Phổ Quang Học Thừa Nhận
Cơn gió lạnh buốt từ rừng thông Sóc Sơn dường như vẫn còn len lỏi trong từng thớ thịt của Phạm Thu Hương khi cô nằm trên chiếc giường xếp đặt tạm ở góc phòng khám tư nhân của Bác sĩ Trịnh Minh Đức tại quận Hà Đông. Rạng sáng ngày thứ bảy, không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy đều đều và tiếng thở dốc nặng nề của kiến trúc sư Lê Khắc Huy ở phòng bên cạnh. Huy đã được Đức cho thở oxy sau khi hít phải một lượng khói độc lớn từ vụ cháy nhà hoang.
“Cô Hương, đừng cử động tay phải. Vết bỏng này cần được giữ khô,” giọng nói trầm ấm của bác sĩ Đức vang lên khi ông cẩn thận dùng nhíp gắp lớp băng gạc cũ ra khỏi lòng bàn tay phải của cô.
Hương cắn chặt môi, cơn đau rát buốt dội thẳng lên vỏ não. Lòng bàn tay phải của cô, nơi trực tiếp chạm vào tay nắm cửa sắt nóng đỏ của căn nhà hoang vài giờ trước, giờ đây đã phồng rộp lên thành một mảng da đỏ rực, mọng nước. Không chỉ có vậy, vết thương cũ ở bả vai trái—vết rách sâu do cô cố lách qua đường ống thông gió hẹp của biệt thự Vườn An Yên—đã bị rách miệng trở lại trong lúc cô kéo lê thân hình nặng nề của Huy thoát khỏi đám cháy. Vết máu tươi thấm đỏ một mảng lớn chiếc áo ngủ màu xám tro, hòa cùng nước mưa sũng buốt tạo thành một cảnh tượng xót xa. Cổ tay phải bị bong gân từ vụ đụng độ thám tử Đạt cũng sưng tấy, nóng ran như có kim châm.
“Tôi không sao, bác sĩ,” Hương khàn giọng nói, đôi mắt Tetrachromacy bẩm sinh của cô dù mệt mỏi nhưng vẫn lấp lánh một tia sáng lạnh lùng, kiên định. “Bản thiết kế gốc của biệt thự vẫn an toàn chứ?”
“An toàn. Tôi đã bọc nó trong tủ sấy khô để xử lý lượng nước mưa thấm vào lớp nilon ngoài,” Đức vừa bôi lớp thuốc mỡ đặc trị bỏng lên tay cô vừa thở dài. “Nhưng cô phải lo cho bản thân trước đi. Nếu bàn tay này bị nhiễm trùng hủy hoại dây thần kinh cảm giác, cô sẽ không bao giờ vẽ được nữa. Căn tính nghệ sĩ của cô, tri thức gốm sứ của bố cô truyền lại... cô định vứt bỏ hết sao?”
Hương im lặng. Cô nhìn vệt máu khô dính trên chiếc vòng gỗ dâu tằm đeo ở cổ tay trái. Chiếc vòng rỗng ruột này vẫn đang lưu trữ file ghi âm sóng hạ âm 19Hz đầu tiên—bằng chứng duy nhất chứng minh tiếng rít tường mộng du của Khoa là nhân tạo. Cô biết mình đang chơi một canh bạc sinh tử với Trần Chí Vỹ. Gã đã cho người đốt nhà hoang để diệt khẩu Huy, nghĩa là gã đã ngửi thấy mùi nguy hiểm và sẵn sàng dùng đến bạo lực vật lý cực đoan.
Đột ngột, chiếc điện thoại của bác sĩ Đức đặt trên bàn làm việc rung lên bần bật. Đó là tín hiệu báo động từ các diễn đàn kín của giới siêu giàu Hà Nội.
Đức cầm máy lên, lướt nhanh qua các dòng trạng thái. Gương mặt lịch lãm của ông lập tức biến sắc, đôi lông mày nhíu chặt lại sau cặp kính gọng tròn.
