Nhạc nềnCreep

Ván Cờ Tráo Tranh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng ban ngày của ngày thứ ba tại biệt thự Vườn An Yên không mang lại cảm giác ấm áp, mà chỉ phủ lên vạn vật một lớp sương mờ xám xịt và lạnh lẽo. Phạm Thu Hương đứng bên bục cửa sổ hành lang tầng hai, đôi mắt nhạy cảm của một nhà thiết kế mỹ thuật lặng lẽ quan sát từng chuyển động dưới sân vườn. Cô thấy bảo vệ Nguyễn Văn Hùng đang đi tuần tra dọc theo bờ tường rào xùm xòa hoa tường vi. Hùng bước đi lầm lì, tay luôn đặt hờ bên hông nơi gài chiếc bộ đàm nội bộ. Cứ đúng hai tiếng một lần, gã lại ngước mắt nhìn lên ban công tầng hai của vợ chồng cô như một chiếc camera sống không bao giờ mỏi mệt.


Trong phòng ngủ, Nguyễn Đăng Khoa vẫn đang nằm bất động trên chiếc ghế bành gỗ gụ. Gương mặt anh hốc hác, hai hõm má sâu hoắm và làn da tái nhợt dưới ánh sáng trắng lạnh 6500K của hệ thống đèn LED âm trần. Trên bàn làm việc, chiếc bật lửa Zippo bằng bạc của người cha quá cố nằm im lìm bên cạnh lọ thuốc bổ thần kinh không nhãn mác mà bà Trịnh Tuyết Mai vừa ép anh uống lúc nãy. Khoa vừa trải qua một cơn đau đầu dữ dội sau đêm mộng du kinh hoàng trước đó. Anh không còn đủ sức lực để tranh cãi với Hương, chỉ nhắm nghiền mắt, hơi thở đứt quãng và mệt mỏi.


Nỗi dằn vặt của một người vợ từng từ bỏ đam mê nghệ thuật để làm nội trợ bỗng chốc trỗi dậy trong lòng Hương, nhưng lần này, nó không biến thành sự yếu đuối, mà kết tinh thành một ý chí tỉnh táo và lạnh lùng đến tột độ. Cô biết mình không thể ngồi chờ cái chết vô hình đang được Trần Chí Vỹ lập trình sẵn cho chồng mình. Cô phải hành động. Và vũ khí duy nhất cô có lúc này chính là hội họa—thứ nghệ thuật mà cô từng từ bỏ, nay sẽ trở thành công cụ để cô bẻ gãy kịch bản ám thị của kẻ thù.


Hương lặng lẽ bước xuống cầu thang tầng một, né tránh ánh nhìn của người giúp việc Hoa đang dọn dẹp ở phòng khách. Cô tiến về phía kho chứa tranh cũ nằm ẩm thấp dưới chân cầu thang. Đây là nơi lưu giữ những món đồ cũ kỹ của gia đình trước khi Trần Chí Vỹ xuất hiện và cải tạo lại ngôi nhà. Khóa cửa kho chỉ là một chốt cơ khí đơn giản. Hương khéo léo gạt chốt, bước vào trong bóng tối nồng nặc mùi ẩm mốc và dầu thông.


Dưới ánh sáng yếu ớt hắt ra từ khe cửa, Hương lục tìm trong chiếc hòm gỗ cũ của mình. Tay cô chạm vào bề mặt nhám của những tấm toan vẽ chưa căng khung, những tuýp màu acrylic bám bụi và bộ cọ vẽ cán gỗ đã sờn lòng. Cô tìm thấy một tấm toan canvas trống có kích thước chính xác 60x80 cm—trùng khớp hoàn toàn với kích thước của bức tranh “Sơn thủy mê cung” mà Vỹ đang treo trong phòng ngủ của Khoa. Hương dùng sợi chỉ đỏ lén lấy từ hộp khâu vá của bà Lành để đo đạc lại khung gỗ căng toan cũ, đảm bảo độ dày và kết cấu khung khớp đến từng milimet. Cô giấu tấm toan và hộp màu vào trong một chiếc túi vải canvas lớn, ngụy trang bằng một vài tấm drap trải giường cũ rồi nhanh chóng mang lên phòng áp mái.


