Nhạc nềnThunderclap

Săn Lùng Ở Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn khói trắng mờ đục mang theo mùi thuốc lá điện tử vị bạc hà của bác sĩ Khánh phả ra, tạm thời che lấp đi mùi rỉ sắt và máu tanh nồng nặc đang bao trùm căn phòng hậu phẫu chật hẹp. Tiếng còi báo động Cảnh báo Vàng từ bề mặt thành phố dội xuống qua những khe nứt của trần bê tông, u uất và dồn dập như nhịp tim của một kẻ đang cận kề án tử.


Khánh rít thêm một hơi thuốc, ánh sáng xanh lục từ đầu điếu thuốc sưởi ấm gương mặt mệt mỏi của ông trong giây lát trước khi dập tắt. Ông ném chiếc kìm phẫu thuật dính máu vào khay inox, lạnh lùng nói: “Hệ thống quét võng mạc toàn Tân Khánh đã chuyển sang Cảnh báo Vàng. Thợ săn Phong đang siết chặt vòng vây quanh Khu ổ chuột này. Thằng nhóc bản sao, nếu cậu còn muốn giữ cái mạng rác rưởi của mình, cậu phải biến đi ngay lập tức trước khi cảnh sát Bình dẫn đầu đội tuần tra ập vào đây.”


Kiệt không trả lời. Anh đứng dậy từ chiếc bàn mổ rỉ sét. Ngay khi trọng lượng cơ thể dồn xuống, bộ Khung xương dã chiến rỉ sét gắn dọc hai bên chân phát ra tiếng xì hơi nén cơ học khô khốc: *Xìii... khục...*


Cơn đau từ tám chiếc vít titan găm sâu vào màng xương đùi giật thốc lên đại não, khiến toàn thân Kiệt run rẩy. Mã vạch CN-13 sau gáy anh nóng rực lên, nhấp nháy sắc xanh lam nhạt dưới áp lực của cơn đau thể xác tột cùng. Cánh tay trái của anh vẫn buông thõng, liệt cơ hoàn toàn sau phản ứng đào thải peptide thô Hạng F, buộc anh phải nhét nó vào túi áo khoác bảo hộ sờn cũ để tránh vướng víu. Anh dùng bàn tay phải khỏe mạnh siết chặt chiếc Mặt nạ nhiễu Hologram mà Lam đã đưa cho mình, áp chặt nó lên mặt. Lớp màng mỏng của mặt nạ lập tức kích hoạt, phát ra những tia hồng ngoại vô hình làm nhòe đi các đường nét nhân dạng của anh trước các thấu kính giám sát.


“Đi thôi, thằng nhóc,” Sơn mù bước tới, bàn tay chai sạn dính đầy dầu mỡ máy móc vỗ mạnh vào vai Kiệt. “Tao sẽ dẫn mày đến Chợ đen Điện tử Tầng Thấp. Mày cần tìm Chip định danh sinh học rác để nạp vào cái máy nhiễu sóng gen cầm tay kia. Đi lối cống ngầm phía sau phòng khám, né được mấy chốt quét laser trên mặt đất.”


Kiệt khẽ gật đầu. Mỗi bước đi của anh giờ đây là một sự tính toán lực học phức tạp. Bộ pít-tông thủy lực cũ kỹ của khung xương gồng gánh thay cho các bó cơ đùi đã bị xơ hóa, phát ra những âm thanh cơ khí nặng nề dưới cơn mưa axit đang rỉ rả qua các đường ống kỹ thuật. Anh bám sát sau lưng Sơn mù, người di chuyển trong bóng tối của hệ thống cống ngầm bằng một sự nhạy bén đáng kinh ngạc nhờ chiếc tai nghe khuếch đại âm thanh.


Sau gần nửa giờ luồn lách qua những đường ống ngầm ngập tràn sương mù hóa chất và nước thải độc hại, họ tiếp cận một lối rẽ dẫn lên Chợ đen Điện tử Tầng Thấp. Nơi đây vốn là một ga tàu điện ngầm bỏ hoang từ thế kỷ trước, giờ đây bị biến thành một mê lộ nhếch nhác của những kẻ vô danh sống ngoài vòng pháp luật.


