Nhạc nềnCreep

Độc Chất Và Giải Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh tại biệt thự Vườn An Yên không mang theo ánh sáng ấm áp, mà chỉ có một màu xám xịt của sương mù ngoại ô phủ lên những tán lá thông ẩm ướt. Cơn bão đêm qua đã đi qua, nhưng bầu không khí bên trong ngôi nhà vẫn đặc quánh một sự im lặng đến rợn người. Tiếng gió rít nhè nhẹ qua khe cửa sổ gỗ sồi nghe như tiếng thở dài của một bóng ma rình rập.


Trong căn bếp rộng lớn và lạnh lẽo ở tầng một, bà Nguyễn Thị Lành đang đứng thẫn thờ trước chiếc nồi đất hầm canh gà. Đôi bàn tay thô ráp, chai sần của người đàn bà cả đời làm thuê đang run rẩy nhẹ. Bà Lành nhìn chằm chằm vào làn khói trắng bốc lên nghi ngút từ nồi canh, nhưng tâm trí bà lại đang bị giằng xé bởi một cuộc chiến nội tâm dữ dội.


Bà Lành nợ dòng họ Nguyễn này rất nhiều, đặc biệt là Nguyễn Đăng Khoa—người mà bà đã tự tay chăm sóc từ thuở nhỏ sau khi mẹ ruột anh qua đời. Nhưng bà cũng là kẻ mang tội. Con trai duy nhất của bà bị bệnh tim bẩm sinh, cần một số tiền khổng lồ để phẫu thuật. Khi bà tuyệt vọng nhất, bà Trịnh Tuyết Mai và Trần Chí Vỹ đã đưa tiền cho bà, với điều kiện bà phải trở thành tai mắt của họ, âm thầm báo cáo mọi hành động tráo tranh, đo đạc của Phạm Thu Hương. Bà đã nhắm mắt làm ngơ, tiếp tay cho họ dồn ép người con dâu tội nghiệp vào phòng áp mái.


Thế nhưng, Hương không hề oán hận bà. Khi phát hiện ra sự thật, người con gái nhạy cảm ấy không dùng vũ lực hay đe dọa, mà đã âm thầm dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi từ việc bán những bức tranh cũ của mình để thanh toán toàn bộ chi phí phẫu thuật cho con trai bà Lành. Sự thấu cảm và lòng nhân ái thực sự của Hương đã bẻ gãy hoàn toàn sự khống chế bằng tiền bạc của bà Mai.


"Vú Lành, cứu anh Khoa... Đây là cơ hội duy nhất," lời thì thầm khẩn thiết của Hương trong cuộc gặp lén lút đêm qua tại góc vườn vẫn văng vẳng bên tai bà. Hương đã trao cho bà một lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng không màu, không mùi—thuốc đối kháng Benzodiazepine đặc hiệu do chính bác sĩ Trịnh Minh Đức bào chế ngầm.


Bà Lành khẽ rùng mình, luồn bàn tay vào trong ống tay áo vải nâu sờn cũ, ngón tay bà chạm vào bề mặt thủy tinh lạnh ngắt của lọ thuốc giải độc. Bà biết, nếu bị phát hiện, con trai bà sẽ mất đi nguồn tài trợ thuốc men sau này, và bản thân bà sẽ bị tống ra đường. Nhưng nếu bà tiếp tục im lặng, Đăng Khoa—đứa trẻ bà yêu thương như con ruột—sẽ chết dần chết mòn trong cái bẫy không gian đầy độc chất này.


“Bà Lành! Canh gà cho cậu Khoa đã xong chưa?”


Giọng nói sắc lạnh, đều đều như máy móc của y tá Lê Thị Liễu đột ngột vang lên từ phía cửa bếp, cắt đứt dòng suy nghĩ của bà Lành.


