Lưới Điện Trong Đêm Mưa
Sự chật hẹp của đường ống kỹ thuật số 04 giống như một chiếc quan tài bằng kim loại nằm ngang, hút chặt lấy thân thể đang rỉ máu của Kiệt. Không gian tối tăm không một tia sáng, chỉ có mùi rỉ sét của sắt thép lâu năm, mùi bụi công nghiệp khô khốc và mùi ozone nồng nặc phát ra từ những bó cáp quang viễn thông cổ xưa chạy dọc theo vách ống.
Kiệt trườn bằng hai cùi chỏ. Mỗi lần rướn người, da thịt trần trụi của anh lại ma sát với lớp rỉ sét sắc nhọn bám đầy trên bề mặt kim loại, để lại những vết xước rớm máu. Nhưng nỗi đau đó chẳng thấm tháp gì so với cơn đau đang hành hạ lồng ngực anh. Vết mổ tim ở ngực bị rách miệng do vận động mạnh, rỉ ra dịch mô lượng tử phát ra ánh sáng xanh lam nhạt nhấp nháy liên tục trong bóng tối. Luồng ánh sáng ấy không chỉ là minh chứng cho sự sống đang rò rỉ khỏi cơ thể anh, mà còn là một cái ticking clock chết chóc – nếu không dừng được sự rò rỉ này, hệ tuần hoàn lượng tử của anh sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi anh kịp nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
Tiếng còi báo động đỏ của Bệnh viện Trung tâm Vạn Niên vẫn rú vang rợn người ngoài hành lang, dội vào trong đường ống hẹp như những tiếng thét của tử thần đang đuổi theo sát nút sau lưng anh. Âm thanh ấy bị bóp méo qua các khớp nối kim loại, trở nên u uất và dồn dập, đập thẳng vào màng nhĩ đang lùng bùng của Kiệt.
Đột ngột, một tiếng "xoẹt" khẽ vang lên từ phía sau, theo sau là tiếng rít cơ học của hệ thống thông gió. Kiệt khựng lại. Khứu giác nhạy bén của anh lập tức ngửi thấy một mùi hương ngọt lịm nhưng lạnh buốt – khí gây mê nồng độ cao của tập đoàn. Bác sĩ Viễn và đội đặc nhiệm của Huy đã bắt đầu xả khí độc vào hệ thống đường ống kỹ thuật để ép anh phải đầu hàng.
"Khí gây mê..." Kiệt rít qua kẽ răng.
Đại não anh lập tức phát đi tín hiệu cảnh báo đỏ. Hệ miễn dịch gen lỗi CN-13 một lần nữa bị cưỡng bức kích hoạt. Kháng độc tố thần kinh trong máu anh bắt đầu hoạt động điên cuồng, phân rã các phân tử khí mê ngay khi chúng vừa chạm vào niêm mạc mũi. Nhưng cái giá phải trả là vô cùng tàn nhẫn. Một cơn bỏng rát như lửa đốt lan nhanh từ cuống họng xuống phế quản, khiến Kiệt ho khan dữ dội. Máu mô màu lam nhạt trào ra khóe miệng, nóng hổi và tanh nồng. Cánh tay trái của anh bắt đầu co rút cơ mạnh hơn, các bó cơ cứng đờ như bị khóa chặt bởi một dòng điện vô hình.
"Không được dừng lại... Mình không phải là phụ tùng... Mình là một con người!"
Lời tự nhủ ấy hóa thành nguồn năng lượng ý chí duy nhất gồng gánh thân thể tàn tạ của Kiệt tiếp tục trườn về phía trước. Anh dùng cùi chỏ phải và những ngón chân bấu chặt vào các khớp nối của đường ống, kéo lết nửa thân dưới đang tê dại. Ánh sáng xanh lam nhạt từ vết mổ ngực chiếu sáng những dải bụi mịn đang bay lượn trong không khí ống hẹp. Anh có thể nghe thấy tiếng xì xào của lính đặc nhiệm vang lên từ các nhánh ống thông gió phụ phía sau. Chúng đang thu hẹp khoảng cách từng mét một.
Sau gần mười phút trườn trong tuyệt vọng, Kiệt nhìn thấy một tia sáng xám xịt ở phía cuối đường ống. Đó không phải là ánh sáng rực rỡ của tự do, mà là khe hở của một tấm lưới sắt rỉ sét dẫn ra vành đai ngoài của bệnh viện. Anh dồn chút sức tàn cuối cùng, dùng bả vai phải đập mạnh vào tấm lưới sắt.
