Vết Rạn Trên Bức Tường Lạnh
Cơn gió rít buốt từ rừng thông ngoại ô dội thẳng vào mặt Phạm Thu Hương, mang theo hơi ẩm lạnh ngắt của trận mưa giông vừa dứt. Đứng trên cành cây thông cao sát bờ rào đá hộc của biệt thự Vườn An Yên, Hương phải dùng toàn bộ ý chí để không hét lên thành tiếng. Qua thấu kính zoom xa của máy ảnh mà Nguyễn Thanh Hà đang giữ, cô nhìn thấy chồng mình—Nguyễn Đăng Khoa—đang đứng bất động bên cửa sổ kính tầng hai. Đồng tử anh giãn to vô hồn dưới tác động của liều thuốc an thần Haloperidol cực mạnh mà y tá Lê Thị Liễu vừa tiêm cưỡng chế rạng sáng nay. Nhưng điều kinh hoàng nhất là tay phải anh đang siết chặt một mảnh kính vỡ từ chiếc ly thủy tinh, mũi nhọn hoắt chĩa thẳng vào động mạch cổ của chính mình trong trạng thái mộng du vô thức.
Cơn đau từ vết bỏng đỏ rộp ở lòng bàn tay phải dội lên từng đợt tê dại khi Hương bám chặt vào thân cây thông xù xì. Cổ tay phải bị bong gân sưng tấy, cố định bằng băng thun trắng, nóng ran và đau âm ỉ. Bả vai trái, nơi vết rách sâu do bò qua đường ống thông gió mới được khâu đêm qua, bắt đầu rách miệng, máu tươi rỉ ra thấm đỏ một mảng áo khoác sẫm màu. Thế nhưng, tất cả những đau đớn thể xác đó không thể làm lu mờ sự tỉnh táo lạnh lùng trong đôi mắt Tetrachromacy bẩm sinh của cô. Cô biết mình không thể hét lên, không thể làm Khoa giật mình tỉnh giấc giữa cơn mộng du sâu, bởi chỉ cần một xung động thần kinh đột ngột, mảnh kính kia sẽ cắt đứt động mạch cổ của anh.
“Hà... giữ máy ảnh chắc vào,” Hương thì thầm, giọng run lên nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh. Cô lùi lại, lướt nhanh xuống gốc cây thông, lội qua thảm lá mục trơn trượt để tìm một góc khuất sóng điện thoại.
Cô lôi chiếc điện thoại dự phòng dùng sim rác ra khỏi túi áo khoác sũng nước, ngón tay run rẩy nhấn dãy số quen thuộc của vú nuôi lâu năm Nguyễn Thị Lành. Tiếng tút dài kéo còi trong đầu Hương như một bản án tử hình đếm ngược.
“Vú Lành... cứu anh Khoa,” Hương nói ngay khi đầu dây bên kia vừa nhấc máy, giọng cô khẩn thiết nhưng ép buộc phải giữ âm lượng cực nhỏ. “Anh Khoa đang cầm mảnh kính vỡ tự sát ở cửa sổ phòng ngủ. Thuốc an thần của Sâm đang đẩy anh ấy vào trạng thái mộng du tự hủy hoại cực đoan. Vú phải đưa lọ thuốc đối kháng Benzodiazepine đặc hiệu mà tôi giấu dưới đáy hũ gạo vào phòng tắm của anh ấy ngay lập tức!”
Ở đầu dây bên kia, tiếng thở dốc hốt hoảng của bà Lành vang lên qua loa thoại: “Mợ Hương ơi... không được rồi! Thằng Vũ Đức Mạnh—đội trưởng bảo vệ—nó vừa tăng cường thêm ba tên gác chốt chặn ngay trước cửa phòng ngủ của cậu Khoa. Con Liễu cũng túc trực bên trong không rời nửa bước. Tôi mang cháo lên cũng bị tụi nó lục soát, không tài nào tiếp cận được cậu ấy!”
“Không được bỏ cuộc, vú Lành!” Hương nghiến chặt răng, vết thương ở bả vai trái nhói lên đau đớn. “Vú nhớ lời tôi dặn về kết cấu của ngôi nhà chứ? Bản vẽ gốc của biệt thự có một đường ống thông gió cũ chạy từ phòng kho áp mái thẳng xuống trần phòng tắm của phòng ngủ tầng hai. Đó là đường ống rỗng, đường kính đủ để thả một vật nhỏ xuống. Vú phải mạo hiểm đi đường đó!”
Bà Lành im lặng trong vài giây, tiếng tim đập thình thịch qua điện thoại thể hiện sự đấu tranh tâm lý dữ dội của người đàn bà cả đời lam lũ. Bà nợ Hương mạng sống của con trai mình. Số tiền phẫu thuật tim khổng lồ mà Hương lén thanh toán bấy lâu nay chính là mỏ neo lương tâm duy nhất kéo bà ra khỏi vũng lầy tội lỗi làm gián điệp cho bà Mai.
“Được... mợ Hương. Tôi sẽ làm. Tôi sẽ chết để chuộc lỗi với cậu Khoa,” bà Lành khàn giọng nói rồi ngắt cuộc gọi.
Trong căn bếp sẫm tối ở tầng một biệt thự Vườn An Yên, bà Lành run rẩy tiến về phía hũ gạo sâu góc bếp. Tay bà sục sâu xuống đáy hũ, chạm vào lớp gốm lạnh và lôi ra một lọ thủy tinh nhỏ màu nâu hổ phách—lọ thuốc đối kháng Benzodiazepine đặc hiệu do bác sĩ Đức kê đơn riêng. Bà nhanh chóng wrapped lọ thuốc vào trong một chiếc khăn bông mềm màu trắng để tránh va đập gây tiếng động, rồi giấu nó thật sâu dưới đáy giỏ đồ giặt ủi đầy ga trải giường bẩn.
