Tiếng Rít Gió Lúc Ba Giờ Sáng
Tiếng bước chân tuần tra lầm lì của bảo vệ Nguyễn Văn Hùng đột ngột dừng hẳn ngay trước cánh cửa gỗ sồi phòng ngủ.
Trong không gian tĩnh mịch của biệt thự Vườn An Yên vào lúc ba giờ mười lăm phút sáng, âm thanh ấy nện vào màng nhĩ của Phạm Thu Hương như những tiếng búa gõ nhịp tử thần. Dưới lớp chăn mỏng, toàn thân cô căng cứng. Lòng bàn tay trái của cô vẫn còn dính những vệt bột xám mịn—mẫu sơn metamerism đặc chủng mà cô vừa lén dùng dao lam cạo được sau đầu giường ngủ của Nguyễn Đăng Khoa. Chiếc túi nilon nhỏ chứa thứ bột độc hại ấy đang nằm im lìm dưới gối nằm của cô, chỉ cách tầm tay kiểm tra của bất kỳ kẻ đột nhập nào trong vòng vài gang tấc.
Cạch.
Tay nắm cửa bằng đồng cổ khẽ chuyển động. Tiếng chốt khóa kim loại trượt nhẹ trên khung cửa sồi phát ra một âm thanh khô khốc. Trái tim Hương nẩy lên một nhịp dữ dội. Bằng kỹ năng kiểm soát sinh học điều khiển nhịp tim lâm sàng học được từ những bài thiền quán chiếu, cô cố ép lồng ngực mình phập phồng theo một nhịp điệu đều đặn, sâu và chậm của một người đang chìm sâu vào giấc ngủ mê mệt do tác dụng phụ của thuốc an thần.
Hương biết rõ chiếc camera siêu nhỏ ngụy trang đầu báo khói trên trần nhà đang chĩa thẳng thấu kính hồng ngoại về phía giường ngủ. Bất kỳ một cử động vội vã hay một phản xạ hoảng loạn nào của cô lúc này cũng sẽ lập tức bị Trần Chí Vỹ bắt trọn qua màn hình điện thoại từ xa.
Cô không thể giấu chiếc túi nilon dưới gối nữa. Đó là nơi đầu tiên kẻ khác sẽ lục lọi nếu chúng nghi ngờ.
Trong bóng tối mờ ảo của ánh đèn vàng ấm 2700K, Hương lén lút đưa bàn tay trái xuống dưới gối, những ngón tay nhạy cảm cảm nhận được lớp nhựa mỏng của túi nilon. Bằng một động tác cực kỳ khéo léo và không hề gây ra tiếng động, cô luồn ngón tay vào khe chốt bằng bạc rỗng ruột của chiếc vòng gỗ dâu tằm đeo trên tay trái—kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố để lại. Chiếc chốt bạc này vốn được kỹ sư Quân chế tác lại kết cấu rỗng để chứa một vi mạch ghi âm siêu nhỏ. Hương nhanh chóng dùng đầu ngón tay vê tròn chiếc túi nilon nhỏ xíu, nhét sâu vào trong khoang rỗng của chốt bạc rồi khẽ bấm nhẹ khóa chốt lại.
Vừa vặn lúc cánh cửa phòng ngủ hé mở một khe nhỏ, luồng ánh sáng trắng lạnh từ hành lang hắt vào phòng như một lưỡi dao cắt đôi bóng tối.
Hương khẽ cựa mình, phát ra một tiếng rên rỉ ngái ngủ đầy mệt mỏi, rồi xoay người quay lưng về phía cửa, kéo chiếc chăn bông che khuất hoàn toàn cánh tay trái đang đeo vòng dâu tằm. Cô lầm bầm bằng giọng khàn đặc, giả vờ như bị đánh thức bởi tiếng động:
“Khoa... anh lại đau đầu à? Để em lấy nước...”
