Cạm Bẫy Vô Hình
Cơn rung chấn từ vụ sập hầm lò cũ vẫn còn âm ỉ dư chấn trong từng thớ đá dưới lòng đất Tầng Thấp. Khói bụi than đen kịt quyện với sương mù hóa chất nồng nặc từ các tầng trên tràn xuống, biến đường hầm khai thác mỏ cổ xưa thành một hành lang nghẹt thở. Kiệt quỳ rạp dưới đất, lồng ngực phập phồng đau đớn. Vết sẹo mổ tim chưa lành hoàn toàn ở giữa ngực anh lại rách thêm một đường nhỏ sau cú gồng lực nâng tảng đá khổng lồ cứu nhóm thợ mỏ. Dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc bẩn thỉu dưới chiếc Áo khoác bảo hộ chống bức xạ chì dày cộm.
“Cậu không thể tự đi được đâu, thằng nhóc!” Phát, đại diện tổ thợ mỏ của Công đoàn mỏ Tầng Thấp, bước tới xốc nách Kiệt. Khuôn mặt gã sạm đen vì bụi than nhưng ánh mắt ngập tràn sự biết ơn sâu sắc. “Để tụi tôi khiêng cậu về căn cứ ngầm của công đoàn. Ở đó có thuốc phổi và máy phát điện dã chiến.”
Kiệt nghiến răng, cơn đau từ cơ đùi trái bị rách sâu giật thốc lên đại não, khiến anh khẽ rên rỉ qua kẽ răng. Bộ Khung xương dã chiến rỉ sét gắn dọc hai bên chân anh lúc này đã biến dạng hoàn toàn ở trục xoay gối trái. Mỗi lần pít-tông cố chuyển động, nó lại phát ra tiếng rít cơ học rò rỉ khí nén thủy lực khô khốc: *Xìii... khục... rắc rắc*. Tám chiếc đinh vít titan bắn sâu vào màng xương đùi như muốn bứt ra dưới sức nặng cơ thể.
“Không được,” Kiệt khàn giọng nói, bàn tay phải dính đầy vết bỏng điện gạt mạnh tay Phát ra. “Bọn thợ săn của tập đoàn Vạn Niên có chó săn robot dò ADN. Vết máu của tôi đã để lại dọc đường cống thoát lũ. Nếu các người đi cùng tôi, cả Công đoàn mỏ sẽ thành nấm mồ tập thể.”
Phát khựng lại. Gã nhìn vệt máu đen hoại tử tế bào đang rỉ ra từ ống quần bảo hộ sờn rách của Kiệt, nhỏ xuống nền đá than đen kịt. Đó là thứ máu biến dị mang chuỗi peptide lỗi số 13, phát ra ánh sáng huỳnh quang màu lam nhạt yếu ớt trong bóng tối – thứ dấu vết không thể che giấu trước thấu kính quét nhiệt của kẻ thù. Gã thợ mỏ kỳ cựu siết chặt nắm đấm, hiểu rằng lời cảnh báo của Kiệt là sự thật tàn nhẫn.
“Cậu cứu mạng anh em tôi, nợ này Công đoàn mỏ Tầng Thấp khắc cốt ghi tâm,” Phát đưa cho Kiệt một chiếc túi vải thô chứa vài công cụ cơ khí cũ và một cuộn dây đồng. “Đây là lối thông sang nhánh cống ngầm số 09. Đi hết đường hầm này, rẽ trái ở hốc đá bọc chì, cậu sẽ tạm thời thoát khỏi vùng quét nhiệt của trực thăng. Bảo trọng, thằng nhóc.”
Kiệt gật đầu lạnh lùng. Anh không cần những lời cảm ơn sáo rỗng. Điều anh cần là lòng tin và sự nợ nần của giai cấp lao động này – lá bài hộ mệnh duy nhất giúp anh xây dựng liên minh sau này. Anh huýt sáo một tiếng cực ngắn. Từ trong bóng tối của một ngách đá hẹp, Chó robot canh gác Bé Bo lặng lẽ bước ra. Chiếc đầu camera của nó xoay nhẹ, phát ra tiếng vo vo nhỏ của động cơ điện, bốn chân bọc đệm cao su di chuyển không một tiếng động trên nền đất ẩm ướt.
