Nhạc nềnCreep

Ván Cờ Thuốc Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đế giày da của bảo vệ Nguyễn Văn Hùng nện xuống sàn gạch thư phòng cũ khùng khục, dội thẳng vào màng nhĩ của Phạm Thu Hương qua lớp lưới sắt của ô thông gió rỗng kết cấu. Bóng tối trong đường ống kỹ thuật đặc quánh, bốc lên mùi thạch cao mục nát mười năm và bụi bặm khô khốc.


Hương nằm áp sát người xuống thanh xà gỗ, hai tay bấu chặt lấy thành ống để giữ cho cơ thể không trượt xuống. Vết thương rách da sâu ở bả vai trái—hậu quả của cú nhoài người cứu Khoa bên ban công đêm qua—lại co rút dữ dội. Máu tươi rỉ qua lớp băng gạc mỏng, nóng hổi và dính dấp, thấm qua thớ vải áo ngủ màu xám tro rồi rớt xuống, đọng lại thành một vệt đỏ sẫm nhỏ xíu ngay trên khe sắt thông gió.


Ánh đèn pin công suất lớn từ tay Hùng quét qua khe sắt. Lưỡi dao sáng loáng của luồng sáng hồng ngoại lạnh lẽo cắt đôi bóng tối, dừng lại đúng vị trí vệt máu tươi vừa rớt xuống.


Hương nghiến chặt răng, dùng vạt áo ngủ bịt chặt lấy miệng để ngăn một cơn ho dị ứng đang dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Qua khe hở của tấm lưới, cô nhìn thấy Hùng khom lưng, gương mặt lầm lì rỗ chằng chịt ghé sát vào ô thông gió. Gã nheo mắt, đưa ngón tay thô ráp chạm vào vệt nước đỏ còn chưa kịp khô.


"Cái gì thế này...?" Hùng lầm bầm, đưa ngón tay lên mũi ngửi.


Ngay khi gã chuẩn bị dùng đèn pin soi thẳng vào bên trong ống dẫn khí, chiếc bộ đàm dắt bên hông gã đột ngột rú lên tiếng rè rè chói tai. Giọng nói sắc mỏng, lạnh lùng của bà Trịnh Tuyết Mai vang lên dồn dập:


"Hùng! Đưa bác sĩ Sâm lên phòng ngủ tầng hai ngay lập tức. Con điên đó lén trốn khỏi phòng rồi!"


Hùng giật mình, buông tấm lưới sắt ra. Gã grumbles một tiếng chửi thề tục tĩu, quay người lao nhanh ra khỏi thư phòng, tiếng khóa cửa sồi rít lên một hồi khô khốc rồi im bặt.


Hương thở hắt ra một hơi dài, nước mắt trào ra vì ngạt thở và đau đớn. Cô không thể chậm trễ thêm một giây nào. Sử dụng thính giác định vị không gian nhạy bén rèn luyện được trong bóng tối, cô lướt nhanh cơ thể rệu rã bò ngược trở lại đường ống kỹ thuật, lách qua khe cửa nhỏ ẩn sau vách tủ quần áo gỗ gụ để trượt vào phòng ngủ tầng hai.


Nhưng ngay khi Hương vừa đặt chân xuống sàn gỗ phòng ngủ và chưa kịp tìm băng gạc mới để xử lý vết thương vai đang chảy máu, tiếng xích sắt ngoài cửa chính đột ngột lách cách vang lên dữ dội.


Cánh cửa sồi dày nặng bị đẩy phăng ra.


Bà Trịnh Tuyết Mai bước vào trước, gương mặt sắc sảo trang điểm kỹ lưỡng lộ rõ vẻ giận dữ tột độ. Theo sau bà ta là Nguyễn Đăng Vũ, gã công tử ăn chơi trác táng đang nhìn Hương với ánh mắt đầy đố kỵ và khinh bỉ. Và cuối cùng, bước vào phòng với phong thái điềm tĩnh giả tạo trong chiếc áo blouse trắng phẳng phiu, là Bác sĩ Lê Văn Sâm—Trưởng khoa Phòng khám Tâm thần Sông Hồng, đồng phạm đắc lực của Trần Chí Vỹ.


"Mày giỏi lắm, Hương ạ," bà Mai rít lên qua kẽ răng, ném mạnh một tập tài liệu in ảnh xuống mặt bàn trang điểm. "Mày tưởng mày lén lút căng chỉ đỏ đo đạc, phá hoại kết cấu biệt thự của tao lúc nửa đêm mà không ai biết sao?"


Hương nhìn lướt qua tập tài liệu. Đó là bức ảnh chụp sợi chỉ đỏ căng ngang sàn phòng ngủ nối từ cửa chính đến tủ quần áo mà Lê Mai Chi đã lén lút chụp lại bằng điện thoại ở tập trước.