Phòng áp mái của biệt thự Vườn An Yên là một không gian biệt lập, cửa sổ bị đóng kín bằng những tấm rèm dày phản quang để chặn đứng ánh sáng tự nhiên. Nơi đây không có camera giám sát, trở thành mật thất an toàn duy nhất của Hương. Cô đặt tấm toan lên chiếc bàn gỗ bụi bặm, bật chiếc đèn pin cầm tay siêu nhỏ và che bớt ánh sáng bằng lòng bàn tay để tránh luồng sáng lọt qua khe cửa phòng.


Hương bắt đầu ván cờ trí tuệ của mình. Cô nhắm mắt lại, kích hoạt Ngưỡng Nhạy cảm Thị giác Tetrachromacy bẩm sinh để tái hiện lại từng nét cọ, từng sắc độ màu sắc của bức “Sơn thủy mê cung” trong tâm trí. Bức tranh của Vỹ là một kiệt tác của sự thao túng hành vi: gã sử dụng chất liệu đỏ chu sa phản quang để vẽ những đường nét hình học đồng tâm ẩn giấu dưới lớp phong cảnh núi non xám xịt. Dưới ánh sáng ngày 6500K, những đường đỏ chu sa này bị che khuất bởi sắc độ gray-green của núi, nhưng khi đêm xuống, dưới ánh đèn vàng 2700K, hiện tượng metamerism sẽ kích hoạt, khiến mảng tường xung quanh biến đổi thành một màu đỏ thẫm u ám, xoáy sâu vào tiêu cự mắt của Khoa, kích thích thần kinh và dẫn dụ anh vào trạng thái mộng du.


“Màu sắc chính là ánh sáng bị giam cầm,” Hương thầm thì lời dạy của bố cô, nghệ nhân Phạm Văn Thành, khi cô còn nhỏ ở xưởng gốm Bát Tràng. Cô bắt đầu pha màu.


Để thực hiện Phương pháp Tráo đổi Tranh Trung hòa, Hương không sử dụng các sắc tố phản quang chu sa hay các loại oxit kim loại nhạy cảm với ánh sáng của Vỹ. Cô sử dụng những sắc tố trung hòa bền vững: màu đen oxit sắt ổn định, màu trắng titanium không phản xạ, và màu nâu đất umber tự nhiên. Cô tỉ mỉ vẽ lại từng ngọn núi, từng dòng sông của bức “Sơn thủy mê cung” với độ chính xác đến kinh ngạc. Đôi mắt Tetrachromacy của cô cho phép cô phân biệt được những sai lệch sắc độ cực nhỏ mà người bình thường chỉ thấy một màu xám đồng nhất. Cô điều chỉnh bố cục màu sắc sao cho bức tranh chép trông giống bức tranh gốc đến 99% dưới mọi nguồn sáng, nhưng hoàn toàn loại bỏ các đường nét đồng tâm gây ức chế thần kinh. Khi ánh sáng chuyển từ trắng sang vàng, bức tranh của cô sẽ giữ nguyên sắc độ trung tính, không hề phát ra luồng ánh sáng đỏ máu ám thị.


Quá trình vẽ tranh trong bóng tối phòng áp mái là một cuộc tra tấn thể xác thực sự đối với Hương. Cô phải khom lưng trên chiếc bàn thấp suốt năm tiếng đồng hồ liên tục, cơ vai và lưng đau nhức như muốn gãy đôi. Ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin buộc mắt cô phải điều tiết tối đa, nước mắt chảy ròng ròng vì mỏi mệt. Đầu cô đau nhức dữ dội do phải ngửi mùi dung môi acrylic đậm đặc trong không gian áp mái đóng kín không khí. Nhưng mỗi khi nhìn xuống chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay—nơi đang giấu file ghi âm tiếng rít hạ âm của Vỹ—Hương lại cắn chặt môi, ép mình phải tiếp tục đặt những nét cọ chính xác tuyệt đối. Cô phải căng khung toan thật phẳng, không được để lộ một vệt lồi lõm hay nếp gấp nào, vì cô biết Trần Chí Vỹ là một kẻ ái kỷ cầu toàn, gã sẽ nhận ra ngay lập tức nếu bức tranh có dấu hiệu bị can thiệp vật lý.


