Nhạc nềnCreep

Cuộc Đào Thoát Trong Đêm Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão mùa hè đổ ập xuống ngoại ô Hà Nội vào lúc nửa đêm, biến không gian xung quanh biệt thự Vườn An Yên thành một lòng chảo sấm sét gầm rú. Từng luồng chớp sáng rạch đôi bầu trời đen kịt, hắt những vệt sáng trắng sắc lạnh qua khe hở của những tấm ván gỗ đóng đinh chằng chịt trên cửa sổ phòng áp mái. Mưa xối xả như trút nước xuống mái ngói cổ kính, tạo nên những âm thanh dồn dập, gầm rít như muốn nghiền nát căn phòng biệt lập.


Trong góc tối của phòng áp mái, Phạm Thu Hương ngồi co rúp trên sàn gỗ lạnh ngắt. Bả vai trái của cô co rút từng cơn đau buốt dữ dội. Vết thương rách da từ cú nhoài người cứu Khoa bên ban công đêm qua vẫn chưa được khâu, lớp băng gạc tạm bợ đã thấm đẫm máu tươi, bết dính vào thớ vải áo ngủ màu xám tro rộng thùng thình. Thị lực mắt trái của cô suy giảm nhẹ, cảnh vật xung quanh nhòe đi dưới ánh đèn huỳnh quang F11 mờ nhạt của phòng áp mái. Nhưng ý chí sinh tồn của một nhà thiết kế mỹ thuật không cho phép cô gục ngã. Hương biết rõ, sáng mai khi bác sĩ tâm thần tha hóa Lê Văn Sâm bước vào đây cùng lệnh cưỡng chế cách ly y tế, cô sẽ bị giam cầm vĩnh viễn trong một viện tâm thần tư nhân, mất hoàn toàn quyền công dân và quyền bảo vệ người chồng trầm cảm.


Cô chỉ có đêm nay. Cuộc đào thoát này là ranh giới duy nhất giữa sự sống và cái chết.


Đột nhiên, một tiếng sét nổ vang trời ngay sát đỉnh biệt thự. Toàn bộ hệ thống điện của Vườn An Yên phụt tắt. Căn phòng áp mái chìm vào bóng tối đặc quánh. Tiếng khùng khục của hệ thống camera ẩn ngụy trang đầu báo khói trên trần nhà lịm dần rồi im bặt. Máy phát điện dự phòng của biệt thự cần ít nhất ba mươi giây để khởi động lại. Đối với Hương, ba mươi giây mất điện cục bộ này chính là cơ hội vàng mà đất trời ban tặng.


Sử dụng Ngưỡng Thính giác Định vị Không gian đã được rèn luyện nghiêm ngặt trong những ngày bị giam lỏng, Hương lập tức hành động. Cô không cần ánh sáng để định vị đồ vật. Bằng xúc giác nhạy bén, cô rút từ dưới đệm giường chiếc thìa kim loại đã được mài nhọn chốt cán từ bữa trưa. Cô quỳ rạp xuống, bò nhanh về phía giếng trời nằm ở góc khuất của trần phòng áp mái.


Tiếng mưa gầm rú trên mái tôn che giếng trời dội xuống tai cô dồn dập. Hương đưa tay lên cao, các ngón tay nhạy cảm cảm nhận được bốn con ốc vít rỉ sét đang cố định tấm lưới sắt thông gió của giếng trời. Cô dùng đầu thìa kim loại mài nhọn, tra vào rãnh ốc vít đầu tiên. Lực vặn từ bàn tay gầy guộc khiến vết thương bả vai rách miệng trở lại, máu nóng rỉ ra ướt sẫm vai áo, nhưng cô không hề khựng lại.


"Cạch... cạch..."


Tiếng kim loại miết vào sắt rỉ vang lên rất nhỏ, bị tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài nuốt trọn. Con ốc thứ nhất rơi ra. Rồi con thứ hai, thứ ba, thứ tư. Tấm lưới sắt thông gió nặng nề từ từ hạ xuống. Hương đón lấy nó bằng tay phải, đặt nhẹ nhàng xuống sàn gỗ không gây một tiếng động.


Một khoảng trống tối đen, sâu hoắm hiện ra trước mắt cô. Đó là đường ống thông gió kỹ thuật chạy dọc giếng trời biệt thự, hẹp đến mức chỉ vừa một người thanh mảnh lách qua.