Bác sĩ Sâm khẽ đẩy gọng kính cận vàng, bước lên một bước, giọng nói trầm ấm nhưng đầy nọc độc y khoa:


"Thưa bà Mai, hành vi căng chỉ đỏ đo đạc vô nghĩa lúc ba giờ sáng, kết hợp với các triệu chứng tự hủy hoại bản thân và hoang tưởng hoại thư sau sinh của bệnh nhân Phạm Thu Hương... hoàn toàn trùng khớp với hồ sơ bệnh án tâm thần phân liệt thể hoang tưởng giai đoạn cấp tính mà tôi đã lập lập. Cô ấy không còn đủ năng lực hành vi dân sự để chăm sóc cho bản thân, chứ đừng nói là giám hộ cho chồng."


"Các người vu khống!" Hương cố gắng cất giọng khàn đặc, lùi sâu vào góc phòng sát tủ quần áo. "Tôi hoàn toàn tỉnh táo. Chính các người đã can thiệp vật lý vào bức tường này!"


"Tỉnh táo?" Nguyễn Đăng Vũ khẩy cười một tiếng đầy tàn nhẫn, rút từ trong túi áo ra một chiếc đèn cực tím (UV) cầm tay. Hắn tiến về phía bức tranh 'Sơn thủy mê cung' đang treo trên tường phòng ngủ—bức tranh chép mà Hương đã dồn toàn bộ tâm huyết vẽ trong đêm để tráo đổi nhằm trung hòa bẫy thị giác của Vỹ.


Hắn bật nút đèn cực tím. Luồng ánh sáng xanh tím quét qua góc dưới bên phải của bức tranh.


Dưới ánh sáng UV, một họa tiết gốm sứ Bát Tràng nhỏ xíu kèm theo chữ ký chìm bằng màu acrylic của Hương rực lên sắc xanh huỳnh quang không thể chối cãi.


"Thầy Vỹ đã kiểm tra bức tranh này bằng đèn cực tím ngay khi phát hiện anh Khoa tỉnh táo bất thường," Vũ nhếch mép cười, ánh mắt lộ rõ sự đắc ý. "Mày đã lén tráo đổi kiệt tác phong thủy của thầy bằng thứ tranh rác rưởi này để hủy hoại vận khí của chồng mày. Đây là chữ ký chìm của mày, đúng không? Chữ ký họa tiết Bát Tràng không lẫn vào đâu được!"


Hương đứng lặng người. Lồng ngực cô thắt chặt lại. Sự phản bội vô tình của Lê Mai Chi và sự tinh vi của Trần Chí Vỹ đã hoàn toàn bít kín mọi đường lui của cô. Vỹ không cần chạm vào cô, gã chỉ cần dùng chính tác phẩm nghệ thuật của cô để làm bằng chứng dán nhãn cô là kẻ điên loạn phá hoại gia đình trước hội đồng gia tộc.


Bác sĩ Sâm rút ra một tờ giấy chứng nhận hoang tưởng giả mạo có đóng dấu đỏ của Phòng khám Sông Hồng, đặt bút ký dứt khoát:


"Để bảo vệ an toàn cho bệnh nhân và gia đình, tôi đề xuất cưỡng chế cô Hương vào phòng áp mái biệt lập của biệt thự để điều trị nội trú khẩn cấp, trước khi chúng tôi hoàn thiện thủ tục chuyển cô ấy về viện tâm thần vĩnh viễn."


"Lôi nó lên phòng áp mái ngay!" Bà Mai ra lệnh lạnh lùng cho bảo vệ Hùng đang đứng ngoài cửa.


Hùng lao vào khống chế thô bạo hai tay Hương, kéo giật bả vai trái đang rách da của cô khiến cô đau đớn đến mức suýt ngất đi. Hương không chống cự vật lý dữ dội nữa. Cô biết, trong trạng thái kiệt quệ này, sự phản kháng điên cuồng chỉ càng làm hợp thức hóa bệnh án hoang tưởng của Sâm. Cô cúi đầu, giả vờ mệt mỏi, rệu rã và buông xuôi hoàn toàn để đánh lừa sự cảnh giác của chúng, bảo vệ chiếc vòng dâu tằm chứa hai trang nhật ký và chiếc chìa khóa đồng cổ đang đeo chặt trên cổ tay trái.


Họ kéo cô lên tầng ba, đẩy mạnh cô vào căn phòng áp mái biệt lập rồi khóa chặt cửa xích sắt bên ngoài.


"Cạch!"


