Nhạc nềnThunderclap

Sập Hầm Lò Chi Chiến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối đặc quánh của nhánh cống ngầm số 04 dường như đang muốn nuốt chửng chút dưỡng khí tàn tạ cuối cùng trong lồng ngực Kiệt. Phía sau vách ngăn bê tông mỏng rỉ sét, tiếng móng vuốt kim loại của đàn chó săn robot dưới quyền Thợ săn Sói vẫn cào sột soạt, rợn người và đều đặn như nhịp gõ của thần chết. Chiếc Bình khí nén lọc oxy dã chiến đeo bên hông anh rít lên những tiếng bíp bíp nhỏ liên tục, đèn cảnh báo đỏ lòm nhấp nháy điên cuồng báo hiệu màng lọc đã bị nghẽn hoàn toàn bởi bụi hóa chất và độc khí clo. Phổi Kiệt bỏng rát, lồng ngực co thắt dữ dội. Mỗi hơi thở hít vào chỉ toàn là vị rỉ sét và sương mù công nghiệp độc hại, ép anh phải ho khan, từng ngụm máu đen hoại tử tế bào trào ra nơi khóe miệng, nhỏ xuống dòng nước thải axit sền sệt dưới chân.


*Phải di chuyển... ngay lập tức.*


Kiệt nín thở, dồn toàn bộ ý chí sinh tồn cực đoan để giữ cho nhịp tim lượng tử không bùng phát vượt ngưỡng kiểm soát của bộ điều biến đeo ngực. Anh kích hoạt Kính quét tần số cảm biến. Thế giới xám xịt dưới lòng đất hiển thị những đường lưới hồng ngoại quét nhiệt của Thợ săn Sói đang quét rà sát sạt qua khe nứt vách tường. Vết rách sâu hoắm dọc bả vai trái trên chiếc Áo khoác bảo hộ chống bức xạ chì – hậu quả từ cú quào của chó robot lúc trước – đang rò rỉ nhiệt lượng cơ thể ra ngoài như một ngọn hải đăng rực sáng dưới thấu kính tầm nhiệt của đối thủ.


Bằng Thị giác luồng điện từ vừa được đánh thức, Kiệt phát hiện ra một kẽ nứt địa chất hẹp, sâu hoắm khuất sau một đường ống dẫn nước thải đã vỡ. Đó là lối thông sang các tầng khai thác cũ của Khu ổ chuột Tầng Thấp, một mê lộ hầm lò bị bỏ hoang từ thời chiến tranh sinh học cũ.


*Khục... xìii...*


Khớp gối chân trái của bộ Khung xương dã chiến rỉ sét phát ra tiếng rít cơ học rò rỉ khí nén thủy lực khô khốc khi Kiệt cố xoay người. Tám chiếc đinh vít titan bắn sâu vào màng xương đùi giật thốc lên những cơn đau thấu xương, khiến mã vạch định danh CN-13 sau gáy anh nóng rực, nhấp nháy sắc xanh lam yếu ớt. Kiệt nghiến răng đến bật máu, dùng cánh tay phải dính đầy vết bỏng điện bám chặt vào mép đá rỉ sét, lách người trườn qua kẽ nứt địa chất hẹp ngay trước khi tia laser quét nhiệt đỏ rực của Thợ săn Sói quét qua vị trí anh vừa đứng.


Anh đổ sụp xuống nền đất phủ đầy bụi than đen kịt của một đường hầm khai thác mỏ cổ xưa. Kiệt giật phăng chiếc mặt nạ lọc khí đã hỏng ra, hít một hơi thật sâu không khí tù đọng nhưng tạm thời không có khí clo. Trong cơn mê sảng vì sốt nhiễm độc rêu biến dị, khứu giác nhạy bén của anh chợt thoảng qua mùi thuốc lá điện tử vị bạc hà quen thuộc của bác sĩ Khánh từ những ký ức dã chiến ở phòng khám chợ đen, như một sợi dây neo giữ cho lý trí anh không chìm vào bóng tối vô thức.


“Nhanh tay lên! Thêm một xe quặng nữa là chúng ta phải rút trước khi bọn tuần tra Vạn Niên đi tuần!”


