Sợi Chỉ Đỏ Đo Khoảng Cách
Trần Chí Vỹ khẽ đưa ngón tay thon dài chạm nhẹ vào bề mặt toan vẽ, vệt nhếch mép cực nhanh của gã co rút lại đầy nguy hiểm—gã đã bắt đầu phát hiện ra vệt rạn nứt vô hình trên ván cờ hoàn hảo của mình.
Trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt của phòng ngủ tầng hai biệt thự Vườn An Yên, Phạm Thu Hương đứng ép mình vào góc tường đối diện giường ngủ. Hai bàn tay cô giấu chặt trong vạt áo ngủ xám tro rộng thùng thình, các đầu ngón tay sưng đỏ và rỉ máu do cạnh sắc của khung gỗ gụ đêm qua vẫn đang nhói lên từng cơn buốt nhói. Cô cố giữ cho hơi thở của mình thật đều, thật khẽ, áp dụng kỹ năng kiểm soát sinh học để ép nhịp tim không được tăng tốc trước ánh mắt dò xét sắc lẹm của gã thầy phong thủy.
“Bức tranh này...” Vỹ thong thả cất tiếng, giọng nói trầm ấm và điệu đà một cách cố ý. Gã không quay đầu lại, nhưng từng thớ cơ trên lưng gã đều toát ra một vẻ căng thẳng đầy đề phòng. “Hình như có chút khác biệt so với lúc tôi mang đến. Năng lượng của nét vẽ... có vẻ đã bị xáo trộn.”
Bà Trịnh Tuyết Mai đứng bên cạnh lập tức chau mày, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng xị xuống: “Khác biệt sao thầy Vỹ? Hay là do con dâu tôi dọn dẹp làm hỏng mất phong thủy của thầy? Con Hương này từ ngày thằng Khoa bị bệnh cứ lẩn quẩn trong phòng suốt.”
Nguyễn Đăng Khoa, lúc này đang ngồi trên giường với sắc mặt tỉnh táo hơn rõ rệt sau một giấc ngủ sâu không mộng mị, khẽ lên tiếng bênh vực vợ: “Mẹ, Hương cả đêm qua chăm sóc con. Bức tranh vẫn thế mà, con thấy tinh thần sáng nay nhẹ nhõm hơn nhiều. Chắc chắn là do hướng sinh khí của thầy Vỹ bắt đầu có tác dụng.”
Trần Chí Vỹ không đáp. Gã từ từ xoay người lại. Đôi mắt sâu hoắm dưới cặp lông mày rậm rạp quét qua gương mặt nhợt nhạt của Khoa, rồi dừng lại trên khuôn mặt thanh tú nhưng giả vờ mệt mỏi, rệu rã của Hương. Gã sử dụng kỹ năng phân tích biểu cảm vi mô để tìm kiếm một vệt dao động cơ mặt của cô. Nhưng Hương đã chuẩn bị trước. Cô khẽ rũ mi mắt, bờ vai run nhẹ, đóng vai một người vợ nội trợ kiệt quệ vì lo lắng và thiếu ngủ do tác dụng phụ của những liều thuốc an thần mà bà Mai ép uống mỗi tối.
“Sức khỏe của anh Khoa tiến triển tốt là điều đáng mừng,” Vỹ khẽ mỉm cười, nụ cười lịch lãm nhưng lạnh lẽo không chạm tới ánh mắt. Gã bước đến sát Hương, mùi nước hoa trầm hương nồng nặc phả vào khứu giác cô. Gã cúi đầu, ghé sát tai cô thì thầm bằng một âm lượng chỉ đủ hai người nghe: “Nhưng không gian luôn có trí nhớ, cô Hương ạ. Kẻ nào cố tình xáo trộn trật tự của nó, sẽ phải trả một cái giá rất đắt.”
Hương không ngước mắt lên, chỉ khẽ siết chặt chiếc vòng gỗ dâu tằm trên cổ tay trái. Chiếc vòng rỗng ruột bên trong đang giấu kín chiếc túi nilon chứa bột sơn metamerism và file ghi âm dải tần hạ âm 19Hz của đêm qua. Cô biết Vỹ đang đe dọa mình, gã ái kỷ tối tăm này đã nhận ra có điều bất thường ở bức tranh chép, nhưng sự tự phụ tột độ vào kỹ năng chép tranh của cô đã tạm thời che mắt gã. Gã không thể tin nổi một người vợ nội trợ vô danh lại có thể tái lập một bức tranh chép giống đến 99% để trung hòa ám thị thị giác của mình.
