Trận Chiến Tại Hội Đồng Gia Tộc
Ánh bình minh ngày Chủ Nhật lờ mờ rọi qua những tấm kính cường lực cao sát trần của tòa nhà trụ sở Tập đoàn Địa ốc Nguyễn Gia trên đường Nguyễn Chí Thanh. Không khí bên trong tòa cao ốc văn phòng trống trải ngày cuối tuần mang một vẻ lạnh lẽo, vô trùng đến đáng sợ. Nhưng tại phòng họp lớn của Hội đồng quản trị ở tầng ba mươi, sự im lặng ấy lại căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt.
Phạm Thu Hương đứng bên ngoài hành lang kính, bàn tay trái cô miết chặt lấy chiếc túi xách giả da sờn cũ. Bên trong đó, bản báo cáo kiểm nghiệm độc chất của Viện Hóa học Công nghiệp Việt Nam với con dấu đỏ chót, phẳng phiu như một lá bùa hộ mệnh bằng giấy. Nhưng cơ thể cô đang biểu tình dữ dội sau một đêm dài đào thoát và đấu trí không nghỉ. Bả vai trái—nơi vết thương rách da sâu do cô bò qua đường ống thông gió hẹp của biệt thự Vườn An Yên—đang nhói lên từng cơn buốt nhói, máu tươi rỉ ra thấm qua lớp băng gạc mới, nhuộm một vệt hồng nhạt ẩn sau lớp áo vest công sở sẫm màu mà cô lén mượn tạm. Cổ tay phải của cô, vốn bị bong gân sưng tấy sau vụ đụng độ thám tử Đạt, nay được cố định chặt bằng băng thun trắng, nóng ran và đau âm ỉ mỗi khi cô cử động ngón tay. Đặc biệt là lòng bàn tay phải, những vết bỏng đỏ rộp mọng nước do chạm vào tay nắm cửa sắt nóng đỏ trong vụ cháy mật thất Sóc Sơn vẫn đang phồng lên, khiến mỗi cái siết tay của cô đều trở thành một cuộc thử thách lòng kiên nhẫn.
“Cô Hương, cô ổn chứ?” Luật sư Trần Hoàng Nam khẽ khàng hỏi, ánh mắt anh đầy lo âu khi nhìn thấy mồ hôi lạnh rịn ra trên trán cô. Bên cạnh anh, Bác sĩ Trịnh Minh Đức đang đứng im lặng, tay cầm chiếc máy tính xách tay chứa file ghi âm sóng hạ âm 19Hz đã được giải mã thầm lặng.
“Tôi ổn, anh Nam,” Hương khàn giọng trả lời, đôi mắt Tetrachromacy bẩm sinh của cô nheo lại, tập trung quan sát luồng ánh sáng huỳnh quang trắng rực hắt ra từ bên trong phòng họp. “Khoa đang ở trong đó. Tôi nhìn thấy bóng anh ấy qua lớp kính mờ. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.”
Qua lớp kính mờ của phòng họp lớn, Hương nhìn thấy Nguyễn Đăng Khoa đang ngồi bất động trên chiếc ghế da cao cấp ở góc bàn. Dáng người anh gầy rộc, đầu hơi cúi xuống, hai cánh tay buông thõng vô lực trên đùi. Cổ tay phải của anh lộ ra dưới lớp măng-sét áo sơ mi, sưng tấy và bầm tím thành một vệt đen sẫm—hậu quả của cú bẻ ngoặt tàn nhẫn mà Nguyễn Đăng Vũ đã thực hiện đêm qua để giật điện thoại của anh. Đôi mắt Khoa lờ đờ, đồng tử giãn to dưới tác động của liều thuốc an thần Haloperidol cực mạnh mà y tá Liễu đã tiêm cưỡng chế vào rạng sáng nay. Anh trông giống như một bức tượng sáp vô hồn, một con rối hoàn hảo đang chờ đợi phán quyết tước đoạt quyền sống.
Ở đầu bàn bên kia, bà Trịnh Tuyết Mai đứng thẳng, phong thái sang trọng với chuỗi vòng ngọc trai cỡ lớn lấp lánh trên cổ. Gương mặt bà ta rạng rỡ một sự đắc ý tột cùng của kẻ sắp chạm tay vào đỉnh cao quyền lực. Đứng sát bên cạnh bà ta là Nguyễn Đăng Vũ, gã phó giám đốc tiếm quyền. Trên mũi Vũ dán một miếng băng gạc trắng to bản, che đi vết thương chảy máu mũi vẫn còn sưng đỏ—dấu vết duy nhất chứng minh cuộc phản kháng tuyệt vọng bằng chiếc bật lửa Zippo của Khoa vài tiếng trước.
