Sóng Hạ Âm Lộ Diện
Tiếng gió rít từ rừng thông ngoại ô dội vào mái tôn của phòng kho áp mái biệt thự Vườn An Yên nghe như tiếng kêu gào của một thực thể bị giam cầm. Bên trong không gian ngột ngạt, tối tăm bám đầy bụi bặm và mạng nhện ấy, bà Nguyễn Thị Lành vẫn đứng khom lưng bên giỏ đồ giặt ủi, hai tay bám chặt vào mép ô thông gió cũ kỹ dính đầy mỡ bụi.
Dưới phòng tắm tầng hai, tiếng động cực nhỏ của chiếc khăn bông bọc lọ thuốc đối kháng Benzodiazepine đặc hiệu chạm đất đã hoàn toàn bị tiếng mưa bão bên ngoài nuốt chửng. Nhưng đối với bà Lành, tiếng "bịch" vô hình đó lại vang dội như một tiếng sấm rền giữa trời quang. Bà đã làm được. Lọ thuốc giải độc do bác sĩ Trịnh Minh Đức kê đơn riêng đã nằm an toàn trên sàn phòng tắm của Nguyễn Đăng Khoa. Chỉ cần Khoa lén vào phòng tắm, tìm thấy chiếc khăn bọc và uống nó, lớp sương mù hóa chất Haloperidol liều cao đang bóp nghẹt đại não anh sẽ bị bẻ gãy.
Thế nhưng, niềm nhẹ nhõm chưa kịp nhen nhóm trong lồng ngực gầy guộc của người vú nuôi lâu năm thì một luồng khí lạnh buốt đột ngột từ trục thông gió dội ngược lên, xộc thẳng vào mũi bà mùi dung môi hóa chất nồng nặc xen lẫn mùi ẩm mốc của đất đá lòng đất.
Cùng lúc đó, thính giác nhạy bén của bà bắt trọn một tiếng bước chân lầm lì, nặng nề vang lên khùng khục từ phía hầm rượu nằm sâu dưới lòng biệt thự.
Bà Lành giật mình, toàn thân run lên bần bật. Đó là tiếng bước chân của Lê Văn Tùng—gã kỹ thuật viên điện lạnh lầm lì, tay trong đắc lực của Nguyễn Đăng Vũ. Tiếng bước chân đi kèm với tiếng lách cách kim loại của dụng cụ tháo dỡ cơ khí dội lên qua đường ống dẫn âm rỗng chôn ngầm dưới đất. Bà Lành nhớ lại lời dặn khẩn thiết của Phạm Thu Hương trong cuộc gặp lén lút ở góc vườn đêm trước:
"Vú Lành, Trần Chí Vỹ không chỉ dùng bẫy ánh sáng metamerism trong phòng ngủ. Gã còn lắp đặt một hệ thống loa phát sóng hạ âm ngầm để dẫn dụ anh Khoa vào trạng thái mộng du tự sát. Nếu vú nghe thấy bất kỳ tiếng động lạ nào từ hầm rượu, hãy lén dùng chiếc vòng dâu tằm này để ghi âm lại. Đó là bằng chứng vật lý duy nhất để chúng ta cứu mạng anh Khoa trước khi thời hạn bảy ngày đóng băng tài sản kết thúc."
Bà Lành cúi đầu nhìn xuống cổ tay trái của mình. Chiếc vòng gỗ trầm dâu tằm rỗng ruột—kỷ vật của người mẹ quá cố để lại cho Hương, nay được kỹ sư Quân chế tác lại để chứa một vi mạch ghi âm siêu nhỏ hoạt động liên tục—đang nằm im lìm dưới lớp áo khoác vải nâu sờn cũ của bà.
Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim người đàn bà cả đời lam lũ. Nếu bị phát hiện lảng vảng gần hầm rượu vào giờ này, Vũ Đức Mạnh—đội trưởng bảo vệ hung hãn—sẽ không ngần ngại ném bà ra khỏi biệt thự, và con trai bà ở quê sẽ mất đi nguồn kinh phí phẫu thuật tim mà Hương đã âm thầm tài trợ. Nhưng khi nghĩ đến gương mặt hốc hác, đồng tử giãn to vô hồn của Khoa đứng bên mép cửa sổ tự sát lúc chiều, lòng nhân ái và sự phản tỉnh đã chiến thắng nỗi sợ hãi hèn nhát trong lòng bà.
Bà Lành lén lút lách người ra khỏi phòng kho áp mái, bước xuống lối cầu thang phụ tối tăm dẫn thẳng xuống tầng hầm biệt thự.
Không gian hầm rượu biệt thự Vườn An Yên ngập tràn bóng tối đặc quánh và mùi cồn lên men nồng nặc từ những thùng gỗ sồi cổ kính xếp chồng lên nhau như những bức tường thành kiên cố. Ánh sáng vàng vọt, yếu ớt từ chiếc đèn bão treo tường chỉ đủ chiếu sáng một góc lối đi hẹp bám đầy bụi đất. Bà Lành khom người, nín thở lách qua những khe hở hẹp giữa các thùng rượu, tiến sâu về phía góc tối nơi đặt hệ thống thông gió tổng của cả ngôi nhà.
Qua khe hở của một thùng rượu gỗ sồi lớn, bà nhìn thấy Lê Văn Tùng đang đứng quay lưng lại. Gã mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xám dính đầy dầu mỡ, đội mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt lầm lì. Trên tay Tùng là một bộ loa phát sóng hạ âm siêu nhỏ ngụy trang thế hệ mới—một khối kim loại hình hộp màu đen xám với các rãnh cộng hưởng Helmholtz được thiết kế tinh vi.
Tùng đặt bộ loa ẩn vào bên trong hốc tường đôi rỗng, nơi kết nối trực tiếp với đường ống thông gió tổng chạy thẳng lên phòng ngủ của Khoa. Gã cầm một chiếc máy đo tần số âm thanh cầm tay phát ra ánh sáng xanh lục mờ ảo, lầm lì điều chỉnh các nút vặn kỹ thuật để kiểm tra độ cộng hưởng của loa ngầm.
Bà Lành run rẩy rút chiếc vòng dâu tằm ra khỏi cổ tay. Bà đưa ngón tay cái sần sùi nhấn nhẹ vào nút khóa chốt bằng bạc ngụy trang. Một tiếng "tạch" cực nhỏ vang lên, vi mạch ghi âm ẩn bắt đầu hoạt động. Bà rướn người, đưa chiếc vòng dâu tằm sát vào đường ống dẫn âm rỗng bằng nhựa PVC chôn ngầm dưới đất để thu lại toàn bộ âm thanh vận hành kỹ thuật của bộ loa hạ âm mới.
Trong không gian hầm rượu tĩnh mịch, tiếng rít cơ khí ghê rợn, trầm đục bắt đầu phát ra từ bộ loa của Tùng. Nó không phải là âm thanh tai người có thể nghe rõ, mà là một tần số dao động cực thấp khiến lồng ngực bà Lành thắt lại, màng nhĩ rung lên đau đớn, gây ra cảm giác buồn nôn và mất thăng bằng tức thì.
Vì quá căng thẳng và mệt mỏi, bà Lành muốn có thêm bằng chứng hình ảnh để gửi cho Hương. Bà lén rút chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ từ trong túi áo ra, định chụp lại cận cảnh bộ loa hạ âm của Tùng. Nhưng ngón tay bà run rẩy dữ dội dưới áp lực của sóng hạ âm, vô tình nhấn nhầm vào phím kích hoạt đèn flash.
Một vệt sáng trắng lóe lên đột ngột, quét qua những thùng gỗ sồi tối tăm!
Lê Văn Tùng giật nảy mình. Gã lập tức dừng tay, quay ngoắt đầu lại về phía thùng rượu nơi bà Lành đang ẩn nấp. Đôi mắt lầm lì dưới vành mũ lưỡi trai nheo lại đầy sát khí.
