Bóng Đêm Trong Tổ Ấm
Biệt thự Vườn An Yên nằm lọt thỏm giữa những tán cổ thụ rì rào ở ngoại ô Hà Nội, một không gian khép kín và u ám đến nghẹt thở khi hoàng hôn buông xuống. Đối với người bình thường, bóng tối tràn vào căn nhà chỉ mang một màu xám xịt đồng nhất của sương muộn. Nhưng với Phạm Thu Hương, đôi mắt sở hữu Ngưỡng Nhạy cảm Thị giác Tetrachromacy bẩm sinh của cô lại nhìn thấy một thế giới hoàn toàn khác. Cô thấy những dải màu sắc phức tạp đến kỳ dị: sắc chàm sâu thẳm bám trên những vách tường cổ, vệt tím than của khói sương len lỏi qua khe cửa, và cả thứ ánh sáng vàng lưu huỳnh nhạt nhòa bốc lên từ nền đất ẩm ngoài vườn.
Đôi mắt nhạy cảm ấy, vốn là món quà vô giá thời cô còn là sinh viên xuất sắc ngành Mỹ thuật Công nghiệp, giờ đây lại trở thành nguồn cơn của những nỗi bất an mơ hồ. Hương khẽ vuốt ve chiếc vòng gỗ dâu tằm rỗng ruột trên cổ tay trái—kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố để lại. Ký ức về cái chết của mẹ vì chứng trầm cảm nặng nề luôn là một bóng ma tâm lý đè nặng lên vai cô, khiến cô từ bỏ đam mê nghệ thuật để lui về làm người vợ nội trợ, dồn toàn bộ tâm sức chăm sóc cho Nguyễn Đăng Khoa, chồng cô.
Khoa đang ngồi bất động bên bàn làm việc trong phòng ngủ ở tầng hai biệt thự. Dáng người anh gầy rộc, khuôn mặt hốc hác với quầng thâm dày đặc dưới mắt sau những đêm dài mất ngủ kinh niên. Ngón tay anh run rẩy xoay tròn chiếc bật lửa Zippo bằng bạc của người cha quá cố—kỷ vật duy nhất giúp anh tìm lại chút bình tĩnh mỗi khi cơn hoảng loạn u uất ập đến. Kể từ ngày cha anh qua đời đột ngột mười năm trước, Khoa gánh vác tập đoàn địa ốc Nguyễn Gia và dần lún sâu vào vũng lầy trầm cảm lâm sàng giai đoạn 3.
“Khoa, anh uống chút trà hoa cúc đi,” Hương dịu dàng đặt chiếc tách sứ xuống bàn, cố gắng tìm kiếm một ánh nhìn ấm áp từ chồng.
Nhưng Khoa không quay đầu lại. Ánh mắt anh lờ đờ, vô hồn dán chặt vào khoảng không tối tăm ngoài cửa sổ. “Hương này… em có nghe thấy tiếng gì không? Giống như tiếng gió rít… nhưng nó cứ ong ong trong đầu anh, nghẹt thở lắm.”
Hương khẽ nhíu mày. Cô lắng tai nghe, nhưng ngoài tiếng lá cây xào xạc ngoài vườn, không có bất kỳ âm thanh lạ nào. Cô biết, trạng thái thần kinh của chồng đang ngày càng sa sút nghiêm trọng.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập và tiếng cười nói giả tạo vang lên từ phía cầu thang. Cánh cửa phòng ngủ đẩy mạnh, bà Trịnh Tuyết Mai—mẹ kế của Khoa—bước vào với phong thái sang trọng quen thuộc. Bà diện chiếc đầm nhung đen quý phái, cổ đeo chuỗi ngọc trai cỡ lớn, nhưng ánh mắt sắc sảo luôn ẩn chứa sự tính toán lạnh lùng. Theo sau bà là một người đàn ông trung niên lịch lãm. Gã mặc bộ trang phục thiết kế tối giản tông màu xám tro, mái tóc chải chuốt gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm đầy thu hút và điềm tĩnh đến đáng sợ.
“Khoa ơi, mẹ mang cứu tinh đến cho con đây!” Bà Mai lớn tiếng, giọng điệu đầy vẻ quan tâm giả tạo. “Đây là thầy Trần Chí Vỹ, bậc thầy phong thủy uy tín nhất Hà Nội hiện nay. Mẹ phải xếp lịch ròng rã ba tháng trời mới mời được thầy về đây để xem thế đất, cải vận cho con đấy. Nhìn con xơ xác thế này, mẹ làm sao chịu nổi.”
Trần Chí Vỹ khẽ cúi đầu chào Hương và Khoa, nụ cười trên môi gã vừa vặn, lịch sự nhưng không chút ấm áp. Gã không dùng những bộ la bàn phong thủy rườm rà, tay chỉ cầm một chiếc hộp gỗ dài bọc nhung đen sẫm.