“Kính thưa các thành viên Hội đồng quản trị và các cổ đông sáng lập,” giọng bà Tuyết Mai vang lên đầy uy lực qua hệ thống loa âm trần của phòng họp. “Hôm nay, tôi lấy làm tiếc khi phải triệu tập cuộc họp khẩn cấp này. Sức khỏe tinh thần của Giám đốc Nguyễn Đăng Khoa đã suy sụp hoàn toàn. Chứng trầm cảm lâm sàng giai đoạn ba kết hợp mộng du tự hủy hoại đã khiến anh ấy mất hoàn toàn năng lực hành vi dân sự. Đây là biên bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần hợp pháp, đã có chữ ký tay của Khoa dưới sự chứng kiến của y tá riêng, nhượng lại toàn bộ sáu mươi phần trăm quyền biểu quyết cho Quỹ từ thiện Thiên Tâm.”
Bà Mai thong thả giơ tập tài liệu lên. Các cổ đông trung lập, bao gồm cả chú ruột Nguyễn Đăng Lâm, bắt đầu xôn xao bàn tán. Lâm đeo kính gọng vàng, ánh mắt dò xét lướt qua gương mặt vô hồn của Khoa rồi nhìn sang Vũ. Sự nghi ngờ bắt đầu lan rộng, nhưng không ai dám lên tiếng trước uy thế hành chính của bà Mai.
“Tôi phản đối!”
Tiếng nói đanh thép của luật sư Trần Hoàng Nam vang lên khi cánh cửa kính trượt của phòng họp tự động mở ra. Hương bước vào đầu tiên, thần thái lạnh lùng, tự tin dù gương mặt nhợt nhạt vì mất máu. Sự xuất hiện đột ngột của cô khiến toàn bộ phòng họp lặng đi trong tích tắc.
“Phạm Thu Hương? Sao cô vào được đây?” Vũ giật mình gào lên, miếng băng gạc trên mũi gã co rút lại đầy giận dữ. Gã quay sang phía cửa, hét lớn vào bộ đàm: “Bảo vệ đâu? Đội trưởng Mạnh đâu? Sao lại để người ngoài đột nhập vào phòng họp của Hội đồng quản trị?”
“Cậu Vũ, bớt giận,” luật sư Nam thong thả bước lên phía trước, mở cặp tài liệu da đen ra và đặt lên bàn họp một văn bản pháp lý. “Tôi là Trần Hoàng Nam, luật sư riêng hợp pháp của Giám đốc Nguyễn Đăng Khoa. Theo Điều 157 Luật Doanh nghiệp hiện hành và điều lệ Tập đoàn Nguyễn Gia, mọi cuộc họp khẩn cấp liên quan đến việc thay đổi quyền điều hành và chuyển nhượng cổ phần chi phối trên năm mươi tỷ đồng bắt buộc phải có sự tham gia của Ban Kiểm soát nội bộ và luật sư đại diện hợp pháp của cổ đông lớn nhất. Cuộc họp này không hề thông báo cho Ban Kiểm soát, cũng không có chữ ký xác nhận của họ. Về mặt pháp lý, cuộc họp này hoàn toàn bất hợp lệ!”
“Anh... anh nói láo!” Vũ đập bàn đứng phắt dậy, gương mặt gã đỏ gay vì giận dữ. “Thằng Khoa đã ký giấy chuyển nhượng rồi! Nó là giám đốc, nó có quyền!”
“Quyền lực của một người chỉ có hiệu lực khi họ hoàn toàn tỉnh táo về mặt nhận thức lâm sàng,” Bác sĩ Trịnh Minh Đức bước lên, giọng nói điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng chuyên môn của một chuyên gia thần kinh hàng đầu. “Tôi là bác sĩ điều trị cũ của Khoa. Tôi khẳng định chữ ký trên văn bản kia hoàn toàn vô giá trị pháp lý, bởi vì Nguyễn Đăng Khoa đang bị đầu độc ngầm bằng độc chất thần kinh có hệ thống!”
“Đầu độc? Các người điên rồi sao?” Bà Tuyết Mai khẽ biến sắc, chuỗi vòng ngọc trai trên cổ bà ta khẽ rung lên một nhịp bất an, nhưng bà ta nhanh chóng lấy lại vẻ trịch thượng: “Đây là trụ sở Nguyễn Gia, không phải phòng khám tâm thần của ông. Bảo vệ! Trục xuất họ ra ngoài cho tôi!”