Đến mười một giờ đêm, bức tranh chép trung hòa màu sắc hoàn toàn hoàn thành. Lớp sơn acrylic khô nhanh dưới sức nóng của căn phòng áp mái. Hương lén giấu bức tranh gốc vào góc khuất sau những hòm gỗ cũ, rồi mang bức tranh chép đặt sát cửa phòng áp mái, chờ đợi thời cơ quyết định ban đêm.


***


Hai giờ sáng.


Cơn giông ngoài ngoại ô Hà Nội bắt đầu nổi lên dữ dội. Tiếng sấm rền vang xa xăm và tiếng mưa xối xả đập vào mái tôn biệt thự tạo ra một bức tường âm thanh tự nhiên hoàn hảo, che giấu mọi tiếng động nhỏ nhất trong nhà. Hương nằm trên giường ngủ ở tầng hai, nhịp tim cô đập nhanh liên tục. Cô lén nhìn sang Khoa bên cạnh; anh đang ngủ say mê mệt dưới tác dụng của liều thuốc bổ thần kinh giả.


Hương bắt đầu tính toán thời gian. Theo quy luật tuần tra của bảo vệ Nguyễn Văn Hùng mà cô đã ghi chép nhiều ngày qua, đúng hai giờ năm phút sáng, Hùng sẽ thực hiện việc đổi ca trực với bảo vệ vòng ngoài tại cổng chính biệt thự. Khoảng thời gian trống giữa hai ca trực kéo dài đúng mười lăm phút. Đây là cơ hội duy nhất để cô thực hiện cuộc chiến tráo tranh đêm khuya.


Hương nhẹ nhàng ngồi dậy, dùng kỹ năng kiểm soát sinh học điều khiển nhịp tim để hạ nhịp thở xuống mức đều đặn nhất. Cô bước xuống giường, không hề phát ra một tiếng động nhỏ trên sàn gỗ. Cô ngước nhìn lên đầu báo khói trên trần nhà—nơi ẩn giấu chiếc camera siêu nhỏ của Trần Chí Vỹ đang hoạt động 24/7 bằng nguồn điện lưới biệt thự.


Để đối phó với mắt thần công nghệ này, Hương đã chuẩn bị sẵn một mảnh decal mờ, mỏng và bán trong suốt, được cắt chính xác theo kích thước của thấu kính camera ẩn. Cô lén lấy chiếc ghế gỗ nhỏ đặt sát tủ quần áo, đứng lên và nhẹ nhàng dán tấm decal mờ đè lên thấu kính camera.


Trên màn hình điện thoại của Trần Chí Vỹ lúc này, hình ảnh phòng ngủ của Khoa đột ngột trở nên nhòe nhoẹt, mờ ảo như bị phủ một lớp sương mù do độ ẩm không khí tăng cao trong đêm mưa bão. Vỹ sẽ chỉ nghĩ đó là hiện tượng ngưng tụ hơi nước tự nhiên từ máy điều hòa nhiệt độ trong đêm giông, không hề nghi ngờ có sự can thiệp của con người. Đây chính là Counter Chain hoàn hảo mà Hương đã tính toán tỉ mỉ.


Hương nhanh chóng bước ra khỏi phòng ngủ, leo lên cầu thang gỗ tối tăm dẫn lên phòng áp mái. Cô ôm bức tranh chép trung hòa màu sắc bằng cả hai tay, di chuyển rón rén dọc theo các bậc thềm gỗ cũ. Mỗi bước chân của cô đều được đặt chính xác vào mép sát tường—nơi kết cấu gỗ được gia cố vững chắc nhất, không hề phát ra tiếng cót két báo động.


Cô bước vào phòng ngủ tầng hai, đặt bức tranh chép xuống cạnh giường. Hương tiến về phía bức tranh gốc “Sơn thủy mê cung” đang treo trên vách tường đối diện giường ngủ của Khoa. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo 2700K, những đường nét đỏ chu sa trên bức tranh gốc đang rực lên một sắc đỏ máu tàn nhẫn, như một con mắt quỷ đang nhìn xoáy vào cô.