Sau khi Vỹ và bà Tuyết Mai rời đi, Khoa nhanh chóng thiếp đi do thể trạng vẫn còn suy nhược. Hương đóng chặt cửa phòng ngủ, khóa chốt trong. Cô đứng giữa phòng, nhắm mắt lại để giải phóng Ngưỡng Nhạy cảm Thị giác Tetrachromacy bẩm sinh. Khi không gian xung quanh tĩnh lặng, cô mở mắt ra, quan sát mảng tường xám phía sau đầu giường ngủ của Khoa.
Dưới ánh sáng ban ngày 6500K hắt vào từ cửa sổ, mảng tường trông hoàn toàn bình thường. Nhưng đôi mắt nhạy cảm của Hương phát hiện ra một chi tiết kỳ lạ. Vết xước nhỏ mà cô dùng dao lam lén cạo mẫu sơn ở tập 2—vốn nằm sát mép tủ quần áo âm tường—bây giờ dường như đã dịch chuyển ra xa mép tủ khoảng vài centimet.
Cô bước đến gần, dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên vệt xước. Vết xước vẫn ở đó, nhưng khoảng cách giữa đầu giường gỗ gụ và vách tủ quần áo âm tường dường như hẹp hơn so với cảm giác xúc giác của cô vào ban ngày hôm trước.
“Không thể nào,” Hương lẩm bẩm. Một căn phòng xây bằng bê tông cốt thép không thể tự co giãn vật lý.
Cô nhớ lại cảm giác ngột ngạt, đè nén lồng ngực đến nghẹt thở mỗi khi đêm xuống, đặc biệt là vào lúc ba giờ sáng khi tiếng rít gió hạ âm bắt đầu xuất hiện. Khoa luôn mộng du trong trạng thái hoảng loạn, liên tục kêu gào rằng các bức tường đang ép chặt lấy anh. Ban đầu, bác sĩ Sâm chẩn đoán đó là chứng hoang tưởng không gian hẹp do trầm cảm. Nhưng Hương là một nhà thiết kế. Cô tin vào số liệu và kích thước vật lý hơn là những lời giải thích tâm thần học mơ hồ của những kẻ tha hóa.
Cô cần phải đo đạc kích thước của căn phòng này một cách chính xác tuyệt đối ở hai thời điểm: ban ngày và ba giờ sáng.
Nhưng cô không thể sử dụng thước dây kim loại. Tiếng rít cơ khí của lò xo thước dây khi kéo ra và thu vào cực kỳ sắc nhọn, chắc chắn sẽ bị chiếc camera siêu nhỏ ngụy trang đầu báo khói trên trần nhà thu âm lại. Vỹ luôn theo dõi mọi tiếng động nhỏ nhất trong phòng ngủ qua ứng dụng điện thoại. Cô cần một công cụ hoàn toàn im lặng, không co giãn, dễ ngụy trang và dễ tiêu hủy.
Hương lặng lẽ mở cửa phòng, bước xuống tầng một. Cô đi vòng qua phòng bếp, tiến về phía góc hành lang nơi đặt chiếc hòm khâu vá bằng gỗ của vú nuôi lâu năm Nguyễn Thị Lành. Bà Lành đang bận rộn chuẩn bị bữa trưa trong bếp, tiếng dao thớt băm chặt đều đặn vang lên tạo thành một bức màn âm thanh che chở cho Hương.
Hương khẽ mở nắp hòm khâu vá. Xúc giác nhạy cảm của cô lướt qua những cuộn chỉ len, chỉ thêu thô ráp, rồi dừng lại ở một cuộn chỉ cotton màu đỏ thẫm cỡ lớn. Đây là loại chỉ cotton sợi đôi không co giãn mà bà Lành thường dùng để khâu các lớp drap trải giường dày. Sợi chỉ này hoàn toàn im lặng khi căng ra, và màu đỏ thẫm của nó sẽ giúp đôi mắt Tetrachromacy của cô dễ dàng nhận diện sắc độ trong bóng tối mờ của đêm tối mà không cần bật đèn sáng.