Bóng đen cao lớn của bảo vệ Nguyễn Văn Hùng đứng khựng lại ở mép cửa. Luồng ánh sáng pin cầm tay của hắn quét một vệt dài trên sàn gỗ, dừng lại sát mép giường ngủ rồi lướt qua gương mặt hốc hác của Nguyễn Đăng Khoa đang ngủ mê mệt bên cạnh cô. Thấy Hương có dấu hiệu thức giấc và nói mớ, Hùng vội vàng tắt đèn pin. Hắn hắng giọng một tiếng nhỏ, cố tình hạ thấp tông giọng lầm lì:
“Tôi đi tuần tra hành lang, thấy chốt cửa phòng chưa gài chặt nên gạt lại cho an toàn. Chị chủ cứ ngủ tiếp đi.”
“Cảm ơn... anh Hùng...” Hương uể oải đáp, đầu cô gục xuống gối, mắt nhắm nghiền.
Tiếng cửa sồi khẽ khép lại, theo sau là tiếng chốt khóa gài chặt và tiếng bước chân lầm lùi xa dần của Hùng dọc theo hành lang lát đá. Lúc này, Hương mới dám mở mắt. Lồng ngực cô phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm vạt áo ngủ màu xám tro. Cô đưa tay trái lên trước mắt, ngón tay miết nhẹ lên chiếc chốt bạc của vòng dâu tằm. Mẫu sơn độc chất đã được giấu an toàn, nhưng cô biết mình vừa bước qua một ranh giới sinh tử vô hình. Vỹ và Vũ đã bắt đầu siết chặt vòng vây giám sát. Tổ ấm của vợ chồng cô giờ đây không khác gì một nhà tù công nghệ khép kín.
***
Ngày hôm sau trôi qua trong một bầu không khí bạo lực lạnh đến nghẹt thở.
Nguyễn Đăng Khoa thức dậy vào lúc giữa trưa với một trạng thái thể chất suy kiệt hoàn toàn. Gương mặt anh xám ngoét, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ xuất hiện những vệt máu đỏ vỡ vụn trong lòng trắng. Cả ngày hôm đó, anh không hề bước chân ra khỏi phòng ngủ, chỉ ngồi bất động trên chiếc ghế bành gỗ gụ, ngón tay vô thức xoay tròn chiếc bật lửa Zippo bằng bạc của người cha quá cố. Tiếng “cạch, cạch” kim loại vang lên đều đặn, khô khốc như tiếng gõ cửa của một bóng ma từ quá khứ.
Bà Trịnh Tuyết Mai lén lút mang lên phòng một khay thức ăn cùng một lọ thuốc bổ thần kinh không nhãn mác—thứ mà bác sĩ Lê Văn Sâm đã kê đơn riêng dưới danh nghĩa “thuốc bổ trợ xoa dịu dương khí”.
“Khoa à, con phải uống thuốc đúng giờ thì phong thủy cải mệnh của thầy Vỹ mới linh nghiệm được,” bà Mai dịu dàng nói, nhưng ánh mắt sắc sảo của bà lại liên tục liếc nhìn Hương đầy cảnh giác. “Vợ con nó chỉ biết ba cái lý thuyết nghệ thuật vớ vẩn, không hiểu được cái tầm tâm linh của thầy đâu. Con đừng nghe nó nói bậy mà làm hỏng long mạch của ngôi nhà.”
Khoa nhìn lọ thuốc, rồi nhìn sang Hương đang đứng ở góc phòng với ánh mắt cầu cứu thầm lặng. Nhưng dưới tác động của sự suy nhược thần kinh kéo dài và những lời dèm pha có hệ thống của mẹ kế, lòng tin của anh dành cho vợ đã rạn nứt nghiêm trọng. Anh thở dài, cầm lấy ly nước và nuốt chửng hai viên thuốc màu vàng nhạt trước sự chứng kiến của bà Mai.
“Hương... em đừng nói gì nữa,” Khoa khàn giọng nói khi bà Mai đã bước ra ngoài. “Anh mệt lắm rồi. Mỗi lần em nhắc đến chuyện sơn tường hay bẫy ánh sáng, đầu anh lại đau như búa bổ. Anh cảm thấy... hình như bố đang trách phạt anh. Anh đã không bảo vệ được tập đoàn, anh đã để ngôi nhà này bị ám khí tàn phá...”
