Nhạc nềnThunderclap

Đường Thoát Khói Bụi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bụi gạch đỏ và vữa bê tông vụn đổ xuống như mưa rào, phủ lên bả vai gầy gò của Kiệt một lớp cát bụi xám xịt. Cú đấm nghìn cân từ cánh tay pít-tông thủy lực của Búa Sắt không trúng trực diện vào đầu anh, nhưng nó đã phá hủy hoàn toàn kết cấu của bức tường gạch dày phía sau. Mảng tường đổ sụp, chôn vùi nửa thân dưới của bản sao số 13 dưới một đống đổ nát nặng nề.


Kiệt cố gắng thở hắt ra, nhưng lồng ngực anh nhói lên dữ dội. Keo sinh học vá vết mổ tim ở ngực anh lại một lần nữa bị kéo căng đến giới hạn, rỉ ra những giọt dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt, thấm đẫm lớp áo bảo hộ rách nát. Dưới đống gạch đá, bộ Khung xương dã chiến rỉ sét ở chân trái phát ra những tiếng xì hơi nén cơ học yếu ớt: *Xìii... khục... cọc...* Khớp gối cơ khí đã bị móp méo hoàn toàn sau cú va đập, khóa cứng khớp chân trái của anh thành một khối kim loại vô dụng.


Cơn đau từ tám chiếc vít titan găm sâu vào màng xương đùi giật thốc lên đại não. Gáy anh nóng rực. Mã vạch CN-13 phát ra sắc xanh lam nhạt nhấp nháy liên tục dưới áp lực của cơn đau thể xác tột cùng. Cánh tay trái liệt cơ thần kinh buông thõng vô lực, bị kẹt cứng giữa hai tảng bê tông đổ nát. Trong bóng tối của ga tàu điện ngầm bỏ hoang, Kiệt chỉ còn một cánh tay phải tự do để cào bới đống gạch vụn trong tuyệt vọng.


Cách đó vài mét, Búa Sắt đang gầm rú điên cuồng. Dầu thủy lực nóng bỏng phun ra từ ống dẫn bị cắt đứt đã hủy hoại hoàn toàn thấu kính lượng tử ở mắt trái của gã, để lại một vết bỏng đen kịt và khét lẹt trên nửa khuôn mặt trọc lốc. Gã quờ quạng cánh tay phải khổng lồ, đập phá điên cuồng vào các ụ phế liệu xung quanh:


“Thằng chuột nhách! Tao sẽ nghiền nát mày! Tao sẽ bẻ cổ mày bằng tay không!”


Từ phía lối vào ga tàu điện ngầm, tiếng còi hú của cảnh sát tuần tra do Đại úy Bình chỉ huy đã vang lên dồn dập: *Oét... oét... oét...* Ánh đèn xanh đỏ từ xe tuần tra quét qua những khe hở của trần ga, rọi xuống làn sương mù hóa chất dày đặc của Chợ đen Điện tử Tầng Thấp. Thời gian của Kiệt chỉ còn tính bằng giây.


“Kiệt! Nằm im đó!”


Một tiếng hét sắc lẹm vang lên xuyên qua tiếng còi hú và tiếng gầm rú của Búa Sắt. Từ phía lối vào phụ của ga tàu, ánh đèn pha cực mạnh của một phương tiện cơ giới hạng nặng bất ngờ rọi thẳng vào mắt Kiệt. Tiếng động cơ diesel gầm rú dữ dội dội vào vách hầm đá.


Đó là một chiếc xe chở rác công nghệ khổng lồ, vỏ ngoài được gia cố bằng những tấm chì dày loang lổ vết rỉ sét – phương tiện đặc trưng của Công đoàn mỏ Tầng Thấp. Chiếc xe lao tới với tốc độ kinh hoàng, không hề giảm ga.


Ngồi sau vô lăng là Lam. Mái tóc ngắn cá tính của cô bết lại vì nước mưa axit, đôi mắt sắc sảo sau lớp kính phân tích dữ liệu đang căng ra vì tập trung cao độ. Cô bẻ lái gắt, tông thẳng chiếc xe chở rác bọc chì nặng nề vào hàng rào chắn bằng xích sắt và lốp xe do đàn em Búa Sắt dựng lên ở ngõ cụt.