"Rầm!"
Tấm lưới sắt rỉ sét, vốn đã bị ăn mòn bởi mưa hóa chất qua nhiều thập kỷ, gãy vụn và rơi xuống vực sâu bên dưới. Kiệt nhào người ra ngoài, thoát khỏi không gian nghẹt thở của đường ống kỹ thuật số 04.
Cơn mưa axit tầm tã của thành phố Tân Khánh lập tức ập xuống thân thể trần trụi của anh. Những giọt nước mưa mang theo nồng độ hóa chất cực cao chạm vào làn da mỏng manh, chưa từng tiếp xúc với môi trường tự nhiên của bản sao, gây ra những tiếng xèo xèo nhỏ và cơn đau rát như bị hàng vạn mũi kim châm. Kiệt quỵ xuống một bệ xi măng hẹp nằm cheo leo ngoài bức tường đứng của bệnh viện, hai tay bám chặt vào một đường ống dẫn nước thải rỉ sét để giữ thăng bằng.
Trước mắt anh, Tân Khánh hiện ra như một con quái vật khổng lồ được dệt bằng sắt thép và ánh sáng. Những tòa tháp chọc trời lộng lẫy của giới tinh hoa vươn cao lên tận mây xanh, được bao bọc bởi những vòm kính lọc khí vô trùng phát sáng lấp lánh. Ở phía dưới, sâu thẳm dưới làn sương mù hóa chất dày đặc và những dải đèn neon quảng cáo khổng lồ của tập đoàn Vạn Niên, là Khu ổ chuột Tầng Thấp – nơi bóng tối và sự suy tàn ngự trị.
Kiệt nhìn xuống vực thẳm sâu hun hút dưới chân cầu vượt. Đó là nơi duy nhất anh có thể trốn chạy. Nhưng trước khi anh kịp tìm đường đi xuống, một luồng ánh sáng quét cực mạnh từ phía trên mái nhà bệnh viện bất ngờ chiếu thẳng vào vị trí của anh.
"Mục tiêu ở đây! Vách tường phía Nam, bệ kỹ thuật số bốn!"
Tiếng hét đanh thép vang lên qua hệ thống khuếch đại âm thanh của mũ bảo hiểm chiến thuật. Đội trưởng an ninh Huy xuất hiện trên giàn giáo kim loại phía trên, dẫn đầu một tiểu đội đặc nhiệm bọc thép composite hạng nặng. Huy có dáng người vạm vỡ, gương mặt khuất sau chiếc mũ bảo hiểm một kính phát ra ánh sáng đỏ rực của cảm biến nhiệt lượng tử. Trên tay gã là khẩu súng trường xung lực điện từ tầm trung bắn đạn xuyên giáp sinh học.
"Đứng im, CN-13!" Huy ra lệnh, giọng nói cơ học không một chút cảm xúc. "Mày đã gây ra quá nhiều rắc rối cho bác sĩ Viễn rồi. Quay lại phòng mổ ngay lập tức, hoặc tao sẽ thu hồi mày dưới dạng các mảnh mô rời."
Kiệt không trả lời. Anh nghiến răng, bám chặt vào đường ống dẫn nước thải và bắt đầu leo dọc theo vách tường đứng của bệnh viện dưới cơn mưa axit như trút nước. Nước mưa hòa lẫn với dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt chảy ròng ròng dọc theo cơ thể anh, để lại một vệt sáng mờ nhạt trên vách đá xám.
Huy nhìn thấy vệt sáng ấy qua thấu kính lượng tử của mình. Gã cười lạnh: "Truy theo vệt máu lượng tử! Đừng để nó nhảy xuống!"
Ngay lập tức, hai chiếc drone tuần tra nhỏ hình đĩa tròn màu bạc mờ bay vút ra từ phía sau Huy, phát ra tiếng vo vo tần số cao xé toạc màn mưa. Chúng lướt nhanh dọc theo vách tường, thấu kính quét laser xanh lục liên tục xoay tròn dưới bụng để khóa mục tiêu nhiệt vào người Kiệt.
"Bắn đạn xung lực! Khóa cứng khớp chân của nó!" Huy ra lệnh qua bộ đàm.
