Nhạc nềnCreep

Người Vẽ Bản Đồ Bẫy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rè rè chói tai từ chiếc điện thoại mất tín hiệu dội thẳng vào tiềm thức, buộc Phạm Thu Hương phải ôm chặt cánh tay phải đang sưng tấy vì bong gân, lao thẳng ra ngoài màn mưa bão. Cô phải về Bát Tràng cứu bố, cứu em gái trước khi ngọn lửa tàn nhẫn của Trần Chí Vỹ và Nguyễn Đăng Vũ thiêu rụi tất cả những gì cô yêu quý.


Nhưng ngay khi Hương vừa chạm tay vào tay nắm cửa căn hộ Nghĩa Tân, điện thoại trong túi áo cô đột ngột rung lên dồn dập. Là số của bác sĩ Trịnh Minh Đức. Hương run rẩy áp điện thoại lên tai bằng bàn tay trái lành lặn, giọng cô lạc đi giữa tiếng sấm sét gầm rú ngoài cửa sổ:


“Alo! Bác sĩ Đức... Bố tôi... em gái tôi...”


“Cô Hương, hãy bình tĩnh nghe tôi nói,” giọng bác sĩ Đức vang lên qua tiếng rè nhiễu của bão lớn, mang theo sự điềm tĩnh lâm sàng nhưng không giấu nổi vẻ vội vã. “Tôi đã đến Bát Tràng ngay sau khi nhận được định vị nghi binh của cô. Xưởng gốm của ông Thành bị cháy một góc lò nung bầu, nhưng lực lượng cứu hỏa xã đã khống chế được ngọn lửa. Tôi đã đưa bố cô và Hoài đến một cơ sở y tế bí mật của tôi ở Hà Đông.”


Trái tim Hương như thắt lại, lồng ngực nghẹn ứ: “Bố tôi... ông có sao không bác sĩ?”


“Ông Thành bị bỏng nhiệt khá nặng ở mu bàn tay phải do xăng cháy táp vào khi cố dập lửa. Vết bỏng đỏ ửng, phồng rộp lên và đang được tôi cho sát trùng, đắp gạc lạnh để tránh hoại tử. Hoài thì bị trầy xước rách da chảy máu ở bắp chân do nhảy qua tường rào gai, nhưng con bé rất kiên cường. Nó vẫn ôm chặt bọc tài liệu công thức men gốm gia truyền bọc nilon chống nước mà bố cô giao lại. Hiện tại cả hai đều an toàn tính mạng, nhưng Vũ và nhóm giang hồ của Đặng Văn Nam vẫn đang lùng sục ráo riết vùng ngoại ô.”


Nghe đến đó, Hương khuỵu xuống bên cạnh chiếc bàn gỗ bám bụi của căn hộ Nghĩa Tân. Cơn đau từ bả vai trái—vết thương rách da rỉ máu sâu do cô bò qua đường ống thông gió biệt thự trước đó—lại nhói lên từng đợt, thấm đỏ cả lớp băng gạc mới mà cô vừa tự tay thay lúc tối. Cổ tay phải bị bong gân sưng tấy nặng nề do cú đánh trả thám tử Đạt cũng run rẩy không ngừng.


Cô dằn vặt tột cùng. Chính cuộc chiến lý trí của cô nhằm bóc trần Trần Chí Vỹ đã kéo người cha già và đứa em gái ngây thơ vào vòng nguy hiểm. Nhưng sự dằn vặt ấy không làm Hương gục ngã; nó nhanh chóng kết tinh thành một sự tỉnh táo lạnh lùng đến đáng sợ. Cô biết, nếu cô đầu hàng lúc này, xưởng gốm của bố cô sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn, chồng cô—Nguyễn Đăng Khoa—sẽ chết trong trạng thái hoang tưởng nhân tạo, và gia sản dòng họ Nguyễn sẽ rơi trọn vào tay kẻ ái kỷ tối tăm kia.


“Bác sĩ Đức, xin hãy giữ an toàn cho bố và em tôi bằng mọi giá,” Hương mím chặt môi, ánh mắt Tetrachromacy lấp lánh một tia sáng kiên định dưới bóng tối căn phòng. “Vũ và Vỹ đốt xưởng gốm vì chúng sợ hãi tri thức quang học của bố tôi. Chúng muốn tiêu hủy công thức men màu biến đổi quang học vì đó là chìa khóa bẻ gãy chất sơn metamerism của chúng. Tôi không thể trốn chạy mãi được nữa. Tôi phải tìm gặp Lê Khắc Huy.”


