Nhạc nềnCreep

Bản Đồ Ngầm Khúc Xạ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông quét qua vùng ngoại ô Hà Nội từ đêm qua đã dứt, để lại bầu không khí ẩm ướt, nhớp nháp và lạnh lẽo bám chặt lấy những bức tường loang lổ của căn nhà kho cũ—nơi trú ẩn tạm thời mà bác sĩ Trịnh Minh Đức sắp xếp cho nhóm của Hương. Ánh sáng ban ngày lờ mờ, xám xịt lọt qua ô cửa kính vỡ trên trần, rọi xuống chiếc bàn gỗ tạp bám đầy bụi đất. Trên mặt bàn, bản thiết kế kỹ thuật gốc của biệt thự Vườn An Yên được trải phẳng, mép giấy sờn rách được đè chặt bằng những mảnh gạch vỡ.


Phạm Thu Hương đứng khom người bên cạnh chiếc bàn, hai tay chống nhẹ xuống mép gỗ. Mỗi chuyển động dù là nhỏ nhất cũng dội lên một cơn đau buốt tận óc. Lòng bàn tay phải của cô—vết bỏng đỏ rộp mọng nước do chạm vào tay nắm cửa sắt nóng đỏ trong vụ cháy mật thất Sóc Sơn—đang căng phồng lên, đau rát dưới lớp gạc mỏng được băng bó vội vã. Bả vai trái, nơi vết thương rách da rỉ máu sâu được khâu thẩm mỹ đêm qua, nhói lên từng đợt như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào thớ thịt. Cổ tay phải sưng tấy, bị cố định chặt bằng băng thun trắng, nóng ran và đau âm ỉ. Nhưng tất cả những đau đớn thể xác đó không thể làm lu mờ sự tỉnh táo lạnh lùng trong đôi mắt Tetrachromacy bẩm sinh của cô.


“Cô nhìn vào đây đi,” Lê Khắc Huy cất giọng khàn đặc, nồng nặc mùi rượu đế rẻ tiền. Gã kiến trúc sư lập dị đưa bàn tay cáu bẩn, móng tay thâm đen vì bụi than, chỉ thẳng vào khu vực giếng trời biệt thự Vườn An Yên trên bản vẽ. “Mười năm trước, khi tôi thiết kế hệ thống lấy sáng cho ngôi nhà này, tôi đã tính toán một sơ đồ khúc xạ hoàn hảo để đón ánh sáng tự nhiên vào sảnh chính. Nhưng thằng khốn Trần Chí Vỹ đã thay đổi nó. Nhìn vào các thông số góc nghiêng này xem.”


Huy dùng một cây bút chì gãy ngòi, vạch một đường thẳng cắt ngang qua lát cắt dọc của giếng trời. Đôi mắt lờ đờ, đỏ ngầu vì thiếu ngủ và chứng nghiện rượu của gã đột ngột trở nên tinh anh, sắc lẹm khi bước vào thế giới hình học không gian. Gã không còn vẻ rũ rượi thường ngày, thay vào đó là sự kiêu hãnh cực đoan của một thiên tài kiến trúc bị phản bội.


“Giếng trời ban đầu có kết cấu kính phẳng hai lớp chống tia cực tím,” Huy gõ mạnh đầu bút chì xuống giấy. “Nhưng Vỹ đã lén thay thế bằng hệ thống gương khúc xạ một chiều lắp đặt ở các góc chết. Tại vị trí này, vào đúng ba giờ chiều—thời điểm mặt trời tạo với mặt đất một góc nghiêng đúng bốn mươi lăm độ—luồng ánh sáng mặt trời đi qua giếng trời sẽ không được tán sắc đều, mà bị gom lại, phản chiếu trực diện vào hệ thống gương phụ trợ đặt ở hành lang tầng hai, rồi dội thẳng qua khe cửa chớp vào mảng tường đối diện giường ngủ của Khoa.”


Hương nín thở, đôi mắt nhạy cảm của cô chuyển động theo đường vẽ của Huy. Trong đầu cô, các bước sóng ánh sáng bắt đầu tự động phân rã thành những con số vật lý chính xác.


“Ba giờ chiều...” Hương khẽ lẩm bẩm, giọng cô khàn đặc do ngạt khói từ vụ cháy. “Đó là lúc y tá Liễu ép anh Khoa uống liều Haloperidol thứ hai trong ngày. Thuốc an thần liều cao làm giãn đồng tử của anh ấy, khiến võng mạc nhạy cảm hơn với ánh sáng mạnh và làm suy giảm khả năng lọc nhiễu của vỏ não thị giác.”