Dưới ánh đèn neon hồng tím lập lòe và tiếng kêu vo vo của những đường dây điện hở, chợ đen hiện ra như một bãi phế liệu khổng lồ của kỷ nguyên y sinh. Những gian hàng tạm bợ được dựng lên bằng các tấm tôn rỉ sét, bày bán đủ loại rác thải công nghệ: từ những cánh tay cơ khí thủy lực cũ kỹ, thấu kính camera hỏng, cho đến các ống nghiệm chứa dung dịch nuôi cấy đã biến chất phát ra ánh sáng lam nhạt mờ ảo. Mùi nhựa cháy, ozone và dầu máy quyện chặt với mùi ẩm mốc của lòng đất tạo nên một bầu không khí ngột nạt, khó thở.


Sơn mù dẫn Kiệt len lỏi qua đám đông công nhân mỏ nhếch nhác và những kẻ nghiện peptide đang vật vờ ở các góc tối. Kiệt kéo sụp mũ áo khoác bảo hộ để che đi mã vạch CN-13 sau gáy, mắt xám tro liên tục rà quét xung quanh thông qua lớp kính của mặt nạ hologram.


“Đến tiệm của lão Sáu Sứt phía trước,” Sơn mù thì thầm, ngón tay chỉ về phía một gian hàng treo đầy các vi mạch điện tử bám đầy bụi than. “Lão chuyên thu gom xác người chết ở bãi rác y sinh của Vạn Niên. Chỉ có chỗ lão mới có loại Chip định danh sinh học rác còn nguyên vẹn dữ liệu ID cũ.”


Kiệt bước tới gian hàng. Chủ tiệm là một gã đàn ông gầy gò có gương mặt biến dạng do một tai nạn nổ pin lượng tử. Kiệt dùng tay phải lật mở những khay nhựa chứa đầy các con chip sinh học nhỏ bằng hạt gạo, bọc trong lớp silicon bảo vệ đã bị ố vàng. Đây là những con chip định danh cũ được bóc tách từ cổ tay của những cư dân Tầng Thấp đã qua đời.


“Mày cần loại nào, thằng nhóc?” Lão Sáu Sứt lên tiếng, giọng khàn khàn như tiếng mài sắt. “Loại ID công nhân mỏ giá mười Bio-Credit một chiếc. Loại ID vệ sinh công nghệ giá mười lăm Bio-Credit. Tất cả đều đã bẻ khóa, cam kết không bị máy chủ trung tâm phát hiện trùng lặp trong vòng mười hai giờ.”


Kiệt cúi xuống, tập trung tinh thần để lựa chọn. Anh cần một con chip có tần số sóng sinh học trùng khớp với nhịp tim lượng tử giả lập mà anh chuẩn bị thiết kế cho máy nhiễu sóng gen cầm tay. Sự tập trung cao độ khiến anh quên đi cơn đau đang hành hạ đôi chân.


Nhưng ngay lúc đó, một luồng ánh sáng neon tím từ bảng hiệu của gian hàng đối diện bất ngờ chớp tắt liên tục do sụt áp lưới điện. Ánh sáng mạnh mẽ đột ngột rọi thẳng vào góc nghiêng cổ của Kiệt. Sức nóng của đèn neon kết hợp với mồ hôi lạnh đang chảy dọc gáy anh đã kích hoạt một phản ứng phụ ngoài ý muốn: mã vạch CN-13 sau gáy anh đột ngột phát ra một sắc xanh lam nhạt nhấp nháy, xuyên qua lớp vải mỏng của chiếc mũ áo khoác bị lệch.


Cách đó không xa, một gã đàn ông lực lưỡng đang ngồi uống rượu cồn tự nấu chợt khựng lại. Gã có một thấu kính camera cấy ghép ở mắt trái liên tục xoay tròn để quét các mục tiêu xung quanh. Đó là kẻ chỉ điểm của băng đảng Búa Sắt – thế lực bảo kê tàn bạo nhất Chợ đen Điện tử Tầng Thấp.