Hai nhân viên an ninh tòa nhà bước vào, nhưng luật sư Nam lập tức giơ cao thẻ luật sư và văn bản niêm phong tài sản tạm thời của Tòa án Nhân dân Quận Cầu Giấy: “Ai dám chạm vào chúng tôi? Tôi đã gửi đơn tố cáo khẩn cấp về hành vi bạo hành và chiếm đoạt tài sản trái phép lên Đội Cảnh sát Kinh tế. Bất kỳ ai cản trở chúng tôi công bố chứng cứ lúc này đều sẽ bị khép vào tội đồng phạm che giấu tội phạm hình sự!”
Sự kiên định của Nam khiến hai bảo vệ khựng lại, bối rối nhìn Vũ.
Hương không để ý đến sự hỗn loạn xung quanh. Đôi mắt Tetrachromacy của cô dán chặt vào Khoa. Dưới ánh sáng huỳnh quang trắng rực của văn phòng, cô nhìn thấy những vệt bầm tím sẫm màu trên cổ tay anh rực lên một sắc độ xám xanh chết chóc. Cô nhìn thấy lồng ngực anh phập phồng yếu ớt, hơi thở nông và đứt quãng—dấu hiệu điển hình của việc hệ thần kinh trung ương bị ức chế bởi Haloperidol liều cao. Nỗi đau đớn và dằn vặt dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng Hương, nhưng cô ép mình phải nuốt nước mắt vào trong. Cô phải trở thành một nhà khoa học lạnh lùng nhất để cứu anh.
Hương bước lên sát bàn họp, dùng bàn tay trái lành lặn rút bản báo cáo của Viện Hóa học ra, đặt mạnh xuống trước mặt chú Lâm và các cổ đông trung lập.
“Kính thưa Hội đồng quản trị,” Hương cất giọng, rõ ràng và mạch lạc, vang vọng khắp phòng họp. “Đây là bản báo cáo phân tích độc tính của mẫu sơn tường cạo được từ phòng ngủ của chồng tôi tại biệt thự Vườn An Yên, do đích thân Tiến sĩ Lâm Minh Khang, Trưởng phòng Phân tích độc chất Viện Hóa học Công nghiệp Việt Nam ký duyệt và đóng dấu đỏ.”
Cô bấm nút điều khiển trên bàn họp, kết nối máy tính của bác sĩ Đức với màn hình máy chiếu lớn của phòng họp. Trên màn hình lập tức hiện lên biểu đồ phân tích phổ quang học (FTIR) với những đường cong dao động cực đại.
“Như các vị đã thấy trên màn hình,” Hương chỉ vào các đỉnh dao động của biểu đồ. “Chất liệu sơn tường màu xám chu sa mà Trần Chí Vỹ gọi là 'sơn phong thủy cải mệnh' thực chất chứa hàm lượng chì và thạch tính vượt ngưỡng cho phép của Bộ Y tế gấp hai trăm bốn mươi lần. Đây là một loại sơn metamerism đặc chủng. Ban ngày dưới ánh sáng tự nhiên, nó có màu xám trung tính vô hại. Nhưng ban đêm, khi hệ thống đèn LED thông minh được lập trình tự động chuyển sang nhiệt độ màu vàng ấm hai ngàn bảy trăm Kelvin, cấu trúc hóa học của lớp sơn này bị kích thích bởi nhiệt độ và bước sóng ánh sáng, giải phóng ra các hạt độc chất thạch tính bay hơi siêu nhỏ.”
Cả phòng họp hoàn toàn câm lặng. Những đại gia bất động sản, những cổ đông lão luyện vốn quen với các con số tài chính nay đang phải đối mặt với những số liệu hóa học thực chứng khô khốc nhưng đầy rùng rợn.
“Độc chất thạch tính bay hơi khi hít phải liên tục trong không gian khép kín suốt nhiều tuần sẽ phá hủy dần myelin bảo vệ dây thần kinh của đại não,” Hương tiếp tục, đôi mắt cô lấp lánh một tia sáng lạnh lùng của lý trí. “Nó gây ra chứng đau đầu dữ dội, mất ngủ kinh niên, suy giảm trí nhớ ngắn hạn và đặc biệt là ảo giác thính giác cực đoan. Đó chính là lý do vì sao chồng tôi liên tục nghe thấy tiếng thì thầm của người cha quá cố!”
“Cô... cô ngậm máu phun người!” Vũ hét lên, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán gã, làm bong một góc miếng băng gạc trên mũi. “Đó chỉ là mẫu sơn do cô tự cạo, ai chứng minh được cô không tự bỏ độc vào để vu khống chúng tôi?”
