc của hoàng đế đã đến biên cảnh. Ba ngày nữa, toàn bộ Vân thị từ già trẻ gái trai sẽ bị chém đầu thị chúng tại cửa ải Thiên Sơn. Ngươi là kẻ duy nhất biết cách kích hoạt mạng lưới tình báo Hắc Vũ. Giao ra danh sách, ta sẽ xin Thần Hoàng ban cho gia tộc ngươi một cái chết toàn thây, không bị tà khí hư không ăn mòn linh hồn."


Trình Dạ ngước đầu lên, đối mặt với luồng uy áp đáng sợ của vị cao thủ Nguyên Anh. Đại não anh phân tích chớp nhoáng:


*Khương Hàn đang chịu áp lực lớn từ hoàng đô. 'Ba ngày nữa' — đây là tối hậu thư của hoàng đế dành cho gã, chứ không phải dành cho ta. Gã phải có được danh sách Hắc Vũ trước khi hành quyết, nếu không gã sẽ thất bại nhiệm vụ chính trị tối cao.*


"Ta..." Trình Dạ khàn giọng lên tiếng, giọng nói yếu ớt như sắp đứt hơi. "Ta không... nhớ..."


Khương Hàn nhíu mày, đôi mắt hẹp dài lóe lên sát khí: "Giả điên cầu sinh? Vân thống lĩnh, ngươi tưởng trò hề mất trí nhớ này có thể qua mắt được Mật Viện Phán Quan sao?"


Gã vung tay, cây phán quan bút vạch ra một đường thẳng màu tím sẫm đâm thẳng vào trán Trình Dạ.


"Mạn Tính Phệ Hồn Tán!"


Một luồng sương đen hình đầu lâu bộc phát từ mũi bút, lao thẳng vào thần thức của Trình Dạ. Đây là loại độc chú tâm linh tàn bạo của mật viện, chuyên dùng để cắn xé linh hồn, bắt buộc mục tiêu phải trải qua nỗi đau đớn tinh thần tột cùng để bộc lộ sự thật.


Khương Hàn đứng khoanh tay, chờ đợi tiếng gào thét thảm thiết và sự sụp đổ ý chí của Vân Hoài Phong.


Nhưng, luồng sương đen vừa chạm vào thần thức của Trình Dạ liền bị một luồng sáng xanh lam nhạt bao phủ ngầm vô hiệu hóa hoàn toàn.


Kháng Độc Chú Tự Nhiên.


Linh hồn hiện đại của Trình Dạ vốn không thuộc về quy tắc ma pháp của thế giới này. Những nguyền chú tâm linh dựa trên việc thao túng mana bản địa hoàn toàn không thể tìm thấy điểm kết nối với ý thức thuần túy logic của anh. Trình Dạ cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua não bộ, nhưng tinh thần anh vẫn tỉnh táo một cách kỳ lạ.


Tuy nhiên, bản năng của một nhà đàm phán khủng hoảng lập tức cảnh báo anh: *Nếu gã phát hiện độc chú vô hiệu, gã sẽ dùng các biện pháp tra tấn vật lý mạnh hơn, hoặc phát hiện ra ta không phải Vân Hoài Phong thật.*


Phải diễn.


Trình Dạ lập tức trợn trừng mắt, hai tay ôm đầu gào thét thảm thiết. Anh vận lực cơ thể rách nát quất mạnh xiềng xích sắt đen vào tường đá tạo nên những tiếng loảng xoảng chói tai. Anh làm cho khóe mắt mình rỉ máu, toàn thân co giật dữ dội trên nền đất ẩm ướt.


"Đầu óc ta... rách nát rồi!" Trình Dạ gào lên, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn giả tạo. "Các ngươi là ai? Ta là ai? Hắc Vũ... Hắc Vũ là cái gì? Đừng cắn xé ta... Đau quá!"


Lâm sàng đọc vị biểu cảm: Khương Hàn khẽ nheo mắt trái, ngón tay gã siết chặt cây phán quan bút hơn một chút. Gã đang hoài nghi, nhưng sự hoang mang đã xuất hiện.


