Nhạc nềnThunderclap

Kẻ Phản Bội Thầm Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ rực từ nút kích hoạt trên chiếc hộp điều khiển cầm tay của Thợ săn Rết phản chiếu lên thấu kính kính bảo hộ của hắn, vẽ nên một nụ cười tàn nhẫn khuất sau lớp mặt nạ lọc khí rỉ sét. Dưới lòng cống ngầm nhánh số 09, dòng điện lượng tử từ mạng lưới tơ vô hình bắt đầu co thắt mạnh mẽ, siết chặt lấy bộ Khung xương dã chiến rỉ sét dọc hai chân của Kiệt.


*Bzzzzzzzt!*


Dòng điện cao áp mười ngàn vôn chạy dọc theo các thanh sắt, truyền thẳng qua tám chiếc đinh vít titan găm sâu vào màng xương đùi của anh. Da thịt xung quanh các vết bắn vít lập tức cháy xèo xèo, bốc khói khét lẹt quyện với mùi hóa chất phân hủy nồng nặc của cống ngầm. Trên ngực Kiệt, vết sẹo mổ tim chưa lành hoàn toàn rách rộng thêm dưới cơn co giật sinh học, rỉ ra vệt dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt nhấp nháy yếu ớt dưới lớp áo bảo hộ rách nát. Sau gáy anh, mã vạch định danh CN-13 nhấp nháy sắc xanh lam điên cuồng trước áp lực quá tải.


Cơn đau thấu xương tủy tàn phá hệ thần kinh, kéo theo bóng tối sâu thẳm muốn nuốt chửng ý thức của Kiệt. Trong ranh giới sinh tử nghẹt thở ấy, một mùi hương quen thuộc thoảng qua trong ký ức của anh – mùi thuốc lá điện tử vị bạc hà mát lạnh của Bác sĩ Khánh tại phòng khám chợ đen. Mùi hương ấy giống như một chiếc neo định vị, giữ chặt lấy chút ý chí sinh tồn cực đoan cuối cùng của anh, không cho phép anh gục ngã.


*Phải kéo dài thời gian... Bé Bo... sắp đến rồi...*


“Mày... nghĩ mày đã thắng sao, Rết?” Kiệt khàn giọng lên tiếng, dòng máu đen hoại tử trào ra từ khóe miệng, nhỏ xuống dòng nước axit bên dưới. Anh dùng kỹ năng Ngụy trang nhịp tim lượng tử, ép nhịp tim đập chậm lại dưới bốn mươi nhịp một phút để hạn chế dòng điện lượng tử tàn phá tim mạch, đồng thời cố tình giả vờ yếu thế, buông thõng đầu xuống để dụ đối thủ chủ quan. “Vạn Niên... chỉ coi mày là một con chó săn... Khi tao chết... mày cũng sẽ bị tiêu hủy để diệt khẩu...”


Thợ săn Rết cười khẩy, bước thêm một bước trên bục sắt rỉ sét. Sự tự mãn hiện rõ trong giọng nói rè rè qua bộ lọc âm: “Hừ, con chuột thí nghiệm thì biết gì về trật tự của giới thượng lưu? Mạng của tao đáng giá hơn lũ bản sao phế thải tụi mày gấp vạn lần. Chết đi!”


Ngón tay gã siết mạnh xuống nút bấm.


Đúng khoảnh khắc đó, trên trần cống tối tăm, chú chó robot Bé Bo lặng lẽ áp sát hộp nguồn bọc chì. Nhận được tín hiệu kích hoạt tối hậu qua cổng kết nối thần kinh yếu ớt từ cổ tay trái của Kiệt, Bé Bo vươn chiếc cổ cơ khí, dùng hàm răng bằng hợp kim thép tôi cứng cắn phập vào sợi cáp truyền dẫn chính.


*Đoành! Đoành!*


Một luồng tia lửa điện khổng lồ bùng lên trên trần cống. Sợi cáp đồng bị cắn đứt đôi, giải phóng xung lực điện từ tầm ngắn làm chập mạch toàn bộ hệ thống nguồn của bẫy. Mạng lưới tơ từ trường màu xanh lam nhạt xung quanh Kiệt vụt tắt trong nháy mắt.


