Vượt Qua Chốt Gác
Ánh sáng xanh lam nhạt từ hình ảnh Hologram của Giáo sư Phan chập chờn thêm vài giây rồi vụt tắt, để lại khoảng tối tịch mịch và ẩm ướt bên trong Trạm bơm nước phế thải Tầng Thấp. Tiếng nước thải nhỏ giọt tong tong vào các đường ống rỉ sét vang lên đều đặn, lạnh lẽo như nhịp đếm ngược của một bản án tử hình vô hình.
Kiệt nghiến răng, dùng bàn tay phải khỏe mạnh dứt khoát rút sợi cáp kết nối sợi quang ra khỏi cổng cắm sinh học ở cổ tay trái.
*Xoẹt! Khục!*
Một luồng điện lượng tử tàn dư phóng ngược vào hệ thần kinh, khiến toàn thân anh co rút mạnh. Kiệt gục đầu vào bệ máy bơm cũ, thở dốc. Cơn đau nửa đầu dữ dội ập đến như có hàng vạn mũi kim châm thẳng vào đại não, hệ quả của việc quá tải dữ liệu lượng tử khi kết nối trực tiếp với ổ cứng Phan-01. Gáy anh nóng rực, mã vạch CN-13 nhấp nháy sắc xanh lam yếu ớt dưới làn da sần sùi. Trên ngực, vết sẹo mổ tim chưa lành bị kéo căng do cơn co thắt, rỉ ra một vệt dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt, thấm qua lớp băng gạc bẩn thỉu.
“Nghị sĩ Trịnh Khải đã chết... kẻ đang nắm quyền là Bản sao số mười hai?” Lam thốt lên, giọng cô run rẩy trong bóng tối. Chiếc máy ghi hình lượng tử bẻ khóa trên tay cô vẫn còn ấm nóng sau khi ghi lại toàn bộ lời trăn trối của Giáo sư Phan. “Trò hề này... giới thượng lưu đang lừa dối toàn bộ liên bang để duy trì quyền lực trường sinh của họ.”
“Cho dù là ai đang ngồi trên chiếc ghế nghị sĩ đó,” Sơn mù từ góc tối bước ra, bàn tay chai sạn dính đầy dầu mỡ máy móc mò mẫm chiếc tua vít bẻ khóa dắt ở thắt lưng, “chúng ta cũng phải tìm cách sống sót qua đêm nay trước đã. Thằng nhóc này sắp không chịu nổi rồi.”
Sơn mù quỳ xuống bên cạnh Kiệt, đôi bàn tay không cần nhìn nhưng cực kỳ chính xác lướt dọc theo bộ Khung xương dã chiến rỉ sét gắn ở chân trái của anh. Khớp gối cơ khí bị móp méo hoàn toàn sau cuộc va chạm ở chợ đen đang khóa chặt chân Kiệt thành một khối kim loại nặng nề.
“Khớp gối pít-tông bị kẹt cứng do lệch trục lực học,” Sơn mù lẩm nhẩm, tay búa gõ nhẹ vào thanh nẹp titan: *Cọc! Cọc!* “Tao có thể dùng kìm bấm thủy lực nạy tạm thời để mày đi lại được, nhưng nó sẽ phát ra tiếng rít cơ học rất lớn khi mày vận động. Mày phải chịu đựng cơn đau từ tám chiếc vít titan găm vào xương đùi đấy.”
“Cứ làm đi,” Kiệt rít qua kẽ răng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
*Khục! Rắc!*
Sơn mù dùng hết sức gồng lực bẻ khớp kim loại. Cơn đau thấu xương tủy giật thốc lên đại não khiến Kiệt suýt ngất đi, nhưng anh không hề kêu rên một tiếng. Bộ khung xương phát ra tiếng xì hơi nén cơ học: *Xìii... khục...* Khớp gối chân trái đã có thể cử động gập nhẹ, nhưng mỗi bước đi giờ đây sẽ là một cực hình vật lý.
