Nhạc nềnCreep

Ánh Sáng Biến Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau đầu của Nguyễn Đăng Khoa không dừng lại ở những tiếng rên rỉ vô thức. Nó co thắt từng cơn, giật phăng anh ra khỏi trạng thái lơ mơ của một người trầm cảm lâm sàng giai đoạn 3. Trên chiếc giường gỗ gụ lớn của phòng ngủ tầng hai biệt thự Vườn An Yên, Khoa co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy thái dương, móng tay cào cấu vào da đầu như muốn bấu rách lớp biểu bì để giải phóng áp lực vô hình đang đè nặng bên trong vỏ não.


“Đau... Hương ơi, đầu anh như có hàng ngàn mũi kim đâm vào...” Giọng Khoa khản đặc, đứt quãng dưới áp lực của cơn co thắt thần kinh.


Phạm Thu Hương ôm chặt lấy vai chồng, lòng bàn tay cô cảm nhận rõ rệt từng đợt run rẩy chạy dọc sống lưng anh. Cô không dùng những lời dỗ dành vô nghĩa. Đôi mắt sở hữu Ngưỡng Nhạy cảm Thị giác Tetrachromacy bẩm sinh của cô đang căng ra, dán chặt vào bức tranh “Sơn thủy mê cung” treo trên vách tường đối diện.


Dưới ánh đèn ngủ vàng ấm có nhiệt độ màu 2700K, bức tranh không còn là một phong cảnh núi non tĩnh lặng nữa. Những đường viền vẽ bằng chất liệu đỏ chu sa phản quang—thứ mà Trần Chí Vỹ gọi là “màu chu sa trấn trạch”—đang rực lên một sắc đỏ máu tàn nhẫn, dao động liên tục như một thực thể sống đang thở. Nhưng điều kinh hoàng hơn mà chỉ có đôi mắt đặc biệt của Hương nhận ra: sự biến đổi sắc độ không chỉ giới hạn trong khung tranh. Mảng tường xám trung tính xung quanh bức tranh, vốn được sơn mới hoàn toàn trước khi treo tranh, đang âm thầm chuyển sang một tông màu đỏ thẫm u ám, tạo ra những họa tiết hình học đồng tâm mờ ảo, xoáy sâu vào tiêu cự mắt người nhìn.


Đây không phải là tâm linh. Đây là khoa học quang học. Hương siết chặt chiếc vòng gỗ dâu tằm trên tay trái, cố gắng giữ cho nhịp tim của mình bình ổn. Cô nhận ra đây chính là hiện tượng metamerism—sự dị hợp sắc của màu sắc dưới các nguồn sáng có nhiệt độ màu khác nhau. Lớp sơn tường xám kia thực chất chứa các tinh thể khoáng chất phản quang cực nhạy, chỉ lộ diện cấu trúc khi gặp bước sóng của ánh đèn vàng ấm ban đêm.


“Khoa, nhắm mắt lại! Đừng nhìn vào bức tranh đó nữa!” Hương hét lên, dùng cả hai tay che mắt chồng, ép mặt anh áp sát vào lồng ngực mình, chặn đứng mọi kích thích thị giác độc hại.


Khoa thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong vòng tay vợ, không còn nhìn thấy những đường xoáy đỏ máu của bức tranh, nhịp tim của anh dần hạ xuống. Cơn co thắt thần kinh dịu đi từng chút một, để lại một cơ thể rệu rã, kiệt quệ. Anh lịm đi trong trạng thái mê man, nhưng ngón tay vẫn siết chặt lấy chiếc bật lửa Zippo bằng bạc của người cha quá cố như một phản xạ tự vệ bản năng.


Hương thức trắng đêm đó. Cô không dám chợp mắt, cơ mắt mỏi mệt cực độ vì phải căng ra quan sát sự biến đổi sắc độ của căn phòng trong bóng tối. Cô nhận ra, nếu không thu thập được bằng chứng vật lý về lớp sơn tường độc hại này, cô sẽ mãi mãi bị dán nhãn là kẻ hoang tưởng chống lại gia tộc.