"Ai đó?" Giọng Tùng trầm đặc, vang lên lạnh lẽo giữa hầm rượu trống trải. Gã buông chiếc mỏ lết xuống bàn kỹ thuật phát ra tiếng "keng" chói tai, rồi lầm lì bước về phía góc tối của bà Lành. Tiếng đế giày da dẫm lên nền đất ẩm vang lên đều đặn, mỗi bước đi như một nhịp đập tử thần tiến sát sát.
Bà Lành kinh hoàng thối lui trong bóng tối. Nhưng trong cơn hoảng loạn, bàn chân bà dẫm hụt vào một vũng nước ngầm rỉ ra từ kẽ đá hầm rượu. Bà trượt chân, cơ thể mất thăng bằng ngã nghiêng về phía sau. Chiếc điện thoại cá nhân trong tay bà tuột khỏi ngón tay, rơi thẳng xuống vũng nước ngầm sâu hoắm dưới khe đá, chập mạch phát ra một tiếng xèo nhỏ rồi tắt lịm hoàn toàn.
Tiếng bước chân của Lê Văn Tùng chỉ còn cách thùng gỗ sồi của bà chưa đầy hai mét. Ánh sáng từ chiếc đèn pin công suất lớn của gã bắt đầu quét qua mép thùng gỗ, kéo dài bóng của bà Lành trên vách tường đá ẩm mốc.
Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử, bà Lành nhớ lại mưu mẹo dân gian của những người thợ làm vườn. Bà nhanh trí nhặt một mẩu gỗ sồi mục nát từ kệ rượu bị hỏng ngay sát chân mình, dùng hết sức bình sinh ném mạnh sang góc đối diện hầm rượu.
"Xoảng!"
Mẩu gỗ va trúng một chai rượu vang rỗng trên kệ đối diện, khiến nó rơi xuống sàn gạch vỡ tan tành thành trăm mảnh.
Lê Văn Tùng khựng lại. Gã nghi ngờ quay ngoắt người, lao nhanh về phía góc tối đối diện nơi tiếng đổ vỡ vừa phát ra để kiểm tra.
Tận dụng cơ hội vàng trong tích tắc, bà Lành nén chặt cơn đau ở chân, khom lưng lén lút chạy ngược lên cầu thang phụ dẫn lên tầng một. Bà lách qua cánh cửa bếp, lao thẳng ra ngoài vườn biệt thự dưới màn mưa giông đang gầm rú dữ dội để thoát thân.
Bà Lành chạy điên cuồng xuyên qua những bụi cây tường vi gai góc sát bờ rào đá hộc phía sau biệt thự. Nước mưa xối xả xóa sạch những dấu chân run rẩy của bà trên nền đất bùn trơn trượt. Tại khe hở của bờ rào đá hộc—nơi giáp ranh với rừng thông âm u ngoại ô—một bóng người thanh mảnh đang đứng đợi sẵn dưới màn mưa bão.
Đó là Phạm Thu Hương.
Bả vai trái của Hương rách da rỉ máu sâu, máu đỏ thấm đẫm một mảng lớn chiếc áo khoác sũng nước mưa. Lòng bàn tay phải bị bỏng đỏ rộp mọng nước do chạm vào tay nắm cửa sắt nóng đỏ trong vụ cháy mật thất Sóc Sơn trước đó đang nhói lên từng đợt đau đớn, cổ tay phải bong gân sưng tấy được cố định bằng băng thun trắng nóng ran. Thế nhưng, đôi mắt Tetrachromacy bẩm sinh của cô vẫn sáng lên một tia sáng kiên cường, tỉnh táo đến lạnh lùng khi nhìn thấy vú nuôi lâu năm xuất hiện.
“Vú Lành! Vú có sao không?” Hương thì thầm qua tiếng gió rít, giọng cô khàn đặc vì lạnh và kiệt sức.
