Chiếc Lư Hương Đồng Kì Quái
Bóng tối đặc quánh của phòng ngủ tầng hai biệt thự Vườn An Yên như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy cuống họng của Phạm Thu Hương. Tiếng sấm rền rĩ từ cơn giông ngoại ô Hà Nội dội qua cửa kính ban công đã bị khóa chặt, kéo theo những vệt chớp loằng ngoằng rạch đôi căn phòng. Trên trần nhà, chiếc camera ẩn ngụy trang dưới đầu báo khói vẫn lặng lẽ nhấp nháy ánh đỏ ti hí của thấu kính hồng ngoại, ghi lại từng hơi thở dồn dập của cô.
Bả vai và cánh tay trái của Hương nhức nhối tột cùng. Vết rách da do cú va chạm với lan can ban công sắt khi cô cứu chồng lúc ba giờ sáng vẫn đang rỉ máu, thấm đẫm một mảng áo ngủ màu xám tro dính đầy nước mưa lạnh buốt. Cổ tay cô bầm tím, hằn rõ dấu ngón tay thô bạo của gã bảo vệ Nguyễn Văn Hùng khi gã cưỡng chế khống chế cô theo lệnh của bà Trịnh Tuyết Mai.
Hương quỳ sụp dưới sàn gỗ, hai tai căng ra áp sát vào khe hở của cánh cửa gỗ sồi dày dặn đã bị xích sắt khóa chặt từ bên ngoài. Dưới phòng khách, tiếng khóc lóc giả tạo của bà mẹ kế Tuyết Mai và tiếng rên rỉ mê man của Nguyễn Đăng Khoa lúc mờ lúc tỏ. Khoa vẫn chưa tỉnh táo. Độc chất thần kinh từ mảng tường metamerism đỏ máu và dải hạ âm 19Hz đã đẩy anh vào trạng thái sốc nhận thức lâm thời. Họ đang cô lập anh khỏi cô. Sáng mai, khi bác sĩ tâm thần tha hóa Lê Văn Sâm bước vào ngôi nhà này cùng tờ giấy chứng nhận hoang tưởng giả mạo, Hương sẽ hoàn toàn mất quyền công dân, bị tước quyền giám hộ chồng và bị giam cầm vĩnh viễn trong một viện tâm thần tư nhân.
Cô không thể ngồi chờ chết. Lý trí lạnh lùng của một nhà thiết kế mỹ thuật buộc cô phải hành động ngay trong đêm nay.
Trong khoảng lặng giữa hai tiếng sấm nổ, thính giác nhạy bén của Hương bỗng bắt trọn một tiếng rít gió cộng hưởng kỳ quái. Nó không phát ra từ ban công, cũng không phải từ kẽ tường phòng ngủ. Đó là một âm thanh o o trầm đục, có chu kỳ dao động cơ học cực kỳ chuẩn xác, dội xuống từ trần nhà—chính xác là từ phòng thờ dòng họ Nguyễn ở tầng ba của biệt thự.
“Nguồn phát thứ hai,” Hương khẽ thì thầm, đôi mắt sáng lên trong bóng tối.
Cô biết chiếc loa phát sóng hạ âm ẩn sau tủ quần áo chỉ là một phần của trận đồ bẫy tâm lý. Để dồn Khoa vào trạng thái hoang tưởng u uất tột độ mỗi khi thắp hương gia tiên, Trần Chí Vỹ bắt buộc phải thiết lập một nguồn phát hạ âm cộng hưởng ngay tại phòng thờ.
Hương đứng dậy, phớt lờ cơn đau buốt từ bả vai rách nát. Cô tiến về phía chiếc tủ quần áo âm tường. Vườn An Yên là một căn biệt thự Pháp cổ được cải tạo lại, và Hương, với khả năng phân tích cấu trúc không gian siêu phàm, biết rõ một bí mật mà bà Mai hay bảo vệ Hùng đã bỏ qua: phía sau hốc tủ quần áo có một cánh cửa gỗ nhỏ thông với đường ống kỹ thuật và lối đi của gia nhân ngày xưa dẫn thẳng lên tầng áp mái và phòng thờ. Cánh cửa này vốn đã bị đóng đinh từ lâu, nhưng trong những ngày âm thầm điều tra, Hương đã lén lùng sục hòm đồ nghề của vú Lành và lỏng hóa các con ốc bản lề từ trước.
