Nhạc nềnCreep

Tai Biến Bên Ban Công

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng xanh lét từ màn hình điện thoại của Lê Mai Chi đứng khựng lại ngay sát mũi chân của Phạm Thu Hương. Luồng sáng mỏng manh nhưng sắc lạnh ấy rọi thẳng vào sợi chỉ đỏ thẫm đang căng ngang trên mặt sàn gỗ sồi xám tối. Trong bóng tối âm u của phòng ngủ tầng hai biệt thự Vườn An Yên, sợi chỉ ấy nổi bật lên như một vệt máu tươi vừa rỉ ra từ kẽ hở của chiếc tủ quần áo âm tường.


Nhịp tim của Hương đột ngột tăng vọt. Màng nhĩ cô rung lên bần bật dưới áp lực của sự hoảng sợ. Nhưng ngay trong khoảnh khắc sinh tử của cuộc đấu trí ngầm này, lý trí lạnh lùng của một nhà thiết kế mỹ thuật đã kịp thời kéo cô trở lại thực tại. Cô biết camera ẩn ngụy trang đầu báo khói trên trần nhà vẫn đang chĩa thấu kính hồng ngoại về phía này. Bất kỳ một phản xạ giật mình hay hành động thu hồi sợi chỉ vội vã nào cũng sẽ lập tức tố cáo cô trước Trần Chí Vỹ qua màn hình giám sát từ xa.


“Chị Hương... chị làm gì ở góc tối này thế?” Giọng của Lê Mai Chi khẽ run lên, vừa chứa đựng sự tò mò rình rập, vừa phảng phất nỗi sợ hãi mơ hồ của một kẻ đang làm gián điệp hai chiều.


Hương khẽ rũ mi mắt, bờ vai run lên một nhịp hoàn hảo của một người vợ nội trợ kiệt quệ vì thiếu ngủ. Cô không ngẩng đầu lên, hai tay giả vờ mò mẫm, quờ quạng dưới gầm tủ quần áo gỗ gụ dày nặng.


“Chi đấy à...” Hương cất giọng thều thào, khàn đặc do tác dụng phụ của những liều thuốc an thần mà bà Mai ép cô uống mỗi tối. “Chị... Chị đang tìm chiếc kim khâu của vú Lành. Chiều nay vú khâu lại drap giường cho anh Khoa rồi làm rơi ở góc này. Đêm tối mắt mũi chị kèm nhèm quá, cứ sợ anh Khoa mộng du bước xuống lại dẫm phải kim.”


Nói rồi, Hương khéo léo dùng ngón tay cái gạt nhẹ, thu gọn cuộn chỉ đỏ thẫm vào lòng bàn tay rồi nhét sâu vào trong tay áo ngủ rộng thùng thình màu xám tro. Cô ngước khuôn mặt hốc hác, quầng thâm dày đặc dưới mắt nhìn Chi dưới ánh sáng điện thoại.


Lê Mai Chi nhìn chằm chằm vào khoảng sàn gỗ nơi sợi chỉ đỏ vừa biến mất. Đôi mắt cô gái trẻ dao động dữ dội. Là một trợ lý thiết kế, Chi thừa hiểu sợi chỉ đỏ thẫm được căng thẳng tắp từ chân khung cửa sồi cố định đến sát mép tủ quần áo không thể là một vệt chỉ rơi ngẫu nhiên từ hòm khâu vá. Đó là một đường đo đạc kích thước hình học rõ ràng. Nhưng nhìn thấy thần thái rệu rã, đôi môi khô khốc nứt nẻ và ánh mắt lờ đờ của Hương, Chi lại thoáng chút do dự. Áp lực nợ nần của gia đình ở quê mà Trần Chí Vỹ đang dùng để khống chế cô như một chiếc thòng lọng siết chặt, bắt cô phải báo cáo mọi hành động bất thường của Hương. Nhưng lương tâm của một người từng được Hương chỉ bảo tận tình trong công việc lại kéo cô lùi lại.


“Để... để em tìm giúp chị. Chị lên giường nghỉ đi, anh Khoa đang ngủ say rồi,” Chi nói tránh đi, lén lút dùng camera điện thoại chụp một bức ảnh mờ ảo về góc tủ quần áo trước khi tắt màn hình.


“Cảm ơn em. Chị mệt quá, không gượng nổi nữa,” Hương thầm thở phào, cô lảo đảo bước về phía giường ngủ, cố tình để lộ vết xước rỉ máu ở đầu ngón tay do cạnh khung tranh cứa vào đêm qua.


Chi lẳng lặng rút lui khỏi phòng ngủ, khẽ khép cánh cửa gỗ sồi dày lại. Hương nằm trên giường, hai tai căng ra lắng nghe tiếng bước chân của Chi xa dần dọc hành lang tầng hai rồi biến mất sau tiếng khóa cửa phòng dành cho khách ở cuối dãy.


