Nhạc nềnCreep

Thư Phòng Phong Tỏa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao phủ Biệt thự Vườn An Yên như một tấm liệm khổng lồ sũng nước. Sau cơn bão dữ dội ngày hôm qua, không khí ngoại ô Hà Nội chìm vào thứ cái lạnh ẩm ướt, nhớp nháp luồn lách qua những khe cửa kính dày.


Trong phòng ngủ tầng hai, Nguyễn Đăng Khoa nằm bất động trên giường. Suốt mười hai tiếng đồng hồ qua, kể từ khoảnh khắc tia sáng tỉnh táo đầu tiên lóe lên trong mắt anh sau bát canh gà của vú Lành vào sáng thứ Bảy, Khoa đã phải trải qua một cuộc tra tấn tinh thần khủng khiếp nhất cuộc đời: giả vờ làm một kẻ mất trí. Anh phải giữ cho đôi mắt mình lờ đờ, vô hồn dưới ánh nhìn rình rập như cú đêm của y tá Lê Thị Liễu. Anh phải để mặc cho cô ta đút từng muỗng cháo, phải nằm yên chịu đựng khi cô ta đo nhịp tim và ghi chép vào cuốn sổ bệnh án ngụy tạo với nụ cười lạnh lùng thường trực.


Nhưng lúc này, đồng hồ treo tường đã chỉ 1 giờ 45 phút sáng Chủ Nhật. Căn biệt thự đã chìm vào sự im lặng chết chóc.


Khoa từ từ mở mắt. Lớp sương mù dày đặc từng bóp nghẹt đại não anh suốt nhiều tuần qua đã hoàn toàn tan biến. Thuốc đối kháng Benzodiazepine đặc hiệu mà Hương lén nhờ vú Lành pha vào canh đã phát huy tác dụng tối đa, giải phóng các thụ thể thần kinh của anh khỏi sự khống chế của độc chất Haloperidol. Chưa bao giờ anh thấy đầu óc mình sắc bén và tỉnh táo đến thế.


Anh ngồi dậy, hơi thở nhẹ hẫng. Dưới ánh đèn ngủ vàng ấm 2700K mờ ảo, mảng tường xám đối diện giường ngủ vẫn đang âm thầm chuyển sang sắc đỏ thẫm u uất—hiện tượng dị hợp sắc metamerism mà Hương từng tuyệt vọng cảnh báo anh bấy lâu nay. Và bên tai anh, tiếng o o trầm đục, thứ âm tần thấp 19Hz vẫn đang rung lên từ kẽ tường đôi phía sau tủ quần áo.


Khoa khẽ rùng mình. Giờ đây, với lý trí của một người hoàn toàn tỉnh táo, anh nhận ra đó không phải là tiếng thì thầm của vong hồn người cha quá cố đòi mạng. Đó là một thứ vũ khí vật lý, một cái bẫy không gian nhân tạo được Trần Chí Vỹ thiết lập một cách tàn nhẫn để dồn anh vào đường tự sát phòng kín.


Nỗi dằn vặt dâng lên bóp nghẹt lồng ngực Khoa. Anh nhớ đến khuôn mặt hốc hác, đôi mắt Tetrachromacy đầy nước mắt của Hương khi cô bị bà Mai cưỡng chế đưa lên phòng áp mái. Anh nhớ mình đã quát mắng cô, gọi cô là kẻ điên loạn hoang tưởng ghen tị với Vỹ. Sự mù quáng của anh đã biến tổ ấm thành địa ngục, biến người vợ tào khang thành nạn nhân bị cô lập.


"Hương... anh xin lỗi..." Khoa thì thầm trong bóng tối, hai tay siết chặt lấy chiếc bật lửa Zippo bằng bạc của cha—kỷ vật duy nhất giúp anh giữ được hơi ấm thực tại. Anh không thể yếu đuối lúc này. Anh chỉ có khoảng bốn đến sáu tiếng tỉnh táo trước khi liều thuốc đối kháng hết tác dụng và độc chất trong cơ thể tiếp quản trở lại. Anh phải hành động.