“Chào anh Khoa, chào chị Hương,” Vỹ lên tiếng, giọng nói trầm ấm, có tần số rung động đặc biệt dễ dàng xoa dịu sự phòng thủ của người nghe. “Tôi đã quan sát kết cấu của biệt thự Vườn An Yên từ ngoài cổng. Ngôi nhà này có thế đất ‘tụ âm’, lại thêm hướng gió lùa từ phương Bắc mang theo hàn khí, trực tiếp xâm nhập vào phòng ngủ của anh chị. Đây chính là nguyên nhân khiến anh Khoa liên tục bị tổn hao dương khí, dẫn đến tâm thần bất ổn, u uất.”
Khoa như người chết đuối vớ được cọc, anh vội vã đứng dậy, chiếc bật lửa Zippo suýt rơi khỏi tay. “Thầy… thầy nói đúng lắm. Tôi luôn cảm thấy có một luồng khí lạnh đè nặng lên ngực mỗi đêm. Vậy có cách nào hóa giải không thầy?”
Vỹ điềm tĩnh mở chiếc hộp gỗ, lấy ra một bức tranh sơn dầu khổ lớn. “Tôi mang đến đây một bức ‘Sơn thủy mê cung’. Đây là bức tranh được vẽ bằng chất liệu chu sa đặc biệt, có khả năng trấn trạch, điều hòa sinh khí. Treo bức tranh này đối diện giường ngủ, dưới danh nghĩa Quy tắc Ngụy trang Phong thủy, sắc đỏ chu sa sẽ dẫn dắt dương khí, giúp anh Khoa lấy lại sự cân bằng trong tiềm thức.”
Hương bước tới gần bức tranh. Ngay lập tức, đôi mắt Tetrachromacy của cô phát hiện ra những điểm bất thường đáng sợ. Bức tranh vẽ những dãy núi xám xịt chồng chéo lên nhau tạo thành một mê cung rối rắm, nhưng điểm kỳ dị nhất là những con đường mòn uốn lượn được tô bằng một loại sắc độ đỏ cực kỳ sắc nét. Đối với người thường, đó chỉ là màu đỏ chu sa rực rỡ. Nhưng trong mắt Hương, bước sóng ánh sáng của sắc đỏ này có sự dao động bất thường—nó là sự pha trộn tinh vi của các tinh thể khoáng chất phản quang cực mạnh, tạo ra một hiệu ứng rung động thị giác gây nhức mắt tức thì. Hơn nữa, bố cục hình học của mê cung sử dụng những đường đồng tâm bóp méo tiêu cự, ép buộc nhãn cầu của người nhìn phải di chuyển liên tục theo một vòng lặp vô tận, gây mỏi cơ mắt và ức chế vỏ não.
“Thầy Vỹ,” Hương lên tiếng, giọng cô đanh lại, cố gắng giữ vững sự tỉnh táo lý trí. “Tôi từng học thiết kế mỹ thuật nâng cao. Bố cục của bức tranh này có quá nhiều đường đồng tâm chồng chéo, sắc độ đỏ này lại quá chói và không đồng nhất. Nếu treo đối diện giường ngủ, ánh mắt người nhìn sẽ bị cuốn vào một vòng lặp thị giác liên tục trước khi ngủ. Điều này chỉ gây mỏi cơ mắt, ức chế thần kinh và làm trầm trọng thêm chứng mất ngủ của anh Khoa chứ không thể điều hòa sinh khí được.”
Phòng ngủ đột ngột rơi vào sự im lặng căng thẳng. Bà Tuyết Mai lập tức sầm mặt, giọng nói rít qua kẽ răng đầy áp lực: “Chị Hương! Chị đừng có cậy chút kiến thức trường lớp vẽ vời ra mà múa rìu qua mắt thợ trước mặt thầy Vỹ. Thầy là chuyên gia phong thủy được cả hội doanh nhân Tràng An tôn sùng. Chị không biết gì về tâm linh phong thủy thì ngậm miệng lại! Hay là chị muốn chồng chị cứ điên điên khùng khùng thế này để chị dễ bề thao túng?”
“Mẹ, con không có ý đó…” Hương cố gắng giải thích, nhưng áp lực từ người mẹ kế quá lớn.
Trần Chí Vỹ khẽ giơ tay ngăn bà Mai lại. Gã quay sang nhìn thẳng vào Hương. Trong một khoảnh khắc cực ngắn—chỉ khoảng một phần mười giây—Hương bắt được một dao động lạ trên gương mặt gã. Đó là một vệt nhếch mép kéo dài cực nhanh ở khóe môi trái, một biểu cảm vi mô thể hiện sự tự phụ tột độ và coi thường đối thủ của một kẻ ái kỷ tối tăm. Nhưng ngay sau đó, gã đã lấy lại vẻ lịch lãm, điềm tĩnh thường ngày. Gã khéo léo tránh nhìn thẳng vào mắt cô khi bắt đầu giải thích về cấu trúc màu sắc.