Khớp khóa phân tử của khung xương dã chiến đột ngột được giải phóng. Không bỏ lỡ một phần mười giây cơ hội, Kiệt dồn toàn bộ chút sức tàn vào chân phải còn lành lặn, kích hoạt pít-tông thủy lực gầm lên một tiếng cơ học dữ dội. Anh bật người lao thẳng về phía bục sắt nơi Thợ săn Rết đang đứng.


*Rắc rắc!*


Khớp gối chân trái khung xương bị kẹt cứng rò rỉ khí nén thủy lực khô khốc: *Xìii... khục...* Cơn đau xé rách đùi trái không ngăn được cú vồ dũng mãnh của Kiệt. Anh dùng bàn tay phải dính đầy vết bỏng điện chộp chặt lấy cổ họng của Rết, đập mạnh thân hình gã vào vách cống bê tông rỉ nước.


Chiếc hộp điều khiển cầm tay bằng titan tuột khỏi tay Rết. Kiệt nhanh tay chộp lấy nó. Bằng kỹ năng Tháo dỡ linh kiện y tế nhanh tích lũy từ những ngày ở bãi rác, ngón tay Kiệt chuyển động nhanh như chớp, bấm mạnh vào chốt khóa cơ học dưới đáy hộp, giật phăng lớp vỏ bảo vệ và rút sạch các vi mạch dao động tần số cao điều khiển lưới điện. Anh nhét con chip lượng tử quý giá vào túi áo bảo hộ, rồi dùng báng súng nện thẳng vào mặt nạ lọc khí của Rết, khiến gã sát thủ choáng váng ngã quỵ xuống bục sắt.


“Mày...” Rết rên rỉ, tay ôm lấy khuôn mặt rỉ máu.


“Bé Bo, rút lui!” Kiệt không ham chiến. Anh biết tiếng nổ của hộp nguồn sẽ sớm thu hút các thợ săn khác. Kéo lê chiếc chân trái khập khiễng đầy đau đớn, Kiệt cùng chú chó robot biến mất vào bóng tối của lối thông sang hốc đá bọc chì dẫn về trạm bơm phế thải.


***


Ba giờ sau, tại một góc khuất sâu dưới lòng đất Tầng Thấp, trạm bơm nước phế thải bỏ hoang chìm trong thứ ánh sáng lam nhạt yếu ớt phát ra từ các bể chứa nước thải công nghiệp. Mùi ẩm mốc của bùn đất quyện với mùi rỉ sét của những đường ống khổng lồ tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.


Trong một góc tối của phòng sinh hoạt chung, Quốc – kỹ thuật viên cơ khí cấp thấp của Liên minh Bản sao Tự do – đang ngồi co rụt người trước một chiếc màn hình CRT lồi lõm cũ kỹ. Dáng người gã gầy gò, đôi mắt cận thị nặng sau cặp kính gọng nhựa nứt nẻ không ngừng dán chặt vào những dòng code chạy ngược trên mạng tối. Ngón tay gã run rẩy gõ từng nhịp lọc cọc trên bàn phím bám đầy bụi than.


Trên màn hình, một biểu tượng hình con mắt màu đỏ rực của tập đoàn Vạn Niên nhấp nháy, kèm theo dòng tin nhắn được mã hóa từ Đặc vụ Vy:


*“Quốc. Chỉ số hoại tử tế bào phổi của mày đã đạt mức hai mươi lăm phần trăm. Mày chỉ còn tối đa sáu tháng trước khi các phế nang hoàn toàn xơ hóa thành đá. Mày muốn chết như một con chó hoang dưới cống ngầm này, hay muốn một ID gốc tự nhiên hợp pháp để bước lên Khu Lửng sống cuộc đời của một con người thực sự?”*


Quốc cắn chặt môi đến rỉ máu. Lồng ngực gã đau thắt lại, kéo theo một cơn ho khan dữ dội. Gã vội vã lấy tay bịt miệng để không phát ra tiếng động, nhổ ra một búng đờm đen kịt lẫn những sợi tơ huyết hoại tử. Nỗi sợ hãi cái chết tột cùng bóp nghẹt lấy tâm trí yếu đuối của gã. Gã nhìn quanh căn hầm ngầm, nơi hàng chục bản sao lỗi khác đang nằm co quắp trên những chiếc chiếu rách, cơ thể họ rạn nứt những vết loét xám xịt do thiếu peptide nuôi cấy.


