Nhạc nềnThunderclap

Tiếng Kêu Cứu Lượng Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Quốc run rẩy lẩn tránh ánh mắt xám tro sắc lạnh của Kiệt khi anh bước vào phòng sinh hoạt chung với thiết bị quét tần số trên tay. Trong không gian ẩm thấp của trạm bơm phế thải dưới lòng Tầng Thấp, tiếng rít cơ học rò rỉ khí nén từ khớp gối chân trái của bộ khung xương dã chiến vang lên đều đặn, nặng nề như tiếng gõ cửa của tử thần: *Xìii... khục... xìii... khục...*


Mồ hôi lạnh chảy dọc theo thái dương hõm sâu của Quốc, nhỏ xuống gấu áo bảo hộ lao động dính đầy bụi than mỏ. Gã cảm nhận được ngón tay mình đang siết chặt lấy chiếc bộ đàm mã hóa giấu sâu trong túi quần, nơi màn hình nhỏ vẫn còn âm ấm sau những dòng tin nhắn trao đổi với Đặc vụ Vy. Chỉ cần thiết bị rà quét cầm tay của Kiệt quét qua một lượt, tần số bảo mật của tập đoàn Vạn Niên sẽ lập tức bị bộc lộ.


Kiệt dừng bước ngay trước mặt Quốc. Thấu kính kính quét cảm biến trên mặt anh khẽ xoay nhẹ, phản chiếu ánh sáng lam nhạt từ bể chứa nước thải công nghiệp. Vết sẹo mổ tim trên ngực anh, che khuất dưới lớp áo bảo hộ bọc chì dày cộm, khẽ thắt lại, rỉ ra một vệt dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt, thấm đẫm lớp băng gạc. Cánh tay trái của anh vẫn buông thõng vô lực, nhưng bả vai trái – nơi hoại tử mô tế bào chậm đang âm thầm lan rộng do độc tố rêu biến dị – đang bốc lên một cơn sốt âm ỉ khiến gáy anh nóng rực, làm mã vạch CN-13 sau gáy nhấp nháy sắc xanh lam yếu ớt.


“Thiết bị... bị nhiễu do xung điện từ của Rết lúc nãy,” Kiệt lên tiếng, giọng nói khàn đặc và lạnh lùng không chút dao động cảm xúc. Anh không nhìn Quốc, mà chậm rãi hạ thiết bị quét tần số xuống bàn gỗ rỉ sét. “Nó không hoạt động ổn định. Sơn, anh mang nó vào xưởng cân chỉnh lại đi.”


Quốc thở phào một hơi khe khẽ, hai vai chùng xuống. Gã không hề biết rằng, ngay khoảnh khắc Kiệt chạm tay vào vai Bản sao số 5 mù lòa lúc trước, năng lực Đồng cảm lượng tử sơ cấp đã giúp anh định vị chính xác con chip định vị lượng tử siêu nhỏ giấu sau cổ áo cô. Kiệt biết có gián điệp, và gã đang đứng ngay trước mặt anh. Nhưng tư duy chiến thuật lạnh lùng buộc anh phải giữ trạng thái bình tĩnh tuyệt đối. Anh dùng kỹ năng Ngụy trang nhịp tim lượng tử để ép nhịp tim mình đập chậm dưới bốn mươi nhịp một phút, che giấu hoàn toàn sự phẫn nộ tột cùng đang cuộn trào trong huyết quản.


*Nếu rút con chip đó ra bây giờ, Vy sẽ biết chúng ta đã phát hiện. Phong sẽ lập tức thay đổi kế hoạch càn quét. Mình phải giữ nguyên nó để làm mồi nhử... nhưng trước hết, tài liệu của Lam phải được phát tán.*


Kiệt quay sang Lam, người đang ôm khư khư chiếc máy ghi hình lượng tử bẻ khóa chứa toàn bộ tài liệu về Trang trại nhân bản ngầm Vạn Niên và Danh sách khách hàng VIP mua tạng. Ánh mắt hai người giao nhau, và Lam lập tức hiểu được sự khẩn cấp trong cái gật đầu của anh.


