Mật Thất Sóc Sơn Bốc Cháy
Ánh mắt đờ đẫn của gã kiến trúc sư đột ngột co rút lại trước vệt ranh giới bẫy gương mười năm trước, nhưng từ phía vách gỗ ngoài căn nhà hoang, tiếng lửa bén xăng nổ lách tách bắt đầu âm thầm bùng phát.
“Góc chết quang học bốn mươi lăm độ...” Giọng của Lê Khắc Huy run lên bần bật, những ngón tay gầy guộc, cáu bẩn của gã miết chặt lên mép bản vẽ kỹ thuật gốc của biệt thự Vườn An Yên. Bản vẽ vốn đã ố vàng, nay dưới ánh đèn pin điện thoại lập lòe càng hiện rõ những nét vẽ tay thanh mảnh nhưng chứa đựng một kịch bản sát nhân hoàn hảo. “Mười năm trước, tôi đã tự tay vẽ ra sơ đồ bẻ gãy khúc xạ này tại Paris... Tôi tưởng nó đã bị Trần Chí Vỹ tiêu hủy cùng danh dự của tôi. Hóa ra gã giữ lại, gã mang về Việt Nam để giết chết ông Nguyễn Đăng Sơn, và giờ là con trai ông ta!”
Hương đứng khom lưng bên cạnh gã, lồng ngực cô phập phồng dữ dội. Cơn đau buốt từ bả vai trái—nơi vết thương rách da rỉ máu sâu do cô bò qua đường ống thông gió hẹp của biệt thự trước đó—đang nhói lên từng đợt, thấm đỏ cả lớp băng gạc mỏng dưới lớp áo ngủ màu xám tro. Cổ tay phải của cô bị bong gân sưng tấy nặng nề, nóng ran như có lửa đốt sau cú va đập lúc trốn chạy thám tử Đạt. Nhưng tất cả những đau đớn thể xác đó không thể che mờ sự tỉnh táo lạnh lùng trong đôi mắt cô.
“Anh Huy, anh nhìn thấy rồi đúng không?” Hương nói, giọng cô khàn đặc nhưng đanh thép. “Trần Chí Vỹ không phải là bậc thầy phong thủy cải vận. Gã là một kẻ ái kỷ tối tăm, dùng chính tri thức kiến trúc của anh làm vũ khí. Bố tôi—nghệ nhân gốm Phạm Văn Thành—vừa bị chúng đốt xưởng ở Bát Tràng, mu bàn tay phải của ông bị bỏng nhiệt phồng rộp nặng nề khi cố cứu tài liệu men màu cho tôi. Em gái tôi, Hoài, đang phải trốn chạy với vết thương rách da chân rỉ máu. Chúng ta không còn đường lui nữa. Anh phải giúp tôi bóc trần gã!”
Huy ngước khuôn mặt hốc hác, đỏ ngầu vì men rượu nhìn Hương. Sự kiêu hãnh chuyên môn bị chà đạp và nỗi dằn vặt tội lỗi mười năm qua đang giằng xé dữ dội trong lòng gã. Gã định há miệng nói điều gì đó, nhưng đột ngột, Hương giơ bàn tay trái lên, ra hiệu cho gã im lặng.
Ngưỡng Thính giác Định vị Không gian của Hương—năng lực được rèn luyện khắt khe trong những ngày bị giam lỏng ở phòng áp mái tối tăm—lập tức kích hoạt.
Ngoài trời, tiếng bão giông đã ngớt, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua những rặng thông già Sóc Sơn. Thế nhưng, trong khoảng lặng tịch mịch của rừng đêm, tai Hương bắt trọn một chuỗi âm thanh bất thường. Đó không phải là tiếng mưa rơi trên mái ngói xô lệch, mà là tiếng chất lỏng chảy róc rách, tràn qua các khe nứt của vách gỗ thông bên ngoài. Ngay sau đó là mùi dung môi hữu cơ nồng nặc xộc vào mũi.
Mùi xăng.
“Có kẻ đang đổ xăng quanh nhà hoang,” Hương thì thầm, đồng tử cô co rút lại.
Chưa kịp để Huy phản ứng, một tiếng *phựt* khô khốc vang lên, theo sau là tiếng lửa bùng phát dữ dội. Qua những khe hở của vách gỗ mục nát, ánh lửa cam rực đột ngột liếm qua, soi sáng gương mặt kinh hoàng của gã kiến trúc sư lập dị. Khói đen bắt đầu cuồn cuộn luồn qua các kẽ hở, mang theo mùi khét lẹt của gỗ thông khô bị tẩm xăng.
“Sơn... Hoàng Văn Sơn!” Huy loạng choạng đứng dậy, gầm lên trong cơn hoảng loạn. Men rượu vẫn còn làm tê liệt các cơ khớp khiến gã suýt ngã nhào xuống đất. “Là gã vệ sĩ của Vỹ! Gã muốn diệt khẩu tôi!”
Bên ngoài vách gỗ, tiếng bước chân lầm lì của hai người đàn ông xa dần dốc đất đỏ. Hương nhận ra nhịp chân của vệ sĩ Hoàng Văn Sơn và thám tử Ngô Quốc Đạt. Chúng đã phối hợp bám đuôi cô đến tận đây để thực hiện vụ mưu sát diệt khẩu hoàn hảo dưới danh nghĩa một vụ cháy nhà hoang ngẫu nhiên giữa đêm bão.