*RẦM!!!*


Hàng rào bảo kê bị húc văng thành trăm mảnh. Chiếc xe rác xoay ngang, đuôi xe quét sát qua vị trí của Kiệt, hất văng những tảng gạch đá đang đè nặng lên người anh. Sơn mù từ trong bóng tối của phòng kỹ thuật đổ nát lao ra, bàn tay chai sạn của ông nhanh chóng nắm lấy vai phải của Kiệt, dùng hết sức lực kéo anh ra khỏi đống đổ nát.


“Lên xe! Nhanh lên!” Lam hét lớn qua cửa kính chắn gió đã bị nứt vỡ.


Sơn mù xốc nách Kiệt, phối hợp với lực đẩy từ chân phải còn hoạt động của anh để quăng thân hình gầy gò của bản sao số 13 vào khoang chứa rác phía sau xe. Sơn cũng nhanh nhẹn nhảy lên ngay sau đó, kéo sập cánh cửa thép bọc chì nặng nề lại.


Ngay khi cửa khoang chứa vừa khép, chiếc xe chở rác rít lốp dữ dội, lao vút đi dưới sự điều khiển điêu luyện của Lam.


Nhưng cuộc đào thoát không hề dễ dàng. Từ phía kính chiếu hậu, ba chiếc xe tuần tra bọc thép của Đại úy Bình đã bám sát nút. Tiếng loa phóng thanh của cảnh sát vang lên, rè rè qua màn mưa axit:


“Yêu cầu phương tiện mang biển số công đoàn dừng lại ngay lập tức! Các ngươi đang chứa chấp vật thể thí nghiệm mang mầm bệnh nguy hiểm!”


*Hưu... Đoàng! Đoàng!*


Những phát đạn xung lực điện từ tầm trung bắn ra từ xe cảnh sát, sượt qua hông xe chở rác, tạo ra những tiếng nổ chập điện chói tai và những tia lửa điện màu xanh lam nhạt nhảy múa trên lớp vỏ chì. Một phát đạn trúng trực diện vào góc kính chắn gió phía trước của xe Lam, khiến kính vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ. Gió bão và nước mưa axit tràn vào cabin, táp thẳng vào mặt Lam, nhưng cô vẫn nghiến chặt răng, giữ vững vô lăng.


“Kiệt! Sơn! Có thứ gì trong khoang chứa có thể dùng được không? Chúng nó sắp khóa mục tiêu lượng tử vào động cơ của chúng ta rồi!” Lam hét lên qua bộ đàm nội bộ.


Kiệt nằm trong khoang chứa tối tăm, nồng nặc mùi hóa chất phân hủy và rác thải công nghiệp. Khớp gối chân trái của anh bị khóa cứng hoàn toàn, mỗi lần xe xóc nảy là một lần chiếc vít titan găm vào xương đùi anh rít lên đau đớn. Tuy nhiên, bộ não kháng độc tố của anh vẫn hoạt động với một sự lạnh lùng đáng sợ. Anh dùng mắt phải rà quét khoang chứa thông qua chiếc kính quét cảm biến đã bị nứt góc.


Trong khoang chứa, bên cạnh những túi rác bọc chì, có ba thùng phuy kim loại lớn chứa hóa chất thải công nghiệp rò rỉ từ các phòng thí nghiệm của Vạn Niên. Trên vỏ thùng có ký hiệu cảnh báo độc hại màu vàng.


“Sơn! Giúp tôi đẩy mấy cái thùng hóa chất này ra phía sau!” Kiệt khàn giọng nói, tay phải anh bám chặt vào thành xe để giữ thăng bằng.


Sơn mù không cần nhìn, ông định vị các thùng phuy bằng âm thanh tiếng nước hóa chất lắc lư bên trong. Hai người phối hợp, Sơn dùng vai đẩy, còn Kiệt dùng chân phải và bộ khung xương trợ lực còn hoạt động tốt gồng hết sức lực nâng pít-tông thủy lực để tạo lực đẩy.