Đúng lúc đó, chiếc radio bán dẫn cũ nát đặt trên tủ kỹ thuật của trạm bơm bỗng phát ra những tiếng rè rè chói tai, rồi giọng nói của phát thanh viên liên bang vang lên, bị bóp méo qua tần số vô tuyến cũ:
“Thông báo khẩn cấp từ Sở Cảnh sát Liên bang Tân Khánh. Đại úy Bình, chỉ huy phân khu Tầng Thấp, vừa ban bố lệnh phong tỏa nghiêm ngặt toàn bộ khu vực dưới Cảnh báo Vàng. Phát hiện dấu vết của vật thể thí nghiệm mang mầm bệnh nguy hiểm đào thoát từ bệnh viện Vạn Niên. Mọi ngã tư, lối ra vào phân khu đều bị lắp đặt máy quét võng mạc tầm xa. Nghiêm cấm mọi hành vi di chuyển không có ID sinh học hợp pháp...”
“Cảnh báo Vàng,” Lam thắt chặt chiếc kính phân tích dữ liệu trên trán, gương mặt cô đanh lại. “Đại úy Bình đang nhận hối lộ khổng lồ từ Vạn Niên để dựng các chốt quét võng mạc kép. Chúng muốn cô lập và dồn chúng ta vào góc chết dưới lòng đất này.”
Kiệt cố gắng đứng thẳng dậy bằng chân phải còn khỏe, bám chặt vào bệ thép của máy bơm. Anh cảm nhận được bả vai trái của mình đang thắt lại đau đớn. Vết thương do viên đạn điện từ cũ của đặc nhiệm Huy tuy đã được Khánh gắp ra, nhưng dòng điện lượng tử rò rỉ đang kích hoạt tiến trình hoại tử mô tế bào chậm dưới lớp da. Một vệt tím đen đang lan rộng dưới bả vai, tỏa ra mùi peptide thô phân rã đặc trưng quyện với khói rác ẩm mốc.
Anh nhớ đến mùi thuốc lá điện tử vị bạc hà quen thuộc của bác sĩ Khánh tại phòng khám chợ đen. Anh cần phải sống sót, cần phải vượt qua chốt chặn này để tìm kiếm các liều huyết thanh peptide thô loại C tiếp theo, trước khi cơ thể lỗi CN-13 này hoàn toàn phân rã thành một đống thịt thối.
“Tôi phải đi,” Kiệt khàn giọng nói. “Tôi cần thâm nhập vào khu công nghiệp rác phía bên kia ranh giới để liên lạc với các đầu mối tiếp tế thuốc. Trạm bơm này sắp bị máy quét nhiệt của trực thăng phát hiện.”
“Mày điên rồi, nhóc!” Sơn mù gắt lên. “Với cái chân khập khiễng và cái vai đang thối rữa đó, mày chưa đi đến đầu hẻm đã bị máy quét võng mạc của Bình khóa mục tiêu tự động rồi!”
“Chúng ta có công cụ,” Lam bước tới, cô đặt chiếc Áo khoác bảo hộ chống bức xạ bọc chì cũ kỹ của A Sáng lên vai Kiệt, sau đó lôi từ trong túi ra một thiết bị mỏng bằng hợp kim nhẹ – chiếc Mặt nạ nhiễu Hologram. “Mặc cái này vào. Lớp chì của áo khoác sẽ che đi vết mổ ngực đang rò rỉ dịch mô lượng tử và mã vạch CN-13 sau gáy cậu trước máy quét nhiệt. Còn chiếc mặt nạ này sẽ phát ra các tia hồng ngoại vô hình làm nhòe đi các đường nét nhân dạng của cậu trước camera giám sát của Bình.”
Sơn mù thở dài, ông từ trong hòm sắt lôi ra một thiết bị cầm tay thô sơ chứa đầy các vi mạch lượng tử chắp vá, bề mặt dán băng keo đen loang lổ: “Đây là Máy nhiễu sóng gen cầm tay tao vừa hoàn thiện từ đống phế liệu máy quét hỏng ở chợ đen. Nó sử dụng nguồn điện từ pin PX-90 của khung xương mày. Khi mày kích hoạt, nó sẽ phát ra tần số điện từ bẻ cong tín hiệu quét sinh trắc học trong bán kính năm mét, tạo ra một vùng mù tạm thời. Nhưng nghe cho kỹ đây, thằng nhóc...”