Kiệt lết thân hình rách nát của mình vào bóng tối của nhánh cống ngầm số 09. Bóng tối ở đây đặc quánh, bốc mùi khí gas tự nhiên pha lẫn hóa chất phân hủy protein nồng nặc từ bãi rác y sinh phía Nam rò rỉ xuống. Khớp gối chân trái của khung xương hoàn toàn kẹt cứng, buộc Kiệt phải kéo lê chiếc chân trái đi khập khiễng đầy đau đớn. Mỗi bước đi là một lần tám chiếc đinh vít titan nghiến vào xương thịt, mài mòn chút sức lực tàn tạ cuối cùng của anh. Pin lượng tử PX-90 đeo sau lưng chỉ còn 55% dung lượng, liên tục phát ra tiếng rít tần số cao do quá tải nhiệt.
Để định vị hướng đi trong bóng tối tuyệt đối, Kiệt gạt nhẹ công tắc bên gọng chiếc Kính quét tần số cảm biến đeo trên mặt. Thế giới xung quanh lập tức chuyển sang các bước sóng nhiệt và luồng dữ liệu điện từ. Những đường ống dẫn nước thải rỉ sét hiện lên dưới dạng các vệt màu xám đen, dòng nước axit chảy cuồn cuộn bên dưới phát sáng màu xanh lục nhạt do nhiễm độc hóa chất.
“Bé Bo, dò đường phía trước,” Kiệt ra lệnh qua cổng kết nối thần kinh dã chiến ở cổ tay trái. Cơn đau nửa đầu dữ dội do rò rỉ xung điện từ cổng cấy ghép khiến tầm nhìn của anh đôi lúc bị nhòe đi.
Chú chó robot vẫy cái đuôi bằng anten kim loại, lặng lẽ chạy lên phía trước khoảng mười mét. Hệ thống cảm biến hồng ngoại tích hợp ở mũi của Bé Bo liên tục quét dọc theo các khe nứt của đường ống để phát hiện mìn điện từ hoặc các bẫy hồng ngoại của kẻ thù.
Kiệt đi được khoảng hai trăm mét sâu vào nhánh cống số 09, nơi không gian thu hẹp lại chỉ vừa một người đi khom lưng. Trần cống bằng bê tông cũ kỹ rỉ nước axit từng giọt, rơi xuống vai áo bảo hộ của anh nghe *xèo xèo* nhỏ. Cơn sốt cao do độc tố rêu biến dị ngấm qua vết rách vai trái bắt đầu bùng phát, khiến da mặt và cổ anh loét rộp, đầu óc mơ màng. Anh phải liên tục cắn chặt môi đến bật máu để duy trì sự tỉnh táo.
Đột ngột, Kính quét tần số cảm biến của Kiệt nhấp nháy liên tục, hiển thị một thông báo cảnh báo màu đỏ rực ngay sát rìa võng mạc: *Cảnh báo từ trường bất thường. Tần số dao động: 450 MHz. Cường độ cực cao.*
Kiệt khựng lại, cố gắng giữ thăng bằng bằng chân phải còn lành lặn. Qua thấu kính của chiếc kính bảo hộ nâng cấp, anh bàng hoàng nhìn thấy trong không gian ẩm ướt trước mặt hiện lên hàng vạn sợi dây từ trường phát sáng màu xanh lam nhạt, mỏng manh như tơ nhện nhưng đan xen dày đặc thành một mạng lưới không góc chết. Chúng lơ lửng ngay phía trên mặt nước thải khoảng mười centimet, trải dài suốt giao lộ ngầm.
*Lưới điện lượng tử vô hình.*
Kiệt lập tức nhận ra thứ công nghệ bẫy rập tàn bạo này. Đây là vũ khí đặc chủng của Thợ săn Rết – kẻ săn lùng bẫy công nghệ cao khét tiếng dưới quyền tập đoàn Vạn Niên. Khác với các loại lưới điện thông thường, lưới lượng tử hoạt động dựa trên nguyên lý cộng hưởng phân tử. Chỉ cần bất kỳ vật thể kim loại nào – đặc biệt là titan và thép của bộ khung xương trợ lực – chạm vào các sợi tơ từ trường này, hệ thống sẽ lập tức kích hoạt chế độ khóa cứng phân tử, biến bộ giáp cơ khí thành một chiếc lồng giam không thể phá vỡ, đồng thời phóng ra dòng điện cao áp thiêu cháy hệ thần kinh đối thủ.