Hương lén cắt một đoạn chỉ dài khoảng sáu mét, cuộn tròn lại thành một viên nhỏ xíu rồi giấu vào trong túi áo ngủ. Cô khéo léo sắp xếp lại hòm khâu vá như cũ rồi nhanh chóng quay trở lại tầng hai.
Vừa bước đến hành lang, Hương giật mình khi thấy Lê Mai Chi—trợ lý thiết kế trẻ của cô—đang đứng ôm một tập hồ sơ catalog nội thất ngay trước cửa phòng ngủ. Chi nhìn Hương với ánh mắt bồn chồn, đôi bàn tay gầy gò siết chặt lấy mép tài liệu.
“Chị Hương... em mang mấy mẫu vải rèm mới đến cho anh Khoa chọn theo yêu cầu của bà Mai,” Chi nói, giọng khẽ run lên.
Hương quan sát biểu cảm vi mô của Chi. Khóe mắt cô gái trẻ co giật nhẹ, hai vai hơi rụt lại—đó là dấu hiệu của sự tội lỗi và căng thẳng tột độ. Hương biết Chi đang bị Vỹ dùng áp lực nợ nần của gia đình ở quê để mua chuộc, biến cô thành gián điệp hai chiều để theo dõi mọi hành động của cô trong biệt thự.
“Cứ để trên bàn làm việc trong phòng đi Chi,” Hương dịu dàng nói, cố tình tỏ ra mệt mỏi và không hề phòng bị để đánh lạc hướng cô trợ lý. “Chị hơi nhức đầu, muốn vào nghỉ một lát.”
“Dạ... để em mang vào xếp giúp chị,” Chi nhanh nhảu bước vào phòng ngủ, ánh mắt lén lút quét qua chiếc gối ngủ của Hương và vách tường sau đầu giường.
Hương bước vào theo, lặng lẽ đóng hờ cửa sổ để giảm tiếng ồn ngoại cảnh. Cô ngồi xuống mép giường, vờ như đang xoa thái dương mệt mỏi, nhưng đôi mắt nhạy cảm vẫn theo dõi sát sao từng cử động của Chi qua tấm gương trang điểm phản chiếu góc nghiêng.
Chi cố tình kéo dài thời gian dọn dẹp, lướt ngón tay qua vách tủ quần áo âm tường, rồi lén nhìn lên đầu báo khói trên trần nhà. Hương nhận ra Chi đang kiểm tra xem camera ẩn có hoạt động tốt hay không. Cô phải thực hiện Quy trình Đo đạc Không gian Thủ công ngay trước mắt Chi mà không được để cô ta nghi ngờ.
“Chi này, em lấy giúp chị cốc nước ấm dưới bếp được không? Thuốc an thần sáng nay làm chị khô cổ quá,” Hương thều thào nói.
“Dạ, chị chờ em một chút,” Chi lập tức đặt tập hồ sơ xuống và bước ra khỏi phòng.
Thời gian chỉ có đúng hai phút.
Hương lập tức đứng dậy. Cô rút cuộn chỉ đỏ nhỏ xíu ra khỏi túi áo ngủ. Cô quỳ xuống sát sàn gỗ ở góc chết của camera ẩn—ngay bên cạnh mép khuôn cửa ra vào gỗ sồi cố định. Hương dùng một đầu ngón tay nhấn chặt đầu sợi chỉ đỏ sát vào chân khung cửa, rồi nhanh chóng lùi lại, thả sợi chỉ chạy dọc theo khe hở giữa các tấm ván sàn gỗ để giấu đường đi của sợi chỉ.
Cô di chuyển nhanh nhẹn và hoàn toàn im lặng, căng sợi chỉ đỏ kéo dài thẳng tắp từ chân khung cửa gỗ sồi cố định đến sát mép dưới của vách tủ quần áo âm tường phía đối diện. Sợi chỉ căng thẳng, không hề có một độ chùng nào.
Hương dùng móng tay bấm mạnh vào sợi chỉ đỏ ngay tại điểm tiếp xúc cuối cùng với chân vách tủ quần áo, tạo ra một nốt thắt nút nhỏ màu trắng bằng sợi bông bị tước sợi để làm dấu mốc đo đạc ban ngày.