Khoa lén nhìn ra phía cửa phòng ngủ. Chiếc camera ẩn ngụy trang đầu báo khói trên trần nhà đang chĩa thấu kính hồng ngoại về phía giường. Anh khéo léo cuộn chiếc gối ôm dưới tấm chăn dày, tạo thành hình dáng một người đang nằm ngủ say nghiêng người về phía vách tường. Xong xuôi, anh lướt nhẹ như một bóng ma ra phía cửa phụ thông sang hành lang phụ—lối đi không nằm trong tầm quét trực diện của camera.


Bước chân Khoa vô cùng nhẹ nhàng trên nền gỗ sồi. Anh di chuyển về phía cánh tây của biệt thự, nơi đặt thư phòng cũ của ông Nguyễn Đăng Sơn.


Chiều hôm qua, khi giả vờ nằm mê man, Khoa đã vô tình nghe thấy cuộc đối thoại ngắn giữa em trai cùng cha khác mẹ Nguyễn Đăng Vũ và y tá Liễu ngoài ban công. Vũ đã ra lệnh phong tỏa và niêm phong thư phòng của cha vào sáng sớm ngày mai để tiêu hủy toàn bộ tài liệu pháp lý mười năm trước, chuẩn bị cho cuộc họp Hội đồng quản trị khẩn cấp nhằm tước quyền điều hành của Khoa.


Khi đi ngang qua phòng bếp ở tầng một, Khoa thoáng thấy bóng bà Lành đang ngồi ngủ gật trên chiếc ghế gỗ phụ. Gương mặt bà đầy vẻ lo âu, mệt mỏi. Tay bà vẫn đút sâu vào túi áo khoác vải nâu sờn cũ. Khoa biết, bên trong chiếc túi đó là chiếc vỏ lọ thuốc đối kháng rỗng mà bà chưa kịp tiêu hủy. Nếu Liễu hoặc bảo vệ Hùng lục soát giặt ủi vào sáng mai, bà Lành sẽ gặp nguy hiểm tính mạng. Anh tự hứa sau khi lấy được chứng cứ, anh phải giúp bà tẩu tán chiếc lọ đó.


Khoa men theo cầu thang tối lên tầng ba. Thư phòng của cha anh nằm ở góc cuối hành lang, cánh cửa gỗ sồi dày nặng mười năm qua vẫn khép hờ như một chứng nhân lịch sử.


Khi chỉ còn cách cửa thư phòng khoảng vài mét, Khoa đột ngột dừng lại. Một vệt sáng mỏng le lói hắt ra từ khe cửa sổ kính mờ của thư phòng. Có tiếng người nói chuyện bên trong. Giọng nói trầm ấm, lịch lãm nhưng lạnh sống lưng của Trần Chí Vỹ vang lên, theo sau là tiếng cười khùng khục đầy đắc ý của Nguyễn Đăng Vũ.


Khoa áp sát người vào vách tường tối, tim đập thình thịch. Anh rút chiếc điện thoại thông minh từ trong túi áo ngủ ra. Anh lướt ngón tay tắt hoàn toàn kết nối Wi-Fi của biệt thự—anh biết Vỹ có thể giám sát lưu lượng mạng nội bộ thông qua phần mềm Smart Home. Anh bật kết nối 4G cá nhân, mở ứng dụng ghi âm và thiết lập chế độ tự động đồng bộ đám mây trực tiếp vào thư mục chia sẻ chung mà anh và Hương vẫn dùng để lưu trữ ảnh gia đình.


Khoa quỳ một gối xuống sàn hành lang, áp sát micro của điện thoại vào khe hở của cánh cửa gỗ sồi.


"Anh Vũ, cậu nên cẩn thận với Ban Kiểm soát nội bộ," giọng Trần Chí Vỹ thong thả, tiếng gạt tàn thuốc bằng đồng va chạm lách cách. "Họ đang bắt đầu nghi ngờ các hợp đồng thầu phụ của công ty An Gia. Việc nâng khống giá nguyên vật liệu và chất liệu sơn phản quang tại biệt thự này rất dễ bị lộ nếu họ tiến hành kiểm toán đột xuất."