“Kẻ lập dị đó sao?” Đức ngập ngừng. “Giáo sư Nghiêm từng cảnh báo gã kiến trúc sư đó đã thần kinh bất ổn sau vụ mất bản quyền mười năm trước. Gã đang tự giam mình trong men rượu ở Sóc Sơn. Cô đang bị thương nặng, di chuyển trong đêm bão thế này quá nguy hiểm.”


“Nếu không có Huy giải mã bản vẽ gốc biệt thự bẫy, chúng ta không có chứng cứ kỹ thuật để đối đầu với Vỹ trước Hội đồng quản trị,” Hương dứt khoát. “Tôi đi ngay bây giờ.”


Nửa tiếng sau, Hương ngồi trên chiếc taxi chạy xuyên đêm bão hướng về phía huyện Sóc Sơn. Mưa bão đã bắt đầu ngớt, chỉ còn những hạt mưa rả rích đập vào cửa kính xe. Hương ôm chặt bọc tài liệu di chúc và chiếc điện thoại chứa ảnh chụp bản thiết kế gốc biệt thự Vườn An Yên vào lòng. Vai trái cô đau buốt, cổ tay phải sưng húp lên như một quả chanh nhỏ, nhưng tâm trí cô chỉ hướng về một tọa độ duy nhất: căn nhà hoang của Huy tại Sóc Sơn.


Chiếc xe dừng lại ở chân một con dốc đất đỏ trơn trượt, bao quanh bởi những rặng thông già xào xạc trong bóng tối của núi rừng Sóc Sơn. Hương bước xuống xe, luồng khí lạnh buốt của vùng cao tràn vào lồng ngực làm cô khẽ ho khan. Cô bấm đèn pin điện thoại, lần theo lối mòn dốc đá trơn trượt tiến về phía căn nhà gỗ tồi tàn nằm biệt lập trên đồi.


Căn nhà hoang hiện ra dưới màn sương mờ đục, mái ngói xô lệch, một góc tường gỗ đã mục nát. Mùi nhựa thông ẩm ướt hòa lẫn với một mùi vị nồng nặc, khó chịu xộc ra từ khe cửa gỗ hé mở: mùi rượu rẻ tiền và nấm mốc lâu ngày.


Hương dùng bàn tay trái lành lặn đẩy nhẹ cánh cửa. Tiếng bản lề rỉ sét rít lên một hồi khô khốc, phá vỡ sự im lặng tịch mịch của rừng đêm.


“Ai đó? Cút đi!”


Một giọng nói khàn đặc, gắt gỏng dội ra từ bóng tối phía trong. Dưới ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin điện thoại của Hương, một bóng người cao gầy gộc, râu tóc bù xù rũ rượi đang ngồi bệt trên nền đất bám đầy bụi bẩn. Đó là Lê Khắc Huy. Gã kiến trúc sư thiên tài một thời nay chỉ còn là một kẻ nghiện rượu tàn tạ, mặc chiếc áo khoác kaki sờn cũ dính đầy vết ố vàng, tay vẫn lăm lăm cầm một chai rượu vodka ngoại cỡ đã vơi một nửa.


“Tôi là Phạm Thu Hương, học trò của Giáo sư Trần Văn Nghiêm,” Hương bước vào trong, cố giữ giọng nói bình ổn dù vết thương trên vai đang rỉ máu thấm ướt một mảng áo ngủ xám tro. “Thầy Nghiêm giới thiệu tôi đến tìm anh, kiến trúc sư Lê Khắc Huy.”


“Trần Văn Nghiêm? Lão già lẩm cẩm đó vẫn chưa quên tôi sao?” Huy cười khẩy, nụ cười méo mó đầy cay nghiệt. Gã loạng choạng đứng dậy, ném mạnh chai rượu rỗng xuống đất sát chân Hương.


*Xoảng!*


Những mảnh thủy tinh vỡ bắn tung tóe, cào nhẹ vào mu bàn chân trần của Hương, nhưng cô không hề lùi bước hay chớp mắt. Cô đứng bất động, đôi mắt nhạy cảm quan sát biểu cảm vi mô trên gương mặt hốc hác, đỏ ngầu vì men say của Huy.


“Tôi không quan tâm cô là ai, cũng không quan tâm lão Nghiêm muốn gì,” Huy gầm lên, chỉ ngón tay run rẩy về phía cửa. “Biến ra khỏi đây ngay lập tức! Tôi không thiết kế, không vẽ vời gì nữa hết. Cái thế giới kiến trúc khốn nạn đó đã chết với tôi mười năm trước rồi!”


“Anh có thể từ bỏ kiến trúc, nhưng Trần Chí Vỹ thì không,” Hương cất giọng lạnh lùng, từng chữ đanh thép găm thẳng vào không gian ẩm mốc. “Hắn đang dùng chính bản quyền thiết kế bẫy không gian của Lê Khắc Huy để giết chết chồng tôi, Nguyễn Đăng Khoa, ngay trong căn biệt thự Vườn An Yên.”