Hương đưa hai tay nâng lấy khung tranh gỗ gụ nặng nề, khéo léo nhấc sợi dây treo bằng thép ra khỏi chiếc móc kim loại đóng sâu vào tường.


Nhưng ngay lúc đó, một tai biến bất ngờ xảy ra.


Sợi dây thép treo tranh mười năm tuổi bị rỉ sét đột ngột vướng chặt vào đầu móc kim loại nhọn. Khi Hương cố gắng nhấc mạnh, khung tranh trượt khỏi tay cô. Sức nặng của bức tranh kéo tuột lòng bàn tay cô, tạo ra một tiếng “sột sạt” khô khốc, lớn đến đáng sợ của vách gỗ cọ xát. Khung tranh suýt rơi thẳng xuống sàn gỗ cứng.


Nếu bức tranh rơi xuống, tiếng động lớn giữa đêm khuya chắc chắn sẽ đánh thức Khoa, kích hoạt còi báo động của bảo vệ Hùng ngoài hành lang, và toàn bộ kế hoạch của cô sẽ sụp đổ hoàn toàn.


Bằng một phản xạ sinh tồn cực nhanh, Hương lao người tới trước, dùng hai đầu gối chèn chặt lấy cạnh dưới của khung tranh sát vách tường, đồng thời dùng cả mười đầu ngón tay bấu chặt lấy mép khung gỗ gụ sắc nhọn. Cạnh khung gỗ cứa sâu vào da thịt cô, máu tươi lén rỉ ra từ các kẽ móng tay, thấm vào vạt áo ngủ xám tro.


Trên giường ngủ, Nguyễn Đăng Khoa đột ngột cựa mình dữ dội. Anh groan lên một tiếng khàn đặc trong giấc ngủ mê mệt:


“Hương... tiếng rít... tiếng rít gió ở đâu... bố đang đứng đó...”


Hương đóng băng toàn bộ cơ thể. Cô đứng im bất động trong tư thế nửa quỳ, hai đầu gối tì chặt vào vách tường để giữ bức tranh nặng trĩu, mười đầu ngón tay căng cứng chịu lực ép cực đại. Cơn đau nhức từ cơ lưng, bả vai và vết thương ở ngón tay truyền về đại não như những luồng điện giật. Cô nín thở hoàn toàn, không dám phát ra một tiếng động nhỏ nhất, mắt dán chặt vào bóng dáng chồng trên giường.


Thời gian như ngừng trôi. Một phút... ba phút... năm phút trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở của căn phòng, chỉ có tiếng mưa bão gầm rú ngoài cửa sổ. Hương cảm nhận được từng giọt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương, làm nhòe đi tầm nhìn của cô. Nhịp tim cô tăng nhanh dữ dội, nhưng cô cố ép mình phải điều hòa hơi thở thật chậm, thật sâu để không làm kinh động đến chồng.


May mắn thay, tác dụng của liều thuốc an thần liều cao đã kéo Khoa trở lại vào giấc ngủ sâu. Hơi thở của anh dần ổn định, tiếng thì thầm mộng mị tắt hẳn.


Hương thở phào nhẹ nhõm, cô từ từ dùng lực cánh tay nhấc sợi dây thép ra khỏi chiếc móc kim loại thành công. Cô đặt bức tranh gốc xuống sàn, nhanh chóng nâng bức tranh chép trung hòa màu sắc treo lên chiếc móc cũ. Hương dùng đôi mắt Tetrachromacy để căn chỉnh bức tranh chép thẳng hàng tuyệt đối với vệt bụi cũ trên vách tường, đảm bảo không có một sai lệch lệch góc nào dù chỉ nửa độ.


Sau khi hoàn thành việc tráo tranh, Hương lén ôm bức tranh gốc giấu tạm vào trong tủ quần áo lớn âm tường, bọc kín bằng những tấm chăn cũ để tránh bị phát hiện ban ngày. Cô sẽ tìm cơ hội mang bức tranh gốc này lên phòng áp mái tiêu hủy sau.