“Chúng ta không thể đợi thêm nữa,” Lam nói, giọng cô kiên định dù gương mặt lộ rõ vẻ kiệt sức sau những ngày chạy trốn. “Bài báo đã hoàn thành. Danh sách những chính trị gia liên bang sử dụng tạng của các bản sao lỗi để kéo dài sự sống đã được mã hóa. Nếu không phát tán nó đêm nay, Vạn Niên sẽ xóa sạch mọi dấu vết.”


“Nhưng mạng lưới Tầng Thấp đã bị tường lửa của kỹ sư trưởng Tiến khóa chặt,” Sơn mù từ góc tối lên tiếng, tay vẫn mân mê chiếc tua vít bẻ khóa. “Mọi cổng truyền dẫn vô tuyến đều bị giám sát. Cậu định phát sóng bằng cách nào?”


Kiệt nhìn về phía đường ống dẫn nước thải tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất. “Trạm phát sóng lượng tử ngầm thời chiến. Nó nằm ngoài hệ điều hành hiện đại của tập đoàn. Ở đó có một anten phát sóng công suất lớn, đủ để xuyên qua mọi lá chắn từ trường của Khu Lửng.”


Quốc nghe thấy thế, đôi mắt sau cặp kính cận dày khẽ lóe lên một tia sáng mấm lét. Gã âm thầm ghi nhớ từ khóa *“Trạm phát sóng lượng tử ngầm”* để chuẩn bị báo cáo cho Đặc vụ Vy.


***


Hai giờ sau, dưới lòng đất sâu của thành phố Cyberpunk Tân Khánh, tiếng mưa axit dội xối xả lên những nắp cống phía trên chỉ còn là những tiếng ù ù vọng lại từ xa. Kiệt dẫn Lam xuyên qua một lối cửa thông gió rỉ sét của trạm viễn thông cũ, leo xuống trục cáp treo lượng tử rỉ sét để thâm nhập vào Trạm phát sóng lượng tử ngầm.


Bầu không khí nơi đây ngột ngạt, nồng nặc mùi ozone rò rỉ và bụi kim loại tích tụ qua nhiều thập kỷ bỏ hoang. Khi Kiệt gạt chiếc cầu dao tổng bằng đồng rỉ xanh, một tiếng gầm rú cơ học trầm đục vang lên từ lòng đất. Hàng vạn bóng đèn chân không khổng lồ phát sáng cam đồng loạt bùng lên, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp nhưng đầy ma mị, hắt những bóng đen dài dặc của họ lên những vách tường bê tông bọc chì dày cộm.


“Đồ sộ thật,” Lam thì thầm, cô kinh ngạc nhìn những cuộn dây đồng khổng lồ và các phiến tản nhiệt cao bằng đầu người đang rung lên bần bật dưới áp lực dòng điện lượng tử cũ. “Công nghệ thời chiến này thực sự nằm ngoài tầm kiểm soát của AI trung tâm Vạn Niên.”


“Nhưng nó tiêu tốn năng lượng khủng khiếp,” Kiệt nói, anh bước đến bệ điều khiển trung tâm, nơi những chiếc đồng hồ đo tần số bằng kim cổ điển đang dao động liên tục. Anh quấn chặt dải băng gạc dính dịch mô xanh lam nhạt ở cổ tay trái, để lộ cổng cắm sinh học tự chế cấy trực tiếp vào bó dây thần kinh. “Lam, kết nối máy ghi hình của cô vào cổng đọc ADN. Tôi sẽ kích hoạt tín hiệu cứu hộ lượng tử.”


Lam nhanh chóng cắm cáp kết nối từ máy ghi hình lượng tử bẻ khóa vào bảng mạch đồng cổ điển. Progress bar trên màn hình CRT lồi của trạm phát bắt đầu nhấp nháy: *0%... 5%... Tải dữ liệu lên mạng lưới tối liên bang...*


*“Agh!”*


Kiệt đột ngột khụy gối, một tiếng rên rỉ đau đớn xé rách cổ họng anh. Dòng điện lượng tử từ trạm phát cổ xưa phóng ngược thẳng vào cổng cấy ghép tay trái, chạy dọc theo hệ thần kinh đang bị tổn thương nghiêm trọng của anh. Cánh tay trái liệt cơ giật mạnh liên tục, bả vai trái bùng lên cơn đau hoại tử thấu xương tủy do độc tố rêu biến dị cộng hưởng với sóng điện từ tần số cao. Mã vạch CN-13 sau gáy anh nhấp nháy sắc xanh lam rực rỡ, tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng bỏng làm cháy sém một góc cổ áo bảo hộ bọc chì.