Tiếng nói khàn đặc, dồn dập vang lên từ phía cuối đường hầm cắt đứt cơn mê sảng của Kiệt. Anh gượng dậy, kính quét cảm biến định vị được một nhóm khoảng hơn hai mươi bóng người đang còng lưng xúc quặng sắt trong ánh đèn lò tù mù. Dẫn đầu bọn họ là một người đàn ông trung niên dáng người đậm, mặc bộ đồ bảo hộ màu cam sờn cũ dính đầy bụi than, miệng ngậm điếu thuốc điện tử rẻ tiền phát ra ánh sáng đỏ nhạt.


Đó là Phát, đại diện tổ thợ mỏ của Công đoàn mỏ Tầng Thấp.


Kiệt khập khiễng lùi lại vào bóng tối của một hốc đá, nhưng bộ khung xương chân trái bị hỏng khớp gối lại phát ra tiếng rít cơ học rò rỉ khí nén lớn: *Xìii... khục...*


“Ai đó?!” Phát lập tức giật mình, tay giơ cao chiếc đèn pin lượng tử bẻ khóa bọc lưới thép hướng thẳng về phía hốc đá của Kiệt. Những người thợ mỏ xung quanh cũng ngừng tay, nắm chặt lấy những chiếc xà beng và búa khai thác hạng nặng, ánh mắt đầy cảnh giác và thù hằn.


Nhưng trước khi Phát kịp bước lên, một chấn động dữ dội đột ngột truyền đến từ sâu trong lòng đất.


*Ầm... Ầm... Ầm...*


Tiếng rầm rú như vạn con quái vật gầm thét dội qua các vách đá rỉ sét. Trần hầm lò bắt đầu rung lắc dữ dội, bụi than và những mảng đá nhỏ đổ xuống như mưa. Kiệt dùng Thị giác luồng điện từ nhìn lên, đại não anh lập tức phân tích ra một vết nứt địa tầng khổng lồ đang lan rộng với tốc độ kinh hoàng từ phía trên vòm hầm. Tập đoàn Vạn Niên đã khai thác quặng sắt quá mức bất chấp an toàn ở khu vực lân cận, khiến toàn bộ kết cấu chịu lực của hầm lò cũ này sụp đổ hoàn toàn.


“Sập hầm rồi! Chạy mau!” Phát hét lớn, giọng lạc đi trong tiếng đất đá đổ vỡ.


Nhưng đã quá muộn. Một tảng đá titan khổng lồ nặng hàng chục tấn, bị bẻ gãy khỏi địa tầng phía trên, đổ ập xuống với tốc độ kinh hoàng. Nó bít kín hoàn toàn lối thoát hiểm duy nhất của đường hầm, cô lập Phát và hơn mười thợ mỏ nghèo vào một góc chết hẹp, trong khi trần hầm lò phía trên họ đang tiếp tục rạn nứt nát vụn.


“Cứu với! Có ai không!” Tiếng thét tuyệt vọng của những người thợ mỏ bị kẹt vang lên xen lẫn tiếng đá lở rầm rầm.


Kiệt đứng trong góc tối an toàn, khớp gối chân trái hỏng hóc vẫn đang rò rỉ khí nén thủy lực. Bản năng của một kẻ đào tẩu ích kỷ hét lên rằng anh phải lùi lại, tìm một ngách hẹp khác để trốn thoát trước khi Thợ săn Sói hoặc cảnh sát Bình tìm đến. Nhưng đại não anh, với tư duy chiến thuật lạnh lùng, lập tức đưa ra một phép tính khác.


*Nếu cứu bọn họ... mình sẽ có được sự bảo bọc của Công đoàn mỏ Tầng Thấp. Họ chính là lá chắn con người vững chắc nhất của mình ở Khu ổ chuột này.*


Không một giây do dự, Kiệt dồn trọng lực lên chân phải, lao thẳng về phía tảng đá titan đang từ từ đè sập trần hầm lò hẹp.


“Tránh ra!” Kiệt gầm lên, giọng nói khàn đặc vì xơ hóa phổi.


Anh lao vào dưới tảng đá khổng lồ đang sạt lở. Kiệt cố gắng dùng sức mạnh cơ thể tự nhiên phối hợp với bộ khung xương Mức 1 để nâng đỡ tảng đá lần đầu tiên. Nhưng trọng lực ngàn cân của khối titan bóp nghẹt mọi nỗ lực của anh.


