Phòng Khám Chợ Đen
Cơn mưa axit ngoài kia vẫn trút xuống xối xả, gầm rú trên những mái tôn rỉ sét của Khu ổ chuột Tầng Thấp. Làn sương mù hóa chất dày đặc, vàng vọt dưới ánh đèn neon chập chờn, bao phủ lấy chiếc xe chở rác tự động đang lầm lũi lao dốc. Trong khoang chứa phía sau, giữa những túi rác thải sinh học bọc chì xộc xệch, Kiệt nằm bất tỉnh. Thân thể anh lạnh ngắt, da thịt rộp đỏ vì bỏng axit. Vết thương bên bả vai trái do đạn điện từ của Đội trưởng an ninh Huy bắn trúng vẫn đang rỉ ra những làn khói xám khét lẹt, trong khi vết mổ tim ở giữa ngực rách miệng, để lộ dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt nhấp nháy yếu ớt như một ngọn đèn sắp cạn dầu.
Cách chiếc xe rác không xa, một bóng người mảnh mai khoác chiếc áo mưa polymer đen sờn cũ đang lầm lũi bám theo. Đó là Linh. Nữ y tá phản tỉnh của bệnh viện Vạn Niên đã âm thầm theo vết chiếc xe từ lúc nó rời khỏi vành đai bảo an. Đôi mắt thanh tú nhưng mệt mỏi của cô lộ rõ vẻ hoảng hốt khi nhìn thấy vệt dịch mô phát sáng nhạt nhòa rò rỉ qua khe hở của nắp khoang chứa rác. Cô biết, nếu không nhanh tay, chiếc xe này sẽ đổ Kiệt thẳng vào lò nghiền phế liệu công nghiệp ở cuối phân khu, nơi mọi dấu vết sinh học của bản sao số 13 sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn.
Khi chiếc xe rác dừng lại ở một giao lộ tối tăm để chờ tín hiệu phân luồng tự động, Linh lao tới. Bàn tay run rẩy của cô giật mạnh chốt hãm khẩn cấp của khoang chứa. Cánh cửa thép nặng nề rít lên một tiếng khô khốc rồi hé mở. Linh thọc tay vào đống túi bọc chì, dùng hết sức lực lôi kéo thân hình nặng trĩu của Kiệt ra ngoài. Cơ thể anh trượt xuống mặt đường nhựa sũng nước mưa axit, lạnh buốt và nồng nặc mùi ozone pha lẫn hóa chất phân hủy.
“Cố lên... làm ơn cố lên,” Linh thì thầm, giọng cô nghẹn lại trong tiếng sấm rền vĩ đại của Tân Khánh. Cô xốc một cánh tay của Kiệt qua vai mình. Cánh tay trái của anh hoàn toàn buông thõng, lạnh ngắt và tê liệt. Vết thương vai bốc khói khét lẹt mỗi khi nước mưa axit tạt vào. Linh nghiến răng, kéo lê Kiệt qua những con hẻm tối tăm, bùn lầy, tránh xa những camera giám sát đang quét võng mạc liên tục trên các tuyến đường chính. Mục tiêu của cô là một tiệm sửa chữa thiết bị điện tử cũ nát nằm khuất sau vành đai rác thải – vỏ bọc của phòng khám chợ đen do Bác sĩ Khánh điều hành.
Linh dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa sắt hoen rỉ của tiệm sửa xe. Sau ba tiếng gõ nhịp nhàng theo mật mã riêng, cánh cửa từ từ trượt mở, để lộ một không gian ngập tràn ánh sáng vàng ấm áp nhưng nồng nặc mùi thuốc lá điện tử vị bạc hà, mùi đồng rỉ và chất sát trùng rẻ tiền.
Bác sĩ Khánh – một người đàn ông trung niên mập mạp, mặc chiếc tạp dề da dính đầy những vệt máu khô sẫm màu, mắt đeo kính lúp phẫu thuật chuyên dụng – đang ngồi gác chân lên một đống linh kiện máy thở hỏng. Thấy Linh kéo theo một cơ thể đẫm dịch mô lượng tử bước vào, gã liền hạ kính xuống, rít một hơi thuốc dài rồi nhíu mày đầy khó chịu.