Cô dùng chiếc kẹp tăm mảnh bằng thép lách vào khe bản lề gỗ mục nát, khéo léo bẩy nhẹ. Tiếng gỗ rên rỉ rất nhỏ bị tiếng mưa xối xả ngoài trời nuốt chửng. Cánh cửa hé mở, để lộ một khoảng tối hẹp bốc lên mùi nấm mốc mười năm và bụi bặm khô khốc.
Hương lách người vào trong, nén chặt tiếng ho do bụi bẩn táp vào mũi. Cô bò từng bước một theo những bậc thang gỗ hẹp đứng sững, hai tay bám chặt vào vách tường gạch thô ráp để giữ thăng bằng. Mỗi bước di chuyển, vết thương trên vai lại co rút, máu rỉ ra làm ướt sũng vạt áo ngủ, nhưng ý chí bảo vệ người bạn đời đang bị hủy hoại nhận thức đã biến thành một liều thuốc tê cực mạnh gạt bỏ mọi đau đớn thể xác.
Khi Hương chạm đến đỉnh thang và lách qua khe cửa lách của phòng thờ tầng ba, một luồng khí lạnh buốt mang theo mùi nhang trầm nồng nặc đến mức ngột ngạt ập thẳng vào mặt cô.
Phòng thờ dòng họ Nguyễn chìm trong một màu đỏ sẫm âm u từ những ánh đèn dầu điện leo lét. Những bức chân dung của tổ tiên dòng họ Nguyễn, bao gồm cả bức ảnh của người cha quá cố Nguyễn Đăng Sơn, nhìn cô bằng những ánh mắt nghiêm nghị, bất động qua làn khói nhang mờ ảo. Không khí ở đây đặc quánh và nặng nề đến mức kỳ lạ.
Ngay khi bước chân vào phòng, Hương lập tức cảm nhận được một áp lực cơ học đè nặng lên lồng ngực. Tim cô đập nhanh một cách bất thường, màng nhĩ rung lên bần bật như có hàng ngàn chiếc kim nhỏ đang châm chích. Đây là biểu hiện lâm sàng của sóng hạ âm cường độ cao.
Cô nhắm mắt lại, kích hoạt Ngưỡng Thính giác Định vị Không gian. Cô loại bỏ tiếng gió rít gào của cơn bão ngoài cửa sổ sổ kính lệch góc, loại bỏ tiếng mưa đập vào mái tôn. Tai cô tập trung vào dải tần số thấp dưới 20Hz đang dao động liên tục trong phòng.
“Nó ở ngay trên bàn thờ chính,” Hương mở mắt, ánh mắt Tetrachromacy quét thẳng vào chiếc lư hương đồng cổ cỡ lớn đặt ở trung tâm bàn thờ gia tiên.
Chiếc lư hương bằng đồng thau xám xịt, cao khoảng năm mươi centimet, chạm khắc hình rồng uốn lượn tinh xảo. Hương rón rén tiến lại gần, bước chân cô nhẹ như một cái bóng để tránh làm kinh động đến người giúp việc trẻ Lê Thị Hoa đang túc trực dọn dẹp ở dãy hành lang bên ngoài.
Cô đưa tay sờ vào thân lư hương đồng. Lớp kim loại lạnh ngắt đang rung lên một cách nhẹ nhàng. Khi Hương ghé sát tai vào các khe hở hình chữ vạn được đục rỗng trên thân lư, cô nghe thấy một tiếng rít gió trầm đục, sắc nhọn như tiếng huýt sáo của quỷ dữ.
“Phương pháp Cộng hưởng Hạ âm 19Hz,” Hương lẩm nhẩm.
