Căn Hộ Nghĩa Tân
Cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ tập thể cũ tại Nghĩa Tân khép chặt lại sau lưng Phạm Thu Hương, chìm vào bóng tối sập tối của khu nhà ba tầng xây từ những năm tám mươi. Tiếng bão giông ngoài kia chỉ còn là những tiếng ù ù đục ngầu vọng qua khe kính nứt. Hương đứng im lìm trong phòng khách trống rỗng. Mùi vôi ẩm, mùi gỗ mục và không khí ngột ngạt của căn phòng chưa có hơi người xộc thẳng vào mũi, đánh thức nỗi sợ không gian kín nhẹ vẫn luôn âm ỉ trong tiềm thức cô kể từ những ngày bị giam lỏng trên phòng áp mái của biệt thự Vườn An Yên.
Cô khẽ rên rỉ, một cơn đau buốt nhói từ bả vai trái dội lên tận óc. Vết thương rách da rỉ máu sâu do cô cố nhoài người qua ô thông gió giếng trời biệt thự vừa được bác sĩ Đức khâu tạm bốn mũi. Lớp băng gạc trắng dưới lớp áo khoác mượn tạm đã bắt đầu thấm đỏ một vệt máu tươi ẩm ướt, lạnh buốt. Toàn thân Hương vẫn còn run rẩy vì lạnh và kiệt sức sau cuộc đào thoát sinh tử dưới mưa bão. Cô không có hành lý, không có tiền bạc, cũng không có bất kỳ họa cụ nào của một nhà thiết kế mỹ thuật. Thứ duy nhất cô mang theo, mỏ neo duy nhất giữ cô bám chặt vào thực tại lúc này, chính là chiếc vòng gỗ trầm dâu tằm đeo trên cổ tay trái.
Hương khom người, lén lút miết nhẹ vào chốt bạc rỗng của chiếc vòng. Bên trong chiếc chốt bạc chống nước được thiết kế tinh vi ấy là mẫu sơn tường metamerism cô cạo được và chiếc thẻ nhớ lưu trữ file ghi âm sóng hạ âm 19Hz. Cô biết, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, Trần Chí Vỹ sẽ lập tức dùng mạng lưới của gã để tiêu hủy những chứng cứ vật lý vô giá này.
Đến khoảng chín giờ sáng, tiếng gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài quen thuộc vang lên. Hương nín thở, ghé mắt nhìn qua khe cửa hở. Là bác sĩ Trịnh Minh Đức. Đi sau ông là hai người đàn ông trung niên mang theo những thùng carton lớn đựng đầy thiết bị, ngụy trang dưới danh nghĩa thợ sửa đồ điện tử ca ngày.
“Cô Hương, đây là Tiến sĩ Lâm Minh Khang từ Viện Hóa học Công nghiệp, và đây là Nguyễn Minh Quân, chuyên gia âm học thực nghiệm,” bác sĩ Đức khẽ giới thiệu khi bước vào phòng, nhanh chóng chốt chặt cửa trong.
Minh Quân, người bạn học cũ thời phổ thông của Hương, lập tức đặt chiếc thùng carton xuống bàn gỗ bám bụi. Anh nhìn bả vai rỉ máu của Hương với ánh mắt xót xa nhưng nhanh chóng lấy lại tác phong chuyên nghiệp của một kỹ sư. Quân bắt đầu lắp đặt trạm phân tích âm học di động: một chiếc laptop quân sự chống va đập, một sound card chuyên dụng có độ phân giải cao và phần mềm phân tích phổ âm lâm sàng.
“Quân, cậu lọc nhiễu file ghi âm này trước đi,” Hương nói, giọng cô khàn đặc vì mệt mỏi nhưng ánh mắt nhạy cảm thì vô cùng kiên định. Cô tháo chiếc thẻ nhớ siêu nhỏ từ chốt bạc chiếc vòng dâu tằm giao cho Quân.
Quân cắm thẻ nhớ vào đầu đọc. Những đường đồ thị âm thanh bắt đầu nhảy múa trên màn hình. Quân đeo tai nghe chuyên dụng, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím để kích hoạt bộ lọc nhiễu dải tần số cao, loại bỏ hoàn toàn tiếng mưa bão và tiếng ồn trắng của động cơ xe rác đêm qua.
Chỉ sau ba phút, một đường sóng đứng màu đỏ sẫm, cô độc và sắc nhọn nhô lên ở dải tần số cực thấp: đúng 19Hz.