“Chính xác!” Huy nhếch mép cười cay nghiệt, một nụ cười rùng rợn chứa đựng cả sự thán phục lẫn căm hận đối với kẻ thù. “Và mảng tường đó được sơn bằng chất liệu sơn metamerism phản quang đặc chủng chứa nồng độ chì và thạch tính cực cao mà cô cạo được. Dưới ánh sáng tự nhiên thông thường, mảng tường có màu xám trung tính vô hại. Nhưng vào đúng ba giờ chiều, khi luồng sáng bị khúc xạ qua hệ thống gương giếng trời của Vỹ dội vào với nhiệt độ màu cực hạn vượt quá năm ngàn Kelvin, các tinh thể khoáng chất trong sơn sẽ bị kích hoạt. Nó không còn là màu xám nữa. Nó sẽ biến đổi thành các họa tiết hình học đồng tâm màu đỏ chu sa rực rỡ, chuyển động kỳ quái như một mê cung đang thở.”


“Nó tạo ra hiện tượng ảo thị tự thôi miên,” Hương tiếp lời, lòng bàn tay cô siết chặt lại khiến vết bỏng mọng nước suýt vỡ ra, đau nhói. “Anh Khoa nhìn vào mảng tường biến màu đó trong trạng thái đồng tử bị giãn do thuốc, đại não anh ấy sẽ tự động đồng bộ nhịp sinh học với các đường nét chuyển động đồng tâm. Kết hợp với dải tần số hạ âm mười chín Hertz phát ra từ kẽ tường đôi phía sau tủ quần áo... anh ấy sẽ rơi vào trạng thái mất nhận thức hoàn toàn, mộng du và hoang tưởng tự sát.”


“Đó là một kịch bản ám thị không gian khép kín hoàn hảo,” Huy ném cây bút chì xuống bàn, thở hắt ra một hơi dài dính đầy mùi cồn. “Không có ma quỷ, không có tà thuyết phong thủy. Chỉ có vật lý quang học, âm học kiến trúc và dược lý học lâm sàng phối hợp nhịp nhàng để giết chết một con người từ xa mà không cần chạm tay vào họ. Và thằng khốn Vỹ đã dùng chính thiết bị bẫy ánh sáng của tôi thiết kế mười năm trước để thực hiện nó.”


“Chúng ta phải vô hiệu hóa bẫy ánh sáng này từ xa,” Hương kiên định nhìn Huy. “Tôi không thể tiếp cận biệt thự Vườn An Yên trong vòng bảy ngày tới theo lệnh cấm của tòa án. Cách duy nhất là can thiệp vào hộp kỹ thuật điện tổng biệt thự Vườn An Yên thông qua hệ thống Smart Home để ngắt nguồn điện điều khiển gương xoay và hệ thống đèn LED thông minh trước giờ bẫy kích hoạt.”


“Muốn ghi đè hệ thống Smart Home của biệt thự từ xa, chúng ta cần mã điều khiển dự phòng và sơ đồ đi dây điện ẩn trong tường,” Huy lắc đầu, vẻ mặt gã lại trở nên u uất, hoài nghi. “Người duy nhất giữ thứ đó là Bùi Tiến Dũng—kỹ sư điện nước biệt thự. Nhưng thằng đó nhát chết. Nó đang bị Nguyễn Đăng Vũ khống chế. Vũ vừa bị Khoa đập gãy mũi đêm qua, gã đang điên cuồng như một con thú dữ bị thương, cho người canh gác Dũng hai mươi tư trên bảy. Cô nghĩ cô có thể thuyết phục được nó sao?”


“Tôi phải thử,” Hương nói, ánh mắt cô lấp lánh một quyết tâm sắt đá. “Bác sĩ Đức đã hẹn gặp Dũng tại một quán cà phê ngoại ô vào lúc mười hai giờ trưa nay. Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất.”


***


Mười hai giờ trưa, tại quán cà phê Góc Khuất nằm sâu trong một con ngõ nhỏ ẩm ướt ở rìa quận Cầu Giấy. Tiếng nhạc không lời rè rè phát ra từ chiếc loa cũ treo trên trần nhà hòa cùng tiếng mưa phùn lách tách bên ngoài tạo nên một không gian u ám, vắng lặng.


