Lửa Thiêu Bát Tràng
Cơn bão số năm quét qua ngoại ô Hà Nội, trút những luồng mưa xối xả xuống những mái ngói rêu phong của làng cổ Bát Tràng. Trong gian nhà xưởng xộc lên mùi đất sét ẩm, mùi men gốm nồng ngậy và hơi ấm âm ỉ tỏa ra từ chiếc lò bầu đang nguội dần, nghệ nhân Phạm Văn Thành đứng lặng yên bên bàn xoay gỗ. Đôi bàn tay thô ráp, chai sạn vì hàng chục năm nhào đất và pha chế khoáng chất của ông đang cẩn thận khuấy đều một hũ nước men màu lam coban. Dưới ánh đèn tuýp vàng vọt chao đảo theo từng cơn gió rít ngoài khe cửa, đôi mắt ông đượm buồn, nhìn đăm đăm vào làn nước men sánh mịn.
Ông Thành đang nghĩ về Hương. Đêm qua, khi nhận được cuộc gọi vội vã từ con gái lớn với giọng nói khàn đặc và hơi thở dồn dập, ông đã linh cảm có điều chẳng lành. Hương hỏi ông về các công thức men biến màu dưới các nguồn sáng khác nhau, về cách phối trộn thạch sa và quặng sắt để tạo ra hiện tượng quang học metamerism mà ông từng dạy cô thuở nhỏ. Ông biết con gái mình đang dấn thân vào một trò chơi nguy hiểm với giới siêu giàu, một cuộc chiến lý trí để bảo vệ người chồng trầm cảm khỏi những cạm bẫy vô hình của gã thầy phong thủy Trần Chí Vỹ.
“Bố ơi, quạt thông gió ở lò nung phía sau bị kẹt rồi, để con ra sửa nhé?”
Tiếng gọi trong trẻo của Phạm Thu Hoài cắt ngang dòng suy nghĩ của ông Thành. Cô em gái nhỏ của Hương, tay vẫn cầm cuốn giáo trình sư phạm, lo lắng nhìn khuôn mặt hốc hác đầy ưu tư của bố. Hoài là đứa con gái duy nhất bên ngoại tin tưởng Hương vô điều kiện, thỉnh thoảng vẫn lén lút giúp chị trông nom bé Minh khi Hương phải đơn độc đấu trí tại biệt thự Vườn An Yên.
“Không cần đâu Hoài, mưa bão lớn thế này cứ để đấy đã,” ông Thành trầm giọng, lau vệt men bám trên tà áo bà ba nâu sờn cũ. “Con thu dọn đống sổ sách công thức men màu gia truyền trên kệ kia đi. Cho vào túi nilon chống nước. Bố có cảm giác đêm nay không yên ả.”
Lời nói của người nghệ nhân già chưa dứt thì từ phía cổng xưởng gốm, tiếng gầm rú điên cuồng của động cơ xe máy phân khối lớn đột ngột xé toạc màn mưa đêm. Ánh đèn pha cực mạnh từ những chiếc xe rọi thẳng qua ô cửa kính mờ bụi, quét những vệt sáng quét ngang dọc như những lưỡi dao sắc lạnh cắt đôi bóng tối nhà xưởng.
*Rầm!*
Cánh cửa sắt kiên cố của xưởng gốm bị tông mạnh từ phía ngoài, rít lên một tiếng chói tai rồi đổ sập xuống nền xi măng dính đầy đất sét. Bốn bóng đen cao lớn, mặc áo mưa đen sũng nước, lầm lì bước vào bên trong. Kẻ đi đầu dắt theo một chiếc gậy sắt ba khúc bọc thép sáng loáng, gương mặt xăm trổ vằn vện lộ ra dưới ánh đèn tuýp chao đảo. Đó là Đặng Văn Nam, gã giang hồ mạng khét tiếng chuyên đòi nợ thuê và bảo kê đất ngoại ô, kẻ vừa được Nguyễn Đăng Vũ lén lút thuê bằng một khoản tiền lớn để thực hiện vụ vây ráp này.
“Phạm Văn Thành đúng không?” Nam xăm trổ cất giọng khàn đặc, thô bỉ, gõ nhẹ chiếc gậy sắt vào một chiếc bình gốm cổ đặt cạnh lối đi. “Con gái lão—con Hương—đang giữ một số thứ không thuộc về nó. Thằng Vũ bảo tao đến đây lấy lại mẫu sơn tường và đống tài liệu men màu mà nó gửi về đây. Khôn hồn thì nộp ra, nếu không cái xưởng gốm này đêm nay sẽ thành đống gạch vụn.”
Ông Thành đứng chắn trước mặt Hoài, tấm lưng hơi còng của người nghệ nhân già đột ngột thẳng lên, tỏa ra sự cương trực và kiên định của một người cả đời sống bằng mồ hôi và đất sét. Ông nhìn thẳng vào mắt Nam, không hề bộc lộ một tia sợ hãi:
“Tôi không biết các người đang nói về cái gì. Đây là xưởng gốm tư nhân, không có mẫu sơn hay tài liệu nào của các người cả. Mời các người ra khỏi đây trước khi tôi báo công an khu vực.”