“Khủng khiếp thật,” Quân tháo tai nghe, sắc mặt biến đổi rõ rệt dưới ánh đèn tuýp nhạt nhòa. “Tần số này là hạ âm (infrasound) cường độ mạnh, dao động từ 18.8Hz đến 19.1Hz. Cô Hương, tiếng rít tường mà chồng cô nghe thấy ban đêm chính là kết quả của hiện tượng cộng hưởng Helmholtz. Trần Chí Vỹ đã lén thiết kế hệ thống tường đôi rỗng phía sau tủ quần áo và các ống dẫn PVC chôn ngầm dưới đất vườn để làm ống dẫn hướng. Khi gió mùa Đông Bắc lùa qua các khe hở hẹp được cắt cơ khí chính xác ở phòng thờ tầng ba, nó sẽ tạo ra áp suất không khí dao động, cộng hưởng với khoang rỗng của tường phòng ngủ tầng hai tạo thành một máy phát hạ âm tự nhiên.”
“Tác động lâm sàng của nó thế nào, anh Đức?” Hương quay sang bác sĩ Đức, bàn tay cô siết chặt vạt áo ngủ.
Bác sĩ Đức nghiêm nghị giải thích: “Tần số 19Hz tiệm cận với tần số cộng hưởng tự nhiên của nhãn cầu người, gây ra hiện tượng mỏi cơ mắt, nhìn thấy bóng mờ chuyển động ở góc mắt ngoại vi. Nguy hiểm hơn, nó kích thích trực tiếp vào hạch hạnh nhân—trung tâm điều khiển nỗi sợ hãi và hoảng loạn của đại não. Tiếp xúc liên tục với hạ âm cường độ cao trong không gian kín từ 2 giờ đến 4 giờ sáng sẽ khiến một người bình thường rơi vào trạng thái hoảng loạn vô cớ, đè nén lồng ngực, mất ngủ kinh niên và kích hoạt trạng thái mộng du sâu ở những bệnh nhân trầm cảm như Khoa. Đây là một kịch bản tra tấn thần kinh được tính toán bằng vật lý học cực kỳ tàn nhẫn!”
Trong lúc Quân đang phân tích dải sóng hạ âm, Tiến sĩ Lâm Minh Khang đã mở chiếc máy đo phổ quang học cầm tay Spectrophotometer trị giá hàng trăm triệu đồng do đồng nghiệp Trí lén cho mượn từ phòng thí nghiệm. Ông Khang cẩn thận dùng nhíp gắp mảng vụn sơn tường màu xám mà Hương đã dùng dao lam lén cạo được sau đầu giường ngủ của Khoa. Ông nhỏ vài giọt dung dịch thuốc thử hóa học vào ống nghiệm chứa mẫu sơn, rồi đặt vào khay phân tích phổ quang.
“Chúng ta sẽ chạy phân tích quang phổ hồng ngoại (FTIR) và sắc ký khí để xác định thành phần liên kết màu,” Tiến sĩ Khang nói, giọng nói nhanh và đầy thuật ngữ chuyên môn của một nhà khoa học thực chứng.
Ánh sáng quét laser của máy đo phổ quét qua mẫu thử, hiển thị các đỉnh hấp thụ bước sóng trên màn hình điện thoại kết nối không dây. Sắc mặt Tiến sĩ Khang dần trở nên lạnh lùng tột độ.
“Cô Hương, nghi ngờ của cô hoàn toàn chính xác. Mẫu sơn này không phải là sơn acrylic nội thất thông thường. Nó chứa một tỷ lệ cực cao hợp chất metameric pigment gốc chì và thạch tín (arsenic trioxide) được phối trộn tinh vi. Chất này có đặc tính biến đổi sắc độ quang học cực nhạy dưới hai nhiệt độ màu khác nhau. Dưới ánh sáng ban ngày hoặc đèn huỳnh quang 6500K, nó phản xạ bước sóng màu xám trung tính vô hại. Nhưng dưới ánh sáng ấm 2700K của hệ thống đèn LED thông minh ban đêm, cấu trúc phân tử của lớp màu này sẽ hấp thụ toàn bộ bước sóng lục và phản xạ bước sóng đỏ chu sa, làm hiện rõ các họa tiết hình học đồng tâm gây ức chế tiêu cự mắt.”
“Còn độc tính thần kinh thì sao, thưa Tiến sĩ?” Hương tiến sát lại gần máy đo.
“Đó mới là điểm giết người không dao của Trần Chí Vỹ,” Tiến sĩ Khang gõ ngón tay lên bản báo cáo. “Arsenic trioxide trong sơn tường có đặc tính bay hơi chậm khi gặp nhiệt độ ấm tỏa ra từ hệ thống đèn LED âm trần hoạt động công suất cao ban đêm. Khí độc giải phóng ở nồng độ cực nhỏ nhưng tích tụ liên tục trong phòng ngủ đóng kín cửa thông gió. Khi hít phải chất này lâu ngày, hệ thần kinh trung ương của bệnh nhân sẽ bị tổn thương nặng nề, gây suy giảm trí nhớ ngắn hạn, rụng tóc, tê đầu ngón tay và kích thích ảo giác thính giác cực độ. Vỹ đã biến phòng ngủ của Khoa thành một buồng ngạt hóa chất thần kinh có hẹn giờ!”
