Bản Thiết Kế Bị Can Thiệp
Cơn bão đêm qua đã rút đi, để lại bầu trời ngoại ô Hà Nội một màu xám chì ảm đạm. Những giọt nước mưa muộn mằn vẫn đều đặn nhỏ xuống từ máng nước rỉ sét của biệt thự Vườn An Yên, tạo thành những tiếng gõ nhịp độ đều đặn, đơn điệu lên bậu cửa sổ kính.
Trong phòng ngủ tầng hai, Phạm Thu Hương ngồi bất động trên mép giường sồi. Toàn thân cô rệu rã, đau nhức như vừa trải qua một trận đòn roi. Vết thương rách da ở bả vai và cánh tay trái—hậu quả của cú nhoài người cứu chồng bên lan can ban công đêm qua—đã bắt đầu khép miệng nhưng mỗi khi cử động lại nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Cô đã lén dùng băng gạc cá nhân tự băng bó, cố gắng giấu vết máu rỉ ra dưới lớp áo ngủ màu xám tro rộng thùng thình.
Lúc này là tám giờ sáng ngày thứ Năm. Cánh cửa chính của phòng ngủ vẫn bị xích sắt khóa chặt từ bên ngoài.
Trên chiếc giường đệm dày, Nguyễn Đăng Khoa đang nằm mê man. Gương mặt anh hốc hác, hai bầu mắt trũng sâu thâm quầng, hơi thở đứt quãng nặng nề do tác dụng phụ của những liều thuốc bổ thần kinh giả mà bà Trịnh Tuyết Mai đã ép anh uống. Tuy nhiên, nhờ liều thuốc đối kháng Benzodiazepine dạng lỏng mà Hương đã lén nhỏ vào cốc nước ấm của anh trước đó, hệ thần kinh của Khoa đang diễn ra một cuộc tự thanh lọc thầm lặng.
Đột nhiên, mi mắt Khoa khẽ giật mạnh. Anh mở mắt, ánh nhìn không còn lờ đờ, hoang dại như đêm qua mà nhen nhóm một tia tỉnh táo ngắn ngủi nhưng vô cùng sắc bén. Anh nhìn thấy Hương đang ngồi quay lưng về phía mình, bờ vai gầy khẽ run lên dưới lớp áo rộng.
"Hương..." Khoa cất giọng thều thào, khản đặc.
Hương giật mình xoay người lại. Đôi mắt Tetrachromacy nhạy cảm của cô lập tức nhận ra sự thay đổi trong đồng tử của chồng. Cô lao đến bên giường, quỳ xuống cạnh anh, lén liếc mắt nhìn lên chiếc camera ẩn ngụy trang đầu báo khói trên trần nhà. Cô khéo léo nghiêng người, dùng thân hình mảnh mai của mình che khuất tầm nhìn của thấu kính hồng ngoại hướng về phía bàn tay của Khoa.
"Khoa, anh tỉnh rồi? Đừng nói lớn, họ đang giám sát chúng ta," Hương thì thầm sát tai chồng, giọng cô run lên vì xúc động nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo lạnh lùng.
Khoa nhìn vết băng gạc thấm máu trên vai vợ, giọt nước mắt bất lực rỉ ra nơi khóe mắt. Anh hiểu. Anh nhớ lại cơn mộng du kinh hoàng đêm qua, nhớ lại cảm giác cơ thể bị điều khiển bởi một tần số o o vô hình và tiếng rít gió ghê rợn từ kẽ tường. Anh nhận ra người vợ mà anh từng quát mắng, nghi ngờ bấy lâu nay lại là người duy nhất đang đơn độc đổ máu để kéo anh ra khỏi vũng lầy hoang tưởng.
Khoa run rẩy đưa bàn tay gầy guộc vào túi trong của chiếc áo vest cũ đang treo hờ hững bên thành giường. Bằng một động tác cực kỳ chậm rãi để tránh tạo ra tiếng động lớn, anh rút ra một vật nhỏ bằng đồng cổ, xỉn màu vì thời gian.
Đó là chiếc chìa khóa két sắt âm tường thư phòng.
"Bố... bố để lại nó trong ví của anh trước khi mất," Khoa thì thầm, hơi thở yếu ớt dồn dập. "Trong thư phòng cũ... sau bức chân dung gia đình. Có bản thiết kế gốc... và nhật ký của bố. Hương... cứu anh... cứu gia đình mình..."