"Thầy Vỹ cứ lo xa," Vũ cười khẩy, giọng gã sặc mùi rượu và sự ngạo mạn của kẻ tiếm quyền. "Thằng Khoa giờ khác gì một cái xác không hồn. Sáng mai, mẹ tôi sẽ trình bệnh án trầm cảm giai đoạn cuối của nó trước hội đồng. Toàn bộ cổ phần chi phối của nó sẽ được chuyển nhượng hợp pháp cho Quỹ từ thiện Thiên Tâm do thầy kiểm soát. Khi đó, Ban Kiểm soát lấy quyền gì mà thanh tra công ty của tôi?"


"Cậu quên mất Phạm Thu Hương rồi sao?" Vỹ lạnh lùng ngắt lời. "Cô ta nhạy cảm hơn cậu nghĩ rất nhiều. Cô ta đã phát hiện ra hiện tượng metamerism trên bức tường phòng ngủ và tiếng rít hạ âm 19Hz từ phòng thờ. Nếu để cô ta tiếp cận được bản di chúc gốc thứ hai của ông Sơn trong két sắt âm tường thư phòng này, liên minh của chúng ta sẽ sụp đổ vĩnh viễn."


Khoa nín thở, máu trong người như đông cứng lại khi nghe Vỹ nhắc đến bản di chúc gốc thứ hai của cha mình. Hóa ra, cha anh mười năm trước đã lường trước được sự phản bội của bà Mai và âm mưu của Vỹ, nên đã lén để lại một bản di chúc dự phòng.


"Hừ, bản di chúc đó mười năm trước lão Sơn đã giấu quá kỹ," Vũ hậm hực nói. "Nhưng ngày mai, khi căn phòng này bị niêm phong vĩnh viễn dưới danh nghĩa sửa chữa phong thủy, tôi sẽ cho thợ đập nát bức tường này để tìm két sắt. Còn thằng Khoa..."


Giọng Vũ thấp xuống, đầy vẻ tàn nhẫn: "Sau cuộc họp ngày mai, y tá Liễu sẽ tăng liều Haloperidol lên gấp ba. Trong vòng bảy ngày nữa, nó sẽ tự nguyện nhảy xuống từ ban công tầng hai giống hệt như lão già mười năm trước. Một kịch bản tự sát phòng kín hoàn hảo không tì vết."


"Tốt," Vỹ khẽ nhấp một ngụm trà. "Tỷ lệ chia chác tài sản từ Quỹ Thiên Tâm vẫn giữ nguyên như thỏa thuận: 60% thuộc về tôi để duy trì các dự án nghiên cứu hành vi, 40% còn lại sẽ chuyển vào tài khoản nước ngoài của cậu và bà Mai dưới dạng chi phí tư vấn phong thủy."


Khoa siết chặt chiếc điện thoại, ngón tay run rẩy dữ dội. Từng câu, từng chữ của hai kẻ sát nhân đều được ghi lại một cách hoàn hảo trong file ghi âm. Thanh trạng thái trên màn hình điện thoại nhấp nháy liên tục: *Đang đồng bộ đám mây... 65%... 70%...*


Anh biết mình phải rút lui ngay lập tức để bảo toàn chứng cứ. Khoa khẽ dịch chuyển chân, định đứng dậy quay về phòng ngủ. Nhưng cơ thể suy nhược do nhiều ngày bị đầu độc không nghe theo mệnh lệnh của lý trí. Khớp gối của anh phát ra một tiếng rắc nhỏ do va chạm vào góc chân tường gỗ.


Tiếng động cực nhỏ đó lập tức bị dập tắt bởi tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, nhưng không thể qua mắt được sự nhạy cảm thính giác của một kẻ ái kỷ tối tăm như Trần Chí Vỹ.


"Ai ngoài đó?" Giọng Vỹ đanh lại.


