Ngưỡng Cửa Pháp Lý
Ánh sáng từ hệ thống đèn huỳnh quang âm trần của phòng họp tầng ba mươi hắt xuống, phản chiếu lên mặt bàn gỗ gụ đánh bóng như gương, tạo ra một bầu không khí vô trùng, lạnh lẽo đến mức cực đoan. Phạm Thu Hương đứng im lặng giữa phòng họp, hai vai khẽ run lên không phải vì sợ hãi, mà vì cơn đau buốt từ vết rách sâu ở bả vai trái đang liên tục cọ xát vào lớp vải áo vest mượn tạm. Băng thun trắng quấn chặt quanh cổ tay phải bị bong gân của cô đã bắt đầu ẩm nướt, nóng ran như có lửa đốt. Dưới lòng bàn tay phải, những vết bỏng đỏ rộp mọng nước—hậu quả của việc chạm vào tay nắm cửa sắt nóng bỏng trong mật thất Sóc Sơn—đang căng phồng lên, rát buốt sau mỗi nhịp thở dồn dập.
Đối diện với cô, Trần Chí Vỹ thong thả bước vào, tà áo măng-tô xám tro của gã khẽ đung đưa theo từng nhịp bước khoan thai. Gương mặt gã vẫn duy trì một vẻ điềm tĩnh, lịch lãm đến mức hoàn hảo, nhưng đôi mắt sâu hoắm của kẻ ái kỷ tối tăm lại lấp lánh một tia sáng lạnh lùng khi nhìn thấy Hương đang đứng vững. Theo sau gã là bác sĩ Lê Văn Sâm. Người đàn ông béo mập bước vào với nụ cười giả tạo thường trực, tay ôm chặt tập hồ sơ bệnh án màu xanh sẫm có đóng dấu niêm phong của Phòng khám Tâm thần Sông Hồng.
Sự xuất hiện của Sâm lập tức khiến các thành viên Ban Hội đồng Quản trị Nguyễn Gia xôn xao. Nguyễn Đăng Vũ, gã phó giám đốc tiếm quyền, lập tức đứng phắt dậy. Miếng băng gạc trắng to bản dán trên sống mũi bị gãy của Vũ—vết thương vẫn còn rỉ chút máu hồng nhạt do cú đập Zippo tàn nhẫn của Khoa đêm qua—bị co rút lại khi gã cố gầm lên:
“Thưa Hội đồng quản trị! Đây chính là bác sĩ Lê Văn Sâm, Trưởng khoa Thần kinh lâm sàng, người trực tiếp theo dõi sức khỏe cho gia đình chúng tôi. Sự có mặt của ông ấy hôm nay sẽ làm rõ bộ mặt thật của người đàn bà hoang tưởng này!”
Bác sĩ Sâm thong thả đặt tập hồ sơ lên bàn, khẽ đẩy gọng kính vàng, cất giọng trầm ấm mang đầy tính uy quyền y khoa:
“Kính thưa các cổ đông và thành viên Hội đồng quản trị. Tôi có mặt ở đây hôm nay với tư cách là người chịu trách nhiệm chuyên môn cao nhất về sức khỏe tâm thần của gia đình Nguyễn Gia. Tôi buộc phải công bố một sự thật đau lòng: người đang đứng trước mặt các vị—cô Phạm Thu Hương—thực chất đang mắc chứng rối loạn hoang tưởng hệ thống cực kỳ nghiêm trọng sau sinh, kết hợp với sang chấn tâm lý kéo dài từ vụ tự sát của mẹ ruột cô ta nhiều năm trước.”
Một tiếng xì xào kinh ngạc bùng lên từ phía các cổ đông trung lập. Chú ruột Nguyễn Đăng Lâm nheo mắt nhìn Hương, rồi quay sang nhìn tập hồ sơ màu xanh sẫm trên bàn.
“Rối loạn hoang tưởng?” Ông Lâm hỏi, giọng đầy hoài nghi. “Nhưng cô ấy vừa trình bày một bản báo cáo độc chất có đóng dấu đỏ của Viện Hóa học Công nghiệp, chứng minh sơn tường biệt thự chứa chì và thạch tính vượt ngưỡng. Chuyện này giải thích thế nào?”
