Cuộc Vây Ráp Nghĩa Tân
Tiếng mưa bão gầm rú ngoài kính xe như muốn nuốt chửng dải tần số 7.8Hz đang nhấp nháy đỏ rực trên màn hình máy tính của Nguyễn Minh Quân, buộc Phạm Thu Hương phải đưa ra một quyết định sinh tử tiếp theo. Họ không thể ở lại rìa rừng thông ngoại ô biệt thự Vườn An Yên thêm một phút nào nữa. Thám tử Ngô Quốc Đạt đang rà soát ráo riết dọc bờ rào đá hộc, và chiếc điện thoại cá nhân bị rơi mất dưới vũng nước hầm rượu của bà Lành là một ngòi nổ chậm có thể nổ tung bất cứ lúc nào nếu Vũ Đức Mạnh phát hiện ra.
"Chúng ta phải về Nghĩa Tân ngay lập tức!" Hương khàn giọng ra lệnh, bàn tay trái của cô siết chặt lấy chốt bạc rỗng của chiếc vòng dâu tằm. Lòng bàn tay phải bị bỏng đỏ rộp mọng nước từ mật thất Sóc Sơn khẽ co rút đau đớn khi cọ xát vào tà áo khoác sũng nước. Cổ tay phải bong gân sưng tấy được cố định bằng băng thun trắng nóng ran lên như có lửa đốt, trong khi vết rách sâu ở bả vai trái lại bắt đầu rỉ máu, thấm một vệt hồng nhạt ẩn sau lớp áo ngủ xám tro.
Chiếc xe bán tải của Thanh Hà lao đi trong đêm mưa gió, đưa họ trở về căn hộ chung cư cũ tại Nghĩa Tân—căn cứ tạm thời duy nhất mà Hương còn giữ được.
Giờ đã là hơn tám giờ tối ngày Chủ Nhật. Bên trong phòng khách chật hẹp của căn hộ tập thể cũ, không khí đậm đặc mùi nhựa thông, khói hàn và tiếng rít rè rè từ các linh kiện điện tử. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng, Nguyễn Minh Quân đang cắm cúi hàn những mối nối cuối cùng của chiếc máy phát tần số siêu trầm đối kháng cầm tay. Gương mặt đậm đà của anh nhễ nhại mồ hôi, đôi mắt mệt mỏi đỏ ngầu dán chặt vào bảng mạch xanh lục.
Lê Khắc Huy ngồi bệt trên sàn nhà gỗ sờn, xung quanh gã là những bản vẽ kỹ thuật sờn mép của biệt thự Vườn An Yên. Gã kiến trúc sư lập dị trông gầy gộc, râu tóc bù xù bết nước mưa, nồng nặc mùi rượu đế rẻ tiền nhưng đôi mắt lại sáng lên một tia sáng tỉnh táo đến kỳ lạ khi phân tích dải tần số 7.8Hz.
"Thằng khốn Trần Chí Vỹ thực sự là một thiên tài tà ác," Huy lầm bầm, ngón tay cáu bẩn chỉ vào sơ đồ giếng trời trên bản vẽ. "Gã đã tính toán góc chết quang học 45 độ của giếng trời để kích hoạt hiện tượng metamerism trên tường phòng ngủ vào đúng ba giờ sáng, đồng thời sử dụng bộ loa hạ âm mới dưới hầm rượu để phát dải tần 7.8Hz. Tần số này trùng khớp hoàn toàn với tần số dao động tự nhiên của cơ tim con người. Khi anh Khoa bị nhiễm độc thuốc an thần Haloperidol liều cao, hệ thần kinh tự trị bị tê liệt, dải tần này sẽ kích thích rung thất và gây ngừng tim đột ngột. Đó là một kịch bản mưu sát không dấu vết vật lý."
Hương đứng tựa lưng vào mép bàn, đôi mắt Tetrachromacy bẩm sinh của cô nheo lại đầy căng thẳng. Cô nhìn thấy rõ những vệt màu đỏ chu sa biến đổi sắc độ trên mảng sơn tường metamerism mà cô cạo được từ phòng ngủ của Khoa, đang được đặt dưới thấu kính của chiếc máy đo phổ quang học cầm tay Spectrophotometer mượn từ Trí. Thiết bị trị giá hàng trăm triệu này là vũ khí duy nhất giúp cô định lượng được chất độc thạch tính và chì trước khi gửi báo cáo cho tiến sĩ Khang.
"Quân, máy phát đối kháng của anh bao lâu nữa thì hoàn thành?" Hương khẩn khoản hỏi, cơn đau từ bả vai trái rách da rỉ máu khiến giọng cô run lên.