Hương ngồi ở góc khuất nhất của quán, đối diện với ô cửa kính mờ sương. Cô mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình để che đi vết băng bó ở bả vai và cổ tay phải. Phía đối diện cô, Bùi Tiến Dũng ngồi co rúm người trên chiếc ghế mây sờn cũ. Người đàn ông trung niên khỏe mạnh, da ngăm đen dính dầu mỡ công trình, lúc này trông nhợt nhạt, mồ hôi hột rịn ra trên trán dù tiết trời đang lạnh. Gã liên tục liếc mắt nhìn ra cửa quán, hai bàn tay thô ráp đan chặt vào nhau, run rẩy.


“Cô Hương... tôi... tôi không nên đến đây,” Dũng cất giọng run rẩy, thì thầm như sợ có tai vách mạch rừng. “Cậu Vũ... cậu Vũ đang điên lên vì vết thương ở mũi. Cậu ấy cho người theo dõi tôi sát sao lắm. Nếu cậu ấy biết tôi gặp cô, tôi sẽ mất việc, thậm chí... thậm chí cả gia đình tôi cũng không yên ổn ở cái đất Hà Nội này đâu.”


“Anh Dũng, bình tĩnh lại uống chút nước đi,” Hương đẩy ly trà ấm về phía gã, giọng cô dịu dàng nhưng chứa đựng một áp lực lý trí đanh thép. Cô quan sát biểu cảm vi mô trên mặt gã—đôi lông mày co rụt, ánh mắt lảng tránh liên tục, cơ mặt giật nhẹ ở khóe miệng—đó là biểu hiện của một người đang bị giằng xé dữ dội giữa nỗi sợ hãi vật lý và sự cắn rứt của lương tâm.


“Tôi biết anh đang lo sợ cho gia đình,” Hương nói, đôi mắt sáng nhạy cảm nhìn thẳng vào mắt Dũng. “Nhưng anh có biết vì sao Trần Chí Vỹ và Nguyễn Đăng Vũ lại yêu cầu anh đi các đường dây loa ẩn và lắp đặt bộ hẹn giờ LED tự động trong phòng ngủ của anh Khoa không? Anh có biết những thiết bị đó đang làm gì chồng tôi mỗi đêm không?”


“Tôi... tôi chỉ làm theo bản vẽ!” Dũng lắp bắp, cố tránh ánh nhìn của Hương. “Họ bảo đó là hệ thống điều hòa sinh khí phong thủy cải vận cho Giám đốc Khoa. Tôi là thợ điện nước, họ trả lương cao thì tôi thi công thôi. Tôi không biết gì cả!”


“Anh biết,” Lê Khắc Huy bất ngờ lên tiếng từ góc tối phía sau Hương. Gã đặt mạnh chiếc ly thủy tinh xuống bàn, phát ra một tiếng 'cạch' khô khốc khiến Dũng giật bắn mình. Huy nhoài người ra ánh sáng, gương mặt hốc hác, râu tóc bù xù của gã hiện rõ dưới ánh đèn mờ. “Dũng, đừng tự lừa dối bản thân nữa. Cậu là thợ điện nước lành nghề lâu năm tại biệt thự. Khi cậu đi dây loa ẩn trong kẽ tường đôi rỗng kết cấu và lắp bộ hẹn giờ thay đổi nhiệt độ màu LED từ sáu ngàn năm trăm Kelvin sang hai ngàn bảy trăm Kelvin vào đúng ba giờ sáng, cậu đã nhận ra điểm bất thường rồi. Không có hệ thống sinh khí phong thủy nào lại sử dụng dải tần số hạ âm mười chín Hertz phát ra từ loa quân sự ngụy trang cả!”


Dũng biến sắc, hai vai sụp xuống dưới áp lực lập luận kỹ thuật của Huy. Gã lắp bắp:


“Anh... anh Huy... sao anh lại ở đây? Tôi tưởng anh đã...”


“Tưởng tôi đã chết trong vụ cháy nhà hoang ở Sóc Sơn do vệ sĩ của Vỹ phóng hỏa bịt đầu mối đúng không?” Huy cười lạnh, ánh mắt gã chứa đựng sự cay nghiệt tột cùng. “Tôi còn sống là nhờ cô Hương đã mạo hiểm tính mạng lao vào đám cháy kéo tôi ra. Cậu nhìn vào tay cô ấy đi!”


Huy chỉ vào bàn tay phải quấn băng thun của Hương, nơi những vết bỏng mọng nước đang rỉ chút dịch vàng qua lớp gạc mỏng. Dũng nhìn vết thương của Hương, rồi nhìn vết máu tươi thấm đỏ một mảng nhỏ trên bả vai trái của cô—hậu quả của việc vết khâu bị rách miệng do cô cử động mạnh khi thuyết phục gã. Sự hy sinh thể xác của Hương và sự xuất hiện bằng xương bằng thịt của Huy như một đòn giáng mạnh vào hàng phòng thủ tâm lý của Dũng.