“Chúng ta đã có bằng chứng pháp lý hình sự đạt chuẩn,” bác sĩ Đức nói, đôi mắt sau gọng kính tròn ánh lên sự quyết đoán. “Tôi sẽ dùng bản báo cáo đóng dấu đỏ của Viện Hóa học này để yêu cầu Viện Pháp y Tâm thần Trung ương tiến hành giám định khẩn cấp cho Khoa, bẻ gãy bệnh án hoang tưởng giả mạo của bác sĩ Sâm trước hội đồng quản trị.”
“Nhưng căn hộ này đã bị lộ vị trí chưa?” Hương hỏi, sự nhạy cảm của cô khiến cô luôn đề phòng.
“Đạt đã bị tôi dụ về hướng ga Giáp Bát đêm qua,” Đức trấn an cô. “Nhưng chúng ta không thể chủ quan. Đạt là một thám tử tư lão luyện, gã sẽ sớm nhận ra cú lừa nghi binh của tôi.”
Đến cuối buổi chiều, sau khi hoàn thành việc lấy mẫu và phân tích số liệu, Tiến sĩ Khang và kỹ sư Quân thu dọn thiết bị rời đi để tránh gây chú ý cho cư dân khu tập thể. Đức cũng phải quay lại bệnh viện để theo dõi động thái của bà Tuyết Mai và Vũ. Hương một mình ở lại căn hộ Nghĩa Tân.
Bóng tối dần buông xuống khu tập thể cũ. Cơn mưa bão ngoài kia bắt đầu nặng hạt trở lại, quất sầm sập vào cửa kính. Hương ngồi bất động trong phòng khách sập tối. Bả vai trái của cô đau nhức dữ dội, cơn bong gân nhẹ ở cổ tay phải do cuộc đào thoát đêm qua bắt đầu sưng tấy, hạn chế cử động của cô.
Sử dụng Ngưỡng Thính giác Định vị Không gian nhạy bén, Hương tập trung lắng nghe những tiếng động nhỏ nhất ngoài hành lang. Tiếng nước mưa dột từ mái ngói nứt nện xuống nền xi măng hành lang... Tiếng bước chân lẹt quẹt của những người hàng xóm đi làm về muộn...
Đột nhiên, vào khoảng mười một giờ đêm, một tiếng động lạ xuất hiện.
Đó không phải là tiếng bước chân bình thường. Đó là tiếng kim loại cọ xát cực nhỏ, tiếng khục khục rất khẽ phát ra từ ổ khóa cửa chính căn hộ Nghĩa Tân. Có kẻ đang lén bẻ khóa bằng dụng cụ chuyên dụng từ phía ngoài.
Tim Hương đập nhanh dữ dội. Cô nhanh chóng lùi vào bóng tối của phòng ngủ bên trong. Cô cố gắng rút điện thoại ra để gọi cho nữ cảnh sát khu vực Nguyễn Thanh Thủy, nhưng màn hình điện thoại hoàn toàn không có sóng—vạch sóng di động báo chữ "No Service" đỏ rực. Kẻ đột nhập đã sử dụng thiết bị phá sóng cầm tay cường độ mạnh để cô lập cô hoàn toàn.
Là Ngô Quốc Đạt. Gã thám tử tư đã tìm ra nơi này.
Hương ép mình phải tỉnh táo lạnh lùng. Cô quan sát khe hở dưới cửa chính phòng khách. Một bóng đen cao gầy đang khom người bẻ khóa. Qua khe cửa hở, cô nhận ra gã đang đeo một chiếc kính nhìn đêm (night-vision goggles) phát ra ánh sáng xanh lục mờ ảo—thiết bị giúp gã hoạt động chuẩn xác trong bóng tối mà không cần bật đèn pin.
Chiếc kính nhìn đêm chính là lợi thế tuyệt đối của gã trong bóng tối, nhưng dưới nhãn quan của một nhà thiết kế mỹ thuật hiểu rõ cấu trúc ánh sáng, Hương nhận ra đó chính là điểm yếu chí mạng của gã. Chiếc kính nhìn đêm hoạt động bằng cách khuếch đại ánh sáng yếu lên gấp hàng ngàn lần; nếu gặp một nguồn sáng cực mạnh đột ngột, cảm biến của kính sẽ bị quá tải, gây lóa mắt và mù tạm thời cho người đeo.