Tiếng khóa cửa dội vào không gian tĩnh mịch của căn phòng áp mái như một bản án chung thân lạnh lẽo.


Hương ngã quỵ xuống sàn gỗ lạnh ngắt. Căn phòng áp mái hoàn toàn tối tăm, cửa sổ duy nhất đã bị Vũ ra lệnh đóng đinh cố định bằng các thanh gỗ dày từ bên ngoài, chặn đứng hoàn toàn ánh sáng mặt trời tự nhiên. Những tấm rèm dày phản quang phủ kín bốn bức tường, tạo nên một môi trường khép kín, ngột ngạt và thiếu oxy trầm trọng.


Hương cố gắng gượng dậy, đưa mắt quan sát xung quanh. Nhưng ngay khi cô tập trung tiêu cự, một cảm giác mờ mịt, nhòe nhoẹt ập đến. Thị lực mắt trái của cô bắt đầu bị suy giảm nhẹ khoảng 5%, những đường thẳng trên vách tường bỗng chốc hơi cong vênh dưới tác động của bụi hóa chất thạch cao tích tụ lâu ngày trong không gian kín không được thông gió.


"Mình phải giữ được sự tỉnh táo..." Hương tự nhủ, ngón tay miết chặt vào chiếc vòng dâu tằm. "Sâm sẽ hoàn thiện hồ sơ cưỡng chế đưa mình đi vào sáng mai. Mình chỉ có đêm nay để tìm đường thoát."


Đến bảy giờ tối, tiếng xích cửa ngoài phòng áp mái lại lách cách vang lên. Y tá Lê Thị Liễu—kẻ cai tù trực tiếp được Sâm thuê để giám sát Hương—bước vào phòng, đặt khay thức ăn tối xuống chiếc bàn gỗ nhỏ.


"Ăn đi. Đừng có giở trò điên khùng ở đây," Liễu nói bằng giọng lạnh tanh, đôi mắt sắc sảo quét qua cơ thể gầy gộc của Hương dưới ánh đèn huỳnh quang F11 mờ ảo của phòng áp mái.


Trên khay thức ăn là một bát canh bí đỏ nóng hổi.


Hương tiến lại gần chiếc bàn. Đôi mắt Tetrachromacy nhạy cảm bẩm sinh của cô bắt đầu điều tiết tối đa dưới nguồn sáng nhân tạo F11. Dưới ánh đèn huỳnh quang đơn sắc, cô phát hiện ra một vệt màu lạ, óng ánh sắc vàng lục nhạt như váng dầu nổi lờ lững trên bề mặt nước canh đỏ cam.


Mùi nước canh có vị ngọt nhân tạo, nhưng ẩn sâu bên dưới là một mùi hắc nhẹ, đắng chát của dung môi hóa chất.


"Haloperidol liều cao dạng lỏng," Hương lập tức nhận diện độc chất thần kinh dựa trên các tài liệu y khoa mà bác sĩ Đức từng cảnh báo.


Bà Mai và Sâm muốn dùng độc chất này để hủy hoại hoàn toàn hệ thần kinh và thị lực nhạy cảm của cô, biến cô thành một kẻ điên thực sự trước khi hội đồng giám định nhà nước đến vào tuần sau.


Hương lén liếc mắt nhìn lên góc trần nhà. Một thấu kính camera ẩn hồng ngoại ngụy trang đầu báo khói đang nhấp nháy ánh đỏ, chĩa thẳng về phía cô. Giao thức Giám sát Camera 24/7 của Vỹ đang hoạt động để kiểm tra xem cô có thực sự uống thuốc độc hay không.


Hương biết mình không thể đổ bát canh đi một cách lộ liễu. Cô khom lưng, che khuất góc quét của camera bằng bờ vai gầy, rồi múc một thìa canh đưa lên miệng. Cô ngậm nước canh trong khoang miệng, cổ họng thực hiện động tác nuốt cực kỳ tự nhiên, khớp hoàn hảo với nhịp nuốt sinh lý để đánh lừa thấu kính hồng ngoại.


Ngay sau đó, cô giả vờ ho nhẹ, đưa chiếc khăn tay cotton dày giấu sẵn dưới tay áo ngủ rộng lên che miệng, rồi khéo léo nhổ toàn bộ ngụm canh độc vào trong khăn giấy bọc kín bên trong khăn tay.


Cô lặp lại động tác đó ba lần, đổ gần hết bát canh độc vào chiếc khăn tay dày mà không để lại bất kỳ một dấu vết ẩm ướt nào trên bàn.


Y tá Liễu đứng giám sát ngoài cửa, thấy Hương đã "ăn" xong bát canh và bắt đầu có biểu hiện rệu rã, mệt mỏi nằm gục xuống giường, gã mới hài lòng thu dọn khay thức ăn rồi khóa cửa bước ra ngoài.