Hương đón lấy chiếc chìa khóa đồng lạnh ngắt từ tay chồng. Cô nhanh chóng lách ngón tay, nhét chiếc chìa khóa vào khe chốt bạc rỗng ruột của chiếc vòng gỗ dâu tằm đeo trên tay trái. Ngay sau đó, Khoa thở hắt ra một hơi dài, mí mắt sụp xuống, lại chìm vào giấc ngủ sâu do lượng thuốc an thần còn sót lại trong máu cưỡng chế.
Hương đứng dậy, ép mình phải thở thật chậm để điều hòa nhịp tim. Chiếc chìa khóa đồng nằm im lìm trên cổ tay cô như một lời ủy thác sinh tử từ quá khứ mười năm trước. Cô biết mình không có nhiều thời gian. Sáng mai, bác sĩ tâm thần tha hóa Lê Văn Sâm sẽ đến đây cùng tờ giấy chứng nhận hoang tưởng giả mạo để cưỡng chế cô vào viện tâm thần. Cô phải đột nhập vào thư phòng cũ của ông Sơn ngay trong chiều nay, khi bà Mai và Trần Chí Vỹ ra ngoài gặp gỡ các cổ đông của tập đoàn Nguyễn Gia.
Hai mươi phút sau, tiếng xích sắt ngoài cửa phòng ngủ lách cách vang lên. Bảo vệ Nguyễn Văn Hùng đẩy cửa bước vào, đặt khay thức ăn sáng xuống bàn với thái độ lạnh lùng, khinh khỉnh. Gã không thèm nhìn Hương, chỉ quét ánh mắt dò xét quanh phòng một lượt rồi quay người khóa cửa lại.
Hương đợi thêm hai tiếng đồng hồ. Thính giác định vị không gian nhạy bén của cô bắt đầu hoạt động, thu nhận những dao động âm thanh từ tầng dưới dội lên. Tiếng động cơ chiếc xe Mercedes của bà Mai nổ máy rồi lướt qua cổng sắt biệt thự. Tiếng bước chân lầm lì của bảo vệ Hùng di chuyển ra chốt gác vòng ngoài ở sân vườn để hút thuốc. Căn biệt thự Pháp cổ rộng lớn chìm vào sự im lặng u ám.
Đây là cơ hội duy nhất của cô.
Hương tiến về phía chiếc tủ quần áo âm tường bằng gỗ gụ dày nặng. Cô lách người vào bên trong tủ, gạt những bộ quần áo dày sang một bên, để lộ cánh cửa gỗ nhỏ ẩn sau vách tủ—lối đi kỹ thuật cũ của gia nhân ngày xưa dẫn thẳng lên hệ thống ống dẫn và các phòng biệt lập trong nhà. Cô lách người qua khe cửa hẹp, nén chặt tiếng thở dốc khi bóng tối đặc quánh bốc mùi thạch cao ẩm mốc và bụi bặm mười năm ập thẳng vào mũi.
Đường ống kỹ thuật tối tăm, chật hẹp đến mức Hương phải bò bằng cả hai tay và hai đầu gối trên những thanh xà gỗ gồ ghề. Vết thương trên vai trái của cô co rút dữ dội, mỗi nhịp rướn người là một lần thớ thịt rách ra, máu tươi lén thấm đẫm lớp băng gạc nóng hổi. Bụi bặm khô khốc táp vào mũi, vào cổ họng, kích hoạt cơn dị ứng bụi nặng nề của Hương. Lồng ngực cô thắt chặt lại, một cơn ho dữ dội dâng lên lên tận cổ họng.
"Không được ho... tuyệt đối không được..." Hương tự ra lệnh cho bản thân trong tâm trí.
Cô nghiến chặt răng, dùng cả vạt áo ngủ dày bịt chặt lấy miệng, ép lồng ngực mình phải co thắt trong im lặng. Nước mắt cô trào ra vì ngạt thở, cổ họng bỏng rát như bị cào xé, nhưng cô không để phát ra bất kỳ một tiếng động nào có thể lọt qua vách tường mỏng xuống tai gã bảo vệ đang tuần tra bên ngoài. Đây là cuộc chiến sinh tồn bằng lý trí lạnh lùng, nơi một tiếng ho cũng có thể biến cô thành kẻ bại trận vĩnh viễn.