Hương nhanh chóng hành động. Cô tiếp cận chiếc hộp kỹ thuật điện tạm thời đặt sát cửa phòng ngủ, nơi Quân và Khang để lại hai bộ đèn LED công trường công suất cao 1000W dùng để đo phổ màu ban ngày. Cô lén hướng thấu kính của hai bộ đèn thẳng ra phía cửa chính, điều chỉnh các mảnh gương vỡ từ hộp đồ trang điểm cũ của chủ nhà đặt xung quanh để tạo thành một hệ thống gương khúc xạ metamerism tự chế, tập trung toàn bộ tiêu cự ánh sáng vào một điểm duy nhất ngay tầm mắt của kẻ đột nhập.
Hương đứng nép sau cánh cửa gỗ phòng ngủ, tay phải cầm chặt chiếc gậy gỗ dâu tằm rỗng ruột—vũ khí tự vệ duy nhất cô có lúc này. Cô nín thở, đếm nhịp tim của mình để căn giờ.
*Khục.*
Chốt cửa chính Nghĩa Tân bị bẻ gãy hoàn toàn. Cánh cửa gỗ từ từ hé mở. Bóng đen của thám tử Đạt lầm lì bước vào phòng khách sập tối, tay cầm một chiếc túi vải lớn chuyên dụng để đựng chứng cứ và một chiếc dùi cui điện phát ra tiếng tạch tạch nhỏ.
Ngay khi Đạt vừa bước qua vạch cửa hai bước, Hương dùng hết sức lực của tay phải nhấn mạnh công tắc tổng của hai bộ đèn LED công trường.
*Oành!*
Một luồng ánh sáng trắng cực mạnh, rực rỡ và chói lòa như ánh mặt trời giữa trưa đột ngột bùng phát, phóng thẳng qua hệ thống gương khúc xạ tự chế, chiếu trực diện vào khuôn mặt của Đạt.
Sự khuếch đại ánh sáng cực đại của chiếc kính nhìn đêm lập tức phản tác dụng. Đạt rú lên một tiếng đau đớn kinh hoàng. Toàn bộ thị giác của gã bị thiêu rụi bởi luồng sáng 2000W khuếch đại qua thấu kính hồng ngoại. Gã mất phương hướng hoàn toàn, loạng choạng lùi lại phía sau, hai tay buông thõng dùi cui điện để che mắt.
Không bỏ lỡ cơ hội, Hương lao ra khỏi phòng ngủ. Cô dùng toàn lực của cánh tay phải, vung chiếc gậy gỗ dâu tằm đánh mạnh vào khớp cổ tay của Đạt.
*Bốp!*
Tiếng xương va đập khô khốc vang lên. Đạt đau đớn buông rơi chiếc túi vải chuyên dụng chứa các công cụ bẻ khóa và thiết bị phá sóng cầm tay xuống sàn nhà. Cú đánh mạnh khiến cổ tay phải của Hương bị chấn động dữ dội, một cơn đau nhói buốt dội lên khiến cô bị bong gân cổ tay, chiếc gậy gỗ dâu tằm suýt tuột khỏi tay.
Đạt gầm lên như một con thú bị thương, gã cố gắng giật phăng chiếc kính nhìn đêm đã bị quá tải ra khỏi mặt, loạng choạng bước lùi ra phía hành lang ngoài để thoát khỏi luồng sáng chói lòa. Nhưng do thị lực chưa kịp thích nghi với bóng tối đột ngột của hành lang tập thể cũ, gã bước hụt chân vào bậc thềm xi măng trơn trượt.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Thân hình gầy gò của Đạt ngã nhào, lăn lông lốc xuống những bậc thang bê tông ẩm mốc của khu tập thể cũ Nghĩa Tân, tiếng va đập vang dội khô khốc trong đêm tĩnh mịch.
Hương ôm chặt cổ tay phải đang sưng tấy, thở dốc nặng nề. Vết thương bả vai trái lại rỉ máu thấm đỏ lớp băng gạc. Cô nhanh chóng nhặt chiếc túi vải của Đạt lên, khóa chặt hai lớp cửa căn hộ Nghĩa Tân từ bên trong.
Ngoài hành lang tối tăm, tiếng bước chân loạng choạng của Đạt gượng dậy vang lên đầy đau đớn. Gã không dám quay lại đột nhập nữa vì biết Hương đã chuẩn bị bẫy tự vệ. Tiếng gã thều thào, run rẩy rút điện thoại ra gọi điện báo cáo trực tiếp cho Trần Chí Vỹ vọng qua khe cửa gỗ mỏng mảnh:
“Sếp... Nghĩa Tân bị lộ rồi... Con mụ đó có bẫy ánh sáng... Tôi bị thương... Nhưng tôi vừa điều tra được... bố nó có một xưởng gốm lớn ở Bát Tràng... Tất cả tài liệu men màu đều giấu ở đó...”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!