Nhạc nềnCreep

Thấu Kính Thời Gian

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc USB màu đen nằm lạnh ngắt trong lòng bàn tay bị bỏng rát của Phạm Thu Hương, như một ngòi nổ đang chờ được kích hoạt giữa trận đồ ánh sáng của Trần Chí Vỹ. Cô siết chặt năm ngón tay, cơn đau buốt từ những vết bỏng đỏ rộp mọng nước ở lòng bàn tay phải dội thẳng lên đại não, nhưng nó không làm cô chùn bước. Bả vai trái, nơi vết rách sâu do bò qua đường ống thông gió mới được khâu đêm qua, bắt đầu rỉ máu, thấm qua lớp băng gạc mới một vệt hồng nhạt ẩn sau lớp áo khoác sẫm màu. Cổ tay phải bị bong gân sưng tấy, cố định chặt bằng băng thun trắng, nóng ran và đau âm ỉ.


“Chúng ta không thể ngắt điện ngay lúc này,” Hương khàn giọng nói, đôi mắt Tetrachromacy bẩm sinh lấp lánh một tia sáng lạnh lùng, kiên định. Cô nhìn sang Lê Khắc Huy và Bùi Tiến Dũng đang ngồi đối diện trong góc tối của quán cà phê Góc Khuất. “Lời cảnh báo của anh Dũng về báo động câm của hệ thống Smart Home là hoàn toàn chính xác. Chỉ cần một dòng điện bị ngắt, Trần Chí Vỹ sẽ nhận được thông báo trên điện thoại. Gã sẽ lập tức nhận ra hệ thống bị can thiệp, cho người tiêu hủy toàn bộ lớp sơn metamerism trên bức tường phòng ngủ trước khi cơ quan pháp lý kịp vào cuộc. Chúng ta cần bằng chứng hình ảnh thực tế trước khi dập cầu dao.”


“Nhưng làm sao cô chụp được ảnh bên trong phòng ngủ khi bị cấm tiếp cận biệt thự trong vòng bảy ngày?” Huy nhíu mày, gõ nhẹ ngón tay cáu bẩn lên bản vẽ sờn mép. “Hệ thống cửa kính hai lớp của phòng ngủ có độ phản quang cực cao. Từ khoảng cách ngoài tường rào, máy ảnh thông thường chỉ chụp được bóng mây hoặc hình ảnh phản chiếu của rặng cây thông.”


“Tôi đã có giải pháp,” Hương quay sang phía cửa quán, nơi một bóng người cao gầy, khoác chiếc áo khoác nhiều túi, đeo chiếc máy ảnh cơ lớn trước ngực vừa bước vào. Đó là Nguyễn Thanh Hà, nhiếp ảnh gia quang học chuyên nghiệp, người đồng nghiệp cũ duy nhất hiểu rõ sự nhạy cảm màu sắc của cô.


***


Hai giờ mười lăm phút chiều, rìa rừng thông bao quanh biệt thự Vườn An Yên.


Không khí sau cơn mưa giông ẩm ướt và lạnh buốt. Mặt đất phủ đầy lá thông mục trơn trượt. Hương và Hà ẩn nấp phía sau một bụi cây tường vi dại sát ranh giới tường rào đá hộc của biệt thự. Từ vị trí này, qua những tán lá thông kim, họ có thể nhìn thẳng lên cửa sổ kính lớn của phòng ngủ tầng hai—nơi Nguyễn Đăng Khoa đang bị giam lỏng y tế.


“Gió đang thổi mạnh, hướng đông bắc,” Hà thì thầm, tác phong chuyên nghiệp nhanh nhẹn dỡ chiếc chân máy tế vi bằng sợi carbon siêu nhẹ. “Tôi đã mang theo ống kính siêu viễn vọng tám trăm milimét và kính lọc phân cực tròn CPL đặc chủng. Chiếc kính lọc này sẽ triệt tiêu hoàn toàn các sóng ánh sáng phản xạ phân cực từ bề mặt kính cửa sổ, cho phép thấu kính xuyên qua lớp gương kính để ghi lại hình ảnh trực diện mảng tường bên trong phòng ngủ.”


“Để tôi kiểm tra góc khúc xạ,” Hương nói. Cô đeo chiếc kính hiệu chỉnh sắc màu lọc phổ quang lên mắt.


Dưới lăng kính lọc phổ, thế giới xung quanh cô lập tức phân rã thành những dải màu sắc vật lý thuần khiết. Hương ngước nhìn lên giếng trời của biệt thự. Ánh mặt trời buổi chiều đang chênh chếch tạo thành một luồng sáng mạnh, dội thẳng vào hệ thống gương khúc xạ một chiều mà Vỹ lắp đặt ở góc chết. Luồng sáng ấy bị bẻ cong một góc bốn mươi lăm độ hoàn hảo, phóng thẳng qua khe cửa chớp vào phòng ngủ của Khoa.