Bà Lành giật nảy mình, vội vàng rút tay ra khỏi ống áo, cố gắng giữ cho gương mặt phúc hậu của mình không lộ ra vẻ hoảng hốt. Bà quay lại, cúi đầu khép nép: “Dạ, sắp xong rồi cô Liễu. Tôi đang múc ra bát.”


Lê Thị Liễu bước vào bếp. Cô ta mặc bộ đồng phục y tá màu xanh nhạt phẳng phiu, mái tóc búi chặt sau gáy không một sợi tóc thừa. Đôi mắt một mí lạnh lùng của Liễu quét qua nồi canh, rồi dừng lại trên khay thuốc đặt bên cạnh bàn ăn. Trên khay là một chiếc ly thủy tinh nhỏ chứa thứ dung dịch màu hồng nhạt—thuốc an thần liều cao Haloperidol do bác sĩ Sâm kê đơn, thực chất là chất độc thần kinh dồn Khoa vào trạng thái trầm cảm u uất sâu hơn.


“Cậu Khoa dạo này tinh thần rất kém, bà nhớ phải giám sát cậu ấy uống hết bát canh này,” Liễu vừa nói vừa cầm lọ thuốc an thần lên, nhỏ thêm ba giọt chất lỏng không nhãn mác vào chiếc ly thủy tinh. “Thầy Vỹ dặn, hôm nay là ngày điều trị cốt lõi, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào.”


Bà Lành siết chặt tà áo, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc camera ẩn ngụy trang đầu báo khói trên trần bếp. Bà biết rõ đó chính là công cụ của Giao thức Giám sát Camera 24/7 mà Trần Chí Vỹ thiết lập để theo dõi mọi ngóc ngách trong ngôi nhà này. Bất kỳ một cử động bất thường nào của bà cũng sẽ bị truyền trực tiếp về điện thoại của gã.


“Dạ, tôi biết rồi cô Liễu. Để tôi mang lên cho cậu,” bà Lành run run múc canh ra một chiếc bát sứ lớn.


“Để tôi kiểm tra,” Liễu bước tới, cầm chiếc muỗng khuấy nhẹ vào bát canh gà, mùi thơm của thảo mộc và thịt gà quyện vào nhau, che lấp đi mọi mùi vị khác. Liễu nheo mắt nhìn bà Lành: “Bà Lành, sao hôm nay tay bà run thế?”


Trống ngực bà Lành đập liên hồi, mồ hôi hột rỉ ra trên trán. Bà vội vàng đưa tay lên lau mồ hôi, giả vờ cười khổ: “Dạ... già rồi cô ạ, khớp xương dạo này trái gió trở trời cứ đau nhức suốt. Đêm qua mưa bão lớn quá tôi cũng không ngủ được.”


Liễu lạnh lùng nhìn bà một lượt từ đầu đến chân, rồi khẽ nhếch mép: “Uống thuốc bổ vào. Đừng để ảnh hưởng đến việc chăm sóc cậu Khoa.” Nói rồi, Liễu quay lưng bước ra phía bàn ăn để sắp xếp khay thuốc hướng thần.


Khoảnh khắc Liễu quay lưng đi chính là cơ hội duy nhất. Bà Lành biết mình chỉ có chưa đầy năm giây.


Bà nhanh chóng di chuyển đến góc bếp khuất tầm quét của camera trần nhà—một góc chết nhỏ sát tủ lạnh mà Hương đã tính toán kỹ lưỡng dựa trên bản thiết kế gốc của biệt thự. Bà Lành dùng vai trái che khuất góc nhìn từ phía cửa bếp, tay phải luồn nhanh vào ống tay áo, rút lọ thuốc đối kháng Benzodiazepine đặc hiệu ra.


Ngón tay bà run rẩy mở nắp lọ. Những giọt chất lỏng không màu, không mùi từ từ rơi vào bát canh gà nóng hổi. Nhiệt độ của canh gà bốc hơi nghi ngút, nhanh chóng hòa tan hoàn toàn thứ thuốc giải độc thần kinh mà không để lại bất kỳ dấu vết hay mùi vị đặc trưng nào.