“Tôi chứng minh được!” Bác sĩ Đức bước lên, trình chiếu file phân tích sóng âm lên màn hình. “Đây là file ghi âm dải tần số âm thanh thu được trực tiếp từ kẽ tường đôi phía sau tủ quần áo phòng ngủ biệt thự vào đúng ba giờ sáng. Các vị hãy nhìn vào biểu đồ tần số này. Đây không phải là tiếng gió tự nhiên. Đây là dải tần số hạ âm mười chín Hertz (19Hz), được phát ra từ một hệ thống loa siêu nhỏ ngụy trang chôn ngầm trong tường đôi do công ty An Gia thi công.”
Đức bấm nút phát file âm thanh. Một tiếng o o trầm đục, rung động cực thấp vang lên trong phòng họp. Dù tai người không thể nghe rõ dải tần này, nhưng sự cộng hưởng của nó lập tức tạo ra một cảm giác đè nén lồng ngực, khó thở và hoang mang mơ hồ cho tất cả các cổ đông đang ngồi trong phòng.
“Sóng hạ âm mười chín Hertz cộng hưởng trực tiếp với màng nhĩ và nhãn cầu người, gây ra cảm giác sợ hãi vô cớ, ảo giác bóng đè và kích thích trạng thái mộng du sâu,” Đức lạnh lùng giải thích. “Sự kết hợp giữa ngộ độc thạch tính thần kinh từ sơn tường và tra tấn thính giác bằng hạ âm mười chín Hertz chính là cơ chế khoa học bẻ gãy hoàn toàn nhận thức của Nguyễn Đăng Khoa, dồn anh ấy vào trạng thái mộng du nhảy lầu tự sát. Đây là một kịch bản sát nhân vô hình phòng kín cực kỳ tinh vi, được ngụy trang hoàn hảo dưới danh nghĩa phong thủy cải mệnh!”
Sự xôn xao trong phòng họp bùng nổ dữ dội. Chú Lâm đứng phắt dậy, gương mặt đầy vẻ kinh hoàng nhìn bà Tuyết Mai: “Chị Mai! Chuyện này là thế nào? Biệt thự Vườn An Yên là do công ty của thằng Vũ thi công cải tạo phong thủy! Tại sao lại có chất độc và loa ẩn trong tường?”
“Tôi... tôi không biết!” Tuyết Mai hoảng loạn, gương mặt sắc sảo thường ngày giờ đây tái nhợt, hai tay bà ta run rẩy bám chặt lấy cạnh bàn họp. “Tôi chỉ thuê thầy Vỹ đến xem phong thủy... Mọi việc thi công đều do nhà thầu tự làm... Tôi không hề biết chuyện này!”
“Bà không biết sao?” Hương bước tới sát Tuyết Mai, đôi mắt cô rực lên sự căm hận tột cùng. “Bà đã ép Khoa uống thuốc bổ thần kinh giả chứa Haloperidol mỗi ngày để khóa chặt nhận thức của anh ấy! Bà đã chuyển hàng chục tỷ đồng từ quỹ đen của tập đoàn sang Quỹ từ thiện Thiên Tâm của Trần Chí Vỹ dưới danh nghĩa chi phí cúng bái giải hạn! Toàn bộ chứng từ giao dịch ngân hàng đã được tôi sao lưu đầy đủ gửi cho Ban Kiểm soát!”
Đúng lúc thế trận đang nghiêng hẳn về phía Hương, khi các cổ đông trung lập bắt đầu đồng loạt lên tiếng yêu cầu đình chỉ cuộc họp và niêm phong toàn bộ biệt thự để khám xét, cánh cửa gỗ lớn phía sau phòng họp chậm rãi mở ra.
Một bóng người lịch lãm, điềm tĩnh bước vào.
Trần Chí Vỹ thong thả tiến vào phòng họp trong chiếc bộ âu phục màu xám tro cắt may tối giản sang trọng. Gương mặt gã không hề có một vệt hoảng hốt hay lo sợ. Ánh mắt sâu thẳm đầy thu hút của gã quét qua phòng họp, dừng lại trên khuôn mặt nhợt nhạt của Hương, rồi khẽ nhếch mép cười một vệt cười tự phụ kéo dài một phần mười giây.
Đi ngay phía sau gã là một người đàn ông trung niên béo mập, đầu hói, mặc chiếc áo blouse trắng phẳng phiu, đeo kính gọng vàng và nở nụ cười giả tạo thường trực—Bác sĩ tâm thần lâm sàng Lê Văn Sâm, Trưởng phòng khám tâm thần Sông Hồng.
Sâm cầm trên tay một tập hồ sơ bệnh án dày cộp, đóng dấu niêm phong y tế màu xanh sẫm. Sự xuất hiện của hai kẻ này lập tức hút trọn sự chú ý của toàn bộ phòng họp, mang theo một luồng áp lực tâm lý lạnh lẽo và nghẹt thở mới bủa vây lấy Hương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!