Sau gần mười lăm phút bò dọc theo đường ống tối, Hương tiếp cận được tấm lưới thông gió của thư phòng cũ nằm ở góc cuối hành lang tầng hai. Cô khéo léo dùng chiếc kẹp tăm thép lách qua khe lưới, gạt nhẹ chốt giữ rồi đẩy nhẹ tấm lưới ra. Cô nhảy nhẹ xuống sàn nhà, bước chân không hề phát ra tiếng động nhờ kỹ năng định vị không gian bằng xúc giác.
Thư phòng của cố nhạc phụ Nguyễn Đăng Sơn hiện ra trước mắt cô như một mật thất bị thời gian lãng quên. Căn phòng rộng lớn chìm trong ánh sáng xám xịt, vọt vọi hắt qua lớp rèm cửa dày bám bụi dày đặc. Mùi giấy mốc, mùi gỗ mục và mùi dung môi hóa chất cũ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, lạnh lẽo.
Hương không lãng phí một giây nào. Cô tiến thẳng về phía vách tường trung tâm, nơi treo bức chân dung gia đình cũ khổ lớn. Bức ảnh chụp ông Sơn sừng sững ở giữa, bên cạnh là bà Mai với nụ cười sắc sảo và Khoa thuở thiếu niên với đôi mắt sáng trong lành.
Hương đưa bàn tay nhạy cảm chạm vào khung gỗ mạ vàng của bức tranh. Bằng nhãn quan mỹ thuật tinh tường và khả năng cảm nhận chi tiết siêu phàm, cô phát hiện ra một điểm bất thường cực nhỏ: trên lớp bụi xám bao phủ vách tường xung quanh khung tranh, có một vệt xước mờ, sạch sẽ chạy dọc theo mép gỗ.
"Bức tranh này gần đây đã bị di dời nhiều lần," Hương suy luận, ánh mắt cô lạnh đi. "Trần Chí Vỹ hoặc Nguyễn Đăng Vũ đã lén lút vào đây trước mình."
Cô dùng hai tay ôm chặt mép khung tranh, dùng lực bả vai lành lặn còn lại để dịch chuyển bức tranh nặng nề sang một bên. Tiếng gỗ cọ xát vào tường gạch khô khốc vang lên rất nhỏ.
Phía sau bức chân dung gia đình, một chiếc két sắt âm tường bằng thép xám xịt hiện ra sừng sững. Chiếc két sắt sử dụng hệ thống khóa cơ khí kết hợp với một dãy số xoay cổ điển.
Hương lén rút chiếc chìa khóa đồng cổ từ chiếc vòng dâu tằm trên tay trái ra. Cô tra chìa khóa vào ổ. Tiếng thớ kim loại khớp vào nhau nghe khô khốc, giòn giã.
"Cạch."
Ổ khóa cơ đã mở. Nhưng chiếc két sắt vẫn khóa chặt bởi dãy mã số sáu ký tự. Hương đứng bất động trước dãy số xoay bằng thép. Cô bắt đầu phân tích tâm lý của ông Sơn mười năm trước. Ông Sơn là một người đàn ông cương trực, yêu thương gia đình nhưng vô cùng cẩn trọng. Ông sẽ chọn một dãy số nào vừa dễ nhớ đối với ông, vừa mang ý nghĩa bảo vệ cho người thừa kế duy nhất của dòng họ Nguyễn?
"Ngày sinh của Khoa," Hương khẽ thì thầm.
Cô nhớ lại tấm ảnh thẻ cũ của Khoa trong ví cá nhân mà cô từng giữ. Ngày sinh của anh là ngày mười hai tháng Tám năm một chín chín mươi tám.
Hương đưa ngón tay thon dài, hơi run rẩy chạm vào núm xoay kim loại lạnh ngắt. Cô bắt đầu xoay trục số: xoay phải đến số 12, xoay trái về số 08, rồi xoay phải đến số 98.
Mỗi nhịp xoay, tai cô lại căng ra nghe tiếng tạch tạch cực nhỏ của các bánh răng cơ khí bên trong khớp khóa.
"Tạch... tạch... tạch..."
Đến con số cuối cùng, Hương nín thở, dùng lực ngón tay ấn nhẹ vào tay gạt thép.
"Cạch!"
Một tiếng động trầm đục, dứt khoát vang lên từ lòng chiếc két sắt. Cánh cửa thép dày mười centimet từ từ hé mở, để lộ một khoảng trống tối tăm bên trong.
