Nhạc nềnThunderclap

Bóng Ma Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau không đến từ một điểm duy nhất. Nó là một mạng lưới chằng chịt những sợi dây gai bỏng rát, quấn chặt lấy từng bó cơ, từng khớp xương, rồi cắm sâu vào đại não của Kiệt. Khi ý thức của anh từ từ trồi lên từ khoảng tối sâu thẳm của cơn hôn mê kéo dài ba ngày, thứ đầu tiên anh cảm nhận được là mùi rỉ đồng nồng nặc quyện với hương bạc hà nhân tạo từ điếu thuốc lá điện tử của Bác sĩ Khánh.


Kiệt cố hé mở đôi mi nặng trĩu. Trần nhà của phòng khám chợ đen hiện ra nhạt nhòa qua một lớp sương mờ. Những đường ống dẫn nước thải công nghiệp chạy dọc ngang, rỉ ra từng giọt chất lỏng màu xám xịt, gõ nhịp đều đặn xuống nền bê tông ẩm mốc. Anh muốn cử động cánh tay trái, nhưng phản hồi duy nhất từ cơ thể là một khoảng trống rỗng lạnh ngắt. Cánh tay ấy hoàn toàn liệt cơ, buông thõng như một khúc gỗ chết. Vết thương bên bả vai – nơi Khánh vừa gắp bỏ mảnh đạn điện từ lượng tử – vẫn còn âm ỉ cháy sém, da thịt xung quanh co rút lại thành những vệt sẹo sần sùi.


“Đừng cố cử động,” một giọng nói khàn đặc vang lên từ phía góc phòng. Bác sĩ Khánh đang ngồi trên một chiếc hòm sắt chứa đầy linh kiện phế thải, đôi mắt mệt mỏi sau cặp kính lúp phẫu thuật vẫn dán chặt vào màn hình theo dõi nhịp sinh học tự chế. “Cơ thể cậu vừa trải qua một cuộc đào thải peptide Hạng F. Nếu không nhờ màng lọc than hoạt tính dã chiến của tôi hút bớt đống máu hoại tử ra ngoài, tim của cậu đã vỡ tung từ hai ngày trước rồi.”


Kiệt không trả lời. Bản năng sinh tồn cực đoan buộc anh phải đánh giá thực trạng của bản thân trước khi mở miệng. Anh hít một hơi thật sâu. Lồng ngực nhói lên dữ dội; vết sẹo mổ tim ở giữa ngực – minh chứng cho việc anh chỉ là một đống phụ tùng dự phòng của Nghị sĩ Trịnh Khải – đã được vá lại bằng một lớp gel tái tạo mô rẻ tiền, nhưng mỗi nhịp đập của trái tim vẫn khiến lớp keo sinh học ấy căng ra đau đớn.


Kiệt cố gắng dồn lực xuống hai chân để ngồi dậy. Nhưng ngay khi ý nghĩ đó vừa xuất hiện, một cảm giác kinh hoàng ập đến. Hai chân anh hoàn toàn vô lực. Các bó cơ đùi co rút, teo quắp lại và cứng đờ như đá. Cơn co giật đào thải peptide thô loại C đã tàn phá các dây thần kinh vận động ngoại biên, khiến sợi cơ đùi của anh bị xơ hóa một phần.


“Chân của tôi...” Giọng Kiệt khàn đặc, khô khốc như tiếng hai mảnh kim loại chà sát vào nhau.


“Xơ hóa cơ đùi,” Khánh rít một hơi thuốc lá điện tử, phả ra làn khói mùi bạc hà lạnh buốt. “Tác dụng phụ của peptide thô chợ đen đấy. Hệ miễn dịch gen lỗi CN-13 của cậu quá mạnh, nó tự hủy hoại các bó cơ để trung hòa tạp chất hóa học. Nếu cứ thế này, trong vòng hai mươi tư giờ tới, cậu sẽ liệt hoàn toàn.”


Kiệt nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo mã vạch sinh trắc học sau gáy. Liệt hoàn toàn đồng nghĩa với cái chết. Một bản sao không thể di chuyển dưới lòng Khu ổ chuột Tầng Thấp này sẽ nhanh chóng bị lũ thợ săn của Phong tìm thấy, hoặc tệ hơn, bị ném vào lò thiêu phế liệu sinh học như một đống rác thải y tế không hơn không kém. Anh không thể chấp nhận kết cục đó. Anh đã trốn thoát khỏi bàn mổ vô trùng của Vạn Niên không phải để nằm chờ chết trên chiếc bàn mổ rỉ sét này.