Sơn mù bóp chặt bả vai phải của Kiệt, giọng ông nghiêm trọng tuyệt đối:
“Nó chỉ tạo ra một lỗ hổng dữ liệu tối đa ba giây trước khi thuật toán tự động của máy chủ reset và phát báo động. Mày chỉ có đúng ba giây để bước qua chốt gác. Và cái giá phải trả là dòng điện từ máy nhiễu sẽ can thiệp trực tiếp vào dây thần kinh tai của mày, gây ra những cơn đau nửa đầu dữ dội. Pin PX-90 của mày cũng sẽ bị cạn sạch năm mươi phần trăm dung lượng chỉ sau một lần kích hoạt.”
Kiệt đón lấy chiếc máy nhiễu sóng gen cầm tay dẹt, nhét sâu vào túi áo khoác bảo hộ chì. Anh mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình dính đầy dầu mỡ hóa chất bốc mùi hôi thối lên người, kéo khóa trùm kín cổ để che đi mã vạch lượng tử đang nhấp nháy sắc xanh sau gáy. Trên ngực, anh dán thêm bộ điều biến nhịp tim đeo ngực do Linh y tá đánh cắp trước đó, nhằm giả lập nhịp sinh học của một con người tự nhiên khỏe mạnh, che giấu nhịp tim lượng tử bất thường của bản sao.
Giờ đây, dưới lớp ngụy trang rách rưới, Kiệt trông không khác gì một công nhân vệ sinh công nghệ nghèo khổ, khom lưng di chuyển chậm rãi giữa đáy sâu của xã hội.
“Tôi sẽ đi một mình,” Kiệt nhìn Lam và Sơn mù. “Các người phải ở lại đây để bảo vệ ổ cứng Phan-01. Nếu tôi không quay lại trước khi sương mù hóa chất tan... hãy tự di tản xuống cống ngầm sâu.”
Không đợi hai người trả lời, Kiệt khập khiễng bước ra khỏi trạm bơm phế thải, chìm vào làn sương mù vàng nhạt của đêm mưa bão Tầng Thấp.
***
Càng tiến gần về phía Trạm gác sinh trắc học Cổng Số 3, bầu không khí càng trở nên nghẹt thở. Cơn mưa axit bắt đầu rơi nặng hạt hơn, gõ liên tục vào lớp mũ trùm đầu của chiếc áo khoác bảo hộ bọc chì của Kiệt: *Lộp bộp... lộp bộp...*
Ánh đèn neon màu vàng và đỏ từ các bảng hiệu quảng cáo chớp tắt liên tục, phản chiếu xuống những vũng nước thải loang lổ dầu máy trên mặt đường nhựa nứt nẻ. Sương mù hóa chất đậm đặc bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc bao trùm khắp các ngõ hẻm, khiến tầm nhìn bị hạn chế tối đa.
Cổng Số 3 là giao lộ huyết mạch ngăn cách Khu ổ chuột Tầng Thấp và vành đai công nghiệp rác thải. Lúc này, chốt kiểm soát quân sự đã được dựng lên bằng những rào chắn điện từ di động phát ra những tiếng vo vo tần số cao. Hai tháp laser tự động gắn trên đỉnh rào chắn liên tục xoay tròn thấu kính quét màu đỏ rực, rà soát khắp đám đông.
Đại úy Bình đang đứng bên cạnh bốt gác thép. Thân hình béo lùn của gã ních chặt trong bộ cảnh phục liên bang xộc xệch dính đầy vết ố dầu mỡ. Gã ngậm một điếu xì-gà điện tử đắt tiền tỏa ra làn khói mùi thuốc lá hóa học nồng nặc, đôi mắt híp mí đỏ gay do rượu cồn đang quét qua dòng người lao động nghèo đang xếp hàng chờ kiểm tra ID sinh học.
