Phòng Khám Đêm Mưa
Tiếng sấm rền rĩ từ phía ngoại ô vẫn đuổi theo gót chân trần của Phạm Thu Hương khi cô ngã gục trước cửa kính Phòng khám tâm thần của Bác sĩ Đức trên đường Giải Phóng. Cơn bão mùa hè trút nước xuống mặt đường nhựa đen kịt, bong bóng mưa vỡ ra dưới ánh đèn cao áp nhạt nhòa. Toàn thân Hương sũng nước, lạnh buốt và run rẩy dữ dội. Chiếc áo ngủ màu xám tro rách nát bết chặt vào da thịt, sẫm lại vì nước mưa và những vệt máu tươi từ vết thương bả vai trái rách da rỉ máu sâu đang loang rộng.
Bác sĩ Trịnh Minh Đức vội vã khóa chặt hai lớp cửa kính cường lực, chặn đứng tiếng gió bão gầm rú bên ngoài. Ông dìu Hương vào phòng tiểu phẫu phía sau. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh của phòng khám dội xuống khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt của cô. Đôi mắt Tetrachromacy bẩm sinh của Hương, dù mệt mỏi đến cực hạn, vẫn nhạy cảm nhận diện từng vệt màu đỏ thẫm của máu hòa lẫn với màu xám xịt của bùn đất trên cơ thể mình.
“Cô Hương, giữ im lặng. Tôi phải sát trùng và khâu vết thương ngay. Cô mất máu quá nhiều rồi,” bác sĩ Đức nói, phong thái điềm tĩnh lâm sàng thường ngày của ông thoáng chút gấp gáp. Ông nhanh chóng chuẩn bị khay dụng cụ, bông băng và thuốc tê.
Hương cắn chặt môi, hai tay siết chặt lấy mép bàn inox lạnh ngắt. Cơn đau rát từ bả vai trái dội lên tận óc khi Đức dùng cồn sát trùng lau sạch những bụi bẩn, vụn thạch cao mục nát bám vào vết rách sâu do cô bò qua đường ống thông gió giếng trời biệt thự. Dù đau đớn đến mức cơ thể run lên từng đợt, Hương không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Sự tỉnh táo lạnh lùng của một nhà thiết kế mỹ thuật buộc cô phải kiểm soát nhịp tim và hơi thở của mình. Cô biết, bất kỳ sự hoảng loạn nào lúc này cũng sẽ làm chậm trễ quá trình phản công.
“Tôi không dùng thuốc mê toàn thân,” Đức vừa tiêm thuốc tê cục bộ vừa giải thích. “Thần kinh của cô đã chịu quá nhiều áp lực từ thuốc an thần của bác sĩ Sâm. Chúng ta cần giữ cho cô hoàn toàn tỉnh táo.”
Mũi kim khâu đầu tiên đâm xuyên qua da thịt. Hương nhắm nghiền mắt, hơi thở dốc hắt ra qua kẽ răng. Cô run rẩy đưa bàn tay phải lên, miết nhẹ vào chốt bạc rỗng của chiếc vòng gỗ dâu tằm đeo trên cổ tay trái. Chốt bạc nhỏ lạnh ngắt, khô ráo hoàn toàn nhờ kết cấu chống nước mà kỹ sư Quân đã chế tạo riêng. Bên trong đó là hai báu vật quý giá nhất mà cô đã đánh đổi bằng cả tính mạng để mang ra khỏi biệt thự Vườn An Yên: mẫu sơn tường metamerism cạo được và vi mạch ghi âm sóng hạ âm 19Hz.
“Xong rồi,” Đức thở phào, băng bó kỹ lưỡng bả vai cho cô. Ông đắp cho cô một chiếc chăn bông ấm và rót một cốc nước gừng nóng. “Bây giờ, hãy cho tôi xem chứng cứ cô mang ra.”
Hương mở chốt bạc chiếc vòng dâu tằm, lén lút rút ra túi nilon nhỏ chứa vụn bột sơn màu xám và chiếc thẻ nhớ vi mạch siêu nhỏ. Đức cẩn thận đón lấy chiếc thẻ nhớ, cắm vào đầu đọc kết nối với máy tính chuyên dụng của phòng khám. Ông bật phần mềm phân tích phổ âm lâm sàng, đeo tai nghe và nhấn nút phát.
Không gian phòng tiểu phẫu chìm vào một sự im lặng kỳ lạ. Trên màn hình máy tính, những đường sóng âm bắt đầu dao động. Ban đầu chỉ là những dải nhiễu trắng của tiếng mưa bão dội vào vỏ micrô, nhưng khi Đức điều chỉnh bộ lọc tần số cao, một dải sóng đứng màu đỏ sẫm đột ngột nhô lên cô độc ở tần số cực thấp: đúng 19Hz.