Đột ngột, một tiếng động cực nhẹ vang lên từ phía cửa sau của phòng khám – lối thông ra đường ống kỹ thuật dẫn nước thải. Đó không phải là bước chân nặng nề của Linh y tá, cũng không phải nhịp điệu quen thuộc của một kẻ quen sống dưới cống ngầm.


Đó là những bước đi nhẹ nhàng, tính toán và vô cùng cẩn trọng.


Kiệt lập tức cảnh giác. Dù hai chân không thể cử động và cánh tay trái tê liệt, bản năng chiến đấu của bản sao số 13 vẫn hoạt động ở mức tối đa. Anh dùng cánh tay phải khỏe mạnh bám chặt vào mép bàn mổ thép, âm thầm trượt thân hình gầy gò của mình xuống khoảng tối bên dưới gầm bàn, giấu mình sau chiếc tấm bạt nhựa bám đầy bụi bẩn. Tay phải anh mò mẫm dưới sàn, nhặt lấy một thanh sắt nhọn hoen rỉ rơi ra từ đống phế liệu.


Cánh cửa sắt khẽ rít lên một tiếng nhỏ. Một bóng người mảnh mai lách vào phòng.


Người mới đến mặc một chiếc áo khoác kaki nhiều túi sờn cũ, mái tóc đen cắt ngắn cá tính, đôi mắt sắc sảo liên tục đảo quanh để phân tích môi trường. Trên tay cô cầm một chiếc máy ghi hình lượng tử bẻ khóa chống nhiễu, thỉnh thoảng lại nhấc lên để ghi lại các vệt dịch mô phát sáng nhạt nhòa còn sót lại trên sàn nhà. Đó là Lam – nữ phóng viên điều tra độc lập đang theo vết tội ác của tập đoàn Vạn Niên.


“Này, cô gái! Đây không phải là nơi để tham quan đâu,” Bác sĩ Khánh lớn tiếng, cố tình tạo ra tiếng động để cảnh báo cho Kiệt.


Lam không hề hoảng sợ. Cô hạ chiếc máy ghi hình xuống, bước thẳng về phía chiếc bàn mổ trống không vẫn còn vương vệt dịch mô màu xanh lam nhạt. “Tôi không đến đây để tham quan, Bác sĩ Khánh. Tôi theo dấu vết rác thải sinh học bọc chì chứa máu hoại tử từ bệnh viện trung tâm xuống tận đây. Tôi biết các người đang che giấu thứ gì ở đây. Bản sao số mười ba... anh ta đang ở đâu?”


Ngay khi Lam vừa dứt lời, từ bóng tối dưới gầm bàn mổ, một bóng ma lao ra.


Dù đôi chân không thể đứng vững, Kiệt vẫn tận dụng lực bật từ cánh tay phải để phóng người tới trước. Với tốc độ nhanh như chớp của một sinh mệnh được thiết kế cho chiến đấu, anh vòng tay phải qua cổ Lam, siết chặt và đẩy mạnh cô vào bức tường bê tông ẩm ướt phía sau. Thanh sắt nhọn hoen rỉ trong tay anh dí sát vào động mạch cổ của cô gái.


“Ai phái cô đến? Vạn Niên? Hay là thợ săn Phong?” Kiệt rít qua kẽ răng, hơi thở nồng mùi hóa chất và máu khô. Đôi mắt xám tro của anh lạnh lùng, không một chút dao động, sẵn sàng đâm xuyên cổ họng đối phương nếu nhận được một câu trả lời sai lệch.


Lam bị ép chặt vào tường, lồng ngực cô phập phồng vì thiếu oxy, nhưng ánh mắt cô không hề có sự hoảng loạn của một nạn nhân thông thường. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt xám tro đầy nghi kỵ của Kiệt, cố gắng giữ giọng điệu điềm tĩnh nhất có thể: “Tôi... không phải người của Vạn Niên. Nhìn chiếc máy ghi hình này đi... Tôi là Lam, phóng viên điều tra độc lập. Tôi đang thu thập bằng chứng về trang trại nhân bản lậu của Trịnh Khải. Tôi muốn giúp anh vạch trần bọn chúng.”


Kiệt dùng tay phải giật phăng chiếc máy ghi hình lượng tử trên tay cô, ném mạnh xuống đất. Chiếc máy nảy lên, chiếu ra một luồng sáng ba chiều mờ nhạt hiển thị sơ đồ quét võng mạc của thành phố. “Tôi không tin bất kỳ con người sinh học nào. Tất cả các người đều coi bản sao chúng tôi là lũ súc vật hiến tạng.”