“Báo công an?” Nam cười sằng sặc, nụ cười độc địa lộ rõ hàm răng khấp khểnh. “Lão già, mày nghĩ bão gió thế này công an quận có rảnh để bò về cái xó này cứu mày không?”
Chưa dứt câu, Nam vung mạnh chiếc gậy sắt ba khúc.
*Xoảng!*
Chiếc bình gốm men rạn cổ trị giá hàng chục triệu đồng—tác phẩm cả đời tâm huyết của ông Thành—bị đập vỡ tan tành, những mảnh gốm sắc nhọn bắn tung tóe dưới sàn nhà dính bùn. Hoài hét lên một tiếng kinh hoàng, ôm chặt lấy bọc giáo trình sư phạm lùi sâu vào góc tối phòng kho.
Trái tim ông Thành thắt lại đau đớn khi nhìn đứa con tinh thần bị hủy hoại, nhưng lý trí lạnh lùng của người cha mách bảo ông phải bảo vệ con gái bằng mọi giá. Ông lén đưa tay ra sau lưng, ra hiệu cho Hoài tiến về phía cửa sổ thoát hiểm nhỏ thông ra tường rào phía sau. Ông biết, tài liệu nghiên cứu men màu và mẫu sơn tường độc hại chứa thạch tính mà Hương gửi về chính là chiếc chìa khóa duy nhất để cứu mạng con rể Khoa. Ông tuyệt đối không thể để chúng rơi vào tay Vũ.
“Lục soát cho tao! Đập nát tất cả những gì cản đường!” Nam ra lệnh cho ba tên đàn em hung hãn phía sau.
Chúng lao vào xưởng gốm như những con thú dữ, lật tung các giá gỗ, đập phá các hũ men màu thô chưa pha chế. Bụi quặng sắt màu nâu đỏ, bột coban màu xanh thẫm bay mù mịt trong không khí, bám vào da thịt sũng nước mưa của chúng.
Nhìn thấy một tên giang hồ đang tiến sát về phía phòng kho nơi Hoài đang trốn, ông Thành không chần chừ. Ông chộp lấy chiếc gậy gỗ dùng để khuấy men gốm—một thanh gỗ lim dài hơn hai mét, nặng và chắc nịch. Bằng một động tác dứt khoát của người lao động chân tay khỏe mạnh, ông vung mạnh thanh gỗ quét ngang tầm chân của tên đàn em.
*Bộp!*
Tên giang hồ bị đánh trúng ống chân, rú lên một tiếng đau đớn rồi ngã nhào vào đống đất sét nhão nhoét trên sàn. Ông Thành nhanh chóng đứng chặn ngay trước cửa phòng kho, thanh gỗ lim cầm chắc bằng hai tay, ánh mắt nghiêm nghị như một bức tường đá:
“Hoài! Ôm bọc tài liệu chạy thoát qua cửa sau ngay! Chạy ra đường lớn gọi điện cho chị Hương!”
“Nhưng còn bố...” Hoài khóc nghẹn, hai tay run rẩy ôm chặt bọc tài liệu bọc trong túi nilon chống nước.
“Chạy đi! Đừng để công sức của chị con đổ sông đổ bể!” Ông Thành hét lớn, vung gậy gỗ đỡ nhát gậy sắt ba khúc của Nam đang giáng xuống.
*Bốp!*
Lực va đập cực mạnh giữa gỗ lim và thép khiến ông Thành tê dại cả cánh tay, lùi lại hai bước. Nam xăm trổ ngạc nhiên trước sức mạnh của lão già nghệ nhân, gã rít lên đầy giận dữ:
“Đồ gàn dở! Đổ xăng vào lò nung cho tao! Đốt sạch cái xưởng này xem lão có khai ra không!”
Một tên đàn em lập tức xách can xăng dự phòng dùng cho máy phát điện xưởng gốm, đổ loang lổ lên đống pallet gỗ và các giá chứa tranh men màu sát góc lò nung bầu. Mùi xăng bốc lên nồng nặc, lấn át hoàn toàn mùi đất sét ẩm ướt.
*Xoẹt!*
Nam châm lửa từ chiếc bật lửa ga, ném thẳng vào vũng xăng.
*Bùng!*
Ngọn lửa màu cam rực hung tợn lập tức bùng lên, liếm láp các giá gỗ và nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ góc nhà xưởng. Khói đen đậm đặc chứa các hóa chất men gốm bị đốt cháy bắt đầu bốc lên ngùn ngụt, gây ngạt thở và cay mắt dữ dội.
Ông Thành kinh hoàng nhìn đám cháy lan nhanh. Trong nỗ lực tuyệt vọng để khống chế ngọn lửa bảo vệ lối thoát cho con gái, ông chộp lấy một xô nước men gốm lỏng màu trắng đục gần đó hắt thẳng vào đám cháy. Nhưng xăng dầu nổi lên trên bề mặt chất lỏng, đám cháy không những không tắt mà còn loang rộng nhanh hơn. Một vệt lửa bắt vào luồng men lỏng bắn ngược lại, táp thẳng vào mu bàn tay phải của ông Thành.