“Bà Lành! Làm gì mà lâu thế?” Tiếng gọi của Liễu từ phòng khách dội vào.


Bà Lành giật mình, vội vàng nhét lọ thuốc rỗng vào túi áo trong, tay trái bưng khay canh bước ra ngoài. Nhịp tim bà tăng nhanh đến mức lồng ngực đau nhói, đầu óc quay cuồng vì căng thẳng tột độ. Bà suýt chút nữa đã vấp phải cạnh bàn ăn, nhưng may mắn giữ được thăng bằng.


Bà bưng khay canh đi theo Liễu lên phòng ngủ của Khoa ở tầng hai.


Căn phòng ngủ đối diện ban công lúc này tối tăm và u ám. Mọi rèm cửa dày phản quang đều bị kéo kín, chặn đứng toàn bộ ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài. Dưới ánh đèn LED vàng mờ ảo 2700K, mảng tường xám trung tính dường như đang rực lên những họa tiết ẩn màu đỏ máu của hiện tượng metamerism, tạo ra một cảm giác đè nén lồng ngực cực kỳ khó chịu.


Nguyễn Đăng Khoa đang ngồi bất động trên giường. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ dán chặt vào bức tranh 'Sơn thủy mê cung' treo đối diện. Anh giống như một cái xác không hồn, hệ thần kinh đã bị tàn phá nặng nề bởi những liều thuốc an thần của Sâm và dải sóng hạ âm phát ra từ kẽ tường.


“Cậu Khoa, ăn chút canh gà cho nóng,” bà Lành tiến lại gần, giọng bà nghẹn ngào khi nhìn thấy vẻ tàn tạ của người con trai bà hằng yêu quý.


Liễu đứng ngay sát mép giường, khoanh tay giám sát chặt chẽ: “Uống thuốc trước, rồi ăn canh sau.” Cô ta đưa chiếc ly chứa dung dịch màu hồng nhạt cho Khoa.


Khoa đưa bàn tay run rẩy nhận lấy chiếc ly, uống một ngụm cạn sạch mà không hề có phản kháng. Thuốc độc thần kinh đã ngấm sâu, bẻ gãy hoàn toàn ý chí phản kháng tự nhiên của anh.


“Tốt lắm. Bây giờ bà cho cậu ấy ăn canh đi,” Liễu lạnh lùng ra lệnh.


Bà Lành khom người, múc từng muỗng canh gà đã được pha thuốc giải độc đưa lên miệng Khoa. Khoa lờ đờ há miệng nuốt từng ngụm canh nóng. Bà Lành vừa đút vừa cầu nguyện trong lòng, nước mắt bà chực trào ra nhưng phải cố kìm nén dưới ánh nhìn dò xét của Liễu.


Khi bát canh vơi đi một nửa, phương pháp giải độc hóa chất lâm sàng bắt đầu diễn ra một cách thầm lặng bên trong cơ thể Khoa. Chất đối kháng Benzodiazepine đặc hiệu đi vào hệ tuần hoàn, bắt đầu cạnh tranh và đẩy các phân tử thuốc an thần Haloperidol ra khỏi các thụ thể thần kinh trong đại não của anh.


Khoa khẽ rùng mình một cái. Đồng tử lờ đờ của anh đột ngột co rút lại.


Một luồng điện nhận thức cực mạnh dường như vừa chạy dọc qua tủy sống của anh, bẻ gãy lớp sương mù hoang tưởng đang bao phủ tâm trí suốt mười ngày qua. Khoa chớp mắt liên tục, ánh nhìn đờ đẫn bấy lâu nay đột ngột biến mất, thay vào đó là một tia sáng tỉnh táo, sắc bén và tràn đầy sự nhận biết ngắn ngủi hiện lên trong đôi mắt anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!