“Nếu tôi muốn báo cảnh sát, biệt đội đặc nhiệm của Huy đã san phẳng nơi này từ hai giờ trước rồi,” Lam khàn giọng nói, ngón tay cô chỉ vào chiếc túi áo khoác của mình. “Trong túi tôi có một chiếc Mặt nạ nhiễu Hologram. Nó phát ra ánh sáng hồng ngoại làm lóa mắt các camera giám sát bề mặt của thành phố. Tôi mang nó đến cho anh. Hệ thống quét võng mạc toàn Tân Khánh vừa được nâng cấp lên Cảnh báo Vàng, thắt chặt kiểm soát toàn bộ lối ra vào Khu ổ chuột. Không có nó, anh bước ra ngoài một bước là sẽ bị định vị ngay lập tức.”


Sự thẳng thắn của Lam và những thông tin an ninh thực tế cô đưa ra khiến Kiệt khựng lại. Lực siết ở cổ họng cô khẽ giãn ra một chút, nhưng thanh sắt nhọn vẫn không rời khỏi vị trí chí mạng. Anh đang cân nhắc. Trí tuệ kháng lại virus kiểm soát tư duy giúp anh nhận ra cô gái này thực sự mang lại một giá trị sinh tồn mà anh đang thiếu.


Trước khi cuộc đối chất căng thẳng giữa hai kẻ xa lạ kịp đi đến hồi kết, cánh cửa sắt lại một lần nữa trượt mở với một tiếng “cọc cạch” nặng nề.


Một người đàn ông bước vào. Ông đeo một chiếc tai nghe khuếch đại âm thanh lớn, đôi mắt đục ngầu không có tiêu cự do tai nạn hàn xì năm xưa – Sơn, thợ cơ khí mù của Khu ổ chuột Tầng Thấp. Trên vai ông là một bộ khung kim loại nặng nề, phát ra những tiếng va chạm cơ khí khô khốc.


“Này, bớt ồn ào đi mấy đứa,” Sơn mù lên tiếng, giọng ông hóm hỉnh nhưng thực tế. Ông đặt bộ khung kim loại xuống nền đất, bụi bám trên đó bay lên mù mịt. “Tôi tuy mù nhưng tai tôi thính lắm. Thằng nhóc bản sao, đừng bóp cổ cô gái đó. Cô ấy là người duy nhất ở cái xóm nghèo này chịu trả tiền trước cho mấy món đồ cơ khí cũ của tôi đấy. Kill cô ấy rồi thì lấy ai mua đống sắt vụn này?”


Kiệt từ từ buông Lam ra, nhưng anh vẫn đứng tựa lưng vào tường, giữ khoảng cách cảnh giác với cả ba người trong phòng. Anh nhìn xuống bộ khung kim loại dưới đất. Đó là một bộ Khung xương dã chiến rỉ sét, được lắp ráp từ những mảnh titan phế liệu nhặt từ bãi rác y sinh, các pít-tông thủy lực cũ kỹ loang lổ vết dầu máy đen kịt.


“Đây là cái gì?” Kiệt hỏi, mắt không rời khỏi Sơn.


“Cứu cánh của cậu đấy,” Bác sĩ Khánh bước lại gần, nhặt bộ khung xương lên. “Sơn đã thức thâu đêm để chế tạo bộ khung xương trợ lực Mức một này từ đống titan thải của robot tuần tra cũ. Nó được thiết kế để hàn trực tiếp vào các điểm tựa cơ thể của cậu, bù đắp sự suy thoái cơ bắp đùi do lỗi gen. Nếu không lắp nó, cậu sẽ liệt vĩnh viễn trong vòng hai mươi tư giờ tới.”


Kiệt nhìn bộ khung xương rỉ sét, rồi nhìn xuống đôi chân cứng đờ của mình. Anh cố gắng ra lệnh cho cơ đùi cử động một lần nữa. Không một phản hồi. Sự bất lực sinh học ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng kiêu hãnh của anh. Anh hiểu rằng, để trốn chạy, để vạch trần hệ thống tàn bạo của Vạn Niên, anh phải đứng vững. Và cái giá phải trả để đứng vững lúc này là biến bản thân thành một thực thể lai tạp giữa sinh học lỗi và cơ khí phế thải.


“Lắp đi,” Kiệt lạnh lùng nói, ánh mắt anh kiên định nhìn thẳng vào Sơn mù. “Tôi không cần thuốc tê. Tôi cần giữ sự tỉnh táo tuyệt đối.”


Khánh và Sơn nhìn nhau. Họ hiểu rằng gã bản sao này sở hữu một ý chí phản kháng cực đoan đến đáng sợ.


“Được thôi, thằng nhóc cứng đầu,” Sơn mù cười khẩy, ông quỳ xuống bên cạnh chân Kiệt, bàn tay chai sạn dính đầy dầu mỡ máy móc bắt đầu sờ soạng dọc theo xương đùi và xương chày của anh để định vị điểm bắn vít. “Quy trình này sẽ không êm ái như phòng mổ vô trùng của Vạn Niên đâu.”