Bà Lành bưng giỏ đồ giặt nặng nề bước lên cầu thang gỗ sồi cổ kính. Tiếng bước chân của bà cố tình nện đều đặn để tỏ ra bình thường, nhưng mồ hôi hột đã rịn ra đầy trán.
Ngay khi bà vừa bước lên chiếu nghỉ hành lang tầng hai, một bóng đen cao lớn lập tức bước ra chặn đứng lối đi. Đó là Vũ Đức Mạnh. Gương mặt sẹo lạnh lùng của gã đội trưởng bảo vệ co rút lại dưới ánh sáng huỳnh quang mờ tối của hành lang biệt thự.
“Bà già đi đâu đấy?” Giọng Mạnh trầm đục, đầy vẻ đe dọa. Gã đưa bàn tay hộ pháp chặn chặt miệng giỏ đồ giặt.
“Dạ... thưa cậu Mạnh,” bà Lành run rẩy cúi đầu, giọng nói run rẩy tự nhiên của người già lúc này lại trở thành tấm màn ngụy trang hoàn hảo. “Tôi mang ga trải giường bẩn của cậu Khoa xuống phòng giặt ủi dưới tầng hầm.”
“Để tôi kiểm tra,” Mạnh lạnh lùng nói. Gã không thèm nể tình bà Lành là người làm lâu năm, thô bạo thọc tay vào giỏ đồ giặt lục soát.
Trái tim bà Lành như ngừng đập. Ngón tay thô ráp của Mạnh đang sục sâu xuống dưới lớp vải. Nếu gã chạm vào chiếc khăn bông bọc lọ thuốc thủy tinh, mọi chuyện sẽ chấm dứt.
Bằng sự khôn khéo tích lũy từ những năm tháng làm việc trong hào môn, bà Lành khéo léo dùng tay trái kéo chiếc ga trải giường dính vệt máu đỏ chu sa—vết máu rỉ ra từ vết thương mộng du của Khoa đêm qua—lên trên cùng, phơi ra ngay trước mắt Mạnh.
“Cậu Mạnh xem này... ga giường dính đầy máu và nước dãi mộng du của cậu Khoa từ đêm qua. Tôi phải mang đi ngâm nước tẩy ngay không nó đóng két lại thì hỏng mất bộ ga đắt tiền của bà chủ,” bà Lành giả vờ than thở, hướng vệt máu dơ bẩn sát vào mặt gã vệ sĩ.
Mạnh nhíu mày, gương mặt sẹo lộ rõ vẻ ghê tởm cực độ trước mùi máu tanh và vết bẩn dơ nhớp. Gã lập tức rút tay lại, lau mạnh ngón tay vào tà áo bảo vệ màu đen.
“Mẹ kiếp, dơ bẩn!” Mạnh chửi thề một tiếng tục tĩu. Gã trừng mắt nhìn bà Lành, giọng đe dọa: “Tránh xa phòng cậu Khoa ra. Lẩn quẩn ở đây không có lệnh tôi đuổi cổ bà ra khỏi biệt thự ngay lập tức. Đi đi!”
“Dạ, dạ... tôi đi ngay,” bà Lành lí nhí, bưng giỏ đồ giặt lách nhanh qua người Mạnh.
Thay vì đi xuống tầng hầm, bà Lành lén lút rẽ vào lối cầu thang hẹp dẫn lên phòng kho áp mái biệt lập. Căn phòng kho áp mái quanh năm đóng kín, cửa sổ bị chặn đứng bởi các tấm rèm dày phản quang, không khí ngột ngạt và nồng nặc mùi ẩm mốc của gỗ mục. Bà Lành đặt giỏ đồ giặt xuống, quỳ rạp trên sàn gỗ bám đầy bụi bẩn.
Bằng đôi tay gầy guộc, bà tháo tấm lưới sắt của ô thông gió cũ kỹ nằm sát góc tường sàn áp mái. Ô thông gió này chạy dọc theo kết cấu tường đôi rỗng, nối trực tiếp xuống trần phòng tắm của Khoa bên dưới để thoát ẩm mười năm trước. Bà Lành lôi lọ thuốc đối kháng Benzodiazepine bọc khăn mềm ra, nín thở, cẩn thận thả nó trượt nhẹ vào khe hẹp tối tăm của đường ống dẫn khí.
Chiếc khăn bông mềm giảm chấn hoàn hảo. Lọ thuốc trượt êm ái xuống đường ống, phát ra một tiếng “bịch” cực nhỏ khi tiếp đất trên sàn gạch men phòng tắm của Khoa bên dưới.
Bà Lành thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lắp lại tấm lưới sắt bảo vệ để xóa dấu vết. Thế nhưng, ngay khi bà vừa đứng thẳng dậy định bưng giỏ đồ giặt rút lui, thính giác của bà đột ngột bắt trọn một âm thanh lạ dội lên từ phía dưới.
Từ hầm rượu biệt thự Vườn An Yên—nơi nằm ngay bên dưới trục thông gió của ngôi nhà—vang lên tiếng bước chân lầm lì, nặng nề quen thuộc của kỹ thuật viên bảo trì Lê Văn Tùng. Đi kèm với đó là tiếng lách cách kim loại ghê rợn của các thiết bị cơ khí đang được tháo dỡ trong bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!