Sâm mỉm cười, một nụ cười đầy thấu cảm và chuyên nghiệp của kẻ chuyên dùng danh nghĩa y khoa để đổi trắng thay đen:
“Đó chính là biểu hiện rõ rệt nhất của chứng hoang tưởng hệ thống, thưa ông Lâm. Những bệnh nhân mắc hội chứng này có khả năng tự xây dựng một kịch bản logic cực kỳ chặt chẽ dựa trên những manh mối vụn vặt để tự hợp thức hóa nỗi sợ hãi của bản thân. Theo hồ sơ bệnh án lâm sàng mà phòng khám chúng tôi lưu trữ suốt ba năm qua, cô Hương liên tục tin rằng có một thế lực vô hình đang ám hại chồng mình. Cô ta đã lén lút cạo các mảng sơn tường trong biệt thự, tự pha trộn hóa chất và dùng các mối quan hệ cá nhân để tạo ra một bản báo cáo giả mạo nhằm đổ tội cho chuyên gia phong thủy Trần Chí Vỹ.”
Sâm lật mở tập hồ sơ, trưng ra các biên bản chẩn đoán có đóng dấu đỏ của phòng khám Sông Hồng, cùng một loạt hình ảnh chụp lén cảnh Hương đang lén lút căng những sợi chỉ đỏ dưới sàn phòng ngủ và cạo sơn tường trong đêm tối.
“Các vị hãy nhìn xem,” Sâm chỉ vào bức ảnh chụp lén Hương từ camera ẩn ngụy trang đầu báo khói. “Một người vợ bình thường có thức dậy lúc ba giờ sáng để căng chỉ đỏ đo đạc tường nhà và tự lẩm bẩm một mình không? Đây là hành vi rối loạn định vị không gian điển hình. Cô ta đã tự tay bôi các hóa chất độc hại lên tường phòng ngủ của Khoa, rồi sau đó lại tự mình cạo ra để mang đi xét nghiệm, nhằm mục đích ngụy tạo chứng cứ phá hoại uy tín gia tộc và ngăn cản việc chuyển nhượng tài sản hợp pháp của chồng.”
“Ông nói dối!”
Hương bước lên một bước, giọng cô run lên vì phẫn uất, đôi mắt Tetrachromacy nhạy cảm của cô nheo lại khi nhìn thấy vệt cơ mặt khẽ giật nhẹ bên dưới gò má của Sâm—biểu cảm vi mô của kẻ đang nói dối trong trạng thái căng thẳng phòng thủ. “Chính các người đã cấu kết với nhau! Tôi có bằng chứng ghi âm cuộc đối thoại thỏa thuận tiền bạc giữa bác sĩ Sâm và Trần Chí Vỹ tại phòng khám!”
Hương lập tức bấm nút kích hoạt file âm thanh từ máy tính của bác sĩ Đức. Tuy nhiên, luật sư Ngô Đình Toàn—luật sư riêng của bà Tuyết Mai—lập tức đứng dậy, dứt khoát giơ tay ngăn cản:
“Tôi phản đối! File âm thanh này là dữ liệu kỹ thuật số chưa qua kiểm định của cơ quan giám định tư pháp pháp luật. Trong thời đại công nghệ số hiện nay, việc ngụy tạo một đoạn ghi âm bằng trí tuệ nhân tạo để bôi nhọ danh dự của một bác sĩ uy tín là điều cực kỳ dễ dàng. Bản thân cô Hương đang bị cáo buộc mất năng lực hành vi dân sự theo hồ sơ y khoa chính thức của phòng khám Sông Hồng, nên mọi lời khai và chứng cứ do cô ta cung cấp đều không có giá trị pháp lý trước Hội đồng quản trị!”
Sự can thiệp của luật sư Toàn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào phòng họp. Các cổ đông bắt đầu quay lưng lại với Hương. Những ánh mắt thương hại, nghi ngờ và xa lánh đồng loạt hướng về phía cô. Ngay cả chú Lâm cũng khẽ thở dài, lắc đầu ngồi lui lại phía sau. Thế trận mà Hương dày công xây dựng suốt đêm qua bỗng chốc bị bẻ gãy hoàn toàn bởi một tập hồ sơ bệnh án giả mạo.
“Đuổi con điên này ra ngoài!” Vũ gầm lên, miếng băng gạc trên mũi gã bị bong hẳn một góc do mồ hôi hột rỉ ra liên tục. “Bảo vệ đâu? Trục xuất nó khỏi tòa nhà ngay lập tức!”
Hương đứng trơ trọi giữa phòng họp, lòng bàn tay phải bị bỏng nhói lên đau đớn khi cô siết chặt nắm tay để ngăn cơ thể không ngã quỵ. Cô nhìn sang Khoa. Anh vẫn ngồi đờ đẫn trên chiếc ghế da, đôi mắt lờ đờ không tiêu cự dưới tác động của liều thuốc Haloperidol cực mạnh. Cổ tay phải bầm tím sưng tấy của anh buông thõng vô lực. Anh nghe thấy tiếng cô gọi, nhưng đại não bị ức chế hóa chất chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ vô nghĩa trong cổ họng.