Không gian biệt thự Vườn An Yên nhanh chóng rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Đó không phải là sự yên bình của một đêm ngon giấc, mà là sự tĩnh lặng của một cái bẫy khép kín đang chờ giờ kích hoạt.


Đúng ba giờ sáng.


Bầu trời ngoại ô Hà Nội đột ngột chuyển giông, những tia chớp loằng ngoằng rạch đôi bóng tối ngoài cửa sổ kính trượt ban công, kéo theo tiếng sấm rền rĩ từ phía chân trời xa. Gió bắt đầu rít mạnh qua các khe hở của hệ thống cửa sổ thiết kế lệch góc.


Hương nằm bất động trên giường, nhưng mọi giác quan của cô đều đã được đẩy lên mức báo động tối đa. Đúng lúc này, hệ thống đèn LED âm trần thông minh của phòng ngủ—vốn đang tắt—bỗng dưng phát ra một luồng sáng mờ ảo. Đó không phải là ánh sáng trắng 6500K ban ngày, mà là nguồn sáng vàng ấm có nhiệt độ màu cực thấp, khoảng 2700K.


Sự thay đổi nhiệt độ màu đột ngột này ngay lập tức kích hoạt hiện tượng metamerism trên mảng sơn tường xám đặc biệt phía sau đầu giường ngủ của Khoa. Dưới nhãn quan Tetrachromacy bẩm sinh của Hương, mảng tường xám trung tính ban ngày bỗng chốc biến đổi sắc độ một cách tàn nhẫn. Những họa tiết ẩn màu đỏ chu sa rực lên như những đường viền mê cung chuyển động, xoáy sâu vào võng mạc, tạo ra một cảm giác ức chế thần kinh và mỏi cơ mắt cực độ cho bất kỳ ai nhìn vào.


Nhưng đó chưa phải là điều kinh hoàng nhất.


Màng nhĩ của Hương đột ngột rung lên những nhịp cơ học rất nhẹ nhưng liên tục. Một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực cô, khiến nhịp thở của cô trở nên khó khăn, tim đập nhanh liên hồi dẫu cô đang nằm yên. Đây là Ngưỡng Thính giác Định vị Không gian của cô đang phản ứng với sóng hạ âm.


“Loa phát sóng hạ âm siêu nhỏ ngụy trang” chôn ngầm trong kẽ tường đôi phía sau tủ quần áo đã được Trần Chí Vỹ kích hoạt từ xa qua ứng dụng bảo mật. Thiết bị quân sự tần số thấp này bắt đầu phát ra dải tần số hạ âm đúng 19Hz. Tần số này nằm dưới ngưỡng nghe thấy của tai người bình thường, nhưng nó cộng hưởng trực tiếp với màng nhĩ, xương sọ và các cơ quan nội tạng, gieo rắc một nỗi sợ hãi vô cớ, sự hoảng loạn tột độ và kích thích trạng thái mộng du sâu.


Hương quay sang bên cạnh. Chiếc chăn bông đã bị gạt sang một bên. Khoảng giường bên cạnh trống rỗng và lạnh ngắt.


“Khoa!” Hương kinh hoàng kêu lên trong lòng nhưng không thể phát ra thành tiếng.


Cô bật dậy, đôi mắt nhạy cảm quét nhanh trong bóng tối mờ ảo của ánh đèn vàng ấm. Cửa kính trượt ban công phòng ngủ đã bị mở toang từ lúc nào. Gió giông lồng lộng tràn vào phòng, thổi tung tấm rèm cửa màu xám tro bay phần phật như những dải băng tang.


Dưới ánh sáng của những tia chớp liên hồi ngoài trời, Hương nhìn thấy một bóng người cao gầy, hốc hác đang lờ đờ bước ra phía ban công. Đó là Nguyễn Đăng Khoa. Anh mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình màu xám, mái tóc bù xù rũ rượi trước trán. Đôi mắt anh trợn trừng vô hồn, nhìn thẳng vào khoảng không vô định của đêm tối bão bùng. Hai cánh tay anh buông thõng, di chuyển từng bước chậm chạp, giật cục như một con rối bị giật dây.


Khoa đang bị ảo giác thính giác từ sóng hạ âm dẫn dụ. Trong trạng thái mộng du sâu kết hợp với sự ức chế thần kinh của mảng tường metamerism đỏ máu, đại não của anh đang tái hiện lại tiếng thì thầm ra lệnh của người cha quá cố mười năm trước: *“Bước ra đi Khoa... giải thoát đi con...”*


“Khoa! Anh đứng lại!” Hương hét lớn, cô lao ra khỏi giường.