Ngay khi tiếng bước chân của Chi vang lên ở đầu cầu thang gỗ, Hương nhanh chóng thu sợi chỉ đỏ lại, cuộn tròn vào lòng bàn tay rồi nhét sâu vào trong tay áo ngủ rộng. Cô quay trở lại giường nằm xuống, hơi thở đều đặn như cũ.
Chi bước vào phòng, bưng theo cốc nước ấm: “Nước của chị đây ạ.”
“Cảm ơn em,” Hương uống một ngụm nước, khẽ mỉm cười mệt mỏi. “Em cứ về công ty trước đi, chiều nay chị không lên văn phòng được.”
Chi nhìn Hương một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại một giây trên ống tay áo ngủ hơi phồng lên của cô, nhưng không nói gì thêm, cúi đầu chào rồi rút lui.
Hương thở phào nhẹ nhõm. Bước đo đạc baseline ban ngày đã hoàn thành. Khoảng cách từ chân khung cửa sồi cố định đến vách tủ quần áo âm tường được đánh dấu chính xác bằng nốt thắt nút đầu tiên trên sợi chỉ đỏ.
***
Ba giờ sáng ngày thứ năm.
Cơn giông chiều qua đã tạnh, để lại một bầu không khí ban đêm tĩnh lặng đến rợn người. Biệt thự Vườn An Yên bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc của vùng ngoại ô.
Hương đột ngột thức giấc. M màng nhĩ của cô bắt đầu rung lên những nhịp rung động cơ học rất nhẹ nhưng liên tục—Ngưỡng Thính giác Định vị Không gian nhạy bén của cô đã kích hoạt. Tiếng rít hạ âm 19Hz quen thuộc đang phát ra từ kẽ tường đôi sau tủ quần áo, lan truyền âm thầm trong không khí hẹp, tạo ra một áp lực đè nặng lên lồng ngực cô.
Bên cạnh cô, Nguyễn Đăng Khoa bắt đầu cựa mình dữ dội. Gương mặt anh nhăn nhó, hai tay co rúm lại bấu chặt lấy drap trải giường, hơi thở đứt quãng và dồn dập trong trạng thái mộng du sâu. Anh bắt đầu thì thào những câu nói vô nghĩa về bóng tối và sự bóp nghẹt.
Hương biết mình phải hành động thật nhanh trước khi Khoa bị dẫn dụ bước ra khỏi giường. Cô lén trượt người xuống sàn gỗ lạnh buốt.
Cô rút sợi chỉ đỏ ra khỏi túi áo. Trong bóng tối mờ ảo của ánh đèn ngủ vàng ấm 2700K, đôi mắt Tetrachromacy của cô dễ dàng nhận diện sợi chỉ đỏ thẫm nổi bật trên nền sàn gỗ xám tối mà không cần bật thêm bất kỳ nguồn sáng nào.
Hương quỳ xuống sát chân khung cửa gỗ sồi cố định. Cô đặt đầu sợi chỉ đỏ vào vị trí cũ, nhấn chặt bằng đầu ngón tay trái đang đau nhức. Sau đó, cô lén bò sát mặt sàn, căng sợi chỉ đỏ chạy dọc theo khe sàn gỗ hướng về phía vách tủ quần áo âm tường.
Khi đầu sợi chỉ chạm sát vào mép dưới của vách tủ quần áo, Hương kinh hoàng nín thở.
Nốt thắt nút màu trắng mà cô đánh dấu ban ngày—vốn nằm sát mép tủ—bây giờ đã bị đẩy lùi sâu vào phía trong gầm tủ khoảng mười centimet!
Sợi chỉ đỏ căng thẳng tắp, nhưng vách tủ quần áo âm tường lúc này đã dịch chuyển nhô ra phía ngoài phòng ngủ mười centimet so với ban ngày. Khoảng cách vật lý của căn phòng thực sự đã bị thu hẹp lại.
“Cơ khí di động...” Hương thầm thì trong lòng, da gà nổi khắp cánh tay.