“Chuẩn bị... Ba! Hai! Một! Đẩy!”


*Rầm! rầm!*


Hai thùng hóa chất thải khổng lồ bị đẩy văng ra khỏi cửa xả rác phía sau, rơi thẳng xuống mặt đường nhựa sũng nước ngay trước mũi xe tuần tra của cảnh sát Bình.


*BÙM! BÙM!*


Các thùng phuy vỡ nát dưới áp lực va chạm mạnh. Chất lỏng ăn mòn màu xám đục và dầu máy công nghiệp tràn ra khắp mặt đường, gặp nước mưa axit lập tức bốc lên một làn khói độc dày đặc, đồng thời làm mất hoàn toàn độ ma sát của mặt đường.


Chiếc xe tuần tra đi đầu của cảnh sát bị mất lái hoàn toàn, xoay ngang ba trăm sáu mươi độ rồi đâm sầm vào dải phân cách bê tông, phát nổ điện từ tầm ngắn dữ dội. Hai chiếc xe phía sau buộc phải phanh gấp, lách qua đống đổ nát, khoảng cách rượt đuổi tạm thời bị kéo giãn.


“Lam! Rẽ vào đường cao tốc phía trên! Lối đó dẫn thẳng ra vành đai rác phía Nam!” Sơn mù hét lên.


“Không được! Chốt gác từ trường ở lối lên cao tốc đã bị cảnh sát Bình khóa phần cứng hoàn toàn rồi! Hệ thống quét võng mạc ở đó sẽ nhận diện chúng ta ngay lập tức!” Lam phản hồi, giọng cô run lên khi chiếc xe chở rác bắt đầu trượt bánh trên mặt đường trơn trượt.


Kiệt nhìn qua khe hở của cửa xả rác. Phía trước, ánh đèn laser màu đỏ của chốt chặn từ trường Cổng Số 3 đang quét liên tục qua màn mưa, sẵn sàng kích hoạt lưới điện cao áp nếu phát hiện phương tiện khả nghi.


“Lao xuống đường ống thoát lũ ngầm đi, Lam!” Kiệt ra quyết định đưa ra giải pháp dã chiến. “Lối đó không có camera quét nhiệt lượng tử!”


“Mày điên rồi sao, nhóc? Xe chở rác quá nặng, lối dốc xuống cống thoát lũ ngầm có thể làm hỏng hoàn toàn hệ thống lái!” Sơn mù can ngăn.


“Không còn lựa chọn nào khác! Nếu bị chặn ở chốt từ trường, tất cả chúng ta sẽ chết!” Kiệt rít qua kẽ răng.


Lam nhìn chốt gác từ trường đang tiến lại gần trong tầm mắt. Cô nghiến răng, đột ngột bẻ lái gắt sang bên phải, hướng đầu chiếc xe chở rác khổng lồ lao thẳng xuống con dốc hẹp dẫn vào lối vào của hệ thống cống thoát lũ ngầm Tân Khánh.


*Rắc... rắc... rầm!*


Kết cấu gầm xe va đập mạnh vào gờ bê tông của dốc thoát lũ, tạo ra những âm thanh kim loại gãy vụn kinh hoàng. Hệ thống lái của chiếc xe chở rác rít lên một tiếng khô khốc, vô lăng trong tay Lam giật mạnh khiến bả vai cô bị chấn thương nhẹ. Chiếc xe khổng lồ trượt dài theo con dốc tối tăm, lao thẳng vào lòng cống ngầm khổng lồ, nơi dòng nước thải đen ngòm đang chảy xiết.


Phía sau, chiếc xe tuần tra còn lại của cảnh sát Bình dừng lại ở miệng dốc, không dám lao theo xuống lối đi hẹp bẩn thỉu đầy nước axit. Tuy nhiên, Đại úy Bình đã kịp ra lệnh cho hệ thống quét nhiệt lượng tử từ trực thăng giám sát khóa mục tiêu vào cabin xe.