Thấu kính lượng tử của gã lập tức khóa chặt vào sắc xanh lam phát ra từ gáy Kiệt. Một dòng mã định danh màu đỏ hiện lên trên võng mạc cấy ghép của gã: *CN-13. Trùng khớp 99% lệnh truy nã đỏ của tập đoàn Vạn Niên. Phần thưởng: Một triệu Bio-Credit và một ID gốc tự do.*


Hơi thở của gã chỉ điểm dồn dập. Gã không thốt lên lời nào, âm thầm chạm ngón tay vào thiết bị truyền tin gắn ở thái dương, gửi đi một tọa độ định vị lượng tử trực tiếp về văn phòng của Búa Sắt.


Kiệt nhạy bén nhận ra sự thay đổi bầu không khí. Bản năng sinh tồn cực đoan của một bản sao trốn chạy khiến anh cảm nhận được một luồng sát khí vô hình đang hướng về phía mình. Anh lập tức buông con chip định danh xuống khay, kéo sụp mũ áo khoác che kín cổ.


“Sơn, đi thôi! Chúng ta bị lộ rồi,” Kiệt khẽ rít qua kẽ răng, tay phải nắm chặt lấy vai Sơn mù.


Sơn mù khựng lại, tai ông giật mạnh liên tục dưới chiếc tai nghe khuếch đại. “Mẹ kiếp! Tao nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của ít nhất mười hai tên từ ba lối ra của chợ đen. Tiếng xích sắt và tiếng pít-tông thủy lực hạng nặng... Đó là người của Búa Sắt!”


Cả khu chợ đen điện tử đột ngột rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Những tiếng xì xào bàn tán tắt lịm, thay vào đó là tiếng bước chân nặng nề, cơ khí dẫm lên nền bê tông ẩm ướt. Từ ba lối thoát hiểm duy nhất của ga tàu điện ngầm cũ, những tên đàn em của Búa Sắt bước ra khỏi bóng tối. Chúng trang bị súng đạn động năng cũ rỉ sét nhưng có sức tàn phá vật lý cực lớn, trên tay lăm lăm những thanh sắt nhọn và xích điện từ.


“Đứng yên đó, con chuột thí nghiệm!” Một giọng nói ồm ồm như tiếng búa máy vang lên từ phía lối đi chính.


Đám đông lùi dạt ra hai bên để lộ một thân hình khổng lồ cao gần hai mét bước ra. Đó chính là Búa Sắt – trùm băng đảng bảo kê địa phương. Gương mặt gã trọc lốc bám đầy những hình xăm sinh học phát sáng màu đỏ máu. Cánh tay trái của gã hoàn toàn là một khối pít-tông thủy lực khổng lồ rỉ sét loang lổ dầu mỡ, kết nối trực tiếp với một bình áp suất gắn sau lưng gã bằng những đường ống dẫn dầu cao áp.


Búa Sắt nhìn Kiệt bằng đôi mắt ti hí đầy tham lam: “Một triệu Bio-Credit đang đứng bằng đôi chân sắt vụn của nó kìa. Tập đoàn Vạn Niên muốn mang bộ xương của mày về phòng mổ, còn tao thì chỉ cần cái đầu của mày để đổi lấy phần thưởng thôi.”


Kiệt đứng im giữa vòng vây, tay phải ngầm bám chặt vào một tấm thép phế liệu bọc chì mà Sơn mù vừa ném xuống chân làm lá chắn. Anh phân tích nhanh cục diện: Ba lối ra bị phong tỏa hoàn toàn bởi mười hai tay súng. Búa Sắt quá khỏe nhưng di chuyển chậm chạp do cánh tay cơ khí nặng nề. Cánh tay trái của anh vẫn liệt cơ, khung xương chân rỉ sét tiêu tốn pin PX-90 rất nhanh và các điểm bắn vít đang rách da rỉ máu mô.


“Sơn, khi tôi ra hiệu, hãy ném đống phế liệu kia,” Kiệt thì thầm.