"Mất trí nhớ thực sự?" Khương Hàn lầm bầm. Độc chú Phệ Hồn chưa từng thất bại, nếu mục tiêu giả vờ, thần thức sẽ bị nổ tung ngay lập tức. Nhưng Vân Hoài Phong trước mặt gã rõ ràng đang chịu sự tàn phá của độc chú nhưng không hề bộc lộ bất kỳ dòng mana phản kháng nào.


Trình Dạ nằm vật ra đất, thở dốc, đôi mắt trợn trừng trống rỗng nhìn lên trần đá ẩm ướt. Anh thì thào, giọng nói mông lung như kẻ mộng du:


"Mật mã... Hắc Vũ... hòm gỗ... hầm mộ... lăng mộ tổ tiên... ta chỉ nhớ... lăng mộ..."


Đây là mồi nhử.


Trình Dạ cố tình đưa ra một thông tin lấp lửng nhưng cực kỳ chí mạng: Lăng mộ cổ Vân gia. Anh biết Khương Hàn thèm khát danh sách Hắc Vũ đến điên cuồng. Một kẻ mất trí nhớ nhưng vẫn giữ lại mảnh vỡ thông tin quan trọng nhất sẽ có giá trị sống sót cao hơn một tử tù vô dụng.


Khương Hàn bước tới, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mắt Trình Dạ. Gã dùng tinh thần lực dò xét nhưng chỉ thấy một vùng thần thức hỗn loạn, trống rỗng và đầy oán niệm của một kẻ kinh mạch bị phế.


"Lăng mộ cổ Vân gia sao?" Khương Hàn hừ lạnh một tiếng, thu hồi phán quan bút. Gã quay sang Lôi Hổ đang run rẩy dưới đất: "Đêm nay, tăng gấp đôi cực hình tra tấn nếu hắn tỉnh lại. Nhưng nhớ kỹ, không được để hắn chết. Ta cần xác minh thông tin về lăng mộ cổ trước."


"Rõ! Rõ! Tiểu nhân tuân lệnh!" Lôi Hổ vội vàng dập đầu.


Khương Hàn liếc nhìn Trình Dạ một lần cuối, ánh mắt đầy sự nghi ngờ: "Vân Hoài Phong, nếu ta phát hiện ngươi dám lừa ta... ta sẽ khiến toàn bộ tộc nhân Vân thị của ngươi phải chịu cực hình vạn đao lột da trước mặt ngươi."


Gã phất tay bào, lạnh lùng bước ra khỏi phòng giam. Tiếng cửa sắt đóng sập lại, bóng tối một lần nữa bao phủ căn phòng ẩm ướt.


Lôi Hổ đứng dậy, nhặt chiếc roi da lên, hung hãn nhìn Trình Dạ đang nằm bất động dưới đất: "Thằng nhóc con, đêm nay chúng ta còn nhiều thời gian để chơi đùa đấy."


Gã cười khẩy một tiếng rồi bước ra ngoài phòng nghỉ riêng để uống rượu, để lại Trình Dạ cô độc giữa hầm ngục lạnh lẽo.


Trong bóng tối, Trình Dạ từ từ mở mắt ra. Ánh mắt anh không còn sự hỗn loạn, hoang mang của kẻ mất trí, mà là một sự tĩnh lặng, sắc bén và lạnh lùng đến đáng sợ của một nhà đàm phán tối cao.


Anh khẽ gõ nhẹ ngón tay trỏ xuống nền đá lạnh theo nhịp điệu đều đặn.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Canh bạc đầu tiên đã thắng. Khương Hàn đã dính bẫy thông tin bất đối xứng và tạm thời hoãn binh để xác minh lăng mộ cổ. Nhưng anh biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến sinh tử khốc liệt.


Cơ thể này quá suy kiệt, xích sắt đen vẫn khóa chặt kinh mạch, và mối đe dọa từ triều đình vẫn treo lơ lửng trên đầu gia tộc Vân thị. Anh phải tìm cách liên lạc với tàn dư Hắc Vũ bên ngoài trước khi Khương Hàn phát hiện ra lăng mộ cổ chỉ là một chiếc bẫy trống rỗng.


Tiếng gió tuyết biên cảnh rít gào qua khe thông gió nhỏ trên cao, mang theo hơi lạnh thấu xương của một đêm dài đầy bão tố.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!