“Nhanh cái chân lên! Từng người một bước vào làn quét!” Tiếng loa phóng thanh của cảnh sát vang lên rè rè, át cả tiếng mưa bão. “Bất kỳ ai cố tình che giấu ID hoặc sử dụng thiết bị nhiễu sóng sẽ bị áp chế bằng bạo lực ngay lập tức!”
Kiệt khom lưng, đứng xen giữa dòng công nhân quét rác công nghệ đang run rẩy dưới màn mưa lạnh. Mỗi bước đi của anh là một cực hình vật lý. Bộ khung xương dã chiến rỉ sét ở chân trái phát ra tiếng xì hơi nén cơ học cực nhỏ mỗi khi anh dồn trọng lực: *Xìii... khục...* Anh phải dùng ý chí sắt đá để ép nhịp tim đập chậm lại dưới bốn mươi nhịp/phút thông qua bộ điều biến đeo ngực, ngụy trang nhịp tim lượng tử để tránh máy quét nhịp sinh học cầm tay của lính tuần tra đang đi dọc hàng người.
Cách Kiệt ba người, một công nhân nghèo gầy gò, mặc bộ đồ bảo hộ rách nát bước lên trước máy quét võng mạc Cổng Số 3.
*BÍP! BÍP! BÍP!*
Đèn tín hiệu trên đỉnh máy quét đột ngột nhấp nháy đỏ rực. Hệ thống âm thanh tự động của chốt gác vang lên giọng nói cơ học lạnh lùng:
“CẢNH BÁO! ID SINH HỌC KHÔNG TRÙNG KHỚP VỚI CƠ SỞ DỮ LIỆU LIÊN BANG! PHÁT HIỆN THIẾT BỊ GIẢ MẠO!”
“Tôi... tôi chỉ là thợ mỏ! ID của tôi bị lỗi do nhiễm độc bụi silic thôi mà! Làm ơn...” Người công nhân hoảng loạn kêu lên, cố gắng lùi lại.
“Bắt lấy nó!” Đại úy Bình rít một hơi xì-gà, ra lệnh tàn nhẫn.
Hai sĩ quan cảnh sát tuần tra bọc giáp nặng nề lao tới. Họ không hề do dự, vung những chiếc roi điện cao áp chém mạnh vào lưng người công nhân nghèo.
*XẸT!!! STRECH!*
Dòng điện cao áp chạy dọc cơ thể khiến người thợ mỏ co giật điên cuồng trên mặt đường nhựa sũng nước axit, da thịt bốc khói khét lẹt trước khi bị quật ngã hoàn toàn. Gã bị kéo lê đi như một bao cát rách nát qua bốt gác.
Cảnh tượng bạo lực dã man diễn ra ngay trước mắt khiến đám đông công nhân xôn xao hoảng sợ. Nhịp tim của Kiệt đột ngột tăng vọt do adrenaline bộc phát bản năng. Vết mổ ngực anh nhói lên đau đớn, dịch mô lượng tử màu xanh lam rỉ ra nhiều hơn dưới lớp áo chì.
*“Bình tĩnh... phải bình tĩnh...”* Kiệt tự nhủ thầm trong đầu. Anh tập trung tinh thần, ép dòng điện sinh học từ cổng cắm cổ tay trái kích hoạt nhẹ bộ điều biến nhịp tim đeo ngực để cưỡng bức nhịp tim trở lại trạng thái ổn định ảo.
“Người tiếp theo! Bước lên!” Sĩ quan lính gác quát lớn.
Kiệt hít một hơi thật sâu, khom lưng bước vào làn quét một chiều chật hẹp của Cổng Số 3. Không gian xung quanh anh bị khóa chặt bởi các tấm chắn kim loại bọc chì cách điện.