“Tao biết rồi, nhóc!” Sơn mù đáp, bàn tay sờ soạng chiếc tua vít bẻ khóa đa năng trong túi.


“Bắt lấy nó!” Búa Sắt gầm lên, ra lệnh cho đàn em nổ súng.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Những loạt đạn động năng xé rách màn đêm, bắn tung tóe những tia lửa điện lên các ụ phế liệu rỉ sét. Ngay trong khoảnh khắc đó, Sơn mù dùng hết sức lực đá văng một chồng tấm thép phế liệu lớn ra phía trước, tạo thành một hàng rào chắn đạn tạm thời.


Kiệt không lùi lại. Anh bóp cò kích hoạt dòng điện tối đa từ pin PX-90 gắn ở hông vào khung xương trợ lực chân. Khung xương dã chiến rít lên một tiếng lớn, các pít-tông thủy lực co rút cực mạnh. Kiệt gồng hết sức chịu đựng cơn đau thấu xương tủy từ các vít titan găm vào chân, bật nhảy cao ba mét lên một thanh xà nhà thép rỉ sét phía trên trần ga tàu điện ngầm để tránh loạt đạn động năng đầu tiên.


“Mẹ kiếp! Nó nhảy lên trên rồi! Bắn rụng nó xuống!” Một tên đàn em hét lên.


Nhưng Kiệt di chuyển nhanh hơn dự tính của chúng nhờ sự linh hoạt của khung xương dã chiến. Anh bám chặt tay phải vào xà nhà, treo lơ lửng thân hình gầy gò trong bóng tối phía trên trần nhà để tránh tầm bắn của những tên đàn em vòng ngoài.


Búa Sắt nhìn lên trần nhà, gương mặt gã biến dạng vì giận dữ. Gã gầm lên một tiếng man dại, bình áp suất sau lưng gã rít lên tiếng xả khí nén cực mạnh. Cánh tay pít-tông thủy lực khổng lồ của gã bắt đầu chuyển động, các khớp cơ khí co giãn phát ra những âm thanh cơ khí thô bạo.


“Mày nghĩ mày trốn được tao sao, con chuột!”


Búa Sắt lao tới, dùng toàn bộ lực cơ khí từ cánh tay thủy lực đấm thẳng vào cột bê tông đỡ xà nhà nơi Kiệt đang bám.


*Rầm! Khục... rắc...*


Cột bê tông cốt thép dày nửa mét bị lực đấm tương đương búa máy của gã đập sập hoàn toàn. Gạch đá vỡ vụn bắn ra mù mịt, thanh xà nhà thép bị uốn cong rồi gãy gập, ép Kiệt rơi tự do xuống đất.


Kiệt cố gắng điều khiển khung xương chân để giảm chấn khi tiếp đất, nhưng cú rơi từ độ cao ba mét cộng với đống đổ nát đè xuống khiến khớp gối của khung xương chân trái bị móp méo nghiêm trọng do va đập mạnh. Vết mổ ngực rách miệng rỉ máu mô màu xanh lam nhạt trở lại, thấm đẫm chiếc áo bảo hộ rách nát. Toàn bộ số Bio-Credit tích lũy để mua chip định danh rơi vãi khắp nền đất bẩn thỉu.


Búa Sắt không bỏ lỡ cơ hội. Gã lao tới với một tốc độ đáng sợ so với thân hình khổng lồ của mình, cánh tay thủy lực giơ cao chuẩn bị giáng một đòn nghiền nát lồng ngực Kiệt.


Kiệt cố gắng gồng lực khung xương chân để bật lùi, nhưng khớp gối bị móp méo khiến anh khập khiễng, chậm mất một nhịp. Búa Sắt vung tay thủy lực hất văng Kiệt ra xa. Thân hình gầy gò của anh đập mạnh vào một bức tường gạch đổ nát của phòng kỹ thuật ga tàu cũ.


