Bóng Ma Tàng Hình
Cơn mưa axit sực nức mùi lưu huỳnh vẫn xối xả dội xuống những mái tôn rỉ sét của Khu ổ chuột Tầng Thấp, nhưng dưới lòng đất sâu, bầu không khí lại đặc quánh bởi một thứ mùi còn tồi tệ hơn: mùi rêu biến dị hăng hắc quyện với máu đen hoại tử đang rò rỉ từ khóe miệng Kiệt.
Kiệt lết từng bước chân nặng nề dọc theo đường ống dẫn nước thải bằng composite. Mỗi nhịp bước của anh là một sự tra tấn vật lý tột cùng. Khớp gối chân trái của bộ Khung xương dã chiến rỉ sét phát ra tiếng rít cơ học rò rỉ khí nén khô khốc: *Xìii... khục... xìii... khục...* Nó liên tục kẹt cứng, ép lực pít-tông dội ngược thẳng vào tám chiếc vít titan đang găm sâu vào xương đùi anh. Sau lưng, Bản sao số 14 – đứa trẻ câm lặng với làn da xanh xao – đang bám chặt lấy cổ anh, lồng ngực nhỏ bé phập phồng thở từng nhịp yếu ớt qua chiếc bình khí nén lọc oxy dã chiến sắp cạn kiệt.
Kiệt không dám dừng lại. Anh biết, vệt máu hoại tử màu đen lượng tử rò rỉ dọc đường đi của mình chính là chiếc la bàn sống để đàn chó robot của thợ săn Sói bám theo.
Khi rẽ qua khúc ngoặt cuối cùng của nhánh cống ngầm số 04, một mùi hương quen thuộc đột ngột len lỏi qua lớp mặt nạ lọc khí rách nát của Kiệt. Đó là mùi thuốc lá điện tử vị bạc hà nồng đậm. Kiệt khựng lại, đôi mắt xám tro lóe lên một tia sáng mỏng manh. Anh đã tới nơi.
Kiệt dùng chút sức tàn gõ ba nhịp ngắn, hai nhịp dài vào cánh cửa sắt loang lổ vết rỉ sét của phòng khám chợ đen. Cánh cửa rít lên một tiếng nặng nề rồi hé mở. Gương mặt mập mạp của Bác sĩ Khánh xuất hiện sau làn khói bạc hà mờ ảo. Đôi kính lúp phẫu thuật đẩy ngược lên trán, Khánh trợn mắt nhìn thân hình đẫm máu của Kiệt và đứa trẻ trên lưng anh.
“Thằng quỷ nhỏ! Cậu dẫn theo cái gì về đây thế này?” Khánh càu nhàu, nhưng đôi bàn tay chuyên nghiệp của ông đã nhanh chóng đỡ lấy Bản sao số 14 từ tay Kiệt. “Lại còn ho ra máu đen... Phổi bị nhiễm độc clo công nghiệp rồi! Vào mau!”
Khánh bế thắt số 14 đặt vào buồng dưỡng khí dã chiến ở góc phòng, nhanh tay điều chỉnh van áp suất lượng tử để lọc sạch độc tố trong phổi đứa trẻ. Kiệt loạng choạng bước vào trong, đổ sụp xuống chiếc ghế băng kim loại cạnh bàn mổ thép rỉ sét.
Mã vạch CN-13 sau gáy Kiệt nhấp nháy sắc xanh lam dồn dập dưới áp lực của cơn sốt cao đang âm ỉ thiêu đốt hệ thần kinh anh. Vết mổ tim rỉ dịch mô màu xanh lam nhạt trên ngực anh đã thấm đẫm lớp băng gạc bẩn thỉu. Nhưng đáng ngại nhất là bả vai trái – nơi vết thương từ mảnh đạn điện từ cũ tuy đã được gắp ra, nhưng dòng điện lượng tử rò rỉ liên tục trong ba ngày qua đã kích hoạt tiến trình hoại tử mô tế bào chậm. Làn da quanh bả vai trái của anh đã chuyển sang màu tím thẫm, bốc ra mùi khét lẹt của tế bào bị phân rã.