“Khoa, đó không phải là âm khí! Đó là ảo giác nhân tạo!” Hương lao đến, quỳ xuống bên cạnh chiếc ghế bành, hai tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của chồng. “Em xin anh, hãy giữ lấy sự tỉnh táo. Đừng uống thứ thuốc đó nữa. Em đã tìm ra—”
“Đủ rồi!” Khoa đột ngột giật mạnh tay ra, ánh mắt anh hiện lên một vệt đỏ giận dữ và hoảng loạn. “Em muốn anh phát điên lên mới vừa lòng sao? Thầy Vỹ là người duy nhất giúp anh giải tỏa được áp lực lúc này. Em ra ngoài đi, anh muốn yên tĩnh.”
Sự từ chối lạnh lùng của Khoa như một gáo nước buốt dội thẳng vào lòng kiên nhẫn của Hương. Cô nhìn người bạn đời từng quyết đoán, mạnh mẽ của mình giờ đây đang dần biến thành một con rối u uất dưới sự nhào nặn tâm lý của Trần Chí Vỹ. Nỗi dằn vặt của người vợ từng từ bỏ đam mê nghệ thuật để lui về hậu phương giờ đây không làm cô gục ngã, mà biến thành một sự tỉnh táo lạnh lùng đến tột độ. Cô không tranh cãi nữa. Cô biết, ngôn từ lúc này đã vô dụng. Chỉ có chứng cứ vật lý thực chứng mới có thể kéo anh ra khỏi vũng lầy hoang tưởng nhân tạo này.
***
Đêm thứ ba buông xuống biệt thự Vườn An Yên.
Cơn giông ngoài ngoại ô Hà Nội bắt đầu nổi lên, gió rít qua những tán cây rậm rạp trong sân vườn, tạo ra những âm thanh u uất, rì rầm bao phủ lấy ngôi nhà. Đúng hai giờ bốn mươi lăm phút sáng, hệ thống đèn LED đổi nhiệt độ màu thông minh tự động kích hoạt chu kỳ chuyển đổi. Ánh sáng trắng ban ngày tắt lịm, thay thế bằng luồng ánh sáng vàng ấm 2700K mờ ảo.
Hiện tượng metamerism lại trỗi dậy trên vách tường phòng ngủ. Những họa tiết ẩn màu đỏ máu đồng tâm bắt đầu hiện rõ dưới ánh đèn vàng, xoáy sâu vào không gian như một mê cung vô hình.
Hương nằm nghiêng trên giường, hai mắt mở to, chiếc kính hiệu chỉnh sắc màu lọc phổ quang giấu trong tay áo ngủ sẵn sàng được sử dụng. Cô không ngủ. Cô đang thức để canh chừng chồng. Bên cạnh cô, Khoa đang chìm vào một giấc ngủ sâu bất thường do tác dụng của liều thuốc an thần liều cao ban chiều.
Đúng ba giờ sáng.
Một cảm giác kỳ dị đột ngột ập đến với cơ thể Hương.
Lồng ngực cô thắt chặt lại, có một áp lực vô hình, nặng nề đè sụp xuống xương ức khiến cô không thể hít thở sâu. Một cơn buồn nôn khan dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Đồng thời, một cảm giác hoảng sợ vô cớ, lạnh buốt chạy dọc từ đỉnh đầu xuống gáy, khiến toàn bộ lỗ chân lông trên da cô dựng đứng. Đôi mắt nhạy cảm của cô bắt đầu nhìn thấy những bóng xám mờ ảo dao động ở rìa tiêu cự thị giác ngoại biên.
“Không... đây không phải là hiện tượng tâm lý tự nhiên,” Hương tự nhủ, cô cắn chặt môi đến mức bật máu để dùng cơn đau vật lý giữ cho đầu óc tỉnh táo. “Nhịp tim của mình đang bị cưỡng bức tăng nhanh. Đây là triệu chứng vật lý của sóng hạ âm.”
Bằng kiến thức vật lý âm học lâm sàng mà giáo sư Nghiêm từng cảnh báo, Hương lập tức nhận diện được thủ đoạn của đối phương. Sóng hạ âm ở dải tần số cực thấp 19Hz—tần số cộng hưởng tự nhiên của nhãn cầu và lồng ngực con người—đang được phát ra trong phòng. Sóng âm này không thể nghe thấy bằng tai thường, nhưng nó truyền rung động trực tiếp qua không khí, tác động vào màng nhĩ và xương sọ, gây ra các triệu chứng suy nhược cơ thể, khó thở, ảo giác sợ hãi và kích thích trạng thái mộng du sâu.