*Không... mình không muốn chết giống như bọn họ... Mình là một con người sinh học tự nhiên, tại sao mình phải chôn thây cùng lũ bản sao vô tính này?*


Quốc run rẩy gõ câu trả lời: *“Tôi đồng ý. Tôi phải làm gì?”*


Tin nhắn phản hồi của Vy xuất hiện ngay lập tức: *“Thiết bị định vị lượng tử siêu nhỏ bọc trong túi phế liệu y tế ở Cổng số 3 đã được kích hoạt. Hãy lấy nó và cài vào người một kẻ bất kỳ thường xuyên tiếp cận CN-13. Đừng để hắn nghi ngờ. ID gốc của mày đang chờ ở Khu Lửng.”*


Nửa giờ sau, Quốc lén lút bước vào khu vực nghỉ ngơi của các bản sao lỗi. Gã giấu con chip định vị lượng tử – một mảnh kim loại mỏng chỉ bằng hạt gạo, phát ra xung từ trường siêu cao tần ngoài tầm quét của các thiết bị thông thường – trong lòng bàn tay dính đầy dầu mỡ.


Bản sao số 5 đang ngồi lặng lẽ trên một chiếc lốp xe cũ, đôi mắt trống rỗng quấn băng gạc bẩn thỉu hơi nghiêng về phía trước để lắng nghe tiếng động xung quanh. Cơ thể cô gầy guộc, mặc bộ đồ bảo hộ lao động quá khổ nhặt từ bãi rác.


“Số 5... em có mệt không?” Quốc cố giữ cho giọng mình nghe thật tự nhiên, dù tim gã đang đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.


“Anh Quốc đó ạ?” Số 5 khẽ mỉm cười, giọng nói hiền lành, cam chịu của cô khiến lòng ngực Quốc nhói lên một cơn dằn vặt. “Em không sao. Em chỉ hơi khát thôi.”


“Để anh lấy nước cho em. Mà áo khoác của em bị tuột khóa rồi này, để anh sửa lại cho.” Quốc bước tới, giả vờ ân cần kéo lại vạt áo bảo hộ sờn cũ của cô gái mù. Bàn tay gã run rẩy luồn vào gấu áo phía sau cổ của số 5, nhanh nhẹn ghim con chip định vị lượng tử siêu nhỏ vào nếp gấp vải dày bọc chì.


*Xin lỗi em... số năm... anh bắt buộc phải làm thế này để được sống...* Quốc tự nhủ trong lòng, cố gắng nuốt trôi mặc cảm tội lỗi đang trào dâng.


***


Cửa sập của trạm bơm phế thải nặng nề mở ra, phát ra tiếng rít kim loại chói tai. Kiệt bước vào phòng sinh hoạt chung, thân hình rách nát của anh được Lam đỡ lấy từ phía sau. Vết thương rách miệng trên ngực anh vẫn liên tục rò rỉ dịch mô xanh lam nhạt, nhỏ tông tống xuống nền đất ẩm ướt. Bộ Khung xương dã chiến ở chân trái hoàn toàn kẹt cứng, kéo lê một vệt dài rỉ sét.


“Kiệt! Cậu lại liều mạng rồi!” Lam lo lắng nói, cô đặt chiếc máy ghi hình lượng tử bẻ khóa xuống bàn gỗ, vội vã lấy băng gạc mới để giữ vết thương cho anh. “Thợ săn Rết suýt nữa đã nướng chín cậu.”


“Tôi lấy được con chip dao động tần số cao của hắn rồi,” Kiệt khàn giọng nói, anh đặt con chip lượng tử cướp được từ Rết lên bàn. “Sơn mù có thể dùng thứ này để nâng cấp Máy nhiễu sóng gen cầm tay của chúng ta.”


Nghe thấy tiếng động, Bản sao số 5 mù lòa mò mẫm đứng dậy, dùng cây gậy kim loại tự chế dò đường bước về phía Kiệt. “Anh Kiệt... anh có sao không? Em nghe thấy tiếng sấm sét nổ dưới cống...”


Kiệt nhìn cô gái mù bước tới. Mang lòng trắc ẩn sâu sắc với những đồng loại bị ruồng bỏ, anh vươn bàn tay phải dính đầy vết bỏng điện, nhẹ nhàng chạm vào bả vai của số 5 để trấn an cô: “Tôi không sao, số 5. Em cứ nghỉ ngơi đi.”