“Cô điên rồi sao, Linh? Tôi đã bảo là không nhận ca nào từ bệnh viện trung tâm trong tuần này nữa mà! Lũ thợ săn của Phong đang lùng sục khắp nơi ngoài kia kìa!” Khánh càu nhàu, giọng gã ồm ồm đầy gắt gỏng.
“Bác sĩ Khánh, xin ông! Đây là bản sao số mười ba... là người mà Giáo sư Phan đã hy sinh mạng sống để giải thoát!” Linh hét lên, giọng cô lạc đi vì kiệt sức. Cô đặt Kiệt nằm xuống chiếc bàn mổ bằng thép rỉ sét ở giữa phòng. Chiếc bàn lập tức rên rỉ dưới sức nặng của cơ thể anh. Dịch mô xanh lam nhạt loang lổ ra mặt thép, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ khi tiếp xúc với lớp hóa chất tẩy rửa còn sót lại.
Khánh khựng lại khi nghe đến tên Giáo sư Phan. Ánh mắt thực dụng, cáu bẳn của gã chợt dịu đi trong một tích tắc, thay vào đó là vẻ trầm ngâm u uất. Gã bước lại gần chiếc bàn mổ, đưa ngón tay mập mạp lật nhẹ bả vai trái bốc khói của Kiệt, rồi nhìn xuống vết sẹo mổ tim đang rách miệng ở ngực anh. Mã vạch sinh trắc học “CN-13” sau gáy Kiệt vẫn đang nóng rực, nhấp nháy một sắc xanh lam nhạt nhòa.
“Mảnh đạn điện từ lượng tử găm sâu vào xương vai. Vết mổ ngực rách toác, mất máu lượng tử nghiêm trọng,” Khánh lẩm nhẩm chẩn đoán lâm sàng, bàn tay gã chuyển động nhanh nhẹn một cách kinh ngạc trái ngược với dáng vẻ nặng nề của mình. Gã quay sang Linh: “Tên này không có ID gốc hợp pháp. Nếu tôi dùng thuốc mê chính quy của tập đoàn, hệ thống giám sát sinh trắc học toàn thành phố sẽ phát hiện ra nhịp sinh học lạ và phát lệnh phong tỏa phòng khám này ngay lập tức. Chúng ta phải mổ sống.”
Linh tái mặt, nhưng cô biết Khánh nói đúng. Hệ thống kiểm soát của Vạn Niên đã thắt chặt đến mức ngay cả một liều gây mê thông thường cũng được liên kết với mã định danh sinh học của bệnh nhân. “Tôi sẽ giữ chặt anh ấy. Ông gắp mảnh đạn ra trước đi!”
Khánh với tay lấy khẩu dao mổ laser bẻ khóa nằm trên khay dụng cụ. Gã gạt công tắc, chùm tia laser màu đỏ nhạt lập tức nhô ra, phát ra tiếng vo vo nhỏ sắc lạnh. “Giữ chặt lấy vai nó. Thằng nhóc này mà giãy giụa là tôi cắt lệch vào động mạch cổ ngay đấy.”
Linh dùng cả hai tay ghì chặt bả vai phải và đầu của Kiệt xuống bàn mổ. Khánh hạ thấp người, thấu kính kính lúp phẫu thuật phản chiếu ánh sáng laser đỏ rực. Gã đưa mũi dao mổ vào vết thương đen sạm ở vai trái của Kiệt.
Ngay khi tia laser chạm vào da thịt cháy khét, dù đang bất tỉnh, cơ thể Kiệt vẫn co rúm lại một cách dữ dội theo bản năng sinh học. Một tiếng rên rỉ khàn đặc, đớn đau thoát ra từ cổ họng anh. Cánh tay trái tê liệt của anh giật mạnh, các ngón tay co quắp lại như những vuốt thép. Mùi thịt cháy khét lẹt quyện với mùi ozone nồng nặc bốc lên từ vết cắt.