Cái tên “Trần Chí Vỹ” và cụm từ “bản quyền thiết kế bẫy không gian” vang lên như một luồng điện cực mạnh giật thẳng vào hệ thần kinh đang tê liệt vì rượu của Huy. Gã kiến trúc sư khựng lại, đồng tử co rút, hơi thở dồn dập thở hắt ra mùi cồn nồng nặc. Nhưng sự kích động đó nhanh chóng bị thay thế bởi sự lạnh lùng tàn nhẫn của một kẻ đã chai sạn nỗi đau:


“Chồng cô chết thì liên quan gì đến tôi? Trên đời này mỗi ngày có hàng ngàn kẻ chết vì ngu ngốc tin vào phong thủy cải mệnh của gã. Tình cảm gia đình của cô chỉ làm mờ mắt kẻ thiết kế mà thôi. Đừng mang những giọt nước mắt yếu đuối đó đến khóc lóc với tôi. Đi mà báo cảnh sát!”


Hương nhìn thẳng vào Huy. Cô không khóc, cũng không hề cầu xin. Cô hiểu rõ tâm lý của những thiên tài bị sụp đổ: họ không thể bị thuyết phục bằng lòng thương hại, họ chỉ có thể bị đánh thức bằng sự kiêu hãnh nghề nghiệp bị chà đạp.


Cô quan sát xung quanh căn nhà hoang. Trên những chiếc kệ gỗ bám đầy mạng nhện và bụi đất, ngoài những chai rượu rỗng, vẫn còn xếp hàng chục mô hình kiến trúc bằng gỗ balsa và mica bị đập vỡ một nửa. Có những mô hình mô phỏng các cấu trúc đa diện phức tạp, những đường cong bẻ gãy ánh sáng vô cùng tinh xảo. Đam mê của Huy chưa hề chết; nó chỉ đang bị giam cầm trong ngục tối của sự dằn vặt tội lỗi.


“Tôi không đến đây để khóc lóc,” Hương lạnh lùng nói. Cô dùng bàn tay trái, phớt lờ cơn đau nhức nhối ở cổ tay phải đang sưng tấy, chậm rãi lôi bản thiết kế gốc biệt thự Vườn An Yên từ trong bọc nilon ra, trải phẳng lên chiếc bàn gỗ bám đầy bụi bẩn giữa phòng.


“Bố chồng tôi, ông Nguyễn Đăng Sơn, đã tự sát trong phòng kín mười năm trước,” Hương nói, ngón tay cô miết nhẹ lên đường nét vẽ tay của bản vẽ gốc. “Chồng tôi hiện tại đang mộng du nhảy lầu hụt. Tôi đã dùng một sợi chỉ đỏ để đo đạc phòng ngủ của anh ấy liên tục trong ba ngày đêm. Anh có biết tôi phát hiện ra điều gì không?”


Huy nhìn chằm chằm vào bản thiết kế gốc trên bàn, đôi lông mày rậm rạp khẽ nhíu lại, nhưng gã vẫn tỏ vẻ bất cần: “Một sợi chỉ đỏ? Cô nghĩ cô đang chơi trò thám tử gia đình sao?”


“Vách tường phòng ngủ phía sau tủ quần áo âm thầm dịch chuyển nhô ra mười centimet mỗi đêm vào lúc ba giờ sáng,” Hương dứt khoát, giọng cô vang lên đầy sức nặng của số liệu thực chứng. “Nó được vận hành bởi một hệ thống ròng rọc cơ khí ẩn bọc cao su tiêu âm chôn ngầm trong kẽ tường đôi. Cùng lúc đó, hệ thống loa ẩn phát ra dải tần số hạ âm Helmholtz đúng mười chín Hertz cộng hưởng với màng nhĩ, gây cảm giác đè nén lồng ngực, hoảng sợ tột độ và kích thích trạng thái mộng du tự hủy hoại.”


Huy khựng lại. Gã bước một bước chậm rãi về phía chiếc bàn gỗ, ánh mắt không tự chủ được dán chặt vào các chi tiết vẽ tay tinh xảo trên bản vẽ gốc biệt thự Vườn An Yên mười năm trước.


