Nhạc nềnThunderclap

Sự Cứu Rỗi Trong Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động của Trạm gác sinh trắc học Cổng Số 3 rú lên từng hồi ngắn, sắc lẹm và chói tai: *Bíp! Bíp! Bíp!*


Trên đỉnh rào chắn điện từ, hai tháp laser tự động giật mạnh, thấu kính quét màu đỏ rực lập tức xoay ngoắt một trăm tám mươi độ, hạ xuống khóa chặt vào gáy Kiệt. Luồng ánh sáng đỏ quét dọc theo sống lưng anh, định vị một vùng mục tiêu hình tròn ngay trên mã vạch CN-13 đang nhấp nháy sắc xanh lam nguy kịch.


“Đứng im! Kẻ tình nghi phía trước, giơ hai tay lên đầu!” Tiếng quát của lính gác vang lên dồn dập qua hệ thống loa phóng thanh.


Đại úy Bình, người đang ngậm điếu xì-gà điện tử đỏ gay mặt ở bốt gác, lập tức ném điếu thuốc xuống vũng nước mưa axit. Gã rút khẩu súng xung lực từ thắt lưng, gầm lên: “Nó kìa! Thằng rác rưởi không có ID! Bắt lấy nó!”


Kiệt cảm nhận được luồng adrenaline bộc phát dữ dội trong huyết quản. Vết mổ ngực rách miệng nhói lên một cơn đau xé thịt, rò rỉ ra vệt dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt, thấm đẫm lớp băng gạc bẩn thỉu dưới áo khoác bảo hộ chì. Đầu anh đau như búa bổ, máu mũi chảy ròng ròng do tác động từ sóng điện từ của Máy nhiễu sóng gen cầm tay vừa quá tải.


Anh không có ba giây để suy nghĩ.


Nhìn xuống ngay dưới chân, Kiệt phát hiện một nắp cống thoát lũ bằng sắt rỉ sét, dầu mỡ công nghiệp đen kịt bám đầy xung quanh. Không một giây do dự, anh dồn toàn bộ nguồn năng lượng pin PX-90 còn lại vào chân phải, kích hoạt khớp pít-tông của Khung xương dã chiến rỉ sét.


*Xìii... khục! Rắc!*


Khớp cơ khí gầm lên, giải phóng một lực nén thủy lực cực mạnh. Kiệt tung cú đá giẫm thẳng xuống mép nắp cống sắt. Sức nặng cơ học bẻ gãy chốt khóa rỉ sét bên dưới. Nắp cống lật nhào, lộ ra một khoảng tối sâu hoắm bốc mùi khí gas và nước thải nồng nặc.


“Bắn!”


*Hưuu! Hưuu!*


Hai luồng đạn laser xung lực đỏ rực xé rách màn mưa axit, bắn sạt qua bả vai phải của Kiệt, thiêu cháy một mảng vải áo khoác bọc chì, tỏa ra mùi khét lẹt. Nhưng thân hình Kiệt đã kịp đổ sụp xuống. Anh buông mình rơi tự do vào khoảng tối của lòng đất ngay trước khi rào chắn điện từ khép chặt hoàn toàn.


*Rầm! Coong!*


Nắp cống sắt sập lại phía trên đầu anh. Tiếng súng xung lực và tiếng quát tháo của Đại úy Bình bị dập tắt, thay thế bằng tiếng nước chảy xối xả và tiếng vang u uất của hệ thống cống thoát lũ Tân Khánh.


Kiệt rơi thẳng xuống độ sâu năm mét, lưng đập mạnh vào một đường ống dẫn nước thải bằng composite. Cú va chạm mạnh khiến vết mổ ngực anh rách rộng thêm, máu đen hoại tử trào ra nóng hổi. Khung xương chân trái bị hỏng khớp gối từ trước rít lên một tiếng khô khốc, khóa chặt chân anh thành một tư thế vẹo vọ đau đớn. Anh lết thân thể rách nát vào một bệ bê tông khô ráo bên mép dòng nước thải phát sáng màu lam nhạt, thở dốc trong bóng tối.


Nhưng lòng đất không phải là nơi trú ẩn an toàn.


*Hùuuu... xèeee...*


Một âm thanh rít gió tần số thấp đột ngột vang lên dọc theo các nhánh cống ngầm. Kiệt giật mình, gạt kính quét cảm biến trên mắt sang chế độ phân tích quang phổ. Qua thấu kính, anh bàng hoàng nhìn thấy những luồng khói màu vàng nhạt, đậm đặc và nặng nề, đang từ các van xả ngầm của tập đoàn Vạn Niên tràn vào đường cống.


“Khí clo công nghiệp...” Kiệt rít qua kẽ răng.