“A!”
Ông Thành rên rỉ, mu bàn tay phải bị bỏng nhiệt rát bỏng, da thịt đỏ ửng và phồng rộp ngay lập tức. Thanh gỗ lim tuột khỏi tay ông rơi xuống nền đất.
Tuy nhiên, người nghệ nhân già vẫn giữ được sự tỉnh táo lạnh lùng thừa hưởng từ tổ tiên. Ông nhận ra Nam và đồng bọn chỉ tập trung tìm kiếm mẫu sơn tường của Hương. Bằng bàn tay trái còn lành lặn, ông vội vã chộp lấy ba hũ men màu thạch sa giả—những hũ khoáng chất màu đỏ chu sa thô có màu sắc giống hệt mẫu sơn metamerism của Vỹ—ném mạnh xuống nền xi măng sát chân Nam.
*Bùm! Bùm!*
Những hũ gốm vỡ vụn, giải phóng một lượng bột khoáng chất màu đỏ chu sa và mangan cực lớn vào không khí bị nung nóng bởi đám cháy. Lớp bụi màu đỏ thẫm bùng lên như một màn sương mù dày đặc, lấp lánh phản xạ dưới ánh lửa hung tợn, làm lóa mắt và gây ho rũ rượi cho nhóm giang hồ đang đeo kính bảo hộ.
“Khẹc... khẹc... Chất độc gì thế này? Thằng già này ngầm dùng hóa chất!” Nam xăm trổ ho sặc sụa, hai mắt cay xè không thể nhìn rõ không gian xung quanh.
Lợi dụng màn sương mù màu đỏ chu sa tự chế ấy, Hoài dùng hết sức bình sinh nhoài người qua ô cửa sổ thoát hiểm nhỏ phía sau phòng kho. Cô nhảy xuống thảm cỏ sũng nước mưa ngoài tường rào, chân bị trầy xước rách da đau nhói nhưng vẫn ôm chặt bọc tài liệu men gốm gia truyền chạy thục mạng ra hướng đường lộ lớn.
Một tên đàn em của Nam phát hiện ra bóng người chạy trốn ngoài cửa sổ, gã hét lớn: “Đứa con gái chạy thoát rồi! Nó cầm theo bọc tài liệu!”
“Đuổi theo nó! Đừng để nó mang tài liệu đi!” Nam gầm lên trong khói lửa, tay cầm gậy sắt quờ quạng dẫn đầu đám đàn em lao ra cửa phụ đuổi theo Hoài dưới trời mưa bão.
Trong nhà xưởng hoang tàn, ông Thành quỵ xuống bên bàn xoay gỗ, một mình đối mặt với ngọn lửa đang liếm dần lên trần nhà gỗ. Mu bàn tay phải bị bỏng rát buốt, khói độc khiến lồng ngực ông nghẹn ứ, nhưng ánh mắt ông vẫn hướng về phía cửa sổ thoát hiểm với một niềm tin kiên định—Hoài đã thoát được, di sản khoa học của dòng họ và hy vọng cứu mạng Khoa đã được bảo toàn.
Ngoài đường lộ lớn Bát Tràng, trời mưa như trút nước. Gió bão quật ngã những cành cây bạch đàn bên đường. Hoài chạy thục mạng trong bóng tối, nước mắt hòa lẫn nước mưa buốt giá trên mặt. Tiếng bước chân đuổi theo rầm rập của tên giang hồ phía sau ngày càng gần.
Cô run rẩy rút chiếc điện thoại di động sũng nước từ túi áo ra, dùng ngón tay run cầm cập bấm số gọi khẩn cấp cho Hương.
*Tút... Tút...*
Tại căn hộ chung cư cũ Nghĩa Tân, Hương đang đứng tựa lưng vào cửa chính khóa chặt, một tay ôm chặt cổ tay phải bị bong gân sưng tấy, bả vai trái rỉ máu thấm đỏ băng gạc mới sau cuộc đối đầu với thám tử Đạt. Chiếc điện thoại trên bàn đột ngột rung lên dồn dập, hiển thị tên của Hoài.
Hương nhanh chóng bắt máy bằng tay trái: “Hoài! Hoài đấy à? Bố và em có sao không?”
Từ đầu dây bên kia, tiếng gió bão gào rú gầm rít kinh hoàng xen lẫn tiếng thở dốc nghẹn ngào của em gái dội thẳng vào màng nhĩ nhạy cảm của Hương:
“Chị Hương ơi... cứu bố... xưởng gốm bị thằng Vũ thuê giang hồ đến đốt rồi... Khói lửa bốc lên ngùn ngụt rồi chị ơi! Bố bị bỏng... Bố bắt con ôm tài liệu chạy trốn... Chúng nó đang đuổi theo sát sau lưng con...”
Tiếng khóc lóc kinh hoàng của Hoài đột ngột bị cắt ngang bởi một tiếng thét thất thanh, tiếng điện thoại rơi xuống vũng nước mưa phát ra những âm thanh rè rè chói tai, trước khi cuộc gọi hoàn toàn bị ngắt kết nối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!