“Anh Hà, chuẩn bị máy,” Hương khẽ nói, nhịp tim cô đập nhanh hơn vì căng thẳng. “Nhiệt độ màu của luồng sáng khúc xạ đang tăng dần, hiện tại đã đạt mức năm ngàn hai trăm Kelvin. Đúng ba giờ chiều, khi mặt trời di chuyển đến đỉnh góc khúc xạ cực đại, hiện tượng metamerism trên mảng tường xám sẽ bị kích hoạt hoàn toàn.”


“Để chắc chắn chụp được cận cảnh, tôi sẽ thử dùng flycam trước,” Hà đề xuất, tay lôi chiếc flycam chuyên dụng siêu nhỏ ra khỏi ba lô.


“Không được!” Hương ngăn lại, nhưng đã muộn. Chiếc flycam vừa cất cánh, bay cao quá ngọn tường rào biệt thự khoảng hai mét thì đột ngột mất kiểm soát. Đèn tín hiệu trên thân máy chớp đỏ liên tục, cánh quạt rít lên một tiếng khô khốc rồi chiếc máy rơi tự do xuống thảm lá thông mục bên trong khuôn viên biệt thự.


“Chết tiệt, hệ thống phá sóng vô tuyến của biệt thự đã được kích hoạt,” Hà nghiến răng, tiếc nuối nhìn chiếc máy ảnh bay trị giá hàng chục triệu đồng bị phá hủy. “Vỹ đã đề phòng đến mức này sao?”


“Chúng ta không thể dùng thiết bị bay,” Hương giữ bình tĩnh, bả vai trái đau nhói khi cô khom người lách sâu vào bụi rậm. “Anh phải trèo lên cành cây thông cao kia. Chỉ có góc chụp từ trên cao mới tránh được sự che khuất của rặng cây rào.”


Việc leo trèo đối với Hương lúc này là một cực hình. Cổ tay phải bong gân sưng tấy khiến cô không thể dùng lực bám vào thân cây thông xù xì. Mỗi lần cố rướn người lên để đỡ chân máy cho Hà, vết khâu ở bả vai trái lại rách miệng, máu tươi rỉ ra thấm đỏ một mảng áo khoác sẫm màu. Muỗi rừng và kiến bắt đầu bu vào những vết thương hở, gây ra một cơn ngứa rát kinh khủng, nhưng Hương cắn chặt môi, không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Sự tỉnh táo lạnh lùng của một nhà thiết kế mỹ thuật buộc cô phải kiểm soát nhịp thở để tránh làm rung ống kính của Hà.


“Được rồi, tôi đã cố định được chân máy trên cành thông,” Hà thì thầm từ độ cao năm mét. “Kính lọc phân cực đã triệt tiêu được tám mươi phần trăm độ bóng của kính cửa sổ. Tôi nhìn thấy mảng tường đối diện giường ngủ của Khoa rồi. Hiện tại nó vẫn là một màu xám trung tính vô hại.”


“Chờ thêm mười phút nữa,” Hương nói, cô đứng dưới gốc cây, mắt không rời chiếc kính lọc phổ quang. “Đúng ba giờ chiều, góc chiếu của mặt trời sẽ trùng khớp hoàn toàn với bản vẽ của Huy.”


Đột nhiên, từ phía cổng phụ biệt thự cách đó năm mươi mét, tiếng xích sắt lách cách vang lên. Hương giật mình, thính giác định vị không gian nhạy bén của cô bắt trọn một tiếng gầm gừ trầm đục của động vật.


“Có người tuần tra,” Hương thì thầm, giọng cô run lên.


Qua khe lá, cô nhìn thấy Ngô Quốc Đạt—gã thám tử tư lạnh lùng của Vỹ—đang cầm một chiếc đèn pin dắt lưng, tay kia dắt một con chó nghiệp vụ Bec-giê lực lưỡng đi tuần tra dọc theo bờ tường rào đá hộc. Con chó nghiệp vụ liên tục hếch mũi lên không khí, đánh hơi thấy mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương của Hương. Nó gầm gừ, kéo căng sợi dây xích, lao thẳng về phía gốc cây thông nơi Hương và Hà đang ẩn nấp.


“Đạt đang đi về phía này,” Hà hoảng hốt nói khẽ từ trên cây. “Nếu gã nhìn lên, chúng ta sẽ bị bắt quả tang.”


Khoảng cách giữa con chó và bụi cây của Hương chỉ còn chưa đầy hai mươi mét. Tiếng bước chân lầm lì của Đạt nện trên lá thông khô nghe rõ mồn một. Hương biết, nếu cô bỏ chạy lúc này, kế hoạch chụp ảnh metamerism sẽ hoàn toàn đổ bể, và Khoa sẽ không thể sống sót qua đêm thứ bảy.