“Có chuyện gì vậy, bác sĩ?” Hương hỏi, linh tính của một người vợ đang cận kề nguy hiểm kích hoạt bản năng phòng thủ.
“Bọn chúng ra tay trước rồi,” Đức quay màn hình điện thoại về phía Hương. “Là Hoàng Thị Kim. Chị dâu họ của Khoa đang liên tục đăng tải các bài viết vu khống cô trên các hội nhóm kín của Câu lạc bộ Doanh nhân Phong thủy Tràng An.”
Hương nheo mắt nhìn vào màn hình. Dưới nhãn quan nhạy cảm sắc độ của cô, những dòng chữ đen hiện lên như những lưỡi dao tẩm độc. Kim đã đăng một video cắt ghép từ camera hành lang biệt thự Vườn An Yên, kèm theo dòng trạng thái đầy ác ý: *“Chấn động hào môn: Người vợ trẻ cựu sinh viên Mỹ thuật hóa điên loạn do hoang tưởng sau sinh, lén lút dùng bùa ngải và các chất kích thích thần kinh để khống chế, bạo hành người chồng trầm cảm hòng cướp đoạt quyền điều hành tập đoàn Nguyễn Gia. Hiện gia đình đã phải khóa chặt phòng thờ để tránh cô ta phá hoại tổ tiên.”*
Bên dưới bài viết, hàng trăm bình luận của giới thượng lưu Hà Nội liên tục nhảy múa, đồng loạt lên án Hương là kẻ ác độc, hám của và yêu cầu cơ quan công an vào cuộc khởi tố cô. Danh tiếng xã hội của Hương, vốn đã mỏng manh do xuất thân con dâu nhà nghèo, nay hoàn toàn bị hủy hoại vĩnh viễn trong mắt công chúng.
“Để tôi dùng uy tín y khoa của mình viết bài phản biện lâm sàng trên trang cá nhân,” Đức phẫn nộ đứng dậy, các ngón tay ông gõ dồn dập lên bàn phím máy tính. “Tôi sẽ công bố phác đồ điều trị trầm cảm sai lệch của bác sĩ Sâm và chứng minh chứng mộng du của Khoa là do kích thích vật lý bên ngoài.”
“Không được, bác sĩ Đức!” Hương khàn giọng chặn lại, cô dùng bàn tay trái lành lặn giữ chặt cánh tay ông. “Vỹ là một kẻ ái kỷ tối tăm sở hữu mạng lưới tin tặc cực mạnh. Nếu ông ra mặt lúc này, gã sẽ lập tức bẻ gãy uy tín của ông trước khi bài viết kịp tiếp cận dư luận.”
Lời Hương vừa dứt, màn hình máy tính của Đức đột ngột tối đen. Một dòng chữ đỏ hiện lên: *“Hệ thống bị lỗi kết nối máy chủ cục bộ.”* Trang cá nhân y khoa có hàng chục ngàn người theo dõi của Đức đã bị đánh sập hoàn toàn trong tích tắc.
Đức chết lặng nhìn màn hình lỗi. Ông nghiến răng, lập tức nhấc điện thoại gọi cho quản trị viên của Câu lạc bộ Tràng An để yêu cầu gỡ bỏ bài viết bôi nhọ của Kim. Thế nhưng, đầu dây bên kia chỉ vang lên giọng nói lạnh lùng, xa cách của gã thư ký câu lạc bộ: *“Bác sĩ Đức, chúng tôi hoạt động dựa trên thông tin của các thành viên VIP. Phó giám đốc Nguyễn Đăng Vũ vừa tài trợ mười tỷ cho quỹ hoạt động của câu lạc bộ năm nay. Chúng tôi không thể gỡ bài viết khi chưa có phán quyết chính thức của tòa án.”*
Tiếng tút dài vô vọng dội lại từ ống nghe.