Nỗi sợ không gian kín (claustrophobia) đột ngột dâng lên bóp nghẹt lồng ngực Hương. Nhìn vào cái hốc tối tăm, ẩm mốc và chật hẹp ấy, nhịp tim cô tăng nhanh dữ dội, hơi thở trở nên đứt quãng. Ký ức về những ngày bị giam cầm trong phòng tối áp mái dội về, cố dìm cô vào sự hoảng loạn. Hương nhắm mắt lại, siết chặt chiếc vòng gỗ dâu tằm trên cổ tay trái—nơi chốt bạc rỗng đang giấu kín mẫu sơn tường metamerism cạo được và vi mạch ghi âm sóng hạ âm 19Hz. Cô áp dụng kỹ năng điều khiển nhịp tim lâm sàng, hít sâu luồng khí lạnh ẩm ướt của đêm bão, ép lồng ngực phập phồng theo nhịp điệu chậm rãi để đẩy lùi cơn hoảng sợ.


"Mày phải cứu Khoa. Mày là chỗ dựa duy nhất của anh ấy," Hương tự nhủ.


Cô nhoài người, lách bả vai đang bị thương vào ô thông gió hẹp. Không gian chật hẹp đến mức thớ thịt vai cô cọ xát vào thành ống kẽm sắc nhọn, đau buốt đến tận xương tủy. Hương cắn chặt môi đến rỉ máu để không phát ra tiếng rên rỉ. Cô dùng khuỷu tay và đầu gối bò trườn trong bóng tối đặc quánh, bám đầy bụi thạch cao mục nát. Sự nhạy cảm thính giác giúp cô nhận diện được từng tiếng động nhỏ nhất truyền qua vách ống kẽm: tiếng nước mưa xối xả bên ngoài vách tường đôi, và đặc biệt là tiếng bước chân lầm lì của bảo vệ Nguyễn Văn Hùng đang đi tuần tra ở tầng dưới.


Đột nhiên, từ phía phòng áp mái cô vừa thoát ra, tiếng xích sắt ngoài cửa chính vang lên lách cách dữ dội.


"Cạch!"


Cánh cửa bị đẩy phăng ra. Ánh đèn pin công suất lớn của bảo vệ Hùng quét mạnh vào căn phòng trống rỗng.


"Bà chủ! Con điên đó trốn rồi! Phòng áp mái trống rỗng!" Tiếng Hùng gầm lên qua bộ đàm dội ngược vào đường ống thông gió, vang vọng sát bên tai Hương.


Ngay sau đó, còi báo động của biệt thự Vườn An Yên rú lên chói tai, cắt đôi màn đêm bão giông. Tiếng còi rú vang dội cơ học làm rung chuyển cả đường ống kẽm chật hẹp.


Hương biết mình đã lộ kế hoạch. Cô không còn thời gian để bò rón rén nữa. Bất chấp nỗi sợ hãi không gian kín và cơn đau xé thịt ở bả vai, Hương dùng toàn lực trườn nhanh về phía trước. Đường ống dốc dần xuống khu vực giếng trời lộ thiên phía sau biệt thự. Ánh sáng của những vệt chớp ngoài trời bắt đầu lọt vào qua khe hở của cửa chớp thông gió cuối đường ống.


Cô tiếp cận được cửa chớp thoát hiểm. Hương dùng chân đạp mạnh hai cú vào tấm cửa chớp gỗ mục nát.


"Rắc!"


Tấm cửa chớp gãy đôi, đổ sụp ra ngoài. Hương nhoài người thoát ra, rơi tự do từ độ cao gần ba mét xuống bụi cây tường vi rậm rạp ở sân sau biệt thự.


Những cành tường vi đầy gai nhọn hoắt cào rách khắp cơ thể cô. Gai nhọn đâm sâu vào da thịt, cào rách lớp áo ngủ mỏng manh, để lại những vết xước rỉ máu dọc cánh tay và đôi chân trần của Hương. Cô nghiến răng chịu đựng, lăn lộn thoát khỏi bụi cây rậm rạp dưới làn mưa xối xả. Nước mưa lạnh buốt dội thẳng vào những vết thương hở, xót xa tột cùng, nhưng lại giúp cô tỉnh táo hơn bao giờ hết.


Từ phía sân trước biệt thự, ánh đèn pin của bảo vệ Hùng và ba nhân viên an ninh khác đang quét dồn dập qua các bụi cây. Tiếng chó nghiệp vụ sủa vang dội hòa cùng tiếng mưa giông.


"Lùng sục sảnh sau! Nó bị thương, không chạy xa được đâu!" Tiếng Mạnh rống lên đầy hung hãn.


Hương ép sát người vào vách tường đá ẩm ướt của biệt thự, nín thở. Lối ra cổng chính đã bị Mạnh khóa chặt bằng xích sắt bảo mật và gác chặn trực tiếp. Cô không thể chạy thoát bằng đường lộ thông thường.