“Anh Huy, nằm xuống! Bò sát mặt đất!” Hương hét lên, cô dùng bàn tay trái lành lặn giật phăng chiếc khăn trải bàn bám đầy bụi, vớ lấy ấm trà nguội lạnh trên kệ đổ sũng nước lên khăn. Cô xé đôi chiếc khăn sũng nước, đưa một nửa cho Huy bịt mũi, nửa còn lại cô áp chặt vào mũi mình.
Khói độc chứa khí carbon monoxide cuồn cuộn dâng lên từ sàn nhà, nhanh chóng lấp đầy khoảng không gian phía trên. Hương biết rõ nguyên lý vật lý của hỏa hoạn: khói nóng và khí độc luôn bay lên cao, việc bò sát mặt đất là cơ hội duy nhất để giữ cho lá phổi không bị thiêu rụi.
Hương lao về phía cửa chính của căn nhà hoang, định đẩy cửa thoát ra ngoài. Nhưng ngay khi những ngón tay của cô vừa chạm vào tay nắm cửa bằng sắt, một cơn đau rát bỏng dội thẳng vào hệ thần kinh. Tay nắm cửa đã bị nung nóng đỏ do ngọn lửa bên ngoài bao vây, đồng thời vách cửa gỗ đã bị chèn chặt bằng một thanh gỗ lớn từ phía ngoài.
“Cửa chính bị khóa chết rồi!” Hương hét lên qua lớp khăn ướt, lòng bàn tay phải của cô bị bỏng nhẹ, đỏ ửng lên và đau rát dữ dội. Cổ tay phải bong gân càng thêm tê dại.
Lê Khắc Huy lúc này đã bị ngộ độc khói nhẹ, chân tay tê liệt do tác dụng của rượu và khí độc. Gã nằm bệt dưới sàn, ho rũ rượi, đôi mắt đỏ ngầu ngước nhìn ngọn lửa đang liếm dần lên trần nhà gỗ balsa khô khốc. “Vô ích thôi... Căn nhà này toàn gỗ thông khô... Chúng ta sẽ chết ở đây... Giống như ông Sơn mười năm trước...”
“Im miệng và bò theo tôi!” Hương mím chặt môi, đôi mắt Tetrachromacy của cô quét nhanh qua làn khói đen đục ngầu. Dưới nhãn quan nhạy cảm ánh sáng cực hạn, cô nhận diện được cấu trúc của căn phòng thông qua những hạt bụi sáng đang dao động hỗn loạn trong khói.
Cô nhắm mắt lại, hoàn toàn tin tưởng vào thính giác định vị của mình. Giữa tiếng lửa cháy gầm rú và tiếng gỗ thông nổ lách tách, cô nghe thấy tiếng gió rít nhẹ từ phía sau tủ sách cũ. Có một luồng khí lạnh lùa vào—đó là dấu hiệu của một ô cửa sổ nhỏ mở hé ở vách sau, nơi ngọn lửa chưa kịp lan tới do hướng gió lùa ngược.
“Hướng này!” Hương dùng toàn lực của bả vai lành lặn, khòm lưng kéo lê thân hình gầy gộc của Huy bò sát sàn nhà. Mỗi bước di chuyển, vết thương trên vai trái của cô lại rách miệng, máu tươi rỉ ra thấm đẫm mảng áo ngủ xám tro, nhưng cô không cho phép mình dừng lại.
Họ tiếp cận được vách sau. Ô cửa sổ nhỏ bằng gỗ đã bị kẹt cứng bởi lớp sơn cũ mục nát. Hương dùng chiếc chân bàn gỗ gãy bên cạnh, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cánh tay trái, đập mạnh liên tiếp vào khung kính.
*Xoảng!*
Kính vỡ vụn. Luồng không khí lạnh buốt của rừng đêm Sóc Sơn ùa vào, đẩy lùi làn khói độc trong tích tắc. Hương đẩy Huy trèo qua ô cửa sổ trước. Gã kiến trúc sư ngã nhào ra bãi cỏ ướt sũng bên ngoài, ho sặc sụa nhưng đã thoát khỏi vùng tử địa.
Ngay lúc đó, một tiếng rắc lớn vang lên từ phía trên đầu Hương. Thanh xà gồ chính của trần nhà hoang, vốn đã bị lửa thiêu rụi kết cấu chịu lực, đang từ từ gãy đôi và đổ sụp xuống.
Hương kinh hoàng nhận ra bọc tài liệu gốc—bản thiết kế biệt thự Vườn An Yên—vẫn đang nằm trên chiếc bàn gỗ giữa phòng, chỉ cách ngọn lửa vài gang tay. Đó là vũ khí duy nhất, là bằng chứng vật lý không thể thay thế để cô cứu chồng và minh oan cho bản thân.
Không một chút do dự, Hương nín thở, lao ngược trở lại làn khói đen đặc. Cô dùng bàn tay phải đang bị bỏng và bong gân ôm chặt lấy bọc tài liệu bọc nilon chống nước, rồi dùng hết sức bình sinh lao thẳng ra phía cửa sổ sau.
*Ầm!*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!