"Mạch công suất vẫn chưa ổn định, Hương ạ," Quân vừa bấm đồng hồ đo vạn năng vừa lắc đầu đầy lo lắng. "Tần số 7.8Hz đòi hỏi áp suất âm thanh cực lớn để triệt tiêu sóng đứng Helmholtz của Vỹ. Tôi cần thêm ít nhất hai tiếng nữa để tối ưu hóa cuộn cảm."
"Không còn thời gian đâu!" Huy gầm lên, gã ném mạnh cây bút chì xuống sàn. "Thời hạn bảy ngày đóng băng tài sản sắp kết thúc, và Vỹ sẽ dứt điểm mạng sống của Khoa ngay trong đêm nay!"
Đột nhiên, thính giác nhạy bén của Hương—thứ năng lực được rèn luyện nghiêm ngặt trong những ngày bị giam lỏng trên phòng áp mái—bắt trọn một tiếng động lạ từ phía hành lang bên ngoài. Đó là tiếng bước chân dồn dập của nhiều người dẫm lên nền gạch gốm cũ kỹ của khu tập thể, đi kèm với tiếng kim loại va chạm lách cách.
Trái tim Hương nảy lên một nhịp kinh hoàng. Cô lập tức ra hiệu cho Quân và Huy im lặng.
"Rầm!"
Một cú thúc cực mạnh giáng thẳng vào cánh cửa sắt bảo vệ bên ngoài căn hộ. Tiếng xích sắt khóa cửa rít lên chói tai. Qua khe cửa hở, Hương nhìn thấy một bóng người cao lớn, xăm trổ đầy mình, tay cầm chiếc xà beng bằng thép sáng loáng dưới ánh đèn hành lang tù mù.
Đó là Đặng Văn Nam—gã giang hồ mạng khét tiếng được Nguyễn Đăng Vũ thuê để săn lùng cô.
"Đập nát cái ổ này cho tao!" Giọng Nam gầm rú như thú dữ. "Thằng Vũ dặn rồi, tìm con mụ Hương, cướp lại bản thiết kế gốc và phá sạch đống máy móc nghiên cứu của chúng nó!"
"Xoảng!"
Cú nện xà beng thứ hai bẻ gãy hoàn toàn chốt khóa sắt cũ kỹ. Cánh cửa chính của căn hộ Nghĩa Tân đổ sập xuống, để lộ khuôn mặt hung tợn đầy thách thức của Nam cùng bốn tên đàn em lăm lăm gậy sắt trên tay.
Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử, Lê Khắc Huy phản ứng nhanh như một bản năng sinh tồn của kẻ từng lăn lộn trong giới giang hồ Sóc Sơn. Gã lao về phía bàn kỹ thuật, chộp lấy hũ cồn thí nghiệm nồng độ cao dùng để tẩy rửa bảng mạch, ném mạnh xuống nền đất ngay lối vào nơi Nam đang bước tới.
"Bùm!"
Huy bật chiếc bật lửa Zippo ném thẳng vào vũng cồn. Một ngọn lửa xanh lục bùng lên dữ dội, tạo thành một bức tường lửa tạm thời chặn đứng lối vào narrow của căn hộ. Khói nghi ngút bốc lên, mùi cồn cháy nồng nặc lấn át không khí.
"Mẹ kiếp! Thằng điên này!" Nam và đàn em lùi lại, ho sặc sụa trước ngọn lửa táp thẳng vào mặt.
"Quân! Chặn cửa phòng trong mau!" Huy hét lớn, râu tóc gã dựng ngược dưới ánh lửa xanh lập lòe.
Nguyễn Minh Quân lập tức lao ra, dùng hết sức bình sinh kéo chiếc bàn ăn bằng gỗ gụ dày nặng nề và ba chiếc ghế sắt chèn chặt vào cánh cửa gỗ thông giữa phòng khách và phòng nghiên cứu bên trong.
"Hương! Thu dọn máy Spectrophotometer và bản thiết kế gốc ngay lập tức! Chúng nó đến để tiêu hủy chứng cứ!" Quân hét lên, bờ vai đậm đà của anh gồng lên để giữ chặt cánh cửa đang bị nhóm giang hồ bên ngoài dùng gậy sắt đập liên tiếp.
Hương nén chặt cơn đau rát tột cùng ở lòng bàn tay phải bị bỏng rộp. Cô dùng bàn tay trái run rẩy lột phăng lớp nilon bảo vệ bản thiết kế gốc biệt thự Vườn An Yên, cuộn tròn nó lại cùng hai trang nhật ký y khoa của ông Sơn rồi nhét sâu vào trong túi áo khoác sũng nước. Tiếp đó, cô quỳ rạp xuống sàn, dùng ngón tay cái sưng tấy của bàn tay phải bong gân để khóa chặt các chốt bảo vệ của chiếc máy đo phổ quang học Spectrophotometer vào hộp chống sốc chuyên dụng.