Cô lập tức nhận ra cơ chế vật lý hiểm độc này. Trần Chí Vỹ đã lợi dụng hướng gió lùa từ chiếc cửa sổ kính được thiết kế sai lệch góc đối diện bàn thờ. Khi gió bão tràn qua khe cửa hẹp, nó tạo thành một luồng khí áp suất cao thổi trực diện vào các khe hở hình chữ vạn của lư hương đồng rỗng. Chiếc lư hương hoạt động như một hộp cộng hưởng Helmholtz khổng lồ, tự động khuếch đại luồng gió thành sóng hạ âm đúng tần số 19Hz mà không cần sử dụng bất kỳ nguồn điện nào. Mỗi khi Khoa lên thắp hương, khói hương độc chất chứa thạch tính bay hơi kết hợp với sóng hạ âm phát ra từ chiếc lư hương này sẽ lập tức kích hoạt cơn hoảng loạn, ảo giác sợ hãi và dẫn dụ anh vào trạng thái mộng du tự hủy hoại.
Nhưng thính giác của Hương cho biết có một nguồn phát thứ hai, ổn định và chủ động hơn nhiều. Tiếng o o vẫn tiếp diễn đều đặn ngay cả khi gió ngoài trời tạm ngớt.
Hương quyết định thực hiện một hành động cực kỳ mạo hiểm. Cô quỳ lên mép bàn thờ bằng gỗ gụ, bám chặt tay vào bức hoành phi gỗ cổ sơn son thếp vàng treo sừng sững phía sau. Đây là hành vi đại kỵ trong văn hóa tâm linh truyền thống, nhưng lúc này, khoa học lý trí là đức tin duy nhất dẫn đường cho cô.
Cô rướn người lên, hai ngón tay nhạy cảm lách vào khoảng trống rộng năm centimet giữa bức hoành phi và vách tường gạch.
“Đây rồi!”
Ngón tay Hương chạm vào một thiết bị kim loại siêu mỏng, dẹt và có bề mặt nhám. Đó là một chiếc loa phát sóng hạ âm siêu nhỏ ngụy trang thế hệ mới, được dán chặt vào mặt sau của bức hoành phi bằng một lớp keo dán sắt chuyên dụng công nghiệp. Thiết bị này kết nối không dây với một bộ điều khiển thu phát tín hiệu đặt ngầm bên trong hộp kỹ thuật điện của ngôi nhà. Chiếc loa ẩn này chính là vật chứng vật lý tối thượng chứng minh hiện tượng "ma ám" tại phòng thờ hoàn toàn là một sự sắp đặt nhân tạo độc hại của Trần Chí Vỹ.
Hương nghiến răng, dùng móng tay cậy mạnh vào mép chiếc loa ẩn. Cơn đau từ bả vai rách da lại nhói lên, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
“Cạch... cạch...”
Chiếc loa được dán quá chắc. Nếu cô dùng lực quá mạnh, bức hoành phi cổ bằng gỗ sồi mục nát sẽ bị nứt vỡ, tạo ra tiếng động lớn đánh động toàn bộ hệ thống bảo vệ biệt thự.
Đúng lúc đó, từ phía cầu thang gỗ tầng ba vang lên một tiếng “cót két” kéo dài.
Tim Hương như ngừng đập. Tiếng bước chân rón rén, chậm chạp đang tiến gần về phía cửa phòng thờ.
“Ai... ai đấy? Có ai ở trong phòng thờ không?” Giọng nói run rẩy, đầy sợ hãi của Lê Thị Hoa vang lên từ phía sau cánh cửa gỗ khép hờ.
Hoa vốn là một cô gái nhút nhát và cực kỳ sợ ma. Tiếng rít gió hạ âm phát ra từ phòng thờ mỗi đêm giông bão đã gieo rắc vào đầu cô gái trẻ một nỗi sợ hãi tâm linh mù quáng. Đêm nay, sau vụ tai biến mộng du của Khoa, bà Mai đã ra lệnh cho Hoa lên thắp thêm nhang để “trấn an vong hồn người chết”.
Hương đang đứng sừng sững trên bàn thờ gia tiên, hai tay vẫn đang bám chặt vào bức hoành phi cổ. Nếu Hoa bước vào và nhìn thấy cảnh tượng này, Hương sẽ lập tức bị dán nhãn điên loạn phá hoại bàn thờ tổ tiên, và mọi nỗ lực điều tra của cô sẽ tan thành mây khói.