Kiệt cố gắng lùi lại một bước để tránh né, nhưng cơ đùi trái bị rách sâu của anh đột ngột co thắt mạnh do cơn sốt hoại tử tế bào bùng phát. Chân trái khập khiễng của anh mất lực, trượt mạnh trên nền cống trơn trượt.
*Xoạch!*
Bộ Khung xương dã chiến rỉ sét ở chân trái của Kiệt mất kiểm soát, đổ sập về phía trước. Phần pít-tông thủy lực bằng titan móp méo lao thẳng vào vùng phủ sóng của mạng lưới tơ xanh lam.
*Bzzzzzzzt! Đoành!*
Một luồng điện lượng tử màu xanh lam rực rỡ bùng lên từ dưới mặt nước thải, quấn chặt lấy hai chân của Kiệt như những con rắn ánh sáng. Tiếng sấm sét lượng tử nổ đanh gọn trong không gian hẹp của đường cống ngầm.
Kiệt thét lên một tiếng đau đớn tột cùng nhưng tiếng thét bị nghẹn lại nơi cổ họng bỏng rát. Dòng điện từ lưới lượng tử chạy dọc theo các thanh sắt của khung xương, kích hoạt chế độ khóa cứng toàn phần. Toàn bộ các khớp nối pít-tông thủy lực và trục xoay của bộ khung xương dã chiến rỉ sét lập tức bị nén chặt, cứng đờ như đá. Kiệt bị khóa cứng hoàn toàn trong tư thế quỳ một gối dưới dòng nước thải axit lạnh buốt, không thể nhúc nhích dù chỉ một milimet.
Dòng điện cao áp tiếp tục phóng thẳng vào cơ thể anh qua các điểm đinh vít titan găm sâu vào màng xương đùi. Da thịt xung quanh các vết bắn vít bắt đầu xèo xèo bốc khói khét lẹt, mùi khói rác quyện với mùi thịt cháy nồng nặc bốc lên. Cánh tay trái liệt cơ thần kinh của Kiệt bị dòng điện giật mạnh, co rút lại sát sườn đầy đau đớn. Mã vạch CN-13 sau gáy anh nóng rực lên như một thanh sắt nung đỏ, phát ra ánh sáng lam nhạt nhấp nháy điên cuồng dưới áp lực dòng điện quá tải.
*Cảnh báo! Hệ thống tuần hoàn lượng tử bị can thiệp. Nhịp tim lượng tử tăng vọt: 180 nhịp/phút. Nguy cơ sụp đổ sinh học trong vòng 3 phút.* Màn hình kính quét cảm biến của anh đỏ rực các dòng thông số cảnh báo tử vong.
Kiệt nghiến chặt răng đến mức nứt vỡ, máu tươi chảy ròng ròng từ khóe miệng. Trong tình thế ngặt nghèo cận kề cái chết, đại não anh không rơi vào hoảng loạn mà bắt đầu hoạt động với tốc độ cực hạn của một bản sao mang mã gen lỗi kháng độc tố. Anh ép mình phải điềm tĩnh, dùng Kính quét tần số cảm biến phân tích cấu trúc mạch điện của cái bẫy.
Nhờ tri thức về Chế tạo bẫy điện từ dã chiến học được từ kỹ sư Lương, Kiệt nhanh chóng nhận ra nguyên lý vận hành của cái bẫy lượng tử này. Thợ săn Rết đã đặt bộ điều khiển trung tâm và nguồn cấp năng lượng của lưới điện ở phía trên trần cống, ẩn sau một hộp kỹ thuật bọc chì cách điện. Lưới điện này hoạt động dựa trên một vòng lặp resonance đóng. Nếu có thể cắt đứt sợi cáp truyền dẫn chính nối từ hộp nguồn xuống dòng nước thải, từ trường sẽ tự động sụp đổ.
Nhưng làm sao để cắt đứt nó khi toàn bộ cơ thể anh đã bị khóa cứng?
Kiệt liếc mắt nhìn xuống góc khuất dưới ống nước thải bỏ hoang bên cạnh. Chó robot Bé Bo đang đứng im trong bóng tối, hệ thống camera của nó liên tục chớp nháy đỏ cảnh báo nguy hiểm.