Tim Hương đập liên hồi trong lồng ngực. Cô thò tay vào trong két, cảm nhận được lớp giấy thô ráp của một bản vẽ kỹ thuật lớn và một cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ bám đầy bụi nến.
Cô rút toàn bộ tập tài liệu ra ngoài, đặt lên mặt bàn gỗ gụ phủ bụi của thư phòng. Dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin điện thoại bọc trong khăn giấy để tán sắc, Hương mở bản vẽ kỹ thuật đầu tiên ra.
Đó chính là Bản thiết kế gốc biệt thự Vườn An Yên do chính tay ông Sơn phê duyệt xây dựng mười năm trước.
Hương sử dụng kỹ năng phân tích cấu trúc hình học của một nhà thiết kế mỹ thuật chuyên nghiệp. Đôi mắt Tetrachromacy của cô quét nhanh qua các thông số kỹ thuật, các đường vẽ mặt cắt ngang của ngôi nhà. Cô so sánh bản vẽ gốc này với sơ đồ thực tế của căn biệt thự mà cô đã âm thầm đo đạc suốt những ngày qua.
Đồng tử của Hương đột ngột co rút lại. Cô kinh hoàng nhận ra một sự thật tàn nhẫn.
"Bản thiết kế kỹ thuật bị can thiệp!" Hương khẽ thốt lên, giọng cô run rẩy vì chấn động.
Trên bản vẽ gốc của ông Sơn, bức tường phía sau tủ quần áo trong phòng ngủ của vợ chồng cô hoàn toàn là một bức tường gạch đặc chịu lực dày hai mươi centimet, kết nối trực tiếp với hệ thống cột trụ bê tông cốt thép của ngôi nhà. Tuy nhiên, trong sơ đồ thực tế, bức tường này đã bị đập bỏ một phần gạch đặc để thay thế bằng một kết cấu tường đôi rỗng, tạo ra một khoảng trống cơ khí rộng đúng mười centimet chạy dọc hành lang.
Bản vẽ hiện tại của ngôi nhà mà Vũ trình lên Ban Kiểm soát tập đoàn đã bị làm giả chữ ký của ông Sơn để hợp thức hóa lỗi thi công này. Thực chất, khoảng trống tường đôi rỗng này chính là nơi Lê Minh Triết và Vũ đã lén lút lắp đặt hệ thống ròng rọc di động vách tường và chôn ngầm các đường ống nhựa PVC rỗng dẫn âm tần thấp từ loa ẩn phòng thờ xuống phòng ngủ của Khoa.
Đây không phải là lỗi xây dựng ngẫu nhiên. Đây là một sự can thiệp vật lý có chủ đích, một cái bẫy kiến trúc giết người không dấu vết được chuẩn bị tỉ mỉ từ trước khi cô bước chân vào ngôi nhà này.
Hương nhanh chóng dùng điện thoại chụp lại từng trang của bản vẽ thiết kế gốc, đặc biệt tập trung vào các thông số kỹ thuật của bức tường chịu lực và chữ ký tay thực tế của ông Sơn để làm bằng chứng pháp lý hình sự.
Sau khi cất bản vẽ vào két sắt, Hương cầm cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ lên. Lớp da bọc ngoài đã bị mốc xanh, gáy sổ sờn rách lộ ra những thớ chỉ mục nát. Cô lật trang đầu tiên.
Đó là cuốn sổ nhật ký y khoa cá nhân của ông Nguyễn Đăng Sơn mười năm trước.
Dưới ánh sáng mờ ảo của đèn pin, những dòng chữ viết tay bằng mực xanh đã phai màu của người cha quá cố hiện ra trước mắt Hương. Cô đọc lướt nhanh qua các trang nhật ký, và rồi, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến toàn thân cô đông cứng lại.
"Ngày 14 tháng 10 năm 2016... Dạo này tôi liên tục mất ngủ. Cứ đến ba giờ sáng, tôi lại nghe thấy tiếng rít gió o o rất lạ phát ra từ vách tường sau đầu giường. Tiếng động đó làm lồng ngực tôi đè nén, tim đập nhanh đến mức nghẹt thở..."
"Ngày 28 tháng 10 năm 2016... Bác sĩ nói tôi bị trầm cảm nặng do áp lực công việc. Nhưng tôi biết có điều gì đó không ổn. Đêm qua, tôi lại mộng du bước ra ban công mà không hề hay biết. Khi tỉnh lại dưới trời mưa, tôi thấy mình đang đứng mấp mé bên mép lan can..."