“Mảnh đạn đang rò rỉ điện lượng tử trực tiếp vào hệ thần kinh vai,” Khánh đổ mồ hôi hột, gã lách mũi kìm laser bẻ khóa sâu vào trong thớ thịt đang phân rã của Kiệt. Tiếng kim loại va chạm với mảnh đạn phát ra một tiếng “két” ghê rợn. “Nó đang bám chặt vào xương vai trái. Thằng nhóc này có hệ miễn dịch kháng độc quá mạnh, các mô thịt của nó đang tự động siết chặt để cô lập mảnh đạn, làm cản trở mũi kìm của tôi!”
Kiệt mơ màng cảm nhận được một cơn đau xé toạc linh hồn. Trong bóng tối sâu thẳm của đại não, anh nhìn thấy những chuỗi mã gen màu xanh lam của mình đang rạn nứt, phân rã thành những mảnh vỡ trôi dạt. Anh nghe thấy tiếng cười lạnh lùng của bác sĩ Viễn, tiếng súng trường của Huy, và cả tiếng thét của chính mình trên bàn mổ vô trùng của bệnh viện Vạn Niên.
“Không... tôi không phải... phụ tùng...” Kiệt lẩm nhảm trong cơn mê sảng, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu tươi khóe miệng.
“Giữ chặt nó, Linh!” Khánh hét lên khi cơ thể Kiệt bắt đầu giật nảy lên khỏi bàn mổ. Gã gồng lực cánh tay, dùng mũi kìm kẹp chặt lấy mảnh đạn điện từ lượng tử tròn nhỏ, rồi dứt khoát giật mạnh ra ngoài.
“Xoạch!”
Viên đạn điện từ đen sạm, vẫn còn nhấp nháy những tia lửa điện màu xanh lam nhạt, bị ném mạnh vào chiếc khay inox bên cạnh, phát ra tiếng kêu leng keng chói tai. Vai trái của Kiệt phun ra một luồng dịch mô lượng tử thẫm màu. Ngay lập tức, màn hình theo dõi nhịp sinh học tự chế của Khánh phát ra tiếng bíp bíp dồn dập, báo hiệu một đường thẳng dốc đứng.
“Mạch của nó đang giảm nhanh! Mất máu lượng tử quá mức, hệ tuần hoàn sắp sụp đổ rồi!” Khánh gầm lên, gã ném chiếc kìm xuống đất. “Tôi không có dung dịch nuôi cấy nguyên bản của Vạn Niên để bù đắp lượng máu này! Nó sẽ chết lâm sàng trong vòng hai phút nữa!”
Linh run rẩy nhìn Kiệt. Gương mặt anh xám ngoét, hơi thở đứt quãng, lồng ngực hầu như không còn phồng phềnh nữa. Trong túi áo bệnh nhân rách nát của anh, chiếc thẻ ID của Nghị sĩ Trịnh Khải trượt ra một nửa, lấp lánh ánh kim loại lạnh lùng như một lời chế giễu về số phận của kẻ thế mạng.
“Bác sĩ Khánh, chúng ta còn Peptide thô loại C đúng không?” Linh đột ngột hỏi, ánh mắt cô lộ rõ sự liều lĩnh.
Khánh khựng lại, gã nhìn cô như nhìn một kẻ điên: “Cô điên rồi! Tên này đang bị suy kiệt sinh học cực hạn. Peptide thô loại C chứa đầy tạp chất hóa học từ chợ đen. Cơ thể nó là bản sao biến dị mang mã gen lỗi số mười ba, mức độ tương thích của nó đối với peptide thô chắc chắn là Hạng F – dưới mức chuẩn tối thiểu! Tiêm vào lúc này chẳng khác nào đầu độc nó bằng axit!”
“Nhưng nếu không tiêm, anh ấy chắc chắn sẽ chết!” Linh hét lên phản bác. Cô lao đến chiếc tủ đông y tế cũ kỹ ở góc phòng, giật phăng cánh cửa kính và lấy ra một ống nghiệm thủy tinh chứa dung dịch màu xám tro đục ngầu – Peptide thô loại C. “Tôi sẽ tiêm dã chiến trực tiếp vào động mạch cổ để kích hoạt tái tạo tế bào khẩn cấp. Đây là con đường duy nhất!”