“Ông thấy chưa?” Hương nhìn Đức, ánh mắt cô lạnh lùng đến đáng sợ. “Họ nắm giữ tiền bạc, truyền thông và cả những niềm tin mù quáng của giới siêu giàu. Chúng ta không thể chiến đấu với họ trên bãi bùn dư luận do họ tự dựng lên. Vũ khí duy nhất có thể bẻ gãy tà thuyết phong thủy của Vỹ là khoa học thực chứng đạt chuẩn pháp lý hình sự.”
Cô gượng dậy, nén cơn đau buốt từ vết bỏng ở tay phải và vết rách ở bả vai trái. “Chúng ta phải đến Viện Hóa học Công nghiệp ngay bây giờ. Tiến sĩ Lâm Minh Khang đang đợi chúng ta.”
***
Khoảng sáu giờ sáng, chiếc xe của bác sĩ Đức đỗ xịch trước cổng Viện Hóa học Công nghiệp Việt Nam. Cơn mưa bão đêm qua đã dứt, để lại bầu trời Hà Nội một màu xám xịt, ẩm ướt và lạnh lẽo.
Hương bước vào phòng thí nghiệm độc chất của Tiến sĩ Lâm Minh Khang với dáng đi hơi lệch về bên phải để tránh cọ xát vết thương bả vai. Trông cô vô cùng nhếch nhác trong bộ quần áo ngủ xám tro dính đầy vệt bùn đất Sóc Sơn và những vệt máu khô, bàn tay phải bọc kín bằng băng gạc y tế trắng xóa. Thế nhưng, thần thái của cô lại toát lên một sự tỉnh táo lạnh lùng đến mức khiến các nghiên cứu sinh trong phòng thí nghiệm phải dạt ra hai bên né tránh.
Tiến sĩ Lâm Minh Khang—người đàn ông trung niên mặc áo lab trắng dính đầy hóa chất, đeo kính bảo hộ dày cộp—đang đứng bất động trước hệ thống máy đo phổ quang học cầm tay Spectrophotometer và máy sắc ký khí ghép khối phổ (GC-MS).
“Cô Hương, cô đã đến,” Khang nói, giọng ông nhanh và đầy vẻ nghiêm túc của một nhà khoa học hàn lâm. Ông nhìn vết bỏng trên tay cô rồi lắc đầu. “Cuộc chiến của cô có vẻ khốc liệt hơn tôi tưởng. Nhưng tôi có tin mừng cho cô đây. Mẫu sơn tường cạo từ phòng ngủ của Khoa mà cô gửi cho tôi mười hai tiếng trước... kết quả phân tích phổ quang học đã hoàn thành.”
Hương nín thở, cô tiến sát lại gần chiếc máy Spectrophotometer. Trên màn hình kỹ thuật số hiển thị hai đường cong biểu diễn bước sóng phản xạ ánh sáng của mẫu sơn dưới hai nguồn sáng khác nhau: nguồn sáng chuẩn ban ngày D65 (nhiệt độ màu 6500K) và nguồn sáng đèn LED vàng ấm ban đêm F11 (nhiệt độ màu 2700K).
“Hãy nhìn vào sự sai lệch của hai đường cong này,” Khang dùng chiếc bút kỹ thuật chỉ vào điểm giao thoa giữa bước sóng 620 nanomet (ánh sáng đỏ) và 480 nanomet (ánh sáng xanh). “Dưới ánh sáng ban ngày D65, mẫu sơn này phản xạ một dải màu xám trung tính hoàn hảo, mắt người bình thường sẽ thấy mảng tường có màu xám xi măng lành tính. Thế nhưng, ngay khi chuyển sang nguồn sáng LED vàng ấm 2700K vào ban đêm, cấu trúc khoáng chất trong sơn lập tức thay đổi góc khúc xạ, phản xạ cực đại bước sóng màu đỏ chu sa ở mức 650 nanomet.”
