Bão Đỏ Càn Quét
Ánh sáng đỏ rực từ các thấu kính quét laser của trực thăng chiến đấu chiếu thẳng vào mắt xám tro của Kiệt, báo hiệu ranh giới sinh tử cuối cùng đã được thiết lập. Dưới trục thông gió của Trạm phát sóng lượng tử ngầm, không khí bị xé toạc bởi tiếng cánh quạt trực thăng gầm rú, ép luồng sương mù hóa chất vàng đục cuộn xoáy dữ dội.
“Kiệt! Chúng ta phải đi ngay!” Lam hét lên qua tiếng động cơ đục rỗng màng nhĩ. Cô quàng một cánh tay của anh qua vai mình, cố gắng kéo thân hình nặng trĩu của anh đứng dậy.
Khớp gối chân trái của bộ khung xương dã chiến rỉ sét đã hỏng hoàn toàn, khóa cứng đơ như một thanh sắt chết. Mỗi lần Kiệt cố xê dịch, tám chiếc vít titan bắn sâu vào màng xương đùi lại nghiền sát vào thớ cơ rách nát, giật thốc một luồng điện đau đớn lên tận đỉnh đầu. Trên ngực anh, vết mổ tim cũ bị rách miệng dưới áp lực dòng điện lượng tử dội ngược, rỉ ra vệt dịch mô màu xanh lam nhạt, thấm đẫm lớp băng gạc bẩn thỉu dưới áo khoác bảo hộ bọc chì. Sau gáy anh, mã vạch định danh CN-13 nóng bỏng như một thanh sắt nung, nhấp nháy sắc xanh lam điên cuồng trong bóng tối.
“Lối... lối thoát hiểm ngầm dưới bệ điều khiển,” Kiệt rít qua kẽ răng, máu đen hoại tử vẫn rỉ ra từ khóe môi. Anh không thể tự đi, toàn bộ trọng lượng cơ thể phải dựa vào Lam. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, các bó cơ bị liệt hoàn toàn sau phản ứng bỏng điện thần kinh.
Lam nghiến răng, dùng hết sức lực dã chiến của một phóng viên điều tra thường xuyên lăn lộn ở vùng biên giới, kéo Kiệt trườn qua cửa sập ngầm ngay dưới bệ sắt rỉ sét của trạm phát sóng. Đúng lúc họ vừa lọt xuống đường ống kỹ thuật tối tăm, một tiếng nổ xung lực cực mạnh dội xuống từ phía trên. Toàn bộ trạm phát sóng lượng tử ngầm cổ xưa đổ sụp trong khói lửa, những bóng đèn chân không khổng lồ nổ tung thành hàng vạn mảnh thủy tinh sắc lẹm.
***
Mê lộ cống ngầm nhánh số 04 dẫn về Trạm bơm nước phế thải Tầng Thấp ngập trong thứ nước thải đen kịt, bốc mùi axit ăn mòn. Kiệt nửa lết nửa được Lam kéo đi trong bóng tối nghẹt thở. Trong cơn mê sảng do sốt hoại tử bả vai trái đang lan rộng, khứu giác của anh chợt mơ màng ngửi thấy mùi thuốc lá điện tử vị bạc hà mát lạnh của Bác sĩ Khánh. Đó là chiếc neo tinh thần duy nhất giữ cho anh không lịm đi.
“Cố lên, Kiệt. Chúng ta sắp về đến trạm bơm rồi,” Lam thì thầm, hơi thở cô nóng hổi bên tai anh, dồn dập và run rẩy.
Nhưng hy vọng của họ vụt tắt ngay khi chạm đến cửa hầm ranh giới của Trạm bơm phế thải. Từ xa, tiếng còi báo động đỏ của hệ thống an ninh tự trị đã rú vang rợn người, dội vào các vách đá chứa quặng sắt xung quanh.
Con chip định vị lượng tử siêu nhỏ trên người Bản sao số 5 mù lòa – do sự phản bội của Quốc cài cắm – đã hoàn toàn bộc lộ vị trí căn cứ của liên minh. Sóng cộng hưởng tần số cao từ trạm phát sóng lúc trước đã biến con chip thành một ngọn hải đăng lượng tử rực sáng trên radar của kẻ thù.