Một chiếc drone áp sát Kiệt ở khoảng cách năm mét. Dưới bụng nó, nòng súng nhỏ nhô ra và phát ra những tia chớp điện màu xanh lam.
"Pằng! Pằng!"
Hai viên đạn xung lực điện từ bắn sượt qua chân trái của Kiệt, găm thẳng vào vách tường xi măng phía sau và tạo ra những tiếng nổ điện nhỏ làm vỡ vụn gạch đá. Luồng điện từ rò rỉ từ cú bắn khiến các bó cơ đùi của Kiệt co thắt dữ dội, suýt chút nữa khiến anh mất đà rơi xuống vực sâu.
Kiệt hiểu rằng nếu bị bắn trúng chân, anh sẽ hoàn toàn mất khả năng di chuyển và trở thành tấm bia thịt cho Huy. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh phát hiện ra một mảnh sắt phế liệu rỉ sét, sắc nhọn đang nằm kẹt trong khe hở của đường ống dẫn nước thải bên cạnh.
Anh dùng bàn tay phải – bàn tay duy nhất còn cử động linh hoạt – giật phăng mảnh sắt ra. Bằng một động tác dứt khoát và sự tính toán quỹ đạo nhanh chóng của bộ não gen lỗi, Kiệt ném mạnh mảnh sắt về phía chiếc drone đang chuẩn bị bắn lượt đạn tiếp theo.
"Xoạch!"
Mảnh sắt phế liệu găm thẳng vào cánh quạt quay của chiếc drone tuần tra. Tiếng kim loại va đập chói tai vang lên dưới màn mưa. Chiếc drone mất thăng bằng, xoay tròn điên cuồng trên không trung trước khi thấu kính quét nhiệt của nó bị chập mạch, đâm sầm vào vách tường bệnh viện và nổ tung thành một quầng lửa nhỏ.
"Khốn kiếp!" Huy chửi thề khi thấy chiếc drone bị tiêu hủy. Gã nâng khẩu súng trường xung lực điện từ lên, tự mình ngắm bắn. "Tất cả nổ súng! Nhắm vào vai và đùi của nó!"
Cơn mưa axit càng lúc càng nặng hạt, tạo nên một bức màn sương mù hóa chất dày đặc che mắt cảm biến quét nhiệt của đội đặc nhiệm. Nhưng Huy là một thợ săn kinh nghiệm. Gã không chỉ dựa vào máy móc, gã nhìn vào vệt máu lượng tử phát sáng màu xanh lam nhạt đang di chuyển chậm chạp trên vách tường.
Kiệt cố gắng leo nhanh hơn, nhưng vết mổ tim trên ngực anh đã rách rộng đến mức cực hạn. Cơn đau thắt ngực ập đến, khiến tim anh đập loạn nhịp, lồng ngực phập phồng đau đớn. Anh bị dồn vào rìa của bệ kỹ thuật ngoài trời – nơi ranh giới được ngăn cách bởi một bức tường rào điện từ cao ba mét, hum lên những tia chớp xanh chết chóc của dòng điện cao áp.
Phía trước là lưới điện cao áp. Phía sau là Huy và họng súng của gã đặc nhiệm. Dưới chân là vực thẳm mười mét dẫn xuống con đường rác thải công nghiệp.
Kiệt nhìn chằm chằm vào hộp điều khiển của rào chắn điện từ nằm bên cạnh. Nếu có thể bẻ khóa hộp điện này, anh sẽ vô hiệu hóa được lưới điện và thoát ra ngoài. Anh lao đến, dùng bàn tay trái trần trụi cố gắng giật đứt nắp hộp điện bằng sắt.
Nhưng anh đã đánh giá thấp hệ thống an ninh của Vạn Niên. Hộp điện được trang bị cảm biến chống xâm nhập tự động.
"Bùm!"
Một luồng điện cao áp phóng ngược ra từ hộp điện, đánh thẳng vào hai bàn tay của Kiệt. Tiếng nổ điện chói tai vang lên. Kiệt thét lên đau đớn khi dòng điện hàng ngàn vôn chạy dọc theo cánh tay trái, nung nóng các bó cơ thần kinh và hất văng thân thể anh ngã ngửa ra sàn xi măng ướt sũng nước mưa axit.