"Rầm! Rầm!"
Tiếng đập cửa gỗ thông bên ngoài vang lên dồn dập. Nhóm của Nam đã dùng chăn ướt dập tắt đám cháy cồn ở lối vào. Cánh cửa gỗ mỏng bắt đầu xuất hiện những vệt rạn nứt lớn dưới sức mạnh tàn bạo của những cú nện gậy sắt.
"Hương! Kích hoạt máy phát tần số đối kháng đi! Gây nhiễu tụi nó!" Huy hét lên khi gã cùng Quân dùng lưng chặn cửa.
Quân nghiến răng, tay trái với lấy bộ nguồn ắc quy dự phòng, cắm vội giắc cắm của chiếc máy phát tần số siêu trầm chưa hoàn thiện vào nguồn điện. Anh gạt công tắc khởi động công suất tối đa.
Một tiếng "u u" trầm đục, nhức óc đột ngột vang lên từ bộ loa thô sơ. Sóng hạ âm lan truyền trong không gian hẹp khiến những tấm kính cửa sổ căn hộ Nghĩa Tân rung lên bần bật. Hai tên đàn em của Nam ngoài cửa khựng lại, tay ôm đầu vì cơn chóng mặt và buồn nôn đột ngột ập đến.
Thế nhưng, niềm hy vọng vừa nhen nhóm lập tức bị dập tắt. Chiếc máy phát tần số đối kháng chưa được tối ưu hóa mạch công suất. Dưới dòng điện quá tải từ ắc quy, cuộn cảm của máy bắt đầu bốc khói khét lẹt. Một tiếng "bộp" chói tai vang lên kèm theo vệt lửa điện xanh lè—bảng mạch công suất của Quân bị cháy rụi hoàn toàn. Tiếng hạ âm lịm dần rồi tắt hẳn.
"Hỏng rồi! Cháy mạch rồi!" Quân gào lên đầy bất lực.
"Rắc!"
Cánh cửa gỗ thông chính thức bị đập vỡ một mảng lớn. Một cánh tay xăm trổ luồn qua khe nứt, gạt phăng chiếc bàn gỗ gụ chặn cửa. Đặng Văn Nam dẫn đầu nhóm đàn em xông vào phòng trong như những con thú dữ sổng chuồng.
Một tên đàn em dùng gậy sắt quật mạnh vào cửa kính cửa sổ hành lang. "Xoảng!" Những mảnh kính vỡ bay tứ tung, cứa vào bắp tay Quân khiến máu tươi tuôn chảy. Tên khác lao vào khống chế Quân, quật ngã anh xuống sàn nhà gỗ bám đầy bụi khói hàn. Một cú đá tàn nhẫn giáng thẳng vào mạn sườn Quân khiến anh quằn quại đau đớn, đầu đập vào cạnh bàn rỉ máu.
Đặng Văn Nam bước vào, đôi mắt sắc lẹm của hắn lập tức khóa chặt vào chiếc hộp chống sốc màu đen đựng máy Spectrophotometer mà Hương đang ôm chặt trước ngực.
"Giao cái hộp đó ra đây, con mụ điên!" Nam gầm lên, tay lăm lăm chiếc xà beng dính đầy muội than.
Lê Khắc Huy nhìn thấy vệt máu rỉ ra từ bả vai trái của Hương và vết bỏng rộp đỏ tấy trên bàn tay phải của cô đang run rẩy siết chặt lấy chiếc hộp máy đo phổ trị giá hàng trăm triệu. Gã kiến trúc sư thiên tài phản tỉnh chợt nhận ra: nếu thiết bị này bị phá hủy, Hương sẽ mất đi vũ khí khoa học duy nhất để chứng minh chất độc metamerism trước pháp luật, và cái chết của Khoa sẽ được hợp thức hóa hoàn hảo bởi tà thuyết của Vỹ.
Nỗi dằn vặt tội lỗi suốt mười năm qua vì đã gián tiếp thiết kế ra công cụ sát nhân cho Vỹ bùng lên thành một ý chí tự sát quyết liệt trong lòng gã đàn ông nghiện rượu.
"Nam! Mày nhìn vào đây này!" Huy bất ngờ gào lên.
Gã nhanh như cắt chộp lấy một chiếc vỏ máy đo phổ rỗng (vỏ thiết bị hỏng bằng nhựa đen trông giống hệt hộp chống sốc của Hương) đang để trên kệ sách cũ, ôm chặt vào ngực rồi lao thẳng ra ngoài ban công nhỏ của căn hộ tập thể hướng ra mặt ngõ tối.