Khoa kinh hoàng, lập tức quay người chạy nhanh về phía cầu thang. Anh cố gắng kéo cánh cửa thư phòng từ bên ngoài để khóa chặn họ lại, nhưng khi tay anh vừa chạm vào ổ khóa, anh nhận ra chốt khóa cơ khí đã bị Vũ ra lệnh thay đổi kết cấu từ trước—nút khóa trong đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Một nỗ lực tuyệt vọng thất bại.


Cùng lúc đó, từ đầu hành lang đối diện, một ánh đèn pin quét mạnh qua bóng tối. Y tá Lê Thị Liễu đang cầm đèn pin tuần tra đêm bước lên. Cô ta nhìn thấy bóng người gầy gò của Khoa đang đứng trước cửa thư phòng cũ.


“Cậu Khoa! Sao cậu lại ở đây?” Giọng Liễu sắc lẹm vang lên trong đêm tối.


“Cái gì?” Tiếng Vũ hét lên từ bên trong thư phòng.


Cánh cửa sồi dày nặng bị đẩy mạnh ra. Vũ và Vỹ lao ra hành lang. Dưới ánh đèn pin của Liễu, gương mặt tỉnh táo, đôi mắt sáng quắc đầy căm hận của Khoa lộ rõ trước mặt họ. Không còn vẻ đờ đẫn, không còn sự vô hồn của một bệnh nhân tâm thần.


“Mày... mày tỉnh táo từ lúc nào?” Vũ lắp bắp, gương mặt gã biến dạng vì kinh ngạc và sợ hãi khi nhìn thấy chiếc điện thoại trên tay anh vẫn đang nhấp nháy đèn ghi âm. “Nó đang ghi âm! Giật lấy điện thoại của nó!”


Trần Chí Vỹ không hề hoảng hốt. Gã khẽ nhếch mép, vệt cười tự phụ kéo dài một phần mười giây xuất hiện trên gương mặt lịch lãm: “Lê Thị Liễu, bật đèn sáng rực lên. Đừng để cậu ấy chạy thoát trong bóng tối.”


*Click.*


Liễu nhanh chóng tiếp cận bảng điều khiển Smart Home sát vách tường hành lang, nhấn nút kích hoạt hệ thống chiếu sáng khẩn cấp. Toàn bộ hành lang tầng ba và thư phòng bị flood bởi thứ ánh sáng huỳnh quang trắng rực, chói mắt. Sự thay đổi độ sáng đột ngột khiến võng mạc của Khoa bị kích thích mạnh, mắt anh nhói đau, thăng bằng cơ thể bị lung lay tạm thời.


“Bảo vệ! Hùng đâu! Lao lên đây!” Vũ gào lên vào bộ đàm dắt bên hông.


Khoa cố gắng lùi lại phía lan can cầu thang, hai tay ôm chặt chiếc điện thoại trước ngực. Màn hình hiển thị: *Đang đồng bộ đám mây... 85%... 90%...* Tốc độ mạng 4G trong đêm bão bị chậm lại do nghẽn băng thông khu vực ngoại ô. Anh chỉ cần mười giây nữa.


“Vũ! Mày và gã thầy cúng giả tạo này đã giết cha tao mười năm trước!” Khoa khàn giọng hét lên, cố tình kéo dài thời gian để file ghi âm hoàn thành việc tải lên. “Sáng mai, trước toàn thể hội đồng quản trị, tao sẽ vạch trần bộ mặt thật của tụi mày!”


“Mày nghĩ mày còn cơ hội đó sao?” Vũ điên cuồng lao tới.


Khoa dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng để chống trả. Anh vung chiếc bật lửa Zippo bằng bạc đập mạnh vào mặt Vũ, khiến gã đau đớn lùi lại một bước, máu mũi tuôn ra. Nhưng y tá Liễu đã áp sát từ phía sau. Với thể hình khỏe mạnh và sự lạnh lùng của một kẻ cai tù chuyên nghiệp, Liễu dùng hai tay khóa chặt bả vai của Khoa, gạt chân khiến anh ngã quỵ xuống nền gỗ cứng.


Cơn đau từ cú ngã dội lên khiến đầu óc Khoa choáng váng. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay anh, rơi văng ra sát mép cửa thư phòng.