Trong giây phút sinh tử, Hương nhớ đến chiếc máy phát tần số siêu trầm cầm tay của Quân đang nhét trong túi áo khoác. Thiết bị này vốn được chế tạo để triệt tiêu sóng hạ âm mười chín Hertz, nhưng Quân từng cảnh báo cô rằng mạch công suất của nó có thể điều chỉnh để phát ra các tần số siêu cao dải rộng.


“Chó nghiệp vụ cực kỳ nhạy cảm với dải tần âm thanh cao từ hai mươi ngàn đến ba mươi ngàn Hertz,” Hương tự nhủ, trí não cô hoạt động với tốc độ tối đa.


Bằng bàn tay trái không bị thương, cô lôi thiết bị ra, dùng ngón tay cái xoay núm điều chỉnh tần số lên mức tối đa rồi nhấn nút kích hoạt. Thiết bị không phát ra bất kỳ âm thanh nào mà tai người có thể nghe thấy, nhưng con Bec-giê đột ngột dừng khựng lại. Nó buông một tiếng rú thảm thiết, hai tai cụp sát vào đầu, liên tục lắc mạnh cổ và cố gắng tháo chạy ngược về hướng ngược lại để thoát khỏi nguồn sóng siêu âm đang tra tấn màng nhĩ nhạy cảm của nó.


“Này! Mày bị làm sao thế? Đứng lại!” Đạt quát lớn, bị con chó kéo giật lùi thô bạo về phía cổng phụ. Gã hoàn toàn mất phương hướng trước phản ứng hoảng loạn đột ngột của con vật nghiệp vụ được huấn luyện kỹ càng.


Nhìn bóng Đạt bị con chó kéo xa dần, Hương thở hắt ra một hơi dài, mồ hôi lạnh vã ra ướt sũng cả tấm lưng áo.


“Ba giờ kém hai phút!” Hà hét khẽ từ trên cây. “Ánh sáng giếng trời bắt đầu gom lại rồi!”


Hương đeo kính hiệu chỉnh sắc màu lên, nhìn thẳng qua thấu kính phân cực của Hà. Đúng ba giờ chiều, một luồng ánh sáng chói lòa với nhiệt độ màu cực hạn năm ngàn bốn trăm Kelvin dội thẳng qua giếng trời, phản xạ qua gương xoay hành lang rồi bắn thẳng vào mảng tường phòng ngủ của Khoa.


Hiện tượng metamerism bùng phát.


Trước sự chứng kiến của đôi mắt Tetrachromacy bẩm sinh của Hương và ống kính siêu viễn vọng của Hà, mảng tường xám vô hại trong phòng ngủ của Khoa đột ngột biến đổi sắc độ một cách kinh hoàng. Những tinh thể khoáng chất chì và thạch tính phản quang trong nước sơn bắt đầu phát sáng dưới nhiệt độ màu cực hạn. Trên nền tường xám, những đường nét hình học đồng tâm màu đỏ chu sa rực lên như những vệt máu tươi, xoay tròn, tạo thành một mê cung Sơn thủy mê cung chuyển động kỳ quái, bóp méo hoàn toàn tiêu cự thị giác của bất kỳ ai nhìn vào.


“Tôi chụp được rồi! Tôi đang quay video phơi sáng liên tục!” Hà kích động nói, ngón tay gã bấm máy liên tục, tiếng màn trập máy ảnh vang lên đều đặn trong không gian tĩnh lặng của rừng thông.


Bức ảnh chụp được chính là chứng cứ vật lý tối thượng, là thấu kính thời gian ghi lại toàn bộ sự thật khoa học bẻ gãy hoàn toàn tà thuyết phong thủy của Trần Chí Vỹ.


Nhưng niềm vui sướng của Hương chưa kịp định hình thì thấu kính zoom xa của Hà đột ngột khựng lại. Tiếng màn trập máy ảnh dừng hẳn.


“Hương... cô nhìn vào đây đi...” Giọng Hà bỗng run rẩy dữ dội, gương mặt gã nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp trở nên xám ngoét không còn một giọt máu.


Hương lao lên bệ cây, nhìn qua màn hình hiển thị LCD của máy ảnh được phóng to tối đa.


Qua thấu kính zoom xa xuyên qua lớp cửa kính phòng ngủ, dưới luồng ánh sáng metamerism đỏ máu rực rỡ, Nguyễn Đăng Khoa đang đứng bất động như một bức tượng sáp sát mép cửa sổ. Đôi mắt anh trợn ngược, đồng tử giãn to vô hồn do tác dụng của những liều Haloperidol liều cao. Và trong bàn tay phải run rẩy của anh, một vật sắc nhọn—mảnh kính vỡ từ chiếc ly thủy tinh—đang được găm chặt, mũi nhọn hoắt chĩa thẳng vào động mạch cổ của chính mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!