"Tao giữ máy đo phổ và bản vẽ gốc đây! Lũ chó săn! Thằng Vũ sẽ không có được thứ này đâu!" Huy hét lớn, giả vờ như đang chuẩn bị ném chiếc hộp xuống dưới ngõ sâu.
Đặng Văn Nam bị đánh lừa hoàn toàn bởi chiếc vỏ máy giống hệt. Hắn trợn mắt gầm lên: "Bắt thằng lờ đó lại! Đừng để nó ném máy xuống đất! Hủy hoại thứ đó là tao mất tiền của thằng Vũ!"
Toàn bộ bốn tên đàn em của Nam lập tức buông Quân ra, lao điên cuồng về phía ban công để vây ráp Huy.
"Hương! Chạy qua cửa sổ hành lang thông sang nhà bà Năm! Chạy mau!" Huy quay đầu lại hét lên một tiếng xé lòng, đôi mắt gã đỏ ngầu đầy quyết liệt.
Ngay lập tức, Huy dùng toàn bộ thân hình gầy gộc của mình lao vào ôm chặt lấy chân Đặng Văn Nam, khóa chặt khớp gối của gã giang hồ vạm vỡ để giữ chân hắn lại bên ngoài ban công.
"Mày buông ra! Thằng chó nghiện rượu này!" Nam điên cuồng chửi rủa. Hắn dùng chiếc xà beng bằng thép quật liên tiếp vào lưng và bả vai Huy. Tiếng xương rạn nứt phát ra ghê rợn, nhưng Huy vẫn nghiến chặt răng đến bật máu, hai cánh tay gầy guộc siết chặt lấy chân Nam như gọng kìm thép không hề nới lỏng.
Nước mắt Hương trào ra, nhòa đi thị giác Tetrachromacy nhạy cảm của cô. Cô biết sự hy sinh của Huy là cơ hội duy nhất và cuối cùng.
Hương ôm chặt chiếc hộp chứa máy đo phổ Spectrophotometer thật và bọc bản thiết kế gốc bằng tay trái. Cô lao về phía cửa sổ hành lang hẹp—lối thông sang ban công căn hộ của bà Năm hàng xóm bên cạnh, một kết cấu kiến trúc quen thuộc của các khu tập thể cũ Hà Nội.
Cổ tay phải bong gân đau nhói lên tột độ khi cô dùng nó để tì người leo qua bậu cửa sổ gỗ mục nát. Vết rách bả vai trái rách miệng rộng hơn, máu tươi chảy đầm đìa thấm đẫm mảng lớn vai áo ngủ xám tro của cô. Lòng bàn tay phải bị bỏng rộp rách da, dịch vàng rỉ ra dính ráp vào bậu cửa gỗ đầy cát bụi. Nhưng lý trí lạnh lùng của người mẹ, người vợ quyết tâm bảo vệ gia đình đã giúp cô vượt qua giới hạn đau đớn thể xác.
Hương lách người qua ô cửa sổ hẹp thành công, trượt chân ngã xuống hành lang sũng nước của block nhà bên cạnh. Cô nén đau, ôm chặt chiếc hộp máy đo phổ, chạy điên cuồng xuống lối cầu thang bộ tối tăm, ẩm mốc của khu chung cư cũ.
Mưa bão ngoài trời vẫn gầm rú xối xả. Hương lách mình vào bóng tối đặc quánh của ngõ hẻm Nghĩa Tân nghèo nàn, nép sát thân hình lạnh run dưới mái hiên tôn của một cửa hàng tạp hóa đã đóng cửa.
Từ góc tối khuất gió, qua màn mưa mờ ảo, Hương run rẩy ngước mắt nhìn về phía sảnh chính của tòa nhà tập thể cũ dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Cô kinh hoàng nhìn thấy Đặng Văn Nam và ba tên đàn em đang kéo lê thân hình rũ rượi, bất động của Lê Khắc Huy ra khỏi sảnh chính. Gương mặt gã kiến trúc sư phản tỉnh bê bết máu, râu tóc sũng nước mưa bão, cánh tay gầy gộc buông thõng trên nền đất bùn trơn trượt. Gã đã bị Nam đánh ngất xỉu hoàn toàn.
Nam tàn nhẫn nắm tóc Huy, nhấc đầu gã lên rồi quật mạnh gã vào băng ghế sau của một chiếc xe SUV màu đen sẫm đang nổ máy chờ sẵn sát mép đường. Chiếc xe lầm lỳ đóng sập cửa, rít lốp lao vút đi trong màn mưa bão trắng xóa, mang theo đồng minh cốt lõi duy nhất nắm giữ bí mật kỹ thuật bẫy không gian của Trần Chí Vỹ vào bóng tối biệt tích.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!