*Đồng bộ đám mây... 98%... 99%...*


Vũ ôm chiếc mũi chảy máu, điên cuồng lao đến nhặt chiếc điện thoại lên. Nhìn thấy ứng dụng ghi âm đang chạy và dòng chữ 'Đang tải lên thư mục Hương_Khoa_Family', mặt Vũ cắt không còn một giọt máu.


“Chết tiệt! Nó gửi cho con Hương!” Vũ hét lên.


Ngay khoảnh khắc ngón tay Vũ chuẩn bị nhấn nút hủy bỏ tải lên, màn hình điện thoại đột ngột nhấp nháy một thông báo màu xanh dịu nhẹ: *Đồng bộ hoàn tất.*


File ghi âm dài mười lăm phút chứa toàn bộ chứng cứ phạm pháp của Vũ và Vỹ đã nằm an toàn trong kho lưu trữ đám mây của Phạm Thu Hương.


Nhưng Vũ không hề nhận ra điều đó. Trong cơn giận dữ tột độ, gã giơ cao chiếc điện thoại, dùng hết sức bình sinh đập mạnh nó xuống nền gỗ sồi cứng.


*Rắc!*


Chiếc điện thoại vỡ nát làm đôi, màn hình cảm ứng nứt thành trăm mảnh vụn, pin lithium bên trong xì ra một làn khói xám khét lẹt. Vũ chưa hả giận, gã dùng gót giày da giẫm đạp liên tục lên đống đổ nát công nghệ cho đến khi chiếc điện thoại chỉ còn là một mớ linh kiện vụn vỡ, hoàn toàn không thể phục hồi vật lý.


“Mày nghĩ mày cứu được con đĩ vợ mày sao? Muộn rồi!” Vũ sneer, gương mặt đầy máu trông cực kỳ khả ố dưới ánh đèn huỳnh quang trắng rực. Gã quay sang Liễu, thở hổn hển: “Liễu! Lấy ống tiêm Haloperidol ra! Tiêm cho nó liều gấp ba! Tao muốn nó câm miệng vĩnh viễn trước khi trời sáng!”


Trần Chí Vỹ thong thả bước tới bên đống đổ nát của chiếc điện thoại, gã cúi xuống nhặt chiếc thẻ nhớ MicroSD đã bị giẫm bẹp dúm lên, khẽ mỉm cười đầy tự phụ. Gã hoàn toàn tin rằng mọi chứng cứ vật lý đã bị tiêu hủy tận gốc. Gã đưa mắt nhìn Khoa đang bị Liễu khống chế chặt trên sàn nhà, ánh mắt gã lạnh lùng như nhìn một con vật thí nghiệm đã hết giá trị sử dụng.


“Cậu Khoa, kịch bản của tôi chưa bao giờ thất bại,” Vỹ khẽ thì thầm bên tai anh, giọng nói lịch lãm giờ đây đầy rẫy sự đe dọa tối tăm. “Sáng mai, cậu sẽ biến thành một thằng điên thực sự trước mặt tất cả các cổ đông của Nguyễn Gia.”


Lê Thị Liễu lóng ngóng rút từ trong hộp y tế ra một ống tiêm chứa thứ dung dịch màu hồng nhạt. Mũi kim kim loại sáng loáng dưới ánh đèn huỳnh quang, từ từ tiến sát về phía cánh tay run rẩy của Khoa.


Khoa bị ghim chặt xuống sàn, lồng ngực đè nén dữ dội dưới sức nặng của Liễu và sự suy nhược của độc chất bắt đầu tái phát. Nhưng trong đôi mắt anh, không còn sự hoảng sợ hay u uất bấy lâu nay. Anh nhìn thẳng vào gương mặt tự phụ của Trần Chí Vỹ, khẽ nhếch môi cười lạnh lẽo—anh biết, Hương đã nhận được file ghi âm. Vũ khí tối thượng của khoa học thực chứng đã nằm trong tay vợ anh, và cuộc họp hội đồng quản trị vào sáng mai sẽ không còn là một buổi hành quyết đơn phương của phe tiếm quyền nữa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!