Đúng lúc hai nhân viên an ninh bước lên định khống chế Hương, luật sư Trần Hoàng Nam bất ngờ đứng chắn trước mặt cô. Phong thái đĩnh đạc, lạnh lùng của một luật sư tranh tụng hàng đầu Hà Nội của Nam lập tức tỏa ra một áp lực vô hình khiến hai bảo vệ phải khựng lại.
“Khoan đã!” Nam cất giọng đanh thép, vang vọng khắp phòng họp lớn. “Nếu các vị muốn nói về luật pháp và thủ tục tố tụng, tôi sẽ cho các vị thấy thế nào là ranh giới pháp lý thực sự của Tập đoàn Nguyễn Gia.”
Nam thong thả rút từ trong cặp tài liệu ra một văn bản cổ xưa, giấy đã ngả màu vàng úa nhưng con dấu đỏ và chữ ký tay của người sáng lập quá cố—ông Nguyễn Đăng Sơn—vẫn còn vẹn nguyên rõ nét.
“Đây là bản di chúc gốc đầu tiên của cố Chủ tịch Nguyễn Đăng Sơn được lập mười năm trước, có điều khoản bảo mật đặc biệt về mặt thừa kế,” Nam giơ cao văn bản trước mặt toàn thể Hội đồng quản trị. “Trong di chúc có ghi rõ: 'Mọi tranh chấp liên quan đến năng lực hành vi dân sự và sức khỏe tâm thần của người kế vị hợp pháp—Nguyễn Đăng Khoa—bắt buộc phải tuân thủ Quy tắc Im lặng của Gia tộc Nguyễn Gia. Tuyệt đối không được để lộ bất kỳ thông tin bệnh lý nào ra bên ngoài để bảo vệ giá trị cổ phiếu của tập đoàn trên thị trường chứng khoán'.”
Nam quay sang nhìn thẳng vào gương mặt đang dần biến sắc của bà Tuyết Mai:
“Bà Mai, bà là người biết rõ nhất quy tắc này. Nếu hồ sơ bệnh án tâm thần giả mạo của Khoa và bản báo cáo độc chất thạch tính của Viện Hóa học lọt ra ngoài ánh sáng báo chí, giá cổ phiếu của Nguyễn Gia sẽ bốc hơi bao nhiêu phần trăm chỉ trong một phiên giao dịch ngày thứ Hai ngày mai? Các dự án bất động sản nghìn tỷ, bao gồm cả dự án Eco-Park, sẽ bị đóng băng hoàn toàn vì nghi vấn đầu độc không gian sống. Lúc đó, tài sản của tất cả các vị đang ngồi ở đây sẽ biến thành những tờ giấy lộn!”
Lời cảnh báo của Nam đánh thẳng vào tử huyệt lớn nhất của giới thượng lưu: tiền bạc và sự sinh tồn của doanh nghiệp. Các cổ đông lập tức biến sắc, những gương mặt tham lam bắt đầu lộ rõ vẻ hoảng sợ tột độ.
“Vậy anh muốn thế nào, luật sư Nam?” Chú Lâm vội vã hỏi, giọng run lên.
“Rất đơn giản,” Nam dứt khoát tuyên bố. “Để bẻ gãy thế bế tắc và bảo vệ uy tín tối cao của tập đoàn, tôi yêu cầu kích hoạt điều khoản khẩn cấp của Quy tắc Im lặng: Toàn bộ sáu mươi phần trăm quyền biểu quyết và tài sản của Nguyễn Đăng Khoa phải bị phong tỏa tạm thời trong vòng bảy ngày. Trong thời gian này, chúng tôi yêu cầu đưa Nguyễn Đăng Khoa đến Viện Pháp y Tâm thần Trung ương—đơn vị nhà nước có thẩm quyền tối cao và hoàn toàn độc lập—để tiến hành giám định năng lực hành vi dân sự và xét nghiệm độc chất lâm sàng một cách chính thức.”
“Không được!” Vũ hét lên. “Không thể trì hoãn cuộc bỏ phiếu!”