“Bé Bo...” Kiệt cố gắng phát ra tín hiệu qua cổng kết nối thần kinh ở cổ tay trái. Cổng cắm sinh học rát bỏng do dòng điện lượng tử dội ngược từ lưới điện đang tàn phá hệ thần kinh tay trái của anh. “Bò sát mặt nước... tiến về phía hộp nguồn... cắn đứt cáp đồng...”
Nhận được mệnh lệnh trực tiếp, chú chó robot lập tức khom người sát xuống mặt nước thải axit, bốn chân bọc đệm cao su di chuyển cực kỳ khéo léo để tránh né các sợi tơ từ trường đang phát sáng lam nhạt. Nó luồn lách qua các khe hẹp của đường ống, từng bước tiếp cận hộp nguồn cấp điện gắn trên trần cống.
Nhưng Thợ săn Rết không phải là một kẻ nghiệp dư.
*Cộp... Cộp... Cộp...*
Tiếng bước chân cơ khí nặng nề, đều đặn vang lên từ phía trên miệng cống thoát nước ngay phía trên đầu Kiệt. Nắp cống bằng sắt tròn đột ngột bị nhấc bổng lên, ánh sáng đỏ rực từ chiếc kính bảo hộ nhiều thấu kính của Thợ săn Rết rọi thẳng xuống không gian tăm tối của đường cống ngầm.
Gã sát thủ chuyên đặt bẫy của tập đoàn Vạn Niên bước xuống bục sắt rỉ sét nối liền miệng cống với lòng cống. Hắn mặc bộ đồ bảo hộ bó sát màu đen chứa đầy các túi nhỏ đựng mìn mini, hai chân được gia cố bằng các khớp cơ khí bọc titan di chuyển nhanh nhẹn như chân rết. Khuôn mặt hắn khuất sau chiếc mặt nạ lọc khí rỉ sét, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, đầy vẻ đắc ý và tàn bạo qua thấu kính camera.
“Xem kìa, con chuột số mười ba,” Thợ săn Rết cười lạnh lùng, giọng nói bóp méo qua bộ lọc âm thanh nghe rè rè như tiếng kim loại cọ sát. “Mày nghĩ mày có thể trốn thoát khỏi mạng lưới của tao sao? Mày đã nâng tảng đá titan cứu lũ thợ mỏ nghèo khổ đó, và vết máu rò rỉ của mày đã dẫn tao đến tận đây.”
Hắn bước xuống bậc thang cuối cùng, đứng trên bục sắt cách Kiệt khoảng năm mét, nhìn xuống thân hình quỳ rạp bị khóa cứng của anh với vẻ thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật tàn bạo. Trên tay phải của Rết là một chiếc hộp điều khiển cầm tay bằng titan, trên đó có một nút gạt lớn phát ra ánh sáng đỏ rực.
“Mày biết không, bác sĩ Viễn đã ra lệnh bắt sống mày để lấy tim cho Nghị sĩ Trịnh Khải,” Rết vừa nói vừa từ từ đặt ngón tay cái lên nút kích hoạt dòng điện cao áp trên hộp điều khiển. “Nhưng gã không hề nói rằng tao phải giữ cho hệ thần kinh của mày nguyên vẹn. Chỉ cần tao ấn chiếc nút này, dòng điện lượng tử mười ngàn vôn sẽ chạy thẳng qua cột sống của mày, nướng chín hoàn toàn đại não và tủy sống của mày trong vòng ba giây. Mày sẽ chết lâm sàng, nhưng trái tim của mày vẫn sẽ đập thêm vài phút nhờ bộ điều biến đeo ngực kia – vừa đủ thời gian để tao mổ phanh ngực mày ra thu hoạch tạng.”
Hắn cười man dại, ngón tay cái từ từ siết chặt xuống nút kích hoạt phát sáng đỏ rực. Sức nóng của dòng điện lượng tử từ lưới điện xung quanh bắt đầu làm nước thải dưới chân Kiệt bốc hơi, làn khói axit cay xè bốc lên bao phủ lấy hai người.
Kiệt cảm thấy hệ thần kinh của mình bắt đầu tê liệt, mắt xám tro của anh nhìn thẳng vào họng súng của Rết không một chút sợ hãi, chỉ có một ý chí phản kháng cực đoan đang bùng cháy dữ dội trong huyết quản.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!