Khánh nghiến răng, gã biết mình không thể cản được Linh. Gã quay lại bàn mổ, dùng hai bàn tay lớn đè chặt lấy ngực Kiệt, nơi vết mổ tim đang rách miệng rỉ máu mô liên tục. “Được rồi! Làm đi! Nhưng nếu nó bắt đầu co giật, tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu!”
Linh rút dung dịch màu xám tro vào một ống tiêm áp lực cao dã chiến. Cô quỳ sụp bên cạnh đầu Kiệt, ngón tay run rẩy tìm kiếm động mạch cổ đang đập yếu ớt dưới làn da xanh xao của anh. Mã vạch CN-13 trên gáy anh dường như đang tỏa ra hơi nóng rát bỏng.
“Kiệt... xin anh... hãy chịu đựng,” Linh thì thầm, rồi dứt khoát nhấn nút kích hoạt ống tiêm áp lực cao thẳng vào động mạch cổ anh.
Một tiếng “phộc” nhỏ vang lên.
Luồng dung dịch màu xám tro đục ngầu lập tức bị ép thẳng vào hệ tuần hoàn của Kiệt dưới áp lực nén khí. Trong một giây đầu tiên, cơ thể Kiệt hoàn toàn im lặng. Mạch của anh trên màn hình theo dõi chợt đứng yên.
Nhưng ngay sau đó, thảm họa bùng nổ.
Hệ miễn dịch gen lỗi độc bản của Kiệt – thứ vốn có khả năng kháng lại mọi loại độc tố thần kinh thông thường – lập tức nhận diện các tạp chất hóa học thô sơ trong peptide loại C là một cuộc tấn công sinh học quy mô lớn. Phản ứng đào thải Hạng F (Dưới mức chuẩn) bị kích hoạt ở mức độ tàn bạo nhất.
Toàn bộ cơ thể Kiệt đột ngột co quắp lại như một chiếc cung bị kéo căng quá mức. Hai mắt anh trợn ngược, tròng mắt xám tro chuyển sang mờ đục, các mạch máu dọc theo động mạch cổ và cánh tay trái nổi rõ mồn một thành những đường gân màu đen sẫm, co thắt liên tục như những con giun đất dưới da.
“Nó bị sốc thuốc rồi! Phản ứng đào thải Hạng F!” Khánh hét lên, gã phải dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể mình để đè chặt lấy bả vai Kiệt. “Cơn co giật này sẽ làm rách toác vết mổ ngực của nó! Linh, lấy kìm kẹp giữ chặt mép vết mổ ngực mau lên!”
Cơn co giật toàn thân của Kiệt mạnh đến mức chiếc bàn mổ bằng thép rít lên những tiếng kin kít chói tai, dịch chuyển dịch chuyển trên sàn nhà đầy dầu mỡ. Linh run rẩy cầm lấy chiếc kẹp phẫu thuật lớn, cô cố gắng áp sát vào lồng ngực đang phập phồng điên cuồng của Kiệt. Nhưng dòng máu đen thẫm, chứa đầy những tế bào hoại tử bị đào thải bởi peptide thô, bắt đầu trào ra xối xả từ vết mổ rách miệng, bắn tung tóe lên mặt và chiếc áo y tá của cô.
“Linh! Giữ chặt lấy ngực nó! Đừng để tim nó vỡ tung ra ngoài!” Giọng Khánh gầm lên giữa tiếng bíp bíp chói tai của máy theo dõi đang báo động đỏ toàn diện.
Linh run rẩy giữ chặt Kiệt khi dòng máu đen chứa tế bào hoại tử bắt đầu trào ra từ vết mổ ở ngực anh. Đôi mắt xám tro của Kiệt đột ngột mở bừng ra trong cơn co giật tột độ, nhìn thẳng vào cô với một vẻ đớn đau và căm phẫn tột cùng của một sinh mệnh đang bị xé rách từ bên trong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!