“Hiện tượng metamerism dị hợp sắc,” Hương khẽ thì thầm, đôi mắt Tetrachromacy của cô co rút lại. “Vỹ đã dùng chính hiện tượng này để ngụy trang các họa tiết ám thị ẩn. Ban ngày bức tường hoàn toàn bình thường, nhưng ban đêm dưới ánh đèn ngủ vàng, các họa tiết màu đỏ máu sẽ hiện rõ và chuyển động kỳ quái theo hướng đi của bóng đèn.”
“Đúng vậy. Nhưng đó chưa phải là điều kinh hoàng nhất,” Khang nghiêm mặt, ông nhấn nút chuyển sang bảng phân tích thành phần hóa học của sắc ký khí GC-MS. “Mẫu sơn tường này không phải là sơn nước thông thường. Nó được pha chế tinh vi bằng cách trộn lẫn bột khoáng chất chì oxit (Pb3O4) và thạch tính thô (Arsenic trioxide - As2O3) với tỷ lệ vượt ngưỡng an toàn cho phép của Bộ Y tế gấp hai trăm bốn mươi lần.”
Bác sĩ Đức đứng bên cạnh rùng mình: “Chì và thạch tính... Đó là những chất độc thần kinh cực mạnh!”
“Chính xác,” Khang gật đầu, giọng ông lạnh tanh. “Công thức này hoạt động dựa trên nguyên lý bay hơi chậm dưới tác động nhiệt. Hệ thống đèn LED thông minh Smart Home trong phòng ngủ của Khoa bị lập trình để tăng nhiệt độ màu tỏa nhiệt cao vào lúc ba giờ sáng. Nhiệt độ bề mặt tường tăng lên khoảng bốn mươi độ C, kích hoạt quá trình giải phóng các hạt dung môi chứa chì và thạch tính dạng khí không màu, không mùi vào không khí khép kín của phòng ngủ. Khoa hít phải lượng khí độc này liên tục trong ba tháng qua. Độc chất chì tích tụ trong máu sẽ phá hủy dần myelin của sợi thần kinh, gây ra chứng suy giảm trí nhớ ngắn hạn, nhức đầu dữ dội, mất ngủ kinh niên và kích thích trạng thái mộng du nhân tạo.”
“Còn thạch tính bay hơi sẽ gây ra chứng hoang tưởng cấp tính, ảo giác thính giác và suy kiệt tế bào não bộ vĩnh viễn,” Đức tiếp lời, giọng ông run lên vì phẫn nộ y khoa. “Đây không phải là phong thủy cải vận. Đây là một kịch bản mưu sát bằng hóa chất không dấu vết cực kỳ tàn nhẫn của Trần Chí Vỹ!”
Hương nhìn chằm chằm vào bảng số liệu hóa học hiển thị trên màn hình máy tính. Từng con số, từng dải bước sóng phản xạ hiện lên như những chứng cứ đanh thép vạch trần bộ mặt thật của kẻ sát nhân núp bóng tâm linh. Nỗi dằn vặt của người vợ từng từ bỏ nghệ thuật để làm nội trợ bấy lâu nay bỗng chốc biến mất, nhường chỗ cho một ý chí tỉnh táo, lạnh lùng đến tột độ. Cô đã chứng minh được sự can thiệp vật lý và hóa học độc hại của Vỹ bằng khoa học thực chứng.
“Tiến sĩ Khang, ông có thể in bản báo cáo kiểm nghiệm chính thức và đóng dấu đỏ của Viện Hóa học ngay bây giờ không?” Hương hỏi, giọng cô đanh thép, không hề có một chút do dự.