Sắc mặt bác sĩ Đức biến đổi rõ rệt. Ông tháo tai nghe, đôi mắt sau gọng kính tròn co rút lại đầy kinh hoàng.
“Đây... đây không phải là tiếng gió tự nhiên,” Đức thì thầm, giọng run lên. “Tần số 19Hz cường độ cao này là hạ âm (infrasound). Nó tiệm cận với tần số cộng hưởng tự nhiên của nhãn cầu và hạch hạnh nhân trong đại não con người. Tiếp xúc liên tục với dải âm này trong phòng kín vào ban đêm sẽ kích hoạt trạng thái hoảng loạn vô cớ, đè nén lồng ngực, gây ảo giác thính giác và đặc biệt là kích thích mộng du sâu ở những bệnh nhân có tiền sử trầm cảm như Khoa. Trần Chí Vỹ đang dùng một công nghệ tra tấn thính giác không dấu vết ngay trong phòng ngủ của chồng cô!”
“Và mảng tường đó nữa,” Hương khàn giọng nói, chỉ tay vào túi vụn sơn xám. “Nó biến đổi sang màu đỏ máu dưới ánh đèn LED 2700K ban đêm. Hiện tượng metamerism cực đại. Tôi nghi ngờ trong sơn có chứa độc chất thần kinh dạng chì hoặc thạch tính bay hơi khi gặp nhiệt độ ấm của đèn.”
Đức gật đầu nghiêm nghị: “Tôi sẽ lén gửi mẫu sơn này đến Viện Hóa học của Tiến sĩ Lâm Minh Khang ngay sáng mai. Nếu kết quả xét nghiệm trùng khớp, chúng ta sẽ có bằng chứng pháp lý hình sự đầu tiên để lật đổ bệnh án hoang tưởng giả mạo của bác sĩ Sâm.”
Đột nhiên, tiếng chuông báo động nhỏ từ hệ thống camera giám sát nội bộ của phòng khám vang lên một tiếng “bíp” khô khốc. Đức giật mình quay sang màn hình giám sát sảnh ngoài.
Qua camera hồng ngoại chĩa ra đường Giải Phóng sũng nước, Đức phát hiện một chiếc xe hơi bán tải màu đen không biển số đang đỗ xéo bên kia đường, dưới bóng tối của một gốc cây bằng lăng cổ thụ. Kính xe hạ xuống một nửa. Một người đàn ông gầy gò, đội mũ lưỡi trai sụp xuống mặt đang đưa một ống kính zoom xa chuyên dụng hướng thẳng về phía cửa kính phòng khám.
Đó là Ngô Quốc Đạt, gã thám tử tư lạnh lùng của Trần Chí Vỹ.
“Chúng ta bị lộ rồi,” Đức nói, mồ hôi hột rỉ ra trên trán ông. “Đạt đã lần theo dấu vết của cô từ biệt thự đến đây. Hắn đang thiết lập mạng lưới giám sát chặt chẽ xung quanh phòng khám. Vỹ và bà Mai chắc chắn đang chuẩn bị một lệnh cưỡng chế cách ly y tế từ bác sĩ Sâm để bắt cô lại.”
Hương áp sát người vào vách tường, tránh xa tầm nhìn của cửa sổ kính. Trí óc cô hoạt động với công suất tối đa. Cô quan sát biểu cảm của Đạt qua màn hình giám sát. Gã thám tử thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ, điều chỉnh tiêu cự ống kính camera. Hắn đang chờ đợi một mục tiêu có dáng người thanh mảnh, mặc áo ngủ màu xám tro sũng nước—đúng như mô tả hành tung của cô.
“Hắn chỉ tập trung vào tôi,” Hương nói, ánh mắt nhạy cảm lóe lên một tia sáng quyết đoán. “Chúng ta phải dùng đòn nghi binh. Bác sĩ Đức, trợ lý Lan của ông có dáng người rất giống tôi.”
Đức nhanh chóng hiểu ra kế hoạch. Ông gọi nữ trợ lý Lan vào phòng, giải thích tình hình khẩn cấp. Lan đồng ý giúp đỡ. Đức đưa cho Lan chiếc áo khoác ngủ màu xám tro sũng nước của Hương, hướng dẫn cô trùm kín mũ len đen lên đầu, giả vờ lén lút đi ra bằng cửa sau phòng khám thông ra ngõ tối đường Giải Phóng.