Nhưng tiếng hét của cô hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít gào qua khe cửa và một tiếng sấm nổ vang trời ngay sát biệt thự. Khoa không hề có một phản ứng nào với tiếng gọi của vợ. Anh đã bước qua bậc cửa ban công, tiến thẳng ra mép lan can.


Hương lao theo dưới cơn mưa giông bắt đầu đổ xuống xối xả. Nước mưa lạnh buốt táp thẳng vào mặt cô, làm nhòe đi tầm nhìn nhạy cảm. Nhưng đôi mắt Tetrachromacy của cô vẫn kịp nhận ra một mối nguy hiểm chết người khác.


Lan can ban công tầng hai này đã bị Ngô Chí Kiên lén lút hạ thấp chiều cao kết cấu xuống chỉ còn đúng 90cm theo yêu cầu phong thủy “mở rộng sinh khí, đón tài lộc” của Trần Chí Vỹ. Đối với một người đàn ông cao hơn 1m75 như Khoa, chiều cao 90cm của lan can chỉ chạm đến ngang đùi của anh. Đây là một cái bẫy vật lý cực kỳ hiểm độc. Khi một người mộng du bước sát vào lan can thấp này trong trạng thái mất thăng bằng, trọng tâm cơ thể của họ sẽ dễ dàng vượt qua mép lan can và lật nhào xuống độ cao 15 mét phía dưới sân vườn lát đá hộc.


Khoa đã bước sát đến mép lan can. Đầu gối anh chạm vào thanh sắt lạnh ngắt. Anh từ từ nhấc một chân lên, đặt bàn chân trần lên thanh lan can trơn trượt dưới nước mưa.


“Không!”


Hương dùng toàn bộ sức lực còn lại lao vút ra ban công. Cô biết rõ nếu cô chỉ đơn thuần chạy đến đẩy hay kéo giật vai Khoa từ phía sau, quán tính của một người đàn ông nặng hơn 70kg đang đổ về phía trước dưới sức gió mạnh sẽ kéo tuột cả hai người rơi xuống vực sâu.


Trong tích tắc sinh tử, tư duy logic của một nhà thiết kế không gian đã hoạt động với công suất tối đa. Hương quỳ sụp xuống sàn ban công trơn trượt để hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống mức tối thiểu. Cô nhoài người tới trước, vòng cả hai cánh tay mảnh khảnh ôm chặt lấy phần hông và đùi của Khoa, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể mình làm một chiếc mỏ neo bám chặt vào sàn bê tông.


“Khoa! Lùi lại!” Hương hét lên trong tuyệt vọng, cô dùng hai vai húc mạnh vào đùi Khoa hướng ngược vào trong phòng, đồng thời dùng hai tay siết chặt kéo giật trọng tâm của anh lùi lại phía sau.


Cạnh sắt sắc nhọn của lan can ban công chà xát mạnh vào bả vai và cánh tay trái của Hương. Da thịt cô bị rách toạc dưới lớp áo ngủ mỏng, máu tươi lập tức tuôn ra, hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng xuống sàn gỗ ban công. Cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên đỉnh đầu, nhưng Hương không hề buông tay. Cô nghiến chặt răng đến mức bật máu ở nướu, dồn toàn bộ ý chí sinh tồn vào lực kéo.


Dưới tác động lực kéo đột ngột từ phía dưới chân, trọng tâm của Khoa bị lệch hướng hoàn toàn. Thay vì đổ nhào về phía khoảng không 15 mét trước mặt, cả cơ thể anh mất đà, ngã ngửa ra phía sau, đổ sụp xuống sàn ban công đè nghiến lên người Hương.


“Bịch!”


Tiếng va đập mạnh của hai cơ thể xuống sàn bê tông vang lên giữa tiếng mưa giông xối xả. Đầu của Khoa đập nhẹ vào cánh cửa kính trượt, anh khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn. Sóng hạ âm 19Hz vẫn tiếp tục phát ra từ kẽ tường trong phòng ngủ, khiến Khoa rơi vào trạng thái sốc nửa tỉnh nửa mê. Đôi mắt anh chớp chớp liên tục dưới làn nước mưa, đồng tử co rút lại, môi run bần bật nhưng không thể phát ra một từ nào mạch lạc.


Hương nằm dưới thân Khoa, lồng ngực cô phập phồng thở dốc, hai cánh tay rách da chảy máu vẫn ôm chặt lấy eo chồng như sợ chỉ cần nới lỏng một giây, thần chết sẽ cướp anh đi mất.


“Khoa... Anh tỉnh lại đi... Khoa...” Hương khóc nghẹn ngào, nước mắt hòa lẫn nước mưa và máu trên gương mặt nhợt nhạt.