“Chưa hết,” Hương tiếp tục tấn công vào tư duy hình học của gã. “Mảng tường phòng ngủ được sơn bằng chất liệu sơn metamerism phản quang chứa nồng độ chì và thạch tính cực cao. Dưới ánh sáng ban ngày sáu ngàn năm trăm Kelvin, nó là màu xám trung tính vô hại. Nhưng vào lúc ba giờ sáng, hệ thống đèn LED thông minh tự động đổi nhiệt độ màu sang hai ngàn bảy trăm Kelvin vàng ấm. Hiện tượng metamerism kích hoạt, biến mảng tường xám thành các họa tiết ẩn màu đỏ máu chuyển động xoáy sâu vào tiêu cự mắt, bẻ gãy hoàn toàn vỏ não của chồng tôi khi anh ấy vừa thức giấc trong trạng thái thiếu oxy.”


“Hoang đường!” Huy gầm lên, gạt phắt lời cô nhưng bàn tay gã cầm chai rượu đã bắt đầu run rẩy dữ dội. “Làm sao một kẻ ngoại đạo như cô có thể biết về hiện tượng metamerism quang học và tần số Helmholtz? Trần Chí Vỹ... gã không đủ trình độ để tính toán chính xác dải tần số cộng hưởng không gian hẹp như thế này!”


“Đúng vậy, Vỹ không đủ trình độ,” Hương tiến thêm một bước, đôi mắt cô áp sát vào Huy, tỏa ra một áp lực lý trí nghẹt thở. “Hắn chỉ là một kẻ ăn cắp. Kẻ thực sự tính toán ra sơ đồ khúc xạ ánh sáng ngược và hệ số tiêu âm của kẽ tường đôi này... chính là anh, Lê Khắc Huy! Hắn đã ăn cắp bản quyền thiết kế bẫy không gian của anh mười năm trước tại Pháp để làm vũ khí giết chết bố chồng tôi, và bây giờ là chồng tôi!”


Lời nói của Hương như một nhát búa tạ đập tan lớp vỏ bọc bất cần của Huy. Gã kiến trúc sư lập dị run bắn người, chai rượu trên tay tuột khỏi ngón tay rơi xuống đất, nước rượu nồng nặc tràn ra loang lổ trên nền đất bụi bẩn. Gã thở dốc, hai tay bấu chặt vào mép bàn gỗ, mái tóc bù xù rũ xuống che khuất gương mặt đang co rúm lại vì đau đớn và hối hận.


“Tôi... tôi không biết gã dùng nó để giết người...” Huy lẩm bẩm, giọng nói nghẹn ngào, khàn đặc. “Mười năm trước ở Paris, tôi chỉ muốn thiết kế một không gian thực nghiệm điều hòa hành vi... Tôi không biết Vỹ đã ngầm thay đổi hệ số phản quang và thêm chất độc chì vào sơn tường... Tôi là kẻ tiếp tay cho quỷ dữ...”


“Nếu anh muốn chuộc lỗi, hãy nhìn vào bản vẽ này,” Hương kiên quyết, cô dùng ngón tay chỉ vào khu vực giếng trời của biệt thự Vườn An Yên trên bản vẽ gốc. “Vỹ đã can thiệp vào kết cấu giếng trời. Hắn lắp đặt hệ thống gương khúc xạ để tạo ra các góc chiếu dị thường vào lúc ba giờ chiều. Tôi nhạy cảm màu sắc nhưng tôi không thể tính toán được góc khúc xạ ngược để vô hiệu hóa bẫy ánh sáng này. Chỉ có bộ não thiên tài của người thiết kế ra nó mới làm được.”


Huy đứng bất động trong bóng tối âm u của căn nhà hoang Sóc Sơn. Tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục nát ngoài kia như tiếng gào thét của những linh hồn nạn nhân mười năm qua dội về. Lòng tự trọng nghề nghiệp bị chà đạp, nỗi dằn vặt tội lỗi tích tụ cả thập kỷ và sự kiên trì logic đến tột cùng của người vợ trẻ trước mặt đang tạo ra một cơn địa chấn dữ dội trong tâm trí gã.


Gã chậm rãi đưa bàn tay gầy guộc, đầy những vết chai và vết sẹo nhỏ do thi công mô hình, vuốt nhẹ lên bề mặt bản thiết kế gốc biệt thự Vườn An Yên. Đôi mắt đỏ ngầu, đờ đẫn vì men rượu của gã kiến trúc sư thiên tài đột ngột co rút lại khi tiêu cự dán chặt vào một chi tiết nhỏ vẽ tay ở khu vực thư phòng cũ của ông Sơn.


Đó là một góc chết quang học cực kỳ quen thuộc, một sai lệch hình học tinh vi được ngụy trang dưới nét vẽ tay mềm mại—kịch bản bẫy ánh sáng đảo chiều mà chính gã đã thức trắng hàng chục đêm tại Paris mười năm trước để hoàn thiện, thứ mà gã tưởng đã bị Trần Chí Vỹ thiêu hủy vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!