Cánh tay trái của anh hoàn toàn tê liệt, các đầu ngón tay cháy sạm và bốc khói xám. Vết mổ ngực bị chấn động điện từ làm rách miệng sâu hơn, dịch mô lượng tử chảy tràn ra ngoài vũng nước mưa dưới thân anh, nhuộm xanh cả một góc bệ đá.
Kiệt nằm im trên sàn, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Anh không còn sức để đứng dậy nữa.
Tiếng ủng chiến thuật nặng nề clanking trên sàn xi măng dập tắt mọi hy vọng cuối cùng của anh. Đội trưởng Huy bước tới, khẩu súng trường xung lực điện từ chĩa thẳng vào ngực Kiệt. Gương mặt gã sau lớp kính đỏ rực hiện lên vẻ lạnh lùng tột độ.
"Trò chơi kết thúc rồi, CN-13," Huy nói, giọng gã vang lên giữa tiếng sấm rền của cơn bão mưa axit. "Mày chỉ là một đống phụ tùng dự phòng lỗi. Mày không có quyền tồn tại ngoài phòng mổ này."
Huy bóp cò.
"Đoàng!"
Phát bắn không nhắm vào tim, mà nhắm thẳng vào vai trái của Kiệt. Viên đạn điện từ găm sâu vào da thịt anh, giải phóng một xung điện từ lượng tử cực mạnh trực tiếp vào hệ thần kinh trung ương.
Cơn đau thấu xương tủy bùng nổ trong cơ thể Kiệt. Nó không giống như bất kỳ nỗi đau nào anh từng trải qua. Hệ thần kinh của anh như bị hàng vạn luồng sét xé toạc, các tín hiệu vận động bị bẻ gãy hoàn toàn. Vai trái của anh bốc khói xám khét lẹt, dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt phun ra xối xả dưới áp lực của cú bắn, rò rỉ năng lượng sinh học nghiêm trọng khiến ý thức của anh bắt đầu mờ mịt.
Kiệt quỵ xuống bên mép bệ đá, nửa thân người đã treo lơ lửng ngoài không trung.
Huy bước lại gần, cúi xuống định tóm lấy cổ áo anh để kéo lại. "Để xem mày còn chạy đi đâu được..."
Nhưng ngay trong khoảnh khắc ý thức cận kề cái chết, Kiệt nhìn xuống vực sâu mười mét phía dưới dưới màn mưa axit. Một chiếc xe chở rác tự động khổng lồ của công đoàn mỏ đang di chuyển chậm rãi dọc theo vành đai ngoài của bệnh viện để thu gom chất thải sinh học. Khoang chứa rác phía sau xe đang mở rộng, chứa đầy những túi rác thải bọc chì và hóa chất công nghiệp bốc khói xám.
Đó là con đường sống duy nhất của anh.
Kiệt dùng chút sức tàn cuối cùng của bàn tay phải khỏe mạnh, bấu chặt vào mép xi măng và dùng lực đẩy mạnh thân thể mình sang bên hông.
"Mày điên rồi!" Huy hét lên, cố gắng lao ra chụp lấy cánh tay Kiệt nhưng đã quá muộn.
Thân thể đẫm máu của Kiệt rơi tự do từ độ cao mười mét dưới cơn bão mưa axit tầm tã. Gió bão rít gào bên tai anh, nước mưa hóa chất tạt mạnh vào gương mặt xám ngoét của bản sao đang dần mất đi ý thức.
"Bịch!"
Kiệt rơi thẳng vào đống rác thải sinh học bọc chì mềm mại nhưng bốc mùi hôi thối cực hạn của chiếc xe chở rác đang chạy qua phía dưới. Lớp túi rác bọc chì dày đã hấp thụ hoàn toàn lực va đập của cú rơi, cứu mạng anh trong gang tấc.
Nhưng vết thương ở vai trái rò rỉ năng lượng quá nặng, kết hợp với vết mổ tim rách miệng đã khiến Kiệt không thể gượng dậy được nữa. Anh nằm im lịm giữa đống phế thải độc hại, hai mắt nhắm nghiền dưới làn mưa axit vẫn đang trút xuống xối xả.
Chiếc xe chở rác tự động vẫn lầm lũi di chuyển, lao dốc đưa cơ thể đẫm máu của Kiệt chìm dần vào làn sương mù hóa chất dày đặc của Khu ổ chuột Tầng Thấp phía dưới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!