Ngay bên cạnh cô, Nguyễn Đăng Khoa bắt đầu có phản ứng.
Cơ thể anh co giật nhẹ. Đôi mắt anh đột ngột mở trừng trừng, nhưng đồng tử hoàn toàn giãn nở, trống rỗng và vô hồn như mắt của một xác chết. Anh lờ đờ ngồi bật dậy, không hề nhìn Hương, miệng liên tục thì thầm những câu nói đứt quãng, vô nghĩa với một tông giọng trầm khàn, đều đều:
“Bố... con xin lỗi... âm khí nặng quá... con phải lên phòng thờ... con phải thắp hương tạ tội... lửa đang cháy... bố đang đứng trong lửa...”
Khoa lật chăn, bước xuống giường bằng những bước đi cứng nhắc, lảo đảo như một kẻ bị giật dây. Anh hướng thẳng về phía cửa phòng ngủ để đi lên phòng thờ dòng họ Nguyễn ở tầng ba.
Hương lao xuống giường, ôm chặt lấy cánh tay chồng. “Khoa! Tỉnh lại đi! Anh đang mộng du đấy! Nhìn em này!”
Nhưng Khoa không hề phản ứng. Sức mạnh của một người đang trong trạng thái mộng du sâu kết hợp với sự kích thích của sóng hạ âm khiến anh khỏe một cách dị thường. Anh gạt mạnh tay Hương ra, khiến cô ngã nhào xuống sàn gỗ. Hương nhanh chóng gượng dậy, cô cố gắng dùng hai tay bịt chặt tai Khoa lại để ngăn chặn âm thanh.
Tuy nhiên, cô kinh hoàng nhận ra hành động này hoàn toàn vô hiệu. Sóng hạ âm 19Hz không truyền qua ống tai ngoài như âm thanh thông thường; nó rung động trực tiếp vào hệ thống xương sọ của Khoa, cộng hưởng thẳng vào đại não của anh. Việc bịt tai ngoài không thể ngăn cản được luồng sóng âm độc hại này.
“Phải giữ anh ấy lại trên giường! Nếu để anh ấy đi lên phòng thờ trong trạng thái này, anh ấy sẽ bị dẫn dụ tự sát!”
Lý trí lạnh lùng của Hương lập tức đưa ra quyết định chiến thuật. Cô áp dụng kỹ năng điều khiển nhịp tim lâm sàng, hít sâu một hơi dài để hạ thấp nhịp tim của chính mình đang đập loạn xạ ở mức 140 nhịp/phút xuống mức ổn định. Chỉ khi cô bình tĩnh, cô mới có thể khống chế được Khoa.
Hương lao tới từ phía sau, vòng cả hai tay ôm chặt lấy eo Khoa, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể thanh mảnh của mình ghì chặt anh lùi lại phía sau giường ngủ. Cô dùng chân cài vào chân Khoa, tạo thế đòn bẩy bẻ gãy đà di chuyển của anh.
“Khoa! Nhìn em! Nhắm mắt lại và thở đều!” Hương hét lên sát tai anh, giọng nói của cô được cố ý hạ thấp tông, ấm áp và có nhịp điệu đều đặn để tạo ra một neo nhận thức đối kháng với sóng hạ âm.
Khoa vật lộn dữ dội, miệng vẫn thì thầm những lời hoang tưởng về người cha quá cố. Hương dùng toàn lực đè anh nằm xuống giường, hai tay cô giữ chặt lấy bả vai anh, ép cơ thể anh áp sát vào người cô. Cô liên tục thì thầm những câu nói dỗ dành, dùng hơi ấm cơ thể và nhịp tim ổn định của mình để cưỡng bức nhịp tim của Khoa hạ xuống theo cơ chế đồng điệu sinh học.
Sau gần năm phút vật lộn nghẹt thở, cơ thể Khoa đột ngột mềm nhũn ra. Sức kháng cự của anh biến mất, đôi mắt trống rỗng khép lại, và anh chìm trở lại vào giấc ngủ mê man, kiệt quệ do tác dụng phụ của thuốc an thần và sự suy nhược của cơn mộng du.