“Quy trình đóng dấu đỏ cần có sự phê duyệt của Hội đồng khoa học Viện,” Khang thoáng chút ngập ngừng nhìn vết bỏng trên tay Hương. “Nếu tôi ký duyệt bản báo cáo này, Vũ và Vỹ sẽ dùng tầm ảnh hưởng kinh tế để gây áp lực lên Viện Hóa học. Tôi có thể bị đình chỉ công tác nghiên cứu.”
Hương tiến lại gần Khang, cô dùng bàn tay trái lành lặn đặt bản di chúc gốc thứ hai của ông Sơn—tài liệu cô vừa cứu thoát khỏi đám cháy Sóc Sơn—lên bàn thí nghiệm.
“Tiến sĩ Khang, mười năm trước, bố chồng tôi đã chết vì chính kịch bản mưu sát này của Vỹ. Ông ấy đã tự sát trong phòng kín biệt thự Vườn An Yên trong trạng thái hoảng loạn do nhiễm độc chì thần kinh. Nếu hôm nay chúng ta im lặng, chồng tôi sẽ là nạn nhân tiếp theo, và sau đó là hàng chục triệu phú khác trong danh sách tống tiền của gã,” Hương nhìn thẳng vào mắt Khang, ánh mắt cô chứa đựng một uy lực tinh thần mạnh mẽ của một người mẹ, một người vợ đang bảo vệ tổ ấm của mình. “Khoa học sinh ra là để bảo vệ sự thật và mạng sống con người, chứ không phải để thỏa hiệp với tội ác công nghệ hành vi.”
Khang nhìn bản di chúc ố vàng có chữ ký của ông Sơn, rồi nhìn vệt máu khô trên vai áo của Hương. Lòng tự trọng và lương tâm của một nhà khoa học chân chính trong ông trỗi dậy mạnh mẽ.
“Được rồi. Tôi sẽ ký bảo chứng và đóng dấu đỏ khẩn cấp dưới danh nghĩa Trưởng phòng Phân tích độc chất quốc gia,” Khang dứt khoát nói. Ông quay sang ra lệnh cho thư ký khởi động máy in bảo mật.
Trong lúc chờ đợi bản in, Hương lén dùng điện thoại dự phòng của bác sĩ Đức để gửi toàn bộ file kết quả phân tích sơ bộ và file ghi âm sóng hạ âm 19Hz cho nhà báo điều tra Phan Anh Tuấn. Cô soạn một tin nhắn ngắn gọn: *“Anh Tuấn, chứng cứ hóa học hình sự đầu tiên đã hoàn thành. Hãy chuẩn bị bệ phóng truyền thông đối kháng để công bố rộng rãi ngay khi tôi ra hiệu.”*
Tiếng máy in bảo mật chạy khùng khục trong không gian yên ắng của phòng thí nghiệm. Từng trang giấy trắng dần hiện lên những số liệu phân tích quang phổ phức tạp và kết luận độc chất học đanh thép.
Tiến sĩ Lâm Minh Khang cầm tập hồ sơ phẳng phiu, đóng mạnh chiếc dấu đỏ hình tròn của Viện Hóa học Công nghiệp lên trang cuối cùng. Tiếng đóng dấu vang lên dứt khoát như một tiếng súng nổ mở màn cho cuộc phản công pháp lý chính thức của Hương.
“Bản báo cáo xét nghiệm của cô đây, Hương,” Khang trao tập hồ sơ dập ghim chắc chắn cho cô.
Hương dùng bàn tay trái nhận lấy tập hồ sơ. Lòng bàn tay phải bị bỏng rộp của cô khẽ run lên vì đau đớn, nhưng cô ôm chặt tập tài liệu vào lồng ngực như ôm giữ sinh mạng của chồng mình. Bản báo cáo đóng dấu đỏ của Viện Hóa học chính là vũ khí khoa học hình sự đầu tiên, là tấm lá chắn thép giúp cô bẻ gãy hoàn toàn tà thuyết phong thủy của Trần Chí Vỹ trước Hội đồng quản trị tập đoàn Nguyễn Gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!