Sáng hôm sau, khi ánh sáng tự nhiên của ngày mới (khoảng 6500K) tràn qua kẽ rèm, căn phòng ngủ lập tức quay trở lại trạng thái bình thường. Bức tường xám lại là một màu xám xịt tẻ nhạt, vô hại. Bức tranh “Sơn thủy mê cung” trông chỉ như một tác phẩm nghệ thuật hơi rắc rối. Khoa thức dậy với gương mặt hốc hác, đầu óc nặng trĩu như vừa trải qua một trận say dữ dội.


“Hương... tối qua anh lại lên cơn đau đầu à?” Khoa khàn giọng hỏi, mắt lờ đờ nhìn vợ.


“Anh bị kích ứng thị giác do bức tranh và lớp sơn tường mới,” Hương kiên quyết nói, tay chỉ vào vách tường đối diện. “Khoa, em xin anh hãy tin em một lần. Trần Chí Vỹ đang dùng sắp đặt không gian để ám thị thần kinh của anh. Bức tường đó ban đêm biến thành màu đỏ máu dưới ánh đèn vàng. Nó ép não bộ của anh phải hoạt động liên tục trong trạng thái ức chế.”


Khoa khẽ nhíu mày, ánh mắt hiện lên sự mệt mỏi và thất vọng. “Hương, em lại bắt đầu rồi đấy. Thầy Vỹ đã nói trước là dương khí trong người anh đang xung đột với âm khí của đất nên mới gây ra hiện tượng thải độc thần kinh ban đầu. Em không hiểu gì về phong thủy cải mệnh thì đừng có dùng ba cái lý thuyết trường mỹ thuật của em ra để dọa anh nữa. Mẹ mà nghe thấy, mẹ lại bảo em muốn hại anh.”


Sự đồng lõa của bà Mai và tà thuyết của Vỹ đã cắm rễ quá sâu vào tâm trí suy nhược của Khoa. Hương cảm nhận rõ rệt nhiệt độ mối quan hệ vợ chồng đang rạn nứt nghiêm trọng. Khoa không còn tin cô nữa; anh tin vào kẻ đang ngầm đầu độc mình.


Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Nguyễn Đăng Vũ—em trai cùng cha khác mẹ của Khoa—bước vào phòng cùng một kỹ thuật viên trẻ tuổi mang theo những thùng thiết bị điện tử. Theo sau họ là bà Trịnh Tuyết Mai với nụ cười trịch thượng thường trực trên môi.


“Khoa ơi, hôm nay mẹ cho người đến lắp đặt hệ thống đèn LED đổi nhiệt độ màu thông minh cho phòng của con đây,” bà Mai lớn tiếng, giọng điệu đầy vẻ ban ơn. “Thầy Vỹ nói, để bức tranh phát huy tối đa hiệu quả trấn trạch, ánh sáng trong phòng phải được điều khiển tự động theo nhịp sinh học. Ban ngày dùng ánh sáng trắng để kích hoạt sinh khí, ban đêm tự động chuyển sang ánh sáng vàng ấm 2700K để nuôi dưỡng tiềm thức.”


Hương bước lên chặn trước mặt Vũ. “Không được lắp! Ánh sáng LED biến đổi nhiệt độ màu liên tục sẽ phá hủy nhịp sinh học của người đang bị trầm cảm như anh Khoa. Hệ thống này chỉ làm tăng tần suất xuất hiện ảo giác ban đêm của anh ấy thôi!”


Vũ nhếch mép cười khinh bỉ, đẩy nhẹ Hương ra để kỹ thuật viên bước vào. “Chị dâu, chị bớt hoang tưởng đi. Đây là công nghệ Smart Home hiện đại nhất hiện nay, được công ty An Gia của em nhập khẩu nguyên chiếc. Chị suốt ngày giam mình trong xưởng gốm thì biết gì về công nghệ mà can thiệp vào việc chăm sóc sức khỏe của anh trai tôi?”


“Vũ nói đúng đấy,” bà Mai lạnh lùng bồi thêm một đòn áp lực bạo lực lạnh. “Chị Hương, từ ngày chị về làm dâu nhà này, chị đã làm được gì cho cái Khoa ngoài việc gieo rắc những suy nghĩ tiêu cực vào đầu nó? Nếu chị còn tiếp tục cản trở việc điều trị của chồng, tôi sẽ yêu cầu Hội đồng quản trị tước quyền chăm sóc y tế của chị đối với nó.”