Tiếng bước chân của Hoa đã đến sát cửa. Ánh sáng lập lòe từ cây nến trên tay cô gái trẻ bắt đầu hắt qua khe cửa gỗ.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Hương không hề hoảng loạn. Cô quan sát nhanh xung quanh bàn thờ. Trên chiếc đĩa đồng cổ đặt cạnh lư hương, có vài cây nến sáp ong lớn màu vàng thẫm đang cháy dở.
Hương lướt xuống khỏi bàn thờ nhanh như một chiếc lá rụng, không hề gây ra một tiếng động nhỏ nào trên sàn gỗ nhờ kỹ năng di chuyển bằng xúc giác nhạy bén. Cô lao đến đĩa nến, dùng đầu ngón tay bấu mạnh, bẻ lấy một mẩu sáp ong mềm dẻo từ thân cây nến ấm nóng.
Cô nhào tới chiếc lư hương đồng cổ. Bằng những động tác cực kỳ nhanh nhẹn và chính xác, Hương miết chặt mẩu sáp ong mềm vào các khe hở hình chữ vạn được đục rỗng trên thân lư hương. Lớp sáp ong dẻo quánh nhanh chóng lấp đầy các khoảng trống cơ khí, bịt kín hoàn toàn các rãnh thoát khí của lư hương.
Hiện tượng cộng hưởng Helmholtz lập tức bị bẻ gãy.
Tiếng rít gió hạ âm o o ghê rợn đang bao phủ phòng thờ bỗng chốc biến mất hoàn toàn. Áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực Hương đột ngột dịu xuống. Căn phòng thờ trở lại sự yên tĩnh tự nhiên của một đêm mưa.
Ngay khi Hương vừa lách người trốn vào sau bức rèm lụa dày màu đỏ thẫm che khuất góc tối cạnh ban thờ, cánh cửa gỗ phòng thờ bị đẩy mạnh ra.
Lê Thị Hoa bước vào phòng, tay bưng một chiếc khay đồng đựng ba cây nhang trầm. Gương mặt cô gái trẻ tái mét, đôi mắt láo liên sợ hãi nhìn quanh căn phòng âm u. Hoa đứng khựng lại ngay giữa phòng, hít một hơi thật sâu.
“Ơ... kìa...” Hoa lẩm nhẩm, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Cô gái trẻ nhận ra một sự thay đổi kỳ lạ. Đêm nay, căn phòng thờ không còn mang lại cảm giác rùng rợn, đè nén khiến cô muốn nôn mửa như mọi khi nữa. Tiếng rít gió ghê rợn của “vong hồn người cha” mà cô vẫn thường nghe thấy mỗi khi thắp hương đã biến mất không một dấu vết.
Hoa rón rén tiến lại gần bàn thờ, đặt khay nhang xuống. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc lư hương đồng cổ. Dưới ánh nến lập lòe, lớp sáp ong màu vàng thẫm ngụy trang hoàn hảo dưới màu đồng thau xám xịt của chiếc lư hương cổ, không hề để lại bất kỳ một dấu vết bất thường nào bằng mắt thường.
Hoa chắp tay vái lạy liên tục, miệng lẩm bẩm cầu nguyện rồi nhanh chóng châm nhang, cắm vào chiếc lư hương đã bị vô hiệu hóa dải tần cộng hưởng. Mùi nhang trầm bay lên, nhưng không còn dải sóng hạ âm kích thích, thần kinh của Hoa hoàn toàn bình tĩnh. Cô gái trẻ thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng xoay người bước ra ngoài và khép chặt cửa lại.
Hương bước ra từ sau bức rèm lụa, lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết thương trên vai cô lại rỉ máu, đau nhói như kim châm. Cô đã vô hiệu hóa thành công một phần bẫy thính giác của Vỹ, nhưng cô biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời và vô cùng mong manh.
Từ phía dưới cầu thang, tiếng giọng nói lạnh lùng, sắc mỏng của bà Trịnh Tuyết Mai đột ngột vang lên dứt khoát:
“Hùng! Mau lấy xích sắt khóa chặt cửa phòng thờ tầng ba lại cho tôi! Từ nay về sau, không có lệnh của tôi, cấm bất kỳ ai được bén mảng đến khu vực này! Biến nơi này thành vùng cấm tuyệt đối!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!