Hương bước về phía đầu báo khói, đứng lên chiếc ghế nhỏ và nhẹ nhàng bóc tấm decal mờ ra khỏi thấu kính camera ẩn. Cô cất tấm decal vào túi áo ngủ, lau sạch dấu vân tay trên vỏ nhựa đầu báo khói rồi cất chiếc ghế gỗ về vị trí cũ.


Trên màn hình giám sát của Trần Chí Vỹ, hình ảnh phòng ngủ đột ngột rõ nét trở lại. Bức tranh “Sơn thủy mê cung” vẫn treo ở vị trí cũ, tĩnh lặng và không có bất kỳ dấu vết thay đổi nào. Vỹ sẽ chỉ nghĩ rằng luồng gió máy lạnh vừa thổi bay lớp hơi nước ngưng tụ trên thấu kính camera.


Hương uể oải leo lên giường nằm bên cạnh Khoa. Toàn thân cô rã rời, các cơ bắp đau nhức dữ dội và ngón tay rỉ máu đau buốt. Nhưng khi nhìn lên bức tranh chép trên tường dưới ánh đèn vàng 2700K, cô mỉm cười nhẹ. Những đường nét đỏ chu sa ám thị đã biến mất hoàn toàn, thay thế bằng sắc xám trung tính ổn định, không còn khả năng bóp méo nhận thức của chồng cô nữa.


Đêm đó, Nguyễn Đăng Khoa ngủ một giấc yên bình nhất trong suốt một tháng qua. Không có mộng du, không có tiếng thì thầm hoảng loạn, không có những cơn ác mộng rượt đuổi.


***


Chín giờ sáng ngày hôm sau.


Ánh sáng ngày trắng lạnh 6500K từ cửa sổ hắt vào phòng ngủ, xua tan đi bầu không khí u ám của đêm giông bão. Nguyễn Đăng Khoa thức dậy với một tinh thần tỉnh táo lạ thường, cơn đau đầu kinh niên của anh đã giảm rõ rệt. Anh nhìn Hương đang dọn dẹp phòng với ánh mắt ngạc nhiên, như thể vừa thoát khỏi một giấc mộng dài tăm tối.


Tiếng gõ cửa phòng vang lên dồn dập. Bà Trịnh Tuyết Mai bước vào phòng, theo sau là Trần Chí Vỹ trong bộ âu phục thiết kế tối giản sang trọng, phong thái lịch lãm và điềm tĩnh thường ngày. Ánh mắt Vỹ sâu thẳm, gã khẽ mỉm cười nhìn Khoa để dò xét phản ứng hành vi của nạn nhân sau đêm kích hoạt sóng hạ âm mới.


“Khoa à, con thấy trong người thế nào rồi?” bà Mai vờ hỏi han, giọng điệu đầy giả tạo. “Thầy Vỹ hôm nay đến để kiểm tra lại sinh khí phong thủy của biệt thự, đảm bảo long mạch không bị rạn nứt.”


“Con thấy đỡ đau đầu hơn nhiều rồi mẹ,” Khoa đáp, giọng nói đã có chút lực trở lại.


Trần Chí Vỹ khẽ nhíu mày khi nghe câu trả lời tỉnh táo bất thường của Khoa. Theo kịch bản ám thị của gã, sau đêm thắp hương phòng thờ và đêm giông bão kích hoạt hạ âm, Khoa đáng lẽ phải rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ và mệt mỏi thể chất hoàn toàn.


Gã thầy phong thủy bước chậm rãi về phía vách tường đối diện giường ngủ, đứng sững trước bức tranh “Sơn thủy mê cung”. Vỹ đưa tay chỉnh lại gọng kính, đôi mắt sâu thẳm của gã dán chặt vào từng nét cọ trên toan vẽ.


Hương đứng ở góc phòng, hai tay siết chặt vạt áo ngủ, đôi mắt nhạy cảm theo dõi sát sao từng biểu cảm vi mô trên gương mặt của kẻ thù. Cô biết, ván cờ trí tuệ giữa cô và gã thao túng không gian đã chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!