Phía trước mặt anh, thấu kính camera quét võng mạc lượng tử thế hệ mới của trạm gác từ từ hạ xuống, phát ra một luồng tia laser màu xanh lục nhạt quét thẳng vào mắt xám tro của anh. Máy quét bắt đầu rà soát các chỉ số sinh trắc học võng mạc và nhịp tim lượng tử.
Kiệt luồn bàn tay phải khỏe mạnh vào túi áo khoác bảo hộ chống bức xạ của A Sáng, ngón tay bám chặt vào nút kích hoạt kim loại rỉ sét của Máy nhiễu sóng gen cầm tay.
*“Sơn mù nói đúng... mình chỉ có đúng ba giây trước khi hệ thống reset.”*
Kiệt cảm nhận được luồng laser xanh lục đang bắt đầu đi sâu vào võng mạc, phân tích cấu trúc ADN lỗi CN-13 của anh để đối chiếu với lệnh truy nã đỏ của Nghị sĩ Trịnh Khải.
*Một giây.*
Kiệt dứt khoát bấm nút kích hoạt trên thân máy nhiễu gen.
*ÙUUUUU...*
Một tiếng rít tần số cao vô hình bùng phát từ thiết bị cầm tay. Dòng điện từ pin PX-90 của khung xương chân bị rút sạch năm mươi phần trăm dung lượng trong tích tắc, khiến khớp gối cơ khí của Kiệt khựng lại đau đớn. Luồng sóng điện từ bẻ cong ánh sáng hồng ngoại từ chiếc Mặt nạ nhiễu Hologram trên mặt anh kết hợp với tần số bẻ khóa của máy nhiễu sóng, tạo ra một vùng mù lượng tử bán kính năm mét xung quanh chốt gác.
Cơn đau nửa đầu dữ dội ập đến như một búa tạ nện thẳng vào thái dương Kiệt. Tai anh lùng bùng, máu mũi bắt đầu chảy ra rỉ rả dưới lớp khẩu trang lọc độc. Nhưng anh vẫn đứng vững, mắt xám tro dán chặt vào màn hình hiển thị của máy quét.
Trên màn hình điều khiển của trạm gác, các dòng code nhận diện sinh trắc học bắt đầu chạy loạn nhịp, nhấp nháy liên tục. Tần số bẻ khóa của máy nhiễu đã ghi đè dữ liệu ADN giả mạo của một công nhân vệ sinh đã chết từ lâu lên hệ thống.
*Hai giây.*
Màn hình máy quét hiển thị thông tin ngụy trang thành công:
*“ID SINH HỌC: CH-9082 – CÔNG NHÂN VỆ SINH TẦNG THẤP. TRẠNG THÁI: HỢP PHÁP.”*
Lính gác đứng bên cạnh nhìn vào màn hình hiển thị màu xanh lục nhạt, khẽ gật đầu, tay rục rịch định gạt cần mở rào chắn điện từ.
*Ba giây.*
Kiệt bước một bước dài về phía trước để vượt qua ngưỡng cửa chốt gác. Nhưng do khớp gối chân trái bị hỏng hoàn toàn khớp xoay, bộ khung xương dã chiến rỉ sét dưới áp lực vận động mạnh đột ngột phát ra một tiếng rít cơ học lớn do rò rỉ khí nén:
*Xìii... khục... cọc!*
Tiếng động kim loại khô khốc vang lên chói tai giữa không gian chật hẹp của làn quét cách âm.
Sự rung động lực học bất thường và nhịp hơi nén rò rỉ lập tức kích hoạt cảm biến áp suất thế hệ mới của trạm gác Cổng Số 3 – thứ thuật toán tự động vừa mới được reset sau chu kỳ ba giây.
Thấu kính camera quét võng mạc lượng tử trên đỉnh chốt gác đột ngột xoay ngược lại một trăm tám mươi độ, khóa chặt vào gáy của Kiệt.
*TÍT... TÍT... TÍT!*
Đèn tín hiệu trên máy quét Cổng Số 3 đột ngột nhấp nháy đỏ khi Kiệt bước qua, còi cảnh báo bắt đầu kêu bíp bíp nhỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!