“Kiệt!” Lam hoảng hốt định lao tới ngắt kết nối.


“Đừng chạm vào!” Kiệt hét lên, bàn tay phải dính vết bỏng điện của anh ghì chặt lấy bệ sắt rỉ sét để giữ thăng bằng. Khớp gối chân trái khung xương dã chiến rít lên tiếng kim loại gãy vụn dưới trọng lực đè nặng. “Dòng điện lượng tử dội ngược sẽ nướng chín tim cô. Tôi chịu đựng được. Cứ tiếp tục tải lên!”


Đúng lúc này, trên màn hình CRT cổ điển, một dòng cảnh báo đỏ rực bùng lên, đè đè lên tiến trình tải dữ liệu: *“Phát hiện xâm nhập từ bên ngoài. Hệ thống an ninh Vạn Niên đang tiến hành quét ngược nguồn phát.”*


Kỹ sư trưởng Tiến của tập đoàn Vạn Niên đã phát hiện ra luồng băng thông bất thường đang rò rỉ vào hệ thống mạng tối. Thuật toán AI của đặc vụ Vy bắt đầu rà quét các nút mạng lượng tử ngoại vi để định vị trạm phát.


“Chúng đang cố hack sập trạm phát sóng từ xa!” Lam hét lên, ngón tay cô gõ liên tục trên bàn phím bẻ khóa để dựng tường lửa dã chiến. “Tường lửa của chúng ta chỉ chịu được tối đa hai phút!”


Kiệt nghiến răng đến bật máu. Anh biết nếu trạm phát bị khóa lúc này, sự hy sinh của Giáo sư Phan và những bản sao đi trước sẽ trở nên vô nghĩa. Anh dồn toàn bộ ý chí sinh tồn cực đoan của mình vào bó dây thần kinh tay trái, thực hiện Giao thức Bẻ cong sóng sinh trắc học.


Thông qua cổng cắm cổ tay, Kiệt truyền dẫn nhịp tim lượng tử và cấu trúc peptide lỗi của mình vào dòng dữ liệu phát sóng, giả lập hoàn hảo chữ ký sinh học của bản thể gốc – Nghị sĩ Trịnh Khải. Nhịp tim lượng tử đập chậm dưới bốn mươi nhịp một phút của anh được khuếch đại qua các bóng đèn chân không khổng lồ, phát ra một làn sóng không khí dao động nhẹ xung quanh trạm phát.


Tường lửa bảo mật của tập đoàn Vạn Niên nhận diện được chữ ký sinh học tối cao. Màn hình quét của kỹ sư trưởng Tiến lập tức hiển thị thông báo: *“Lệnh ghi đè quyền truy cập được phê duyệt bởi Nghị sĩ Trịnh Khải. Admin override granted.”*


“Được rồi!” Lam reo lên khi thấy tiến trình tải dữ liệu đột ngột tăng tốc: *65%... 70%... 75%...* “Tường lửa của chúng đã bị bẻ gãy bởi chữ ký giả lập của Trịnh Khải!”


Thế nhưng, sự bộc phát năng lượng khổng lồ từ trạm phát sóng lượng tử cổ xưa đã tạo ra một thảm họa ngoài dự tính. Luồng sóng điện từ tần số cao xuyên qua các vách đá chứa quặng sắt, tạo ra sự cộng hưởng lượng tử mạnh mẽ trên toàn phân khu Tầng Thấp.


Tại trạm bơm nước phế thải bỏ hoang cách đó vài cây số, con chip định vị lượng tử siêu nhỏ giấu sau cổ áo của Bản sao số 5 mù lòa đột ngột bị kích hoạt do cộng hưởng năng lượng tần số cao. Con chip bọc chì vốn đang nằm im lặng bỗng phát sáng đỏ rực dưới lớp vải, phóng ra một luồng tín hiệu định vị lượng tử cực mạnh thẳng lên hệ thống vệ tinh giám sát của tập đoàn Vạn Niên.


*Bíp... Bíp... Bíp...*


Màn hình CRT của trạm phát sóng ngầm đột ngột chuyển sang màu đỏ rực, hiển thị bản đồ định vị lượng tử của thành phố đang bị khóa chặt vào hai điểm: Trạm bơm phế thải và chính Trạm phát sóng ngầm này. Kích hoạt tín hiệu định vị lượng tử thành công.