Hương nhìn sang Khoa, hy vọng một sự bảo vệ từ chồng. Nhưng Khoa chỉ cúi đầu, im lặng xoay tròn chiếc bật lửa Zippo. Sự im lặng của anh là nhát dao chí mạng găm vào lòng kiên nhẫn của cô. Hương hiểu, cô đang đơn thương độc mã trong căn biệt thự này.


Cô lùi lại một bước, ánh mắt nhạy cảm bắt đầu âm thầm quan sát quá trình lắp đặt. Kỹ thuật viên lén đấu nối bộ hẹn giờ tự động vào hộp kỹ thuật điện tổng ở hành lang, thiết lập chu kỳ chuyển đổi ánh sáng chính xác vào lúc 3 giờ sáng mỗi đêm. Nhưng điểm khiến Hương chú ý nhất là khi Vũ chỉ đạo lắp đặt một chiếc đầu báo khói mới ngay trên trần nhà, sát mép tủ quần áo gỗ gụ.


Bằng kỹ năng quan sát biểu cảm vi mô, Hương bắt gặp vệt nhếch mép cực nhanh của Vũ khi gã liếc nhìn chiếc đầu báo khói đó. Cô căng mắt nhìn kỹ và phát hiện ra một thấu kính thủy tinh siêu nhỏ ẩn sau khe lưới nhựa của thiết bị—đó là một camera siêu nhỏ ngụy trang đầu báo khói, tai mắt giám sát công nghệ cao mà Trần Chí Vỹ dùng để theo dõi biểu cảm và hành vi của vợ chồng cô trong phòng kín.


“Họ đang xây dựng một cái bẫy hoàn hảo,” Hương tự nhủ, lòng bàn tay cô siết chặt đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay đau nhói. “Họ kiểm soát ánh sáng, kiểm soát tầm nhìn, và kiểm soát cả nhận thức của Khoa.”


Đêm thứ hai buông xuống.


Phòng ngủ chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ của ngoại ô. Khoa nằm bên cạnh Hương, hơi thở nặng nề sau khi bị bà Mai ép uống một liều thuốc bổ thần kinh không rõ nguồn gốc. Hương nằm im, mắt nhắm hờ, giả vờ như đã ngủ say để đánh lừa chiếc camera ẩn trên trần nhà. Cô điều hòa hơi thở của mình theo nhịp chậm, đều đặn, giả vờ ngủ quay lưng lại phía tủ quần áo để tạo ra một góc chết che khuất hành động của mình trước ống kính camera.


Đúng 3 giờ sáng.


Một tiếng “tách” cực nhỏ vang lên từ hộp kỹ thuật điện hành lang. Hệ thống đèn LED đổi nhiệt độ màu thông minh tự động kích hoạt. Luồng ánh sáng trắng ban ngày tắt lịm, thay thế bằng luồng ánh sáng vàng ấm 2700K mờ ảo tỏa ra từ trần nhà.


Hiện tượng metamerism lập tức trỗi dậy như một con quái vật vô hình.


Trong bóng tối mờ của đèn vàng, đôi mắt Tetrachromacy của Hương nhìn thấy mảng tường xám của phòng ngủ bắt đầu co rút và biến đổi sắc độ. Những hạt khoáng chất phản quang metamerism đặc chủng trong lớp sơn tường mới hấp thụ bước sóng đèn vàng, rực lên những họa tiết ẩn màu đỏ máu đồng tâm ghê rợn, kết nối hoàn hảo với các đường nét của bức tranh “Sơn thủy mê cung”. Toàn bộ căn phòng như biến thành một mê cung đỏ máu khổng lồ đang ép chặt lấy giường ngủ.


Hương lén rút chiếc điện thoại thông minh dưới gối, cố gắng chụp lại sự biến đổi màu sắc kỳ dị này để làm bằng chứng y khoa gửi cho bác sĩ Đức. Nhưng khi cô nhìn vào màn hình điện thoại, cô thất vọng tràn trề. Camera điện thoại thông thường dưới ánh sáng yếu không thể ghi lại sự sai lệch màu sắc tinh vi này; bức ảnh chụp ra chỉ là một mảng tường xám xịt dính đầy nhiễu hạt kỹ thuật số màu xám xịt. Thử nghiệm thất bại. Bằng chứng số học hoàn toàn vô hiệu dưới công nghệ bẫy ánh sáng của Vỹ.