Sơn nhấc chiếc máy khoan cầm tay sử dụng pin lượng tử cũ lên. Tiếng động cơ máy khoan rít lên một tần số cao buốt tai. Khánh giữ chặt lấy hai vai của Kiệt, trong khi Linh y tá chuẩn bị sẵn những ống gel tái tạo mô biểu bì để dán nhanh các vết thương hở tránh nhiễm trùng.


“Bắt đầu nhé,” Sơn mù nói.


Mũi khoan titan sắc lạnh chạm vào da thịt đùi trái của Kiệt.


“Xoẹt! Xoẹt!”


Tiếng mũi khoan xoáy sâu qua lớp da, mô mỡ, rồi chạm thẳng vào lớp màng xương cứng của xương đùi. Một cơn đau khủng khiếp, thấu tận tim gan bùng nổ trong cơ thể Kiệt. Nó không giống như cơn đau phẫu thuật thông thường; nó là sự xâm lấn thô bạo của kim loại lạnh lẽo vào cấu trúc sinh học sống.


Kiệt trợn trừng mắt, lồng ngực anh phập phồng điên cuồng, các mạch máu sau gáy nhô cao phát ra ánh sáng xanh lam nhạt của mã vạch CN-13 dưới áp lực đau đớn tột cùng. Anh không thét lên thành tiếng, chỉ có tiếng gầm gừ nghẹn uất nơi cổ họng, hàm răng nghiến chặt đến mức nứt vỡ, máu tươi chảy ròng ròng xuống cằm. Cánh tay phải của anh bóp nát cả mép bàn mổ thép rỉ sét, để lại những vết hằn sâu hoắm.


Sơn mù di chuyển tay cực kỳ dứt khoát. Ông đặt chiếc vít định vị titan dài ba phân vào lỗ khoan, dùng súng bắn vít thủy lực ép mạnh.


“Kịch! Kịch!”


Chiếc vít găm chặt vào xương đùi chân trái của Kiệt, cố định phần bệ đỡ của khung xương trợ lực. Linh lập tức bơm gel tái tạo mô xung quanh vết bắn để dán kín miệng vết thương đang rỉ ra dịch mô màu xanh lam nhạt. Tiếp theo là chân phải, rồi đến các khớp gối và cổ chân. Tổng cộng tám chiếc vít titan đã được bắn trực tiếp vào hệ xương tự nhiên của Kiệt.


Cơn đau tích lũy dồn dập khiến đại não Kiệt như muốn nổ tung. Khi chiếc vít cuối cùng được cố định, Sơn mù cắm sợi cáp sinh học từ bộ điều khiển khung xương gắn ở hông trực tiếp vào cổng cắm tự chế ở cổ tay trái của Kiệt.


“Kích hoạt nguồn pin PX-chín mươi,” Sơn ra lệnh.


Một luồng điện lượng tử từ lõi pin rò rỉ chạy dọc theo bộ khung xương, phát ra tiếng xì hơi nén nhỏ của các pít-tông thủy lực dọc hai bên đùi.


Kiệt thét lên một tiếng đau đớn tột cùng khi dòng điện kích thích trực tiếp vào các bó cơ đùi bị xơ hóa, cưỡng bức chúng phải co bóp theo nhịp lập trình của máy móc. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đau đớn tột đỉnh ấy, một luồng sức mạnh cơ khí vĩ đại trỗi dậy từ bên dưới. Đôi chân tê liệt của anh chợt có lại cảm giác nâng đỡ.


Kiệt bám tay vào bàn mổ, từ từ đứng thẳng dậy.


Tiếng pít-tông thủy lực rỉ sét rít lên đều đặn dưới mỗi chuyển động của anh. Lần đầu tiên sau ba ngày, bản sao số 13 đứng vững bằng chính đôi chân của mình – một đôi chân được gia cố bằng titan phế thải và vận hành bằng dòng điện lượng tử rò rỉ. Anh nhìn xuống đôi chân cơ khí của mình, rồi nhìn sang Lam và Sơn mù.


Một liên minh ban đầu đã được thiết lập giữa những kẻ bị gạt ra rìa xã hội, dệt nên bằng nỗi đau, sự nghi kỵ và khát vọng sống sót mãnh liệt dưới lòng đất tối tăm.


Đúng lúc đó, màn hình theo dõi của Khánh đột ngột chuyển sang màu vàng nhấp nháy liên tục, kèm theo tiếng còi báo động âm tần thấp từ phía đường phố bề mặt dội xuống hầm ngầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!