Đây chính là chân tướng của cái bẫy phòng kín! Vỹ không chỉ dùng ánh sáng metamerism và sóng hạ âm để tra tấn tinh thần Khoa; gã còn can thiệp vật lý vào kiến trúc căn phòng. Mỗi đêm, khi Khoa ngủ say dưới tác dụng của thuốc an thần và sóng hạ âm, hệ thống cơ khí ẩn sau tủ quần áo sẽ âm thầm đẩy vách tường di động nhô ra ngoài mười centimet, thu hẹp không gian sống một cách từ từ để tạo ra hội chứng ngạt khí và hoang tưởng không gian hẹp thực tế cho nạn nhân. Ban ngày, hệ thống ròng rọc lại kéo vách tường trở về vị trí cũ, khiến mọi nỗ lực đo đạc thông thường của Khoa hay người nhà đều trở thành hoang tưởng trong mắt người khác.
Hương quyết định phải tìm ra kẽ hở cơ khí ẩn này. Cô lén tiếp cận vách tủ quần áo âm tường. Bằng xúc giác nhạy cảm từ mười đầu ngón tay, cô miết dọc theo các khe hở của vách gỗ gụ phía sau tủ.
Tại góc khuất sát trần tủ, Hương phát hiện ra một vệt bụi xám bị gạt sạch thành một đường thẳng tắp—dấu vết của sự ma sát cơ khí thường xuyên. Cô dùng móng tay cậy nhẹ lớp vách gỗ dán trang trí mỏng phía sau tủ.
Một khoảng trống cơ khí rộng mười centimet hiện ra trước mắt cô: “Kẽ tường đôi phía sau tủ quần áo”. Bên trong bóng tối sâu thẳm của kẽ tường, đôi mắt Tetrachromacy của cô nhìn thấy những sợi cáp thép bọc nhựa chạy dọc theo các bánh răng ròng rọc bằng đồng thau, kết nối với một động cơ điện siêu nhỏ được bọc trong các lớp cao su tiêu âm dày để triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít động cơ khi vận hành.
Đây là bằng chứng vật lý không thể chối cãi về sự can thiệp kiến trúc bất hợp pháp của Vũ và Vỹ!
Đột nhiên, tiếng rít hạ âm từ kẽ tường đôi đột ngột tăng cường độ. Khoa trên giường bật dậy, đôi mắt trợn trừng vô hồn trong trạng thái mộng du sâu, anh bắt đầu bước xuống giường đi thẳng về phía cửa ban công.
Hương giật mình, cô nhanh chóng thu sợi chỉ đỏ vào tay áo ngủ, định lao ra giữ lấy chồng.
“Cạch.”
Tiếng khóa cửa phòng ngủ đột ngột xoay nhẹ.
Hương đóng băng toàn bộ cơ thể. Cô nhanh chóng đẩy vách gỗ dán của tủ quần áo trở lại vị trí cũ, thu người vào góc tối sát tủ quần áo.
Cánh cửa phòng ngủ hé mở. Lê Mai Chi bước vào phòng với chiếc máy hút bụi cầm tay trên tay, ánh mắt láo liên dò xét khắp phòng ngủ trong đêm tối. Chi không bật đèn phòng, chỉ dùng ánh sáng màn hình điện thoại để soi đường.
“Chị Hương... chị có thức không? Em nghe tiếng động lạ trong phòng,” Chi khẽ cất tiếng gọi, giọng điệu chứa đầy sự tò mò và nghi vấn.
Hương nín thở hoàn toàn, áp sát lưng vào vách tủ quần áo lạnh ngắt. Sợi chỉ đỏ trong tay áo cô do vội vã thu hồi đã bị tuột ra một đoạn, đầu sợi chỉ đỏ thẫm dài khoảng nửa mét lén lút rũ xuống sát mặt sàn gỗ xám.
Chi bước chậm rãi về phía giường ngủ nơi Khoa đang đứng bất động sát mép ban công, rồi đột ngột xoay người nhìn thẳng về phía tủ quần áo âm tường.
Ánh sáng màn hình điện thoại của Chi quét qua mặt sàn gỗ, dừng lại ngay sát chân Hương.
Dưới luồng ánh sáng xanh lạnh của điện thoại, sợi chỉ đỏ thẫm căng ngang sàn gỗ từ chân cửa sồi đến sát mép tủ quần áo hiện lên rõ mồn một như một vệt máu tươi rỉ ra từ bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!