“Thảm họa rồi!” Lam thảng thốt nhìn vào màn hình cảnh báo. “Tín hiệu định vị lượng tử từ con chip trên người số 5 đã bị kích hoạt! Chúng đã định vị chính xác vị trí của căn cứ trạm bơm và chúng ta! Kiệt, thợ săn Phong đang đến!”


“Ngắt kết nối đi Kiệt! Chúng ta phải chạy ngay!” Lam lao tới, tay cầm sẵn cáp nguồn.


“Không!” Kiệt dùng bàn tay phải dốc toàn lực đẩy Lam ra, ánh mắt xám tro của anh rực sáng dưới ánh cam của bóng đèn chân không. “Tiến trình tải dữ liệu mới đạt tám mươi lăm phần trăm! Nếu ngắt bây giờ, Danh sách khách hàng VIP và bằng chứng về Trang trại nhân bản ngầm Vạn Niên sẽ bị mất vĩnh viễn! Chúng ta đã đánh đổi cả mạng sống của số mười một, số mười bảy... tôi không cho phép dừng lại!”


“Nhưng nếu không chạy, Phong sẽ giết cậu!” Lam hét lên trong nước mắt.


“Để hắn đến!” Kiệt gầm lên, máu đen hoại tử trào ra từ khóe miệng do áp lực dòng điện lượng tử tàn phá phổi và tim mạch. “Truyền hết một trăm phần trăm dữ liệu cho tôi!”


*88%... 92%... 97%...*


Những bóng đèn chân không khổng lồ xung quanh bắt đầu phát ra những tiếng nổ lốp bốp nhỏ, khói xám khét lẹt bốc lên từ các cuộn dây đồng quá tải nhiệt. Sóng bức xạ điện từ tần số cao khiến đại não Kiệt đau nhói như bị hàng vạn cây kim đâm xuyên qua, tai anh bắt đầu rỉ máu đen.


*100%. Tải dữ liệu hoàn tất. Phát tán thành công ra toàn mạng lưới tối liên bang.*


Cùng khoảnh khắc đó, một tiếng còi hú chói tai, dồn dập vang lên từ hệ thống loa phát thanh công cộng trên mặt đất của thành phố Tân Khánh, dội xuống lòng cống ngầm. Cảnh báo Đỏ (Truy nã đỏ liên bang) chính thức được kích hoạt toàn lục địa.


Kiệt rút phăng cáp kết nối ra khỏi cổ tay trái, dòng điện lượng tử vụt tắt, khiến anh đổ sụp xuống nền bê tông rỉ sét, lồng ngực phập phồng đau đớn dữ dội dưới vết mổ ngực đang rách miệng rỉ dịch xanh lam nhạt. Khung xương chân trái của anh phát ra tiếng rít cơ học rò rỉ khí nén thủy lực khô khốc cuối cùng rồi hoàn toàn kẹt cứng.


“Tài liệu... đã được phát tán...” Kiệt khàn giọng nói, nụ cười lạnh lùng, ngạo nghễ xuất hiện trên gương mặt đẫm máu của anh. “Vạn Niên... đã sụp đổ một nửa danh tiếng rồi.”


Nhưng niềm vui chiến thắng ngắn ngủi vụt tắt trong nháy mắt.


Từ phía trên trục thông gió khổng lồ của trạm phát sóng ngầm, mặt đất đột ngột rung chuyển dữ dội bởi tiếng động cơ phản lực cực mạnh. Tiếng gầm rú của hàng chục trực thăng chiến đấu bọc thép xé rách màn đêm mưa bão của Khu ổ chuột Tầng Thấp.


Kiệt ngước nhìn lên khe hở hẹp của trục thông gió dẫn thẳng lên bầu trời đêm ô nhiễm. Làn sương mù hóa chất vàng nhạt của Tầng Thấp đột ngột bị quét tan, thay thế bằng một cảnh tượng kinh hoàng.


Bầu trời Khu ổ chuột phía trên trạm phát sóng đột ngột bị quét bởi hàng vạn tia laser đỏ rực từ trực thăng chiến đấu của thợ săn Phong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!