Đây không phải là một sự cố rò rỉ ngẫu nhiên. Tập đoàn Vạn Niên đang thực hiện chiến dịch dọn sạch cống ngầm, xả khí clo nồng độ cao vào Vành đai rò rỉ khí clo công nghiệp dưới lòng đất để tiêu diệt tận gốc những bản sao lỗi đang lẩn trốn. Khí clo gặp nước thải axit tạo ra một hỗn hợp khói độc ăn mòn, nhanh chóng dâng cao và lấp đầy các khoảng không gian hẹp.


Phổi của Kiệt bắt đầu bỏng rát. Cổ họng anh khô khốc, mỗi nhịp thở như hít phải những mảnh thủy tinh vụn. Hệ miễn dịch đặc thù của gen lỗi CN-13 bắt đầu kích hoạt tối đa để kháng độc tố thần kinh, khiến nhịp tim lượng tử của anh đập điên cuồng lên tới một trăm sáu mươi nhịp một phút. Da thịt anh nóng ran, các mạch máu nổi rõ màu đen dọc theo động mạch cổ. Cơ thể anh đang bước vào Giai đoạn rạn nứt peptide (10% - 30%), các tế bào bắt đầu tự hủy hoại do thiếu dung dịch nuôi cấy chuyên dụng và bị độc tố tấn công dồn dập.


Kiệt cố lết thân thể khập khiễng chạy dọc theo vách cống khô ráo. Anh lôi từ trong túi áo khoác bảo hộ ra chiếc bình khí nén lọc oxy dã chiến của A Sáng, nhanh chóng áp mặt nạ lên mũi. Luồng không khí lọc nghèo nàn giúp phổi anh dịu đi phần nào, nhưng tiếng rít của van xả clo phía trước ngày càng lớn.


Anh đi đến một giao lộ cống ngầm chữ T, nơi đặt một van xả clo chính đang phun ra những luồng khói vàng xối xả.


*“Phải khóa cái van này lại, nếu không luồng khí độc sẽ tràn thẳng về hướng trạm bơm phế thải, nơi Lam và Sơn đang ẩn nấp.”*


Kiệt lao tới bệ van sắt. Pít-tông điều khiển van đang nóng đỏ do áp suất khí nén cực cao. Kiệt dùng bàn tay trái đã bị liệt cơ thần kinh bám chặt vào bệ đỡ để làm điểm tựa, tay phải khỏe mạnh nắm lấy vô-lăng van bằng thép, dùng hết sức vặn ngược chiều kim đồng hồ.


*Két... két...*


Van sắt rỉ sét không hề di chuyển. Luồng nhiệt lượng từ pít-tông truyền thẳng vào lòng bàn tay trái của Kiệt, tỏa ra mùi da thịt bị bỏng cháy khét lẹt. Cơn đau thấu xương khiến anh gầm lên, nhưng vô-lăng van vẫn trơ trơ.


*Phụt!*


Một luồng khí clo áp lực cao phun thẳng ra từ kẽ hở của van, tạt vào bả vai trái đang hoại tử của Kiệt. Chất độc ăn mòn da thịt, khiến vết loét cũ rữa ra dữ dội. Kiệt buộc phải buông tay, ngã nhào xuống vũng nước thải. Cánh tay trái của anh hoàn toàn mất cảm giác, bỏng nặng đen kịt. Thất bại trong việc khóa van, anh chỉ còn cách chạy trốn sâu hơn vào mê lộ ngầm.


Đúng lúc anh định quay đầu lết đi, một tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng vang lên từ phía bể chứa phế thải loang lổ chất độc phát sáng cách đó vài mét.


Kiệt khựng lại. Anh gạt kính quét cảm biến về hướng âm thanh.


Trong một góc tối sũng nước thải hóa chất, một bóng người nhỏ bé đang co quắp. Đó là Bản sao số 14. Cậu bé khoảng mười tuổi, gầy gò đến mức trơ cả xương sườn dưới lớp áo bệnh nhân rách nát. Đôi mắt to tròn của cậu trợn ngược, tràn ngập sự sợ hãi tột cùng và đau đớn. Miệng cậu sùi bọt mép, hai bàn tay nhỏ bé gầy guộc đang cào cấu điên cuồng vào cổ họng để tìm kiếm chút dưỡng khí trong làn khói clo vàng nhạt đang bao phủ xung quanh.


Mã vạch định danh “CN-14” trên cổ cậu bé nhấp nháy sắc đỏ báo động nguy kịch.


Kiệt lết chân khập khiễng lao tới quỳ xuống bên cạnh đứa trẻ. Khi bàn tay phải của anh chạm vào làn da lạnh ngắt của số 14, năng lực Đồng cảm lượng tử sơ cấp đột ngột kích hoạt.