“Chị Hương quả là người có nhãn quan mỹ thuật nhạy bén vô cùng,” Vỹ ôn tồn nói, lời khen ngợi của gã thực chất là một cái bẫy ngôn từ tinh vi. “Người học nghệ thuật thường có tâm hồn nhạy cảm, dễ bị tác động bởi những rung động màu sắc nhỏ nhất. Nhưng chị đang nhìn bức tranh dưới lăng kính khoa học vật lý đơn thuần. Trong phong thủy học hành vi, sắc đỏ chu sa này được tính toán để kích thích luồng suy nghĩ tích cực sâu trong tiềm thức của người đang suy nhược như anh Khoa. Sự nhạy cảm quá đà của chị Hương đôi khi lại tạo ra những nỗi hoang tưởng, lo lắng không đáng có, vô tình gieo rắc thêm áp lực lên tinh thần vốn đã mỏng manh của chồng mình.”
Lời nói của Vỹ như một mũi kim châm thẳng vào nỗi dằn vặt lớn nhất trong lòng Hương—nỗi sợ hãi rằng sự nhạy cảm nghệ thuật của cô đang biến cô thành kẻ hoang tưởng, giống như người mẹ quá cố.
Khoa nghe vậy, lập tức nổi giận quay sang quát Hương: “Hương! Em thôi đi được không? Anh đã quá mệt mỏi với những lời cằn nhằn lý thuyết của em rồi! Thầy Vỹ chỉ muốn tốt cho anh, mẹ cũng vất vả vì anh. Em lúc nào cũng chỉ biết nghi ngờ, ích kỷ giữ khư khư cái tôi của mình. Để thầy treo bức tranh lên!”
Hương đứng sững người, lồng ngực thắt lại đau đớn. Cái giá cô phải trả cho sự phản kháng yếu ớt này là sự sứt mẻ lòng tin nghiêm trọng từ người bạn đời. Cô nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của bà Mai và nụ cười ẩn ý của Trần Chí Vỹ khi gã tự tay treo bức tranh ‘Sơn thủy mê cung’ lên vách tường đối diện giường ngủ, ngay dưới tầm mắt của Khoa khi nằm xuống.
Cảnh cửa phòng khép lại, bà Mai và Vỹ ra về, để lại Hương cô độc trong căn phòng ngủ ngột ngạt. Cô nhận ra mình đã thất bại hoàn toàn trong ván cờ đầu tiên. Sự tự phụ và Quy tắc Ngụy trang Phong thủy của Vỹ đã biến cô thành kẻ hoang tưởng trong mắt chính chồng mình, thiết lập thành công Cấp độ Ám thị 1: Kích thích Tiềm thức lên hệ thần kinh của Khoa.
Đêm muộn buông xuống biệt thự Vườn An Yên. Căn phòng ngủ chìm vào bóng tối, chỉ còn lại ánh đèn ngủ màu vàng ấm 2700K tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo. Hương nằm nghiêng trên giường, giả vờ nhắm mắt ngủ nhưng tâm trí cô căng thẳng tột độ.
Cô lén hé mắt quan sát bức tường đối diện. Dưới ánh đèn ngủ vàng ấm, hiện tượng metamerism bắt đầu hoạt động một cách tàn nhẫn. Đôi mắt Tetrachromacy của Hương kinh hoàng phát hiện ra mảng tường xám xung quanh bức tranh dường như đang biến đổi sắc độ một cách kỳ dị. Những con đường đỏ chu sa trên bức ‘Sơn thủy mê cung’ dưới bước sóng ánh sáng vàng đột ngột nổi bật lên như những vệt máu tươi đang chuyển động uốn lượn, co bóp theo nhịp thở. Bố cục mê cung đồng tâm tạo ra một ảo giác quang học xoáy sâu, kéo tuột mọi tiêu cự nhãn cầu vào tâm điểm đen tối của bức tranh.
Bên cạnh cô, Khoa bắt đầu thở dốc. Anh xoay người liên tục, mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa trên trán. Đột ngột, Khoa bật dậy, hai tay siết chặt lấy màng tang, groaning đau đớn dữ dội.
“Đau… đau đầu quá! Hương ơi… đầu anh như sắp nổ tung ra rồi!” Khoa hét lên trong tuyệt vọng, đôi mắt trợn trừng nhìn vào bức tranh phong cảnh trên tường, nơi những vệt đỏ chu sa đang nhảy múa tàn nhẫn dưới ánh đèn ngủ.
Hương lao đến ôm chặt lấy chồng, lòng cô lạnh toát khi nhận ra cơn ác mộng ám thị không gian của Trần Chí Vỹ đã chính thức kích hoạt vết rạn nứt sinh học đầu tiên trong não bộ của Khoa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!