“Chúng đến rồi!” Tám (Bản sao số 8) lao ra từ cửa hầm rỉ sét, gương mặt vạm vỡ nhưng rạn nứt những vệt sinh học xám xịt lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Cánh tay phải được gia cố bằng nẹp cơ khí thô sơ của gã ghì chặt khẩu súng trường cũ. “Lực lượng Thợ săn Nhận dạng của Phong đã phong tỏa toàn bộ vành đai ngoài. Biệt đội Sentinel đang tiến vào!”
Kiệt cố gượng dậy, tựa lưng vào một bệ máy bơm cũ để giảm áp lực cho chân trái đang khóa cứng. “Đưa... đưa những người yếu ớt vào hầm thoát hiểm sâu dưới lòng đất... Mau lên!”
Chưa kịp dứt lời, một tiếng *Uỳnh* vĩ đại chấn động toàn bộ kết cấu trạm bơm. Cánh cửa thép dày cộm bọc titan mà Lộc thợ hàn vừa hàn chết ba điểm chịu lực bị bắn phá nát vụn. Luồng sóng xung kích từ pháo điện từ của robot Sentinel-09 thổi bay những tấm sắt bảo vệ, hắt văng mảnh vụn găm thẳng vào các vách tường đá.
Khói xám lẫn mùi ozone khét lẹt tràn ngập căn phòng. Giữa làn khói độc, thợ săn Phong bước vào. Dáng người gã rắn rỏi trong bộ giáp tác chiến màu đen mờ, thấu kính quét sinh trắc học lượng tử ở mắt phải xoay tròn liên tục, phát ra tia sáng đỏ rực rà quét nhân dạng của từng bản sao lỗi đang hoảng loạn. Theo sau gã là khối thép khổng lồ Sentinel-09 di chuyển bằng bốn chân nhện cơ khí, hai khẩu pháo xoay điện từ bên hông đã nạp đầy năng lượng xanh lam.
“Thu hồi mã gen CN-13. Tiêu diệt toàn bộ các vật thể lỗi không có ID,” giọng Phong lạnh lùng vang lên qua bộ đàm bộ giáp.
“Mơ đi, lũ chó săn!” Tám gầm lên. Gã bộc phát sức mạnh cơ bắp tạm thời nhờ đồng hóa chuỗi peptide tăng cường, lao vút ra từ bóng tối. Thanh đao rung điện từ tự chế từ mảnh thép phế liệu trên tay gã rít lên tiếng tần số cao, chém một đường chí mạng đứt lìa chân nhện phía trước của một robot tuần tra đi đầu.
Biệt đội Sentinel lập tức nổ súng. Đạn xung lực lượng tử cày nát nền bê tông rỉ sét.
Bản sao số 21 khổng lồ, gã cận vệ mất trí nhớ với vết sẹo dài trên trán, bước lên trước lối vào khu sinh hoạt chung. Gương mặt đờ đẫn của gã không một chút sợ hãi. Số 21 dùng hai bàn tay hộ pháp ghì chặt chiếc khiên chắn làm từ nắp cống kim loại dày cộm, đứng sừng sững như một bức tường thép sống để đỡ trọn loạt đạn xung lực đang bắn phá điên cuồng, bảo vệ cho nhóm bản sao lỗi phía sau rút lui.
*Bùm! Bùm!*
Sức mạnh hỏa lực của Sentinel-09 quá áp đảo. Tám cố gắng lách qua làn đạn, áp sát thợ săn Phong từ góc khuất phía sau để thực hiện một cú đâm quyết định. Thế nhưng, thấu kính lượng tử trên mắt phải của Phong đã xoay ngược, phát hiện ra vệt nhiệt lượng tử của Tám ngay lập tức. Gã thợ săn không cần quay đầu, vung khẩu súng áp chế lượng tử bắn một phát chính xác tuyệt đối.