Thính giác nhạy bén của Hương bất ngờ bắt trọn tiếng động cơ nổ trầm đục của chiếc xe tải chở rác thải sinh hoạt của khu biệt thự đang từ từ lùi ra từ góc sân phụ để chuẩn bị di chuyển ra ngoài cổng chính. Đó là cơ hội duy nhất.


Hương khom lưng, di chuyển nhanh nhẹn như một bóng ma trong đêm tối, lợi dụng các góc chết ánh sáng của giếng trời và hàng rào cây xanh để tiếp cận chiếc xe rác. Chiếc xe tải đang dừng lại để nhân viên vệ sinh bốc dỡ thùng rác cuối cùng.


Bằng một động tác dứt khoát, Hương lách người bò sát xuống mặt đất sình lầy ướt sũng, luồn thẳng vào gầm xe tải chở rác. Cô dùng hai tay và hai chân bám chặt vào khung sắt gầm xe, treo lơ lửng cơ thể ngay trên trục bánh xe đang quay chậm. Mùi hôi thối nồng nặc của rác thải và hơi nóng từ động cơ bốc lên nghẹt thở, nhưng Hương nhắm nghiền mắt, siết chặt tay để giữ cơ thể không bị rơi xuống mặt đường đá sỏi gồ ghề.


Chiếc xe rác từ từ chuyển bánh, tiến về phía cổng chính biệt thự.


"Dừng xe! Kiểm tra!" Tiếng bảo vệ Hùng quát lớn ở bốt gác cổng chính.


Hương nín thở, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nghe thấy tiếng bước chân của Hùng tiến lại gần sát sườn xe tải. Ánh đèn pin của gã quét qua quét lại dưới gầm xe, luồng sáng lạnh lẽo chỉ cách mặt Hương chưa đầy mười xăng-ti-mét. Hương nhắm mắt, điều hòa nhịp tim đến mức tối đa, giữ cho cơ thể hoàn toàn bất động dưới gầm xe ướt sũng bùn đất.


"Không có gì. Cho xe qua!" Hùng ra lệnh sau một hồi rà soát lơ là do trời mưa quá lớn.


Chiếc xe tải rác từ từ lăn bánh qua cánh cổng sắt khổng lồ của biệt thự Vườn An Yên, tiến ra đường lộ lớn ngoại ô Hà Nội.


Khi xe chạy được khoảng năm trăm mét cách xa biệt thự, lợi dụng lúc xe giảm tốc độ tại khúc quanh tối tăm, Hương buông tay khỏi khung sắt, lăn tròn ra lề đường cỏ mềm sũng nước. Cô nằm im trong bụi cỏ rậm rạp cho đến khi ánh đèn hậu của chiếc xe rác biến mất hoàn toàn trong màn mưa mù mịt.


Hương gượng dậy, toàn thân đau đớn, run rẩy vì lạnh và mất máu. Cô bước đi lảo đảo dưới cơn mưa giông như trút nước, hướng về phía trung tâm thành phố. Chiếc vòng dâu tằm trên tay trái cô vẫn an toàn, mẫu sơn tường metamerism cạo được vẫn được bảo quản nguyên vẹn trong chốt bạc rỗng.


Sau gần hai tiếng đồng hồ đi bộ kiệt sức xuyên qua các ngõ tối sũng nước của Hà Nội, Hương tiếp cận được đường Giải Phóng. Trước mắt cô, ánh đèn bảng hiệu của Phòng khám tâm thần của Bác sĩ Đức hiện ra như một ngọn hải đăng cứu rỗi giữa đại dương tăm tối.


Hương dồn toàn bộ chút sức lực cuối cùng, lao đến đập mạnh vào cánh cửa kính của phòng khám.


"Cạch... cạch..."


Cánh cửa kính từ từ mở ra. Bác sĩ Trịnh Minh Đức bước ra với vẻ mặt đầy kinh ngạc khi nhìn thấy một người phụ nữ rách rưới, ướt sũng và đầy vết thương rỉ máu đứng trước cửa.


"Cô Hương...? Trời đất ơi, sao cô lại nông nỗi này?" Đức thốt lên, vội vã đỡ lấy cơ thể đang đổ sụp xuống của Hương.


Hương ngã vào vòng tay của Đức, đôi mắt nhạy cảm của cô lấp lánh một tia sáng kiên cường tột độ dưới ánh đèn trắng phòng khám. Cô run rẩy đưa bàn tay trái lên, miết nhẹ vào chốt bạc rỗng của chiếc vòng dâu tằm đeo trên tay:


"Bác sĩ Đức... cứu Khoa... Tôi mang được chứng cứ ra ngoài rồi..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!