“Lam! Kích hoạt hệ thống xả khói mù độc hại của xe rác đi!” Kiệt hét lên từ khoang chứa.


Lam lập tức gạt chiếc cần gạt khẩn cấp màu đỏ trên bảng điều khiển. Hệ thống xả thải của chiếc xe rác bọc chì được thiết kế để đốt cháy các tạp chất độc hại trước khi thải ra môi trường, nay bị ép hoạt động quá tải ở chế độ xả thô.


*Phùuuu...*


Một làn khói hóa chất bọc chì đen kịt, đậm đặc nồng nặc mùi lưu huỳnh phun ra xối xả từ các ống xả xung quanh xe, lấp đầy không gian chật hẹp của đường hầm cống ngầm. Lớp khói chứa các hạt chì siêu nhỏ này lập tức bẻ gãy hoàn toàn tần số quét nhiệt lượng tử và sóng radar từ trực thăng phía trên bề mặt.


Màn hình định vị của cảnh sát Bình đột ngột mất tín hiệu, chỉ còn lại những dải nhiễu sọc ngang màu xám trắng. Chiếc xe chở rác hoàn toàn biến mất vào bóng tối của lòng đất sâu.


***


Nửa giờ sau.


Tiếng động cơ diesel của chiếc xe chở rác lịm dần rồi tắt hẳn, để lại một sự im lặng tịch mịch chỉ có tiếng nước thải nhỏ giọt tong tong vào các đường ống rỉ sét. Chiếc xe đỗ xập xệ, một bên bánh trước đã bị rụng ra hoàn toàn, đầu xe móp méo tựa vào vách tường bê tông rêu phong của Trạm bơm nước phế thải Tầng Thấp bỏ hoang.


Nơi đây từng là một công trình hạ tầng thoát lũ từ thế kỷ trước, nay bị bỏ hoang và nằm sâu dưới lòng đất Khu ổ chuột. Không gian rộng lớn, ẩm ướt và lạnh lẽo, ngập tràn mùi rỉ sét, dầu máy cũ và sương mù hóa chất tù đọng. Những chiếc máy bơm khổng lồ cao bằng hai tầng nhà đứng im lìm như những con quái thú kim loại thời cổ đại.


Sơn mù đẩy cửa khoang chứa rác, khập khiễng bước xuống trước. Ông xoay người, phối hợp với Lam để đỡ Kiệt ra ngoài.


Cơ thể Kiệt lúc này đã cận kề giới hạn sụp đổ. Chân trái của anh kéo lê trên nền đất ẩm ướt, bộ khung xương dã chiến rỉ sét phát ra những tiếng kêu cọc cạch khô khốc vô lực. Vết mổ ngực rách miệng rỉ ra dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt nhấp nháy liên tục dưới áp lực của cơn sốt cao đang bắt đầu hành hạ đại não anh. Cánh tay trái liệt cơ thần kinh buông thõng hoàn toàn, lạnh ngắt.


“Đặt cậu ấy nằm xuống đây,” Lam nói, giọng cô khàn đặc vì mệt mỏi. Cô phủ chiếc áo khoác kaki dính đầy bụi than của mình lên người Kiệt khi họ đặt anh nằm tựa lưng vào một bệ máy bơm cũ.


Kiệt thở dốc, mắt xám tro mờ đục nhìn lên trần bê tông rò rỉ nước mưa axit. Anh cảm nhận được một cơn đau nhói từ bả vai trái – nơi mảnh đạn điện từ lượng tử từng găm vào. Dù mảnh đạn đã được Khánh gắp ra, nhưng dòng điện lượng tử rò rỉ từ nó dường như đã kích hoạt một tiến trình tự hoại tử mô tế bào chậm dọc theo các bó cơ vai.


“Chúng ta an toàn rồi... ít nhất là trong vài giờ tới,” Lam ngồi bệt xuống đất bên cạnh Kiệt, cô tháo chiếc kính phân tích dữ liệu ra, để lộ đôi mắt mệt mỏi nhưng tràn đầy sự kiên định. Cô đưa tay vào túi áo khoác kaki bọc chì, lôi ra một vật thể hình hộp dẹt màu đen mờ, bề mặt có những đường gân sinh học phát sáng nhạt nhòa.