“Dũng,” Hương khẽ khàng đặt bàn tay trái không bị thương lên mu bàn tay run rẩy của gã. “Tôi biết anh là người có lương tâm. Anh đã lén vẽ lại sơ đồ đấu nối loa ẩn trong phòng thờ vì anh nghi ngờ có khuất tất. Con trai anh vừa được phẫu thuật tim thành công, anh hiểu cảm giác của một người mẹ muốn bảo vệ gia đình mình như thế nào mà. Chồng tôi đang bị họ dùng chính những đường dây điện do anh lắp đặt để dồn vào đường tự sát từng đêm. Nếu anh Khoa chết trong phòng kín biệt thự, người đầu tiên bị Vũ và Vỹ đổ toàn bộ tội danh lên đầu chính là anh. Họ sẽ nói anh thi công sai kỹ thuật gây chập điện rò rỉ khí gas, biến anh thành kẻ thế mạng hoàn hảo trước pháp luật.”


Lời phân tích rủi ro pháp lý và nghề nghiệp của Hương như một lưỡi dao sắc lẹm, bóc trần toàn bộ tương lai đen tối của Dũng. Gã kỹ sư điện nước run bắn người, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm. Gã nhận ra mình không còn đường lui. Nếu im lặng, gã sẽ gián tiếp sát hại Khoa và trở thành con tốt thí mạng cho Vũ. Nếu giúp Hương, gã còn có một cơ hội để tự cứu lấy danh dự và gia đình mình.


“Tôi... tôi không muốn hại người,” Dũng gục đầu xuống bàn, giọng gã nghẹn ngào, bất lực. “Cậu Vũ đã ép tôi ký vào biên bản cam kết bảo mật thông tin thi công. Nhưng tôi không thể nhắm mắt nhìn Giám đốc Khoa chết được. Ông Sơn quá cố mười năm trước đối xử với tôi rất tốt...”


Dũng run rẩy đưa tay vào túi áo bảo hộ lao động dính đầy dầu mỡ, rút ra một chiếc USB màu đen nhỏ và một bản vẽ giấy gấp tư đã sờn mép. Gã đẩy nhẹ về phía Hương.


“Đây là sơ đồ đi dây điện ẩn chi tiết của hệ thống Smart Home biệt thự Vườn An Yên mà tôi tự tay vẽ lại,” Dũng khàn giọng nói, ánh mắt chứa đầy sự sợ hãi lẫn quyết tâm chuộc lỗi. “Và trong chiếc USB này là mã điều khiển dự phòng dùng để ghi đè hệ thống điều khiển Smart Home từ xa. Chỉ cần cắm vào máy tính có kết nối mạng nội bộ của biệt thự, cô có thể can thiệp vào hộp kỹ thuật điện tổng biệt thự Vườn An Yên, ngắt hoàn toàn nguồn điện của hệ thống gương xoay giếng trời và đèn LED phòng ngủ.”


Hương run rẩy nhận lấy chiếc USB và bản vẽ. Lòng bàn tay bị bỏng của cô nhói lên một cơn đau buốt rát, nhưng trong lòng cô bùng lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Đây chính là vũ khí kỹ thuật đầu tiên giúp cô vô hiệu hóa bẫy ánh sáng của Vỹ từ xa, bảo vệ mạng sống cho Khoa trong vòng bảy ngày đóng băng tài sản.


“Cảm ơn anh, Dũng,” Hương nghẹn ngào nói. “Tôi cam kết sẽ dùng tính mạng của mình để bảo vệ an toàn cho gia đình anh trước sự trả thù của Vũ.”


“Cô Hương... khoan đã,” Dũng đột ngột giữ tay Hương lại khi cô chuẩn bị cất chiếc USB vào túi áo. Ánh mắt gã kỹ sư điện nước bỗng co rút lại đầy kinh hoàng, gã thì thầm bằng một giọng nói run rẩy lạnh buốt:


“Cậu Vũ đã ra lệnh cho tôi ghi đè toàn bộ nhật ký bảo trì hệ thống điện nước biệt thự lên máy chủ của Vỹ. Nếu các người dùng mã này để can thiệp ghi đè hệ thống điều khiển Smart Home từ xa... hệ thống an ninh sẽ lập tức kích hoạt một báo động câm truyền thẳng đến điện thoại cá nhân của Trần Chí Vỹ. Chỉ cần một dòng điện bị ngắt, gã sẽ biết ngay có kẻ đang xâm nhập bẫy ánh sáng của gã.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!