Nhưng ngay khoảnh khắc lòng bàn tay anh tiếp xúc với lớp vải áo bảo hộ của số 5, năng lực Đồng cảm lượng tử sơ cấp của Kiệt đột ngột tự động kích hoạt.


Một luồng sáng màu lam nhạt chạy dọc từ tay Kiệt sang cơ thể đối phương, mắt hai người đồng loạt chớp nhẹ. Thông thường, anh sẽ cảm nhận được tần số suy thoái gen quen thuộc của số 5 – một nhịp rung sinh học yếu ớt, rệu rã đang phân rã dần theo thời gian. Nhưng lần này, lẫn trong nhịp rung sinh học ấy, đại não Kiệt đột ngột ghi nhận một luồng xung điện lượng tử siêu cao tần, sắc lạnh và đều đặn như nhịp đập của một chiếc đồng hồ tử thần.


*Tíc... tấc... tíc... tấc...*


Kiệt khựng lại hoàn toàn. Đôi mắt xám tro của anh co thắt mạnh mẽ. Anh gạt nhẹ công tắc bên gọng Kính quét tần số cảm biến đeo trên mặt. Qua thấu kính nâng cấp, một chấm đỏ rực phát sáng nằm ngay dưới nếp gấp vải bọc chì sau cổ của số 5 hiện lên rõ mồn một.


*Chip định vị lượng tử siêu nhỏ của Vạn Niên. Có kẻ đã cài nó vào người số 5 để dẫn đường cho thợ săn Phong càn quét căn cứ.*


Cơn giận dữ tột cùng bùng lên trong lòng ngực Kiệt, khiến vết mổ tim rách miệng nhói lên đau đớn. Anh suýt nữa đã vươn tay giật phăng con chip ra ngoài. Nhưng bản năng sinh tồn cực đoan và tư duy chiến thuật lạnh lùng đã giữ tay anh lại.


*Không được rút ra lúc này. Nếu mình rút chip, đặc vụ Vy sẽ biết thiết bị đã bị phát hiện và lập tức thay đổi kế hoạch truy quét. Mình phải giữ nguyên nó để làm mồi nhử dụ kẻ thù vào một hướng giả khi cần thiết. Nhưng trước hết... mình phải tìm ra kẻ phản bội trong nội bộ liên minh.*


Kiệt hít một hơi thật sâu, kích hoạt Ngụy trang nhịp tim lượng tử để ép nhịp sinh học của mình hoàn toàn bình thản, không để lộ bất kỳ sự dao động cảm xúc nào trên khuôn mặt lầm lì, lạnh lùng của mình. Anh khẽ buông tay khỏi vai số 5, quay sang ra lệnh cho robot bảo trì R-3 đang di chuyển bằng bánh xích cũ kêu cọc cạch bên cạnh:


“R-3, kích hoạt quét tần số an ninh tầm gần toàn bộ phòng sinh hoạt chung. Kiểm tra xem có thiết bị phát sóng lạ nào đang hoạt động không.”


Nghe thấy mệnh lệnh của Kiệt, Quốc – lúc này đang đứng ở góc phòng tối – đột ngột khựng lại. Ngón tay gã siết chặt lấy chiếc bộ đàm mã hóa cầm tay trong túi quần, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng gã. Gã biết, nếu thiết bị quét của R-3 rà trúng gã, chiếc bộ đàm liên lạc với đặc vụ Vy sẽ bị bộc lộ.


Kiệt cầm lấy thiết bị quét tần số cầm tay từ trên bục máy bơm, bước từng bước khập khiễng, nặng nề vào giữa phòng sinh hoạt chung. Ánh sáng lam nhạt của bể chứa hắt lên khuôn mặt hốc hác, lạnh lùng của anh, khiến đôi mắt xám tro trông như hai lưỡi dao mổ bằng thép không gỉ.


Không gian của hầm ngầm trạm bơm đột ngột chìm vào một sự im lặng nghẹt thở, chỉ còn tiếng rít cơ học rò rỉ khí nén của bộ khung xương trợ lực chân trái của Kiệt vang lên từng nhịp đầy đe dọa: *Xìii... khục... xìii... khục...*


Quốc run rẩy lẩn tránh ánh mắt xám tro sắc lạnh của Kiệt khi anh bước vào phòng sinh hoạt chung với thiết bị quét tần số trên tay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!