Hương nằm im trên chiếc đệm cũ, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh do căng thẳng thần kinh tột độ. Chiếc khăn tay thấm đẫm độc chất Haloperidol được cô lén nhét sâu vào dưới khe hở của tấm ván sàn gỗ góc tối.


Đến mười một giờ đêm, tiếng bước chân nhẹ nhàng, rón rén ngoài hành lang phòng áp mái đột ngột vang lên.


Cửa phòng không mở bằng xích sắt, mà một ô cửa nhỏ dùng để đưa đồ ăn ở sát chân cửa từ từ hé mở.


Gương mặt phúc hậu, đầy lo âu của vú nuôi lâu năm Nguyễn Thị Lành hiện ra trong khe hẹp ánh sáng.


"Cô Hương... Cô Hương ơi..." bà Lành thì thầm gọi, giọng run lên vì sợ hãi.


Hương nhanh chóng bò sát sàn gỗ tiến về phía ô cửa nhỏ. Cô nhìn thấy bà Lành đang lén lút nhìn quanh hành lang tối tăm.


"Vú Lành..." Hương khẽ gọi.


Bà Lành thò bàn tay thô ráp qua khe cửa, dúi vào tay Hương một lọ nhựa nhỏ màu trắng không nhãn mác:


"Thuốc bổ... thuốc vitamin tổng hợp tôi lén lấy từ phòng y tế của cậu Khoa. Cô uống đi để giữ sức. Bà chủ và bác sĩ Sâm đang muốn hại cô thực sự đấy. Tôi... tôi không thể nhắm mắt làm ngơ được nữa."


Hương đón lấy lọ thuốc, dòng nước mắt ấm áp lén rớt xuống mu bàn tay bà Lành. Cô biết bà Lành đứng về phía cô sau khi cô hứa lén dùng số tiền tiết kiệm cá nhân từ xưởng gốm Bát Tràng để tài trợ toàn bộ chi phí phẫu thuật tim cho con trai bà ở quê, giúp bà thoát khỏi sự khống chế tài chính tàn nhẫn của bà Mai.


"Cảm ơn vú... Anh Khoa thế nào rồi vú?" Hương khẩn khoản hỏi.


"Cậu Khoa lại bị đưa xuống phòng khách tầng một, gã bảo vệ Hùng canh gác nghiêm ngặt lắm. Thầy Vỹ vừa rời đi lúc nãy, gã dặn bà chủ ngày mai phải đưa cô đi thật sớm," bà Lành thì thầm dồn dập. "Cô phải trốn đi thôi, cửa sổ phòng này bị đóng đinh chặt lắm, tôi không có chìa khóa xích sắt cổng chính..."


"Tôi hiểu rồi. Vú cứ về phòng đi, kẻo Liễu phát hiện," Hương trấn an bà Lành.


Sau khi ô cửa nhỏ khép lại, phòng áp mái lại chìm vào bóng tối đặc quánh. Hương lén mở lọ thuốc bổ của bà Lành, uống một viên vitamin để phục hồi thể lực đang suy kiệt.


Cô tiến về phía cửa sổ áp mái, dùng chiếc kẹp tóc thép cố gắng lách vào khe khóa để bẻ gãy chốt cơ khí. Nhưng đúng như lời bà Lành cảnh báo, những thanh gỗ dày nặng đã bị Vũ ra lệnh đóng đinh cố định từ phía ngoài một cách kiên cố, không để lộ bất kỳ một kẽ hở nào để bẩy cửa.


Đường thoát duy nhất bằng vật lý đã bị bít kín.


Hương ngồi bệt xuống góc phòng tối, lưng tựa vào vách gỗ ẩm mốc. Nhưng lý trí lạnh lùng của một nhà thiết kế không cho phép cô đầu hàng. Cô rút chiếc bút mực tàng hình phát quang UV giấu dưới đệm giường ra.


Dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn UV cầm tay siêu nhỏ ngụy trang đầu bút, Hương lật mở những trang sách cũ bám bụi trong góc phòng áp mái. Cô bắt đầu vẽ lại sơ đồ cấu trúc hình học của biệt thự Vườn An Yên, lập bản đồ các góc khúc xạ ánh sáng giếng trời và định vị các dải tần số hạ âm 19Hz mà cô đã ghi nhận được.


Những nét mực tàng hình màu xanh huỳnh quang dần hiện lên trên trang giấy úa vàng, lấp lánh như một bản thiết kế định mệnh trong bóng tối, chuẩn bị cho một cuộc đào thoát sinh tử vào đêm bão ngày mai.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!