"Ngày 5 tháng 11 năm 2016... Cậu thanh niên phong thủy trẻ tuổi Trần Chí Vỹ khuyên tôi nên treo bức tranh 'Sơn thủy mê cung' ở phòng ngủ để trấn áp âm khí. Nhưng mỗi khi nhìn vào bức tranh dưới ánh đèn vàng ban đêm, tôi lại thấy những vệt màu đỏ chu sa biến đổi sắc độ, xoáy sâu vào đầu óc khiến tôi phát điên..."
Những triệu chứng này... những mốc thời gian này... kịch bản mộng du này...
Nó trùng khớp hoàn toàn, không sai lệch dù chỉ một chi tiết nhỏ so với tình trạng hiện tại của Nguyễn Đăng Khoa.
Trần Chí Vỹ đã lặp lại hoàn hảo kịch bản mưu sát vô hình mười năm trước lên người con trai của nạn nhân. Người cha quá cố Nguyễn Đăng Sơn không hề chết vì đột quỵ hay tự sát tự nhiên; ông đã bị dồn vào đường chết bằng chính công nghệ ám thị không gian độc hại mà Khoa đang phải gánh chịu.
Hương muốn mang cả cuốn nhật ký ra ngoài để làm bằng chứng tố cáo trước pháp luật. Nhưng cuốn sổ tay quá dày và nặng nề. Nếu cô mang nó theo qua đường ống kỹ thuật chật hẹp, thớ gỗ mục nát có thể bị gãy tạo ra tiếng động lớn, và nếu bảo vệ Hùng khám xét người cô khi cô quay trở lại phòng ngủ, sự tồn tại của cuốn nhật ký sẽ lập tức bị lộ tẩy.
Hương đưa ra một quyết định dứt khoát. Cô dùng các đầu ngón tay nhạy cảm lách vào gáy sổ sờn rách, khéo léo dùng lực xé hai trang quan trọng nhất—trang ghi chép mô tả chi tiết các triệu chứng mộng du, tiếng rít hạ âm 19Hz và trang có nhắc đích danh tên của Trần Chí Vỹ mười năm trước.
Cô gấp nhỏ hai trang giấy nát, nhét sâu vào bên trong khe chốt bạc rỗng của chiếc vòng dâu tằm đeo trên tay trái cùng với chiếc chìa khóa đồng cổ.
Đúng lúc Hương vừa khép cánh cửa két sắt thép lại và chuẩn bị dịch chuyển bức chân dung gia đình về vị trí cũ, thính giác nhạy bén của cô đột ngột thu nhận một dao động âm thanh đáng sợ từ bên ngoài hành lang tầng hai dội vào.
Tiếng bước chân lầm lỳ, nặng nề của bảo vệ Nguyễn Văn Hùng đang tiến gần về phía cửa thư phòng.
"Cộp... cộp... cộp..."
Tiếng đế giày da nện xuống sàn gạch men lạnh ngắt mỗi lúc một rõ hơn, kèm theo tiếng lách cách của chùm chìa khóa vạn năng dắt bên hông gã bảo vệ.
Hùng đã kết thúc ca tuần tra ngoài vườn sớm hơn dự kiến do trời bắt đầu đổ cơn mưa giông mới. Gã đang đi kiểm tra các phòng bị niêm phong theo lệnh của bà Mai.
Tim Hương đập nghẹt thở trong lồng ngực. Cô chỉ có đúng năm giây trước khi gã bảo vệ tra chìa khóa vào ổ cửa thư phòng.
Cô dùng toàn bộ sức lực của bờ vai lành lặn đẩy mạnh bức chân dung gia đình cũ về vị trí ban đầu để che khuất chiếc két sắt âm tường. Vết thương rách da trên vai trái lại co rút dữ dội, máu tươi tràn qua lớp băng gạc thấm đỏ một mảng áo ngủ xám tro.
Ngay khi tiếng tay nắm cửa thư phòng bắt đầu xoay tròn khùng khục từ phía ngoài, Hương nhoài người lách thẳng vào ô thông gió rỗng kết cấu của đường ống kỹ thuật phía sau vách tủ gỗ, khép chặt tấm lưới sắt lại trong bóng tối đặc quánh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!