Bác sĩ Khánh bước lại gần, rít một hơi thuốc lá điện tử, nhíu mày kiểm tra vai trái của Kiệt: “Tệ thật. Đạn điện từ của thằng Huy chứa mã độc sinh học phá hủy liên kết peptide. Tôi đã bảo cậu phải nằm yên lọc máu, cậu lại vác xác đi xông pha vào vùng khí clo. Thiết bị lọc máu trên đùi cậu chưa được cấy ghép hoàn chỉnh, độc tố hoại tử đang chạy ngược về tim rồi kìa.”
“Cứu... đứa nhỏ trước,” Kiệt khàn giọng, giọng nói bị khí clo ăn mòn nghe như tiếng kim loại cạ vào nhau.
“Nó ổn rồi, buồng dưỡng khí sẽ trung hòa clo trong vòng một tiếng,” Khánh thở dài, với lấy bộ dụng cụ phẫu thuật laser xách tay bẻ khóa. “Còn cậu, nếu tôi không cắt lọc phần mô hoại tử ở vai này ngay bây giờ, cậu sẽ không sống sót nổi qua đêm nay đâu. Nằm lên bàn mổ đi.”
Kiệt gật đầu, chuẩn bị lết lên bàn mổ thép. Nhưng ngay khi lưng anh vừa chạm vào mặt kim loại lạnh ngắt, một luồng gió lạnh bất thường đột ngột lướt qua gáy anh.
Cửa phòng khám vẫn đóng chặt. Hệ thống thông gió dã chiến của Khánh vốn phát ra tiếng vo vo đều đều, nay bỗng khựng lại một nhịp cực ngắn trước khi hoạt động bình thường. Áp suất không khí trong căn phòng rộng chưa đầy ba mươi mét vuông đột ngột sụt giảm nhẹ – một dấu hiệu vật lý mà chỉ những kẻ có hệ cảm biến lượng tử nhạy bén như Kiệt mới nhận ra.
*“Có kẻ đã thâm nhập.”*
Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, Kiệt lập tức gạt nhẹ công tắc bên gọng chiếc Kính quét tần số cảm biến đang đeo trên mắt. Anh nín thở, tập trung tinh thần lượng tử, ép máu dồn lên hai mắt để kích hoạt Thị giác luồng điện từ.
*Oong...*
Thế giới xung quanh lập tức biến đổi. Ánh sáng vàng tù mù của phòng khám chợ đen biến mất, thay thế bằng một không gian xám đen tĩnh lặng. Các đường dây điện chạy ngầm trong tường hiện lên thành những luồng sáng màu đỏ nhạt. Và ở đó, ngay sát tủ đông hóa chất của bác sĩ Khánh, không khí đang bị uốn cong một cách bất thường.
Một bóng mờ dạng người, được bao phủ bởi một mạng lưới dòng điện nano cực nhỏ phát ra bức xạ điện từ màu lam nhạt, đang lặng lẽ di chuyển không tiếng động.
Sát thủ tàng hình Lam Sơn.
Kiệt rùng mình. Kẻ thù không sử dụng súng đạn động năng thông thường. Trên tay bóng mờ ấy là một lưỡi dao găm đơn phân tử phát ra luồng nhiệt lượng mỏng dính nhưng có khả năng chém sắt như chém bùn. Hắn đang tiếp cận bác sĩ Khánh từ phía sau.
“Khánh! Nằm xuống!” Kiệt hét lên, giọng nói xé rách sự im lặng.
Bác sĩ Khánh giật mình, bản năng sinh tồn của một kẻ sống ở chợ đen hàng chục năm giúp ông lập tức đổ người ra phía sau.
*Xoẹt! Coong!*
Lưỡi dao đơn phân tử của Lam Sơn vung lên trong hư không. Một đường chém ngọt lịm cắt đôi chiếc bàn mổ thép rỉ sét làm hai nửa hoàn hảo, mặt cắt phẳng lỳ không một vết gờ. Lớp ngụy trang bẻ cong ánh sáng nano của sát thủ bị nhiễu loạn nhẹ do chấn động lực học, để lại một bóng ma mờ ảo giữa phòng khám.
Lam Sơn không hề dừng lại. Nhận thấy mục tiêu đã phát hiện, hắn xoay người cực nhanh, lưỡi dao đơn phân tử vẽ nên một đường vòng cung chết chóc hướng thẳng vào cổ họng Kiệt.