*Đoàng!*
Luồng đạn xung lực bắn gãy vụn bộ nẹp chân cơ khí bên phải của Tám. Tiếng kim loại gãy răng rắc quyện với tiếng thét đau đớn của gã chiến binh cựu trào. Tám đổ sụp xuống đất, cánh tay phải dập nát, không thể gượng dậy.
“Tám!” Kiệt gầm lên, mắt xám tro hằn lên những tia máu đỏ rực.
Anh biết liên minh không thể cầm cự thêm một phút nào nữa trước sức mạnh quân sự bạo tàn này. Tư duy chiến thuật cực đoan buộc anh phải đưa ra quyết định tối hậu. Anh nhìn về phía bảng điều khiển máy phát điện dã chiến của trạm bơm, nơi những cuộn dây đồng trần đang rò rỉ điện lượng tử.
Kiệt dùng chút sức tàn ở cánh tay phải, bám vào thành máy bơm, kéo lê thân hình khập khiễng đến sát hộp nguồn. Anh cắm cổng cắm sinh học tự chế ở cổ tay trái trực tiếp vào ổ điện cao áp của trạm bơm.
Dòng điện xoay chiều cực mạnh phóng thẳng vào cơ thể anh, chạy qua hệ thần kinh và nạp cưỡng bức vào viên pin PX-90 đeo bên hông. Cơn đau thấu xương tủy khiến mã vạch CN-13 sau gáy Kiệt phát sáng rực rỡ, thiêu cháy da thịt xung quanh cổ anh bốc khói khét lẹt. Nhưng anh không buông tay. Anh bẻ khóa dòng điện, chuyển hướng toàn bộ năng lượng của trạm bơm vào hệ thống bẫy điện từ dã chiến đã được giăng sẵn quanh sàn thép.
*Xoẹt! Đoàng!*
Một luồng xung điện từ cực đại bùng phát, quét qua toàn bộ trạm bơm phế thải. Từ trường mạnh mẽ làm quá tải nguồn năng lượng của Sentinel-09, khiến con quái vật bọc thép khổng lồ khựng lại, hệ thống đèn laser trên mắt nó chớp tắt liên tục rồi tắt lịm trong tiếng rít chập mạch.
“Lam! Đưa mọi người xuống hầm thoát hiểm! Ngay lập tức!” Kiệt hét lên, máu tươi trào ra từ miệng sặc sụa. Máy lọc máu di động mini trên đùi anh bắt đầu báo động đỏ do quá tải dòng điện.
Lam nước mắt giàn giụa, cô cùng Lộc thợ hàn kéo những bản sao lỗi cuối cùng, bao gồm cả số 14 và số 5 mù lòa, nhảy xuống miệng hầm thoát hiểm sâu dưới lòng đất.
Nhưng bẫy điện từ chỉ làm tê liệt Sentinel-09 được vài giây. Hệ thống tự động của robot chiến đấu bọc thép nhanh chóng khởi động lại. Thợ săn Phong bước qua đống đổ nát, khẩu súng áp chế lượng tử trên tay gã đã nạp lại dòng năng lượng xanh lam chết chóc, hướng thẳng về phía Kiệt đang nằm bất lực dưới đất.
Sentinel-09 nâng họng pháo xoay điện từ, khóa mục tiêu nhiệt vào miệng hầm thoát hiểm nơi Kiệt đang nằm chắn nửa thân người.
Trong ranh giới sinh tử nghẹt thở ấy, Bản sao số 21 khổng lồ gầm lên một tiếng vĩ đại. Gã cận vệ mất trí nhớ bước lên, dùng cả thân hình đồ sộ bọc trong bộ đồ bảo hộ lao động dày cộm của mình, đứng chắn hoàn toàn trước họng pháo của Sentinel-09, tạo thành một lá chắn thịt và xương vững chãi che chở cho Kiệt.
Bản sao số 21 gầm lên tiếng cuối cùng khi dùng thân hình khổng lồ đỡ trọn loạt đạn xung lực từ robot Sentinel để chắn cửa hầm cho Kiệt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!