“Mợ Hương... Tôi lấy được rồi!” Bà Lành run rẩy ném chiếc vòng gỗ dâu tằm qua khe hở bờ rào đá hộc. “Thằng Tùng... nó đang lắp bộ loa hạ âm mới dưới hầm rượu. Điện thoại của tôi bị rơi mất dưới hầm rồi, nhưng chiếc vòng vẫn an toàn!”
Hương đón lấy chiếc vòng dâu tằm sũng nước, nén cơn đau rát tột cùng từ lòng bàn tay bỏng rộp để siết chặt kỷ vật của mẹ vào ngực áo. “Cảm ơn vú. Vú hãy mau quay lại phòng bếp giả vờ ngủ gật để tránh bị Mạnh nghi ngờ. Lọ thuốc giải độc tôi đã thấy nó rơi vào phòng tắm của anh Khoa qua camera của Hà rồi. Phần còn lại... hãy để chúng tôi lo.”
Nói rồi, Hương quay người lao nhanh trở lại chiếc xe bán tải của nhiếp ảnh gia Thanh Hà đang đậu khuất trong rừng thông âm u. Bên trong cabin xe, kỹ sư âm thanh Nguyễn Minh Quân đang túc trực bên hệ thống máy tính chuyên dụng và các thiết bị đo phổ âm tần số thấp.
Hương mở cửa xe lao vào, mang theo hơi lạnh buốt và mùi nước mưa bão. Cô trao chiếc vòng dâu tằm cho Quân: “Quân! Phân tích file ghi âm này ngay. Tùng đang lắp đặt thiết bị hạ âm mới dưới hầm rượu.”
Quân nhanh chóng cắm vi mạch ghi âm ẩn từ chốt bạc của chiếc vòng vào cổng kết nối máy tính. Phần mềm phân tích phổ âm Audacity lập tức khởi động, quét qua toàn bộ dữ liệu âm thanh thu được dưới hầm rượu biệt thự.
Biểu đồ sóng đứng hiện lên trên màn hình máy tính với những đường lượn sóng màu đỏ thẫm dị kỳ, dao động liên tục trong dải tần số cực thấp dưới 20Hz. Quân nheo mắt, điều chỉnh bộ lọc dải thông (bandpass filter) để bóc tách tiếng ồn trắng của hệ thống thông gió tổng biệt thự.
Đột nhiên, khuôn mặt đậm đà của gã kỹ sư âm thanh bỗng trở nên trắng bệch không còn một giọt máu. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Quân, hòa cùng những giọt nước mưa còn sót lại trên gò má. Đôi tay gõ bàn phím của anh khựng lại, run rẩy dữ dội.
“Quân... có chuyện gì thế?” Hương lo lắng hỏi, đôi mắt Tetrachromacy của cô dán chặt vào biểu đồ sóng đứng đang nhấp nhô kỳ quái trên màn hình.
Quân ngước nhìn Hương, giọng anh run lên đầy kinh hoàng:
“Hương... Khốn nạn thật rồi! Trần Chí Vỹ... gã không còn phát sóng hạ âm 19Hz để gây hoảng loạn mộng du thông thường nữa. Gã đang nâng cấp tần số hạ âm lên dải tần cộng hưởng tim—chính xác là 7.8Hz với áp suất âm thanh cực đại!”
“Cộng hưởng tim?” Trái tim Hương thắt lại, lồng ngực cô nghẹn ứ.
“Đúng thế!” Quân đập mạnh tay xuống bàn điều khiển. “Tần số 7.8Hz trùng khớp hoàn toàn với tần số dao động tự nhiên của các cơ quan nội tạng con người, đặc biệt là cơ tim. Nếu anh Khoa tiếp xúc với dải tần cộng hưởng này trong trạng thái mộng du sâu dưới tác động của thuốc an thần... nó sẽ kích thích rung thất và gây ngừng tim đột ngột! Trần Chí Vỹ muốn tạo ra một cái chết đột quỵ hoàn hảo cho anh Khoa ngay trong đêm nay mà không để lại bất kỳ dấu vết can thiệp y tế hay cơ học nào trước khi thời hạn bảy ngày đóng băng tài sản kết thúc!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!