*Oong...*


Một luồng sáng màu lam nhạt chạy dọc từ tay Kiệt sang cơ thể số 14. Trong tích tắc, một cơn đau thắt ngực dữ dội và cảm giác ngạt thở xé rách tâm can của đứa trẻ truyền dẫn ngược lại hệ thần kinh của Kiệt. Anh nhìn thấy hình ảnh ký ức chập chờn của số 14: cậu bé bị kéo lê qua những hành lang lạnh lẽo của lò thiêu phế liệu, bị những gã giám sát viên tàn nhẫn vứt bỏ vào bãi rác y sinh như một đống phụ tùng hỏng vì lỗi phát triển não bộ. Đứa trẻ này không hề có tội. Nó chỉ muốn sống, muốn được nhìn thấy ánh sáng mặt trời, giống như anh.


Trong đầu Kiệt bùng lên một cuộc đấu tranh nội tâm tàn nhẫn.


*“Bỏ mặc nó đi. Mày chỉ là một bản sao lỗi đang phân rã. Bình khí nén này chỉ còn đủ dùng cho một người trong mười lăm phút. Nếu nhường cho nó, mày sẽ chết ngạt trong làn khói clo này trước khi thoát khỏi cống ngầm.”* Giọng nói ích kỷ, bản năng sinh tồn lạnh lùng gầm rú trong đại não anh.


Nhưng khi nhìn vào đôi mắt to tròn vô tội đang dần mất đi ánh sáng của số 14, Kiệt nhìn thấy chính bản thân mình trên bàn mổ của bác sĩ Viễn. Nếu anh bỏ mặc đứa trẻ này, anh có khác gì những gã chính trị gia ích kỷ của gia tộc họ Trịnh – những kẻ coi sinh mạng của bản sao như những phụ tùng có thể vứt bỏ?


“Không...” Kiệt rít qua kẽ răng, máu đen từ miệng ho ra nhuộm đỏ cả lớp khẩu trang lọc độc. “Tao không phải là một đống thịt dự phòng... Tao là con người. Và tao sẽ quyết định số phận của tao.”


Kiệt dứt khoát đưa tay lên mặt, giật phăng chiếc bình khí nén lọc oxy dã chiến duy nhất của mình ra.


Không khí đầy khí clo tràn ngập khoang mũi Kiệt ngay lập tức. Phổi anh bỏng rát như bị nung đỏ, lồng ngực co thắt dữ dội. Anh ho ra một ngụm máu đen hoại tử tế bào sẫm màu, rơi xuống vũng nước thải phát sáng.


Nhưng bàn tay anh không hề run rẩy. Kiệt chụp chiếc mặt nạ lọc khí lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Bản sao số 14, siết chặt dây đeo bọc chì quanh đầu cậu bé.


*Hộc... hộc...*


Số 14 hít một hơi thật sâu luồng oxy trong lành từ bình lọc. Tiếng co giật của cậu bé dịu dần, đôi mắt to tròn từ từ mở ra, nhìn Kiệt với sự ngỡ ngàng và biết ơn tột cùng. Cậu bé khẽ mấp máy môi, nhưng dây thanh quản bị lỗi khiến cậu không thể phát ra tiếng.


“Im lặng... bám chặt lấy tao,” Kiệt khàn giọng nói, giọng anh đã bị khí clo ăn mòn đến mức méo mó.


Kiệt dùng cánh tay phải bế thốc Bản sao số 14 lên, ép sát thân hình nhỏ bé của cậu vào lồng ngực mình. Chân trái của anh khập khiễng, bộ khung xương dã chiến rít lên những tiếng xì hơi nén cơ học liên tục do rò rỉ áp lực nén thủy lực: *Xìii... khục... xìii... khục...*


Anh không thể quay lại lối cũ vì cảnh sát tuần tra của Đại úy Bình chắc chắn đang chốt chặn đầu cống. Lối thoát duy nhất là chạy xuyên qua vùng rò rỉ khí clo đậm đặc nhất ở vành đai phía Nam để thoát ra cửa xả phế thải của bãi rác y sinh phía Nam – nơi A Sáng có thể ngầm che chở cho họ.


Kiệt gồng hết sức lực tàn của cơ thể lỗi CN-13. Anh chà sát một nắm rêu biến dị phát sáng màu lam mọc quanh bể chứa lên mũi để trung hòa tạm thời độc tính của khí clo trong không khí. Mỗi bước chạy của anh là một sự đánh cược với tử thần. Khí độc clo liên tục ăn mòn các mô biểu bì ở vai trái và ngực, khiến thể xác anh suy thoái gen tăng vọt lên mức hai mươi lăm phần trăm.


*“Chạy... phải chạy...”*


Kiệt bế thốc Bản sao số 14 chạy trốn trong làn khói vàng nhạt của khí clo khi phổi anh bắt đầu bỏng rát dữ dội, những giọt máu đen hoại tử tế bào từ khóe miệng anh liên tục rơi xuống, để lại một vệt dấu vết sinh học kéo dài dọc theo đường cống ngầm tăm tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!