“Mình cần một bằng chứng vật lý thực thể,” Hương nghĩ, lý trí lạnh lùng của một nhà thiết kế trỗi dậy lấn át nỗi sợ hãi. “Phải lấy được mẫu sơn tường này mang đi xét nghiệm hóa học.”


Cô quan sát chiếc camera ẩn ngụy trang đầu báo khói trên trần. Góc quét của camera hướng thẳng vào giường ngủ, nhưng do vách tủ quần áo gỗ gụ lớn nhô ra, có một khoảng trống hình tam giác cực nhỏ sát mép đầu giường ngủ—đó là góc chết camera duy nhất trong phòng.


Hương bắt đầu thực hiện kế hoạch đào thoát và lấy mẫu lén lút. Cô giả vờ toss và turn, xoay người liên tục như đang gặp ác mộng, dịch chuyển dần cơ thể về phía góc chết sát mép tủ quần áo. Khi nửa thân người trên đã nằm hoàn toàn trong bóng tối của góc chết, cô lén thò tay xuống dưới nệm giường, rút ra một chiếc dao lam nhỏ cô đã bí mật chuẩn bị từ chiều.


Tim Hương đập liên hồi, nhưng cô dùng kỹ thuật kiểm soát hơi thở để giữ cho cơ thể không run rẩy. Cô nghiêng người, đưa tay ra sau tấm vách đầu giường ngủ bằng gỗ gụ—nơi tiếp giáp trực tiếp với mảng tường sơn mới.


Sột soạt...


Tiếng dao lam cạo vào lớp vữa tường vang lên cực nhỏ trong đêm tối tĩnh mịch. Đối với Hương, tiếng động ấy như tiếng sét đánh ngang tai. Cô lập tức dừng tay, nín thở nhìn sang Khoa. Khoa khẽ cựa mình, tiếng bật lửa Zippo trong tay anh va nhẹ vào thành giường phát ra tiếng “cạch” kim loại buốt lạnh. Hương đứng tim, nằm bất động suốt hai phút cho đến khi hơi thở của chồng đều đặn trở lại.


Cô tiếp tục hành động. Lần này, cô di chuyển lưỡi dao lam nhẹ nhàng hơn, dùng lực miết đều đặn để cạo từng mảng nhỏ sơn tường xám metamerism rơi vào lòng bàn tay trái đang khum lại. Những mảnh vụn sơn khô, lấp lánh những tinh thể khoáng chất phản quang dưới ánh đèn vàng mờ, từ từ tích tụ trong lòng bàn tay cô.


Sau mười phút căng thẳng tột độ, Hương lén cho toàn bộ mẩu sơn cạo được vào một chiếc túi nilon nhỏ chuyên dụng cô giấu sẵn trong túi áo ngủ. Cô lướt nhẹ ngón tay kiểm tra bề mặt tường sau đầu giường—vết cạo chỉ rộng bằng hai ngón tay và hoàn toàn bị che khuất bởi tấm vách gỗ gụ, không thể bị phát hiện bằng mắt thường.


Hương trượt người trở lại giường ngủ, giấu chiếc túi nilon chứa mẫu sơn sâu dưới gối, lòng cô thở phào nhẹ nhõm khi thu thập thành công mẫu vật lý đầu tiên. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Lọc cọc... lọc cọc...


Tiếng bước chân tuần tra lầm lì của bảo vệ Nguyễn Văn Hùng đột ngột vang lên ngoài hành lang tầng hai, dừng lại ngay trước cửa phòng ngủ của vợ chồng cô. Ánh đèn pin công suất lớn quét qua khe hở dưới chân cửa phòng ngủ, kéo theo một áp lực nghẹt thở tột cùng về việc làm thế nào để mang mẩu sơn độc hại này ra khỏi căn biệt thự đang bị phong tỏa nghiêm ngặt bởi tay sai của bà Mai và Trần Chí Vỹ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!