Kiệt quỵ xuống giữa đống đổ nát, lồng ngực nhói lên dữ dội, phổi anh nghẹn lại vì thiếu oxy. Anh nhìn thấy Búa Sắt đang tiến lại gần, cánh tay pít-tông thủy lực của gã lại một lần nữa rít lên tiếng nạp áp suất dầu.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc cận kề cái chết, bộ não kháng lại kiểm soát tư duy của Kiệt vẫn hoạt động ở mức tỉnh táo tuyệt đối. Ánh mắt xám tro của anh khóa chặt vào cánh tay thủy lực của đối thủ. Anh phát hiện ra một điểm yếu chí mạng: Do được chế tạo từ phế liệu thô sơ, các đường ống dẫn dầu thủy lực cao áp bọc cao su của Búa Sắt hoàn toàn lộ ra ngoài mà không có lớp giáp bảo vệ.


Kiệt mò mẫm dưới đống gạch vỡ bên hông, bàn tay phải của anh chạm vào một thanh đao sắt rỉ sét nhọn hoen rỉ mà Sơn mù đã đánh rơi trong lúc hỗn loạn.


Búa Sắt bước tới trước mặt Kiệt, cười man dại: “Kết thúc rồi, con chuột thí nghiệm. Tao sẽ mang cái đầu của mày về cho Vạn Niên!”


Gã vung cánh tay khổng lồ đấm thẳng xuống đầu Kiệt.


Kiệt không né tránh theo hướng thông thường. Anh bóp nút kích hoạt phản xạ cơ bắp cưỡng bức từ khung xương chân phải còn hoạt động tốt, lướt người trượt dọc theo nền đất ẩm ướt ngay dưới nách của Búa Sắt.


Khi thân hình khổng lồ của Búa Sắt lướt qua, Kiệt dùng hết sức lực của cánh tay phải khỏe mạnh, vung thanh đao sắt rỉ sét chém một nhát dứt khoát và cực kỳ chính xác vào đường ống dẫn dầu thủy lực cao áp trên bắp tay trái của gã.


*Phụt! Xèèè...*


Đường ống cao áp bị cắt đứt hoàn toàn. Dầu thủy lực nóng bỏng dưới áp suất cực cao phun ra xối xả như một vòi rồng, bắn thẳng vào gương mặt trọc lốc và thấu kính camera cấy ghép ở mắt trái của Búa Sắt.


“Áaaa! Mắt của tao! Mẹ kiếp mày, con chuột!” Búa Sắt hét lên đau đớn dữ dội. Dầu nóng ăn mòn da thịt gã và làm chập mạch hoàn toàn thấu kính lượng tử, khiến gã bị mù tạm thời. Cánh tay pít-tông thủy lực mất áp suất dầu xì hơi nén thảm hại, buông thõng vô lực.


Nhưng sự tàn bạo của gã trùm bảo kê không hề giảm đi. Gã điên cuồng vung vẩy cánh tay khổng lồ trong bóng tối, đập phá mọi thứ xung quanh để tìm kiếm Kiệt.


Kiệt khập khiễng lùi sâu vào góc cụt của phòng kỹ thuật đổ nát, khớp gối khung xương chân trái của anh đã bị khóa cứng hoàn toàn, không còn khả năng di chuyển. Anh bị dồn vào góc tường gạch dày.


Búa Sắt nghe thấy tiếng xì hơi nén của khung xương Kiệt. Gã quay đầu về phía góc cụt, gương mặt dính đầy dầu đen kịt lộ rõ vẻ điên cuồng tột độ. Gã dồn toàn bộ lực cơ khí còn sót lại vào cánh tay pít-tông thủy lực khổng lồ, đấm một cú trời giáng thẳng vào bức tường chắn trước mặt Kiệt.


*RẦM!!!*


Cú đấm cực mạnh đập nát bức tường gạch dày nửa mét ngay sát cạnh đầu Kiệt. Gạch đá vỡ vụn bắn ra như mưa, bụi bẩn mù mịt che lấp hoàn toàn tầm nhìn. Kiệt bị chôn vùi một nửa thân hình dưới đống đổ nát, hoàn toàn bị khóa chặt trong góc cụt không lối thoát, trong khi tiếng còi hú của cảnh sát tuần tra Bình đang reo vang dồn dập tiến sát vào chợ đen.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!