Tốc độ của một sát thủ chuyên nghiệp được cải biến sinh học vượt xa giới hạn của Kiệt lúc này. Trong tình thế ngặt nghèo, Kiệt dồn toàn bộ nguồn năng lượng PX-90 còn lại vào chân phải, kích hoạt Phản xạ cơ bắp cưỡng bức từ bộ khung xương dã chiến.
*Xìii... khục! Rắc!*
Khớp cơ khí chân phải giải phóng lực nén tối đa, đẩy thân hình Kiệt lùi bắn ra sau năm mét, va sầm vào kệ chứa phế liệu y tế. Cú giật cơ đột ngột khiến vết mổ ở ngực anh rách toạc, máu đen lượng tử phun ra ướt đẫm ngực áo.
Kiệt cố gắng dùng tay phải vớ lấy chiếc dao mổ laser lượng tử trên khay inox chém trả để tự vệ. Nhưng Lam Sơn quá nhanh. Hắn lướt đi như một bóng ma vô hình, lưỡi dao đơn phân tử chém sạt qua bả vai phải của Kiệt, cắt đứt lớp giáp bảo hộ chì và để lại một vết thương sâu hoắm sát tận xương.
“Hự!” Kiệt rên rỉ, dao mổ laser trên tay rơi leng keng xuống đất. Cánh tay phải của anh bắt đầu run rẩy dữ dội do mất máu và chấn thương cơ.
*“Không thể thắng hắn bằng tốc độ vật lý. Bộ giáp tàng hình của hắn hoạt động dựa trên các vi mạch bẻ cong ánh sáng tự nhiên. Phải ép hắn lộ diện.”* Đại não Kiệt hoạt động điên cuồng trong cơn đau.
Kiệt dùng tay phải khỏe mạnh vớ lấy một bình hóa chất tẩy trùng dạng bột thạch cao đặt trên kệ phế liệu bên cạnh, ném mạnh ra không trung trước mặt.
*Bùm!*
Một đám mây bụi trắng xóa bùng lên, bao phủ toàn bộ khoảng không gian giữa phòng khám. Lam Sơn đang lao tới lập tức bị lớp bụi trắng bám đầy lên cơ thể. Bộ giáp nano bẻ cong ánh sáng của hắn không thể che giấu những hạt bụi vật lý. Một hình thể người màu trắng xóa hiện rõ mồn một giữa màn sương bụi.
“Bắt được mày rồi,” Kiệt rít qua kẽ răng.
Bằng bàn tay phải run rẩy, Kiệt thọc sâu vào túi áo khoác bảo hộ chì, rút ra khẩu Súng điện từ EMP tự chế – thứ vũ khí thô sơ được lắp ráp từ tụ điện lò vi sóng cũ và cuộn dây đồng mà anh luôn mang theo bên người. Đây là vũ khí chỉ sử dụng được một lần duy nhất, nếu thất bại, anh sẽ không còn cơ hội thứ hai.
Kiệt hướng nòng súng về phía bóng người phủ đầy bụi trắng đang lao tới, ngón tay siết chặt cò kích hoạt.
*Uỳnh! Xẹt xẹt xẹt!*
Một luồng xung điện từ màu xanh lam khổng lồ giải phóng ra từ họng súng tự chế. Luồng điện mạnh đến mức làm cháy sưng các tế bào mô mềm trên bàn tay phải của Kiệt, khiến anh đau đớn thét lên. Sóng EMP quét qua bán kính mười mét, làm chập cháy toàn bộ các bóng đèn neon trong phòng khám, đưa không gian trở lại bóng tối tịch mịch.
Nhưng luồng xung điện ấy đã đánh trúng đích.
Bộ giáp tàng hình nano bẻ cong ánh sáng của Lam Sơn phát nổ tia lửa điện liên tục: *Xẹt... xoẹt... đoàng!* Các vi mạch điều khiển ánh sáng bị dòng điện EMP cực mạnh thiêu rụi hoàn toàn, bốc ra những luồng khói xám khét lẹt. Lớp ngụy trang sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra một thân hình mảnh dẻ trong bộ giáp nano rách nát, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc với đôi mắt sắc sảo như chim ưng và lưỡi dao găm đơn phân tử chỉ còn cách cổ họng Kiệt đúng vài milimét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!