“Nếu các vị từ chối thỏa hiệp phong tỏa tạm thời bảy ngày,” Nam lạnh lùng hạ giọng, tay gõ nhẹ lên chiếc máy tính xách tay của bác sĩ Đức. “Tôi và bác sĩ Đức sẽ ngay lập tức gửi toàn bộ hồ sơ độc chất sơn tường và file ghi âm sóng hạ âm sang Đội Cảnh sát Kinh tế và Viện Pháp y Tâm thần Trung ương ngay trong sáng nay. Khi cơ quan điều tra hình sự vào cuộc niêm phong biệt thự Vườn An Yên, thông tin sẽ lập tức bùng nổ trên mọi mặt báo. Lúc đó, ai sẽ là người gánh chịu hậu quả sụp đổ của Nguyễn Gia?”
Áp lực từ đòn phản công pháp lý của Nam khiến phòng họp rơi vào một sự im lặng chết chóc. Bà Tuyết Mai run rẩy nhìn sang Trần Chí Vỹ, tìm kiếm một sự cứu rỗi từ gã thầy phong thủy đứng sau giật dây.
Trần Chí Vỹ thong thả bước lên một bước. Gã không hề lộ vẻ giận dữ, trái lại, một nụ cười nhạt đầy ẩn ý xuất hiện trên môi gã. Gã nheo mắt nhìn Hương, rồi quay sang nhìn luật sư Nam:
“Một nước cờ trì hoãn rất thông minh, luật sư Nam. Tôi thừa nhận, sức ép truyền thông và sự sụp đổ cổ phiếu là điều không ai trong phòng họp này mong muốn. Nhưng để đảm bảo tính khách quan của cuộc giám định bảy ngày này, tôi cũng có một điều kiện.”
Vỹ quay sang nhìn thẳng vào mắt Hương, giọng gã dịu dàng nhưng lạnh buốt như băng tuyết:
“Để tránh việc cô Hương—người đang bị nghi ngờ mắc chứng hoang tưởng hệ thống—tiếp tục dùng các hóa chất hoặc ám thị tiêu cực để tác động lên tâm thần của Giám đốc Khoa, cô Hương bắt buộc phải chấp nhận lệnh cấm tiếp cận hoàn toàn đối với chồng mình trong vòng bảy ngày giám định. Nguyễn Đăng Khoa sẽ được giữ lại biệt thự Vườn An Yên dưới sự giám sát y tế độc lập của y tá Liễu và bảo vệ tòa nhà. Nếu cô đồng ý ký vào biên bản cấm tiếp cận này, chúng tôi sẽ đồng ý phong tỏa tài sản tạm thời trong bảy ngày.”
Trái tim Hương như thắt lại. Lòng bàn tay phải bị bỏng của cô siết chặt vào vạt áo ngủ, máu tươi từ vết rách bả vai trái lại rỉ ra, thấm đỏ một vệt nhỏ trên lớp áo vest sẫm màu. Giam lỏng Khoa tại biệt thự Vườn An Yên thêm bảy ngày, cách ly hoàn toàn khỏi sự bảo vệ của cô, chính là trao cho Vỹ cơ hội tối thượng để hoàn thành kịch bản sát nhân vô hình của gã. Nhưng nếu cô không ký, cuộc bỏ phiếu sẽ diễn ra ngay lập tức và Khoa sẽ mất trắng toàn bộ tài sản lẫn quyền tự quyết ngay trong sáng nay.
Đây là một canh bạc sinh tử. Cô buộc phải dùng bảy ngày này để tìm kiếm chứng cứ lịch sử về cái chết của bố chồng mười năm trước tại biệt thự, bẻ gãy tận gốc âm mưu của Vỹ.
“Tôi đồng ý ký,” Hương khàn giọng trả lời, ánh mắt cô lấp lánh một sự tỉnh táo lạnh lùng tột độ.
Biên bản thỏa thuận nhanh chóng được soạn thảo và ký kết dưới sự chứng kiến của toàn thể Hội đồng quản trị. Quyền biểu quyết của Khoa chính thức bị đóng băng trong vòng bảy ngày. Cuộc họp giải tán trong sự căng thẳng âm ỉ.
Khi mọi người dần bước ra khỏi phòng họp, Trần Chí Vỹ thong thả bước qua sát bên cạnh Hương. Dưới ánh sáng huỳnh quang trắng rực của hành lang, gã khẽ cúi đầu xuống, khoảng cách gần đến mức Hương có thể ngửi thấy mùi trầm hương nhân tạo lạnh lẽo tỏa ra từ người gã.
Gã khẽ thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự tự phụ ái kỷ tối tăm tột cùng:
“Cô Hương... bảy ngày là một khoảng thời gian rất dài đối với một người có trái tim yếu ớt như chồng cô. Tôi e rằng... Nguyễn Đăng Khoa sẽ không thể sống sót qua đêm thứ bảy để đợi được kết quả giám định của Viện Pháp y đâu.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!