Hương nằm vật ra bên cạnh chồng, toàn thân cô mỏi rã rời, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Thể lực cô đã cạn kiệt, thần kinh cô bị tàn phá nặng nề do tiếp xúc trực tiếp với sóng hạ âm cường độ mạnh trong không gian khép kín. Đầu cô đau nhức như búa bổ, lồng ngực vẫn còn cảm giác đè nén âm ỉ.
Nhưng cô không cho phép mình nghỉ ngơi.
Sử dụng Kỹ năng thính giác đặc biệt Định vị Nguồn âm trong Bóng tối rèn luyện được trong những ngày bị giam lỏng, Hương nhắm mắt lại, nghiêng đầu áp sát tai xuống sàn gỗ để loại bỏ tiếng gió rít của cơn giông ngoài cửa sổ. Cô tập trung cảm nhận sự rung động của màng nhĩ.
U u u... u u u...
Một dải tần số siêu trầm, đều đặn và có tính chu kỳ đang phát ra từ một vị trí cố định trong phòng. Nó không phát ra từ hệ thống điều hòa, cũng không phải từ giếng trời.
Hương mở mắt, cô bò sát mặt đất tiến về phía góc phòng. Cô đeo chiếc kính hiệu chỉnh sắc màu lọc phổ quang để nhận diện các biến dạng không gian nhỏ nhất. Khi áp tai sát vào vách tủ quần áo gỗ gụ lớn âm tường, cô cảm nhận được một luồng rung động vật lý rõ rệt chạy dọc theo thớ gỗ.
Nguồn phát âm thanh nằm ở ngay phía sau tủ quần áo.
Đó chính là Kẽ tường đôi phía sau tủ quần áo—khoảng trống cơ khí rộng 10cm chạy dọc tường phòng ngủ do kỹ sư kết cấu Lê Minh Triết thi công sai lệch mười năm trước dưới sự chỉ đạo của Vỹ.
“Mình phải ghi âm lại thứ này để làm bằng chứng,” Hương quyết định.
Cô tháo chiếc vòng gỗ dâu tằm trên tay trái, nhấn nhẹ vào nút khóa chốt bằng bạc ngụy trang để kích hoạt vi mạch ghi âm siêu nhỏ hoạt động. Hương áp sát phần chốt bạc của chiếc vòng vào khe hở nhỏ giữa tủ quần áo và vách tường đôi. Gỗ gụ là chất liệu dẫn truyền âm thanh cực tốt; nó hoạt động như một thấu kính khuếch đại tự nhiên, giúp chiếc microphone siêu nhỏ của vòng dâu tằm thu trọn vẹn dải tần số hạ âm 19Hz đang rung động liên tục trong kẽ tường.
Năm phút trôi qua.
Thiết bị ghi âm đã nhấp nháy đèn đỏ báo hiệu quá trình thu âm hoàn tất. Hương cẩn thận đeo chiếc vòng trở lại cổ tay trái, lòng bàn tay cô miết nhẹ lên chốt bạc chứa đựng bằng chứng vật lý đầu tiên bẻ gãy hiện tượng ma ám.
Để tìm hiểu sâu hơn về kết cấu của nguồn phát, Hương lén dùng ngón tay mảnh khảnh của mình luồn sâu vào kẽ hở hẹp 10cm phía sau tủ quần áo. Da ngón tay cô chạm vào một bề mặt nhám của vữa tường, nhưng khi cô miết sâu hơn vào góc khuất, cô đột ngột cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt thổi ra từ bên trong.
Không phải là gió tự nhiên từ vết nứt tường.
Đầu ngón tay Hương chạm vào một kết cấu cứng, tròn và rỗng bằng chất liệu nhựa PVC. Đó là một đường ống dẫn khí rỗng được lắp đặt tinh vi chạy dọc bên trong vách tường đôi, kết nối thẳng từ hệ thống thông gió tổng xuống phòng ngủ của vợ chồng cô.
Tiếng rít gió ghê rợn lúc ba giờ sáng không phải do vong hồn người chết hay âm khí phong thủy tạo ra—nó được dẫn truyền và cộng hưởng một cách chính xác qua một hệ thống ống rỗng cơ khí ẩn sâu trong lòng bức tường đôi của căn biệt thự.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!