Hương cố gắng bước ra ngõ sau trước để thử nghiệm lối thoát, nhưng thính giác định vị không gian nhạy bén của cô bất ngờ bắt trọn tiếng sỏi ướt bị dẫm nhẹ dưới mưa từ góc khuất hành lang ngoài. Bước chân quá nhẹ, quá đều đặn—đó là Đạt đang di chuyển áp sát ngõ sau để chặn đầu. Hương lập tức lùi lại vào bóng tối phòng khám, tim đập nhanh dữ dội. Kế hoạch đi bộ thoát thân bằng ngõ sau đã hoàn toàn thất bại.
“Không thể đi bộ được,” Hương thì thầm với Đức. “Đạt đã rải người ở cả hai đầu ngõ. Chúng ta phải dùng một phương thức vận chuyển mà hắn không bao giờ nghi ngờ.”
Đức nhìn ra sân sau phòng khám, nơi chiếc xe chở rác thải y tế chuyên dụng của một công ty môi trường đang chuẩn bị thu gom các thùng rác độc hại định kỳ ca đêm. Những thùng rác màu vàng khổng lồ, bốc mùi cloramin B và hóa chất sát trùng nồng nặc.
“Cô phải trốn vào trong đó,” Đức nói, ánh mắt ái ngại nhìn Hương. “Nó rất hôi thối và chật hẹp, vết thương bả vai của cô...”
“Tôi chịu được,” Hương kiên định ngắt lời. “Bảo toàn chứng cứ là điều quan trọng nhất.”
Hương tháo chiếc vòng dâu tằm chứa vi mạch ghi âm và túi mẫu sơn, lén giấu kỹ vào túi trong áo khoác khô ráo mà Đức vừa đưa cho. Cô trèo vào bên trong chiếc thùng rác y tế màu vàng trống rỗng. Không gian bên trong tối tăm, chật hẹp và ngột ngạt đến mức lồng ngực Hương đè nén dữ dội. Mùi dung dịch sát trùng hóa chất bay hơi nồng nặc xộc thẳng vào mũi gây buồn nôn cực độ. Khi nắp thùng rác đóng sập lại, bóng tối đặc quánh bao trùm lấy cô, kích hoạt nỗi sợ không gian kín nhẹ từ những ngày bị giam lỏng phòng áp mái.
Hương nhắm mắt, áp dụng kỹ năng điều khiển nhịp tim lâm sàng để giữ hơi thở cực nhẹ. Từng nhịp rung lắc dữ dội dội vào bả vai trái đang bị thương khi nhân viên vệ sinh bắt đầu đẩy thùng rác ra ngoài sảnh sau, nâng lên thùng xe tải chở rác.
Cùng lúc đó, ở ngõ sau phòng khám, nữ trợ lý Lan trong trang phục nghi binh trùm kín đầu đột ngột lao nhanh ra ngoài mưa giông.
Qua ống kính zoom xa hồng ngoại, thám tử Ngô Quốc Đạt lập tức bắt trọn bóng người mặc áo ngủ xám tro đang chạy trốn. Gã khẽ nhếch mép cười lạnh lẽo, giơ máy ảnh lên chụp liên tiếp ba phát bấm máy để ghi nhận hình ảnh làm bằng chứng gửi cho Vỹ, rồi nhanh chóng bám đuôi theo bóng dáng đóng thế đang chạy về phía ga Giáp Bát, hoàn toàn không biết mình đã rơi vào cái bẫy nghi binh kinh điển của bác sĩ Đức.
Chiếc xe tải chở rác thải y tế lầm lùi di chuyển ra khỏi phòng khám, chạy băng băng dưới mưa giông Hà Nội, hướng về phía quận Cầu Giấy.
Hai tiếng đồng hồ sau, chiếc xe dừng lại tại một con ngõ tối tăm sát khu tập thể cũ Nghĩa Tân. Hương lén đẩy nắp thùng rác bước ra ngoài trong tình trạng toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, bả vai trái rỉ máu thấm qua băng gạc mới. Cô lảo đảo bước lên những bậc thang bê tông ẩm mốc, bốc mùi rêu phong của khu tập thể cũ, tìm đến căn hộ chung cư nhỏ mà cô đã lén dùng tên giả để thuê tạm từ trước.
Hương mở khóa bước vào căn phòng khách trống rỗng, sập tối. Cô đứng đơn độc giữa không gian xa lạ, tay không có hành lý, không có tiền bạc hay họa cụ, chỉ có chiếc vòng dâu tằm chứa chứng cứ vật lý sũng nước mưa bám trên người. Cô đã thoát khỏi biệt thự Vườn An Yên, nhưng cuộc chiến giải mã chất độc và sóng hạ âm để cứu chồng chỉ mới thực sự bắt đầu trong sự cô độc tột cùng này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!