Đó là Ổ cứng sinh học Phan-01.


“Đây là thứ mà Giáo sư Phan đã đánh đổi mạng sống để bảo vệ,” Lam đưa ổ cứng ra trước mặt Kiệt. “Linh y tá đã rò rỉ nó cho tôi trước khi cô ấy bị Vạn Niên truy lùng. Nó chứa toàn bộ di sản tri thức của Giáo sư, bao gồm cả công thức peptide thô và bản đồ các phòng thí nghiệm mật của tập đoàn.”


Kiệt nhìn chằm chằm vào vật thể màu đen mờ trong tay Lam. Ánh sáng từ các đường gân sinh học của ổ cứng phản chiếu lên tròng mắt xám tro của anh, lạnh lẽo và đầy ma mị. Đây là câu trả lời duy nhất cho khát vọng sống của anh, cho lời hứa bảo vệ những bản sao lỗi khác khỏi án tử sinh học.


“Làm thế nào... để kích hoạt nó?” Kiệt khàn giọng hỏi, hơi thở anh nóng hổi vì cơn sốt.


“Nó được mã hóa bằng công nghệ ADN lượng tử,” Lam giải thích, ngón tay cô lướt qua cổng kết nối sinh học ở hông ổ cứng. “Chỉ có người mang mã gen của dòng họ Trịnh mới có thể mở khóa dữ liệu. Giáo sư Phan đã thiết kế nó để cậu kết nối trực tiếp.”


Kiệt run rẩy dùng bàn tay phải khỏe mạnh gạt bỏ lớp băng gạc y tế bẩn thỉu quấn quanh cổ tay trái của mình. Dưới lớp băng gạc, ẩn sau những vết sẹo loét sinh học, lộ ra một cổng cắm cơ khí nhỏ bằng titan dính liền với các bó dây thần kinh và mạch máu – Cổng cắm sinh học tự chế (Mức 2) mà anh đã âm thầm tự phẫu thuật lắp đặt tại xưởng của Sơn.


Anh cầm sợi cáp kết nối sợi quang từ ổ cứng sinh học, đưa sát vào cổng cắm trên cổ tay trái.


“Kiệt, cậu chắc chắn chứ?” Lam lo lắng giữ tay anh lại. “Kết nối trực tiếp vào hệ thần kinh khi cơ thể cậu đang suy thoái gen ở mức này có thể gây ra một cú sốc điện lượng tử cực mạnh. Bộ não của cậu có thể bị quá tải.”


Kiệt nhìn thẳng vào mắt Lam, ánh mắt anh lạnh lùng và kiên định như đá tảng: “Tôi không được tạo ra để sợ hãi cái chết. Tôi được tạo ra để phản kháng.”


Anh dứt khoát gạt tay Lam ra, cắm mạnh đầu cáp sợi quang vào cổng cắm sinh học trên cổ tay trái của mình.


*XOẸT!!!*


Một luồng điện lượng tử màu xanh lam cực mạnh phóng ra từ cổng cắm, chạy dọc theo các bó dây thần kinh cánh tay trái lên thẳng đại não Kiệt. Toàn thân anh giật nảy lên dữ dội, lưng cong lên khỏi bệ máy bơm. Mắt xám tro của anh trợn ngược, đồng tử co thắt mạnh mẽ dưới tác động của dòng dữ liệu khổng lồ đang tràn vào não bộ.


Cảm giác đau đớn tột cùng như có hàng vạn cây kim châm bằng băng tuyết đang đâm xuyên qua các tế bào não. Hệ thần kinh của anh rung lên bần bật, lồng ngực co thắt khiến vết mổ tim rỉ máu mô xanh lam nhạt xối xả. Kiệt cắn chặt răng đến mức chảy máu môi, cố gắng duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối nhờ năng lực kháng độc tố thần kinh độc bản của mình.