Đúng lúc này, một luồng ánh sáng cực mạnh từ những chiếc đèn pin công suất lớn đột ngột quét thẳng từ hành lang vào ban công. Tiếng bước chân dồn dập, rầm rập của nhiều người lao vào phòng ngủ.


“Rầm!”


Cánh cửa phòng ngủ bị đạp tung ra. Bà Trịnh Tuyết Mai và bảo vệ Nguyễn Văn Hùng cùng ba nhân viên an ninh tư nhân lao vào phòng như một cơn lốc.


“Trời đất ơi! Thằng Khoa đâu rồi? Mau tìm nó!” Tiếng bà Tuyết Mai gào thét chói lót, lấn át cả tiếng sấm ngoài trời.


Khi luồng ánh sáng đèn pin quét ra ngoài ban công lộng gió, cảnh tượng đập vào mắt họ là Phạm Thu Hương đang nằm dưới sàn bê tông dính đầy máu và nước mưa, hai cánh tay rách nát của cô đang ôm chặt lấy cơ thể Nguyễn Đăng Khoa ngay sát mép lan can ban công đã bị hạ thấp.


Gương mặt bà Tuyết Mai lập tức biến đổi từ hoảng hốt sang một sự lạnh lùng tàn nhẫn tột độ. Bà ta không hề lao ra đỡ con trai, mà đứng khựng lại ngay bậc cửa ban công, chỉ tay thẳng vào mặt Hương, gào lên với một tông giọng khàn đặc đầy kích động:


“Hùng! Mau giữ lấy con điên đó! Nó đang định đẩy thằng Khoa xuống ban công! Trời ơi, con dâu tôi định giết chồng để chiếm đoạt tài sản! Mau cứu lấy thằng Khoa!”


Hương kinh hoàng ngước đầu lên: “Mẹ! Không phải! Anh Khoa bị mộng du do sóng hạ âm... Con vừa kéo anh ấy lại...”


Nhưng lời giải thích của Hương hoàn toàn vô nghĩa trước kịch bản vu khống đã được chuẩn bị sẵn của Tuyết Mai. Bảo vệ Nguyễn Văn Hùng—kẻ cứng nhắc tuân thủ mệnh lệnh tuyệt đối của người trả lương—lập tức lao vút ra ban công.


Gã dùng bàn tay hộ pháp bóp chặt lấy cổ tay đang rỉ máu của Hương, bẻ quặt hai tay cô ra sau lưng một cách thô bạo rồi nhấc bổng cô ra khỏi người Khoa. Cơn đau từ vết thương rách da bị kích thích dữ dội khiến Hương hét lên đau đớn, toàn bộ tài liệu và cuộn chỉ đỏ thẫm giấu trong tay áo rơi lã tả xuống sàn ban công ướt sũng.


“Thả tôi ra! Hùng! Anh có thấy lan can ban công bị hạ thấp không? Có loa ẩn trong tường!” Hương gào lên tuyệt vọng, cô cố gắng vùng vẫy nhưng không thể lay chuyển nổi sức mạnh vật lý của gã bảo vệ vạm vỡ.


Bà Tuyết Mai lao ra ôm lấy Khoa đang nằm thoi thóp, giả vờ khóc lóc thảm thiết: “Khoa ơi, con có sao không con? Con tỉnh lại nhìn mẹ đi! May mà mẹ lên kiểm tra kịp, không thì con bị con mụ điên này đẩy xuống đất chết oan rồi!”


Khoa cố gắng mấp máy môi, ánh mắt lờ đờ nhìn Hương đang bị khống chế thô bạo. Tác dụng của thuốc an thần liều cao và sóng hạ âm 19Hz vẫn đang làm tê liệt hệ thần kinh vận động của anh, khiến anh chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ vô nghĩa, không thể nói năng mạch lạc để minh oan cho vợ.


“Hùng! Mau đưa thằng Khoa xuống phòng khách để bác sĩ Sâm khám khẩn cấp!” Bà Mai ra lệnh, mắt quét qua mảng sàn ban công nơi sợi chỉ đỏ của Hương đang bị nước mưa cuốn trôi vào khe thoát nước. Bà ta khẽ nhếch mép cười lạnh lẽo: “Còn con điên này, khóa chặt cửa phòng ngủ lại, giam lỏng nó ở đây! Chờ bác sĩ tâm thần đến giám định hành vi mưu sát của nó!”


Hương bị Hùng đẩy mạnh vào trong phòng ngủ. Cánh cửa kính trượt ban công bị đóng sập lại, khóa chặt từ bên ngoài. Đêm tối bão bùng ngoài ban công biến mất sau lớp kính cường lực dày, chỉ còn lại Hương đơn độc trong căn phòng ngủ với mảng tường metamerism đang rực lên những họa tiết đỏ máu tàn nhẫn dưới ánh đèn vàng mờ ảo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!