Trong thế giới ý thức của Kiệt, hàng vạn dòng mã gen và cấu trúc hóa học của peptide bắt đầu xoay tròn, tạo thành một cơn bão dữ liệu khổng lồ. Và rồi, từ tâm bão của dòng điện lượng tử, một hình ảnh ba chiều chập chờn bắt đầu hình thành.


*Vùuuu...*


Ổ cứng sinh học Phan-01 phát ra một luồng sáng xanh lam dịu nhẹ, chiếu lên không gian tối tăm của trạm bơm phế thải một hình ảnh Hologram kích thước bằng người thật.


Đó là hình ảnh của Giáo sư Phan. Ông hiện lên với dáng người gầy gò, râu tóc bạc phơ, mặc chiếc áo blouse trắng quen thuộc của tập đoàn Vạn Niên nhưng bám đầy những vết ố vàng hóa chất. Ánh mắt ông u uất, đầy hối hận và mang một nỗi buồn vĩ mô sâu thẳm. Hình ảnh chập chờn bị nhiễu sọc ngang liên tục do nguồn năng lượng của trạm bơm không ổn định.


“Kiệt... bản sao số mười ba của tôi,” giọng nói số hóa của Giáo sư Phan vang lên, trầm ấm nhưng rè rè qua hệ thống loa phát của trạm bơm cũ. “Nếu cậu đang nhìn thấy hình ảnh này, nghĩa là tôi đã không còn tồn tại trên thế giới này nữa. Và cậu... cậu đã trốn thoát thành công khỏi phòng mổ của Viễn.”


Hologram Giáo sư Phan tiến lại gần một bước, đôi bàn tay ảo ảnh của ông đưa ra như muốn chạm vào vai Kiệt, nhưng chỉ lướt qua hư không:


“Tôi nợ cậu một lời xin lỗi muộn màng. Tôi là kẻ đã tạo ra cậu, dệt nên chuỗi peptide lỗi số mười mười ba trong mã gen của cậu. Tôi đã biến cậu thành một kẻ vô danh, một phụ tùng dự phòng chịu mọi đớn đau thể xác để kéo dài sự sống ích kỷ cho Trịnh Khải. Nhưng tôi cũng đã sửa đổi chương trình mổ để cậu thức tỉnh, trao cho cậu khả năng kháng virus kiểm soát tư duy. Đó là cơ hội duy nhất để cậu đòi lại quyền làm người.”


Hình ảnh Hologram đột ngột giật mạnh, các sọc nhiễu màu đỏ xuất hiện quanh gương mặt Giáo sư Phan, giọng ông trở nên dồn dập và nghiêm trọng hơn:


“Nhưng cậu phải nghe rõ lời cảnh báo này của tôi, Kiệt. Ca phẫu thuật cướp tim của cậu thực chất chỉ là một màn kịch che mắt dư luận của tập đoàn Vạn Niên. Nghị sĩ Trịnh Khải thật... ông ta đã chết lâm sàng từ hai tuần trước do sự sụp đổ hoàn toàn của hệ tuần hoàn lượng tử sau năm ca ghép tạng liên tục.”


Kiệt khựng lại, hơi thở anh đông cứng. Lam và Sơn mù cũng kinh hoàng nhìn vào hình ảnh ảo ảnh của Giáo sư.


“Cái gì?” Lam thốt lên, ngón tay cô siết chặt chiếc máy ghi hình lượng tử.


Hologram Giáo sư Phan cúi đầu, giọng ông đầy sự bàng hoàng và kinh sợ trước sự tàn bạo của thế lực đứng sau:


“Kẻ đang đứng trên bục Nghị viện Liên bang lúc này, kẻ đang ban bố lệnh thiết quân luật và truy quét cậu dưới danh nghĩa Nghị sĩ Trịnh Khải... không phải là bản thể gốc thật sự. Hắn chính là Bản sao số mười hai. Hắn đã phản bội lại dòng máu sinh học của chính mình, chấp nhận tẩy não và cấy ghép ký ức giả lập của Trịnh Khải để có được cuộc sống vương giả và đặc quyền chính trị của bản thể gốc.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!