*Khụcc... rắc!*


Cơn đau thấu tận tâm can truyền đến khi khớp gối chân trái của bộ khung xương dã chiến bị lực nặng đè quỵ xuống sát đất. Toàn bộ hệ thống chịu lực của bộ khung sắt rỉ sét rên rỉ thảm hại, các đinh vít titan găm ở đùi trái như muốn bứt ra khỏi màng xương thịt. Kiệt bị đè quỵ một gối, lồng ngực anh ép chặt, vết sẹo mổ tim trên ngực rách miệng rộng hơn, rỉ ra vệt dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt thấm đẫm lớp băng gạc dưới áo khoác bảo hộ bọc chì. Mã vạch CN-13 sau gáy nhấp nháy sắc xanh lam điên cuồng dưới áp lực đè nặng tột cùng.


*Chết tiệt... giới hạn chịu tải của khung xương Mức 1 quá thấp! Chân mình sẽ bị nghiền nát mất!*


“Thằng nhóc! Cậu điên rồi! Bỏ đi!” Phát từ phía bên kia vách đá hét lên, tay dùng xà beng nỗ lực bẩy một góc đá nhỏ nhưng hoàn toàn vô ích trước khối lượng khổng lồ của tảng titan.


Kiệt nhìn qua khe hở, thấy khuôn mặt lấm lem bụi than và ánh mắt đầy sợ hãi nhưng chứa chan hy vọng của những thợ mỏ nghèo. Anh biết mình không còn đường lui.


Kiệt dùng bàn tay phải dính vết bỏng điện giật mạnh sợi cáp kết nối sinh học từ cổ tay trái, cắm trực tiếp vào bộ điều khiển khung xương gắn ở hông. Anh kích hoạt kỹ năng Phản xạ cơ bắp cưỡng bức – một mã lệnh dã chiến tự lập trình cho phép ép dòng điện lượng tử chạy trực tiếp vào các bó cơ chân để bộc phát giới hạn lực học cơ khí.


Anh bóp cò kích hoạt dòng điện tối đa từ viên pin lượng tử PX-90 đeo sau lưng.


*Xoẹtt! Xoẹtt! Đoành!*


Một luồng điện lượng tử màu xanh lam rực rỡ phóng ra từ viên pin PX-90, chạy dọc theo các sợi cáp quang cấy ghép, truyền thẳng vào các bó cơ đùi của Kiệt. Toàn thân anh co giật dữ dội dưới tác động của dòng điện cao áp. Cơ đùi trái của Kiệt rách ra nghiêm trọng dưới áp lực phản chấn cơ khí cực mạnh, máu đỏ tươi quyện với máu đen hoại tử thấm đẫm ống quần bảo hộ sờn rách.


Nhưng các pít-tông thủy lực dọc hai bên đùi của bộ Khung xương dã chiến rỉ sét đột ngột gầm lên một tiếng rít vĩ đại. Luồng năng lượng lượng tử khổng lồ ép các khớp cơ khí duỗi thẳng cưỡng bức.


*Rắc... khục... xìii!*


Tảng đá titan nặng hàng chục tấn đột ngột bị nâng lên vài mươi centimet trước sự kinh ngạc tột độ của Phát và những người thợ mỏ. Kiệt gồng toàn bộ cơ thể rách nát của mình dưới khối đá, hai chân khung xương run bần bật, viên pin PX-90 sụt giảm năng lượng kinh hoàng, cạn kiệt ngay 40% dung lượng chỉ trong vài giây kích hoạt.


“Xà beng! Mau! Lao vào giúp cậu ta!” Phát là người đầu tiên bừng tỉnh khỏi cơn kinh ngạc. Gã hét lớn, dùng hết sức lực dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào chiếc xà beng thép khai thác mỏ, chọc sâu vào dưới tảng đá để làm điểm tựa chịu lực.


Hàng chục thợ mỏ công đoàn phía sau cũng gầm lên, không ai bảo ai, họ đồng loạt lao vào, dùng những chiếc xà beng gia lực và búa tạ chèn chặt các mỏm đá nhỏ xung quanh để chia sẻ tải trọng đè nặng trên vai Kiệt. Sức mạnh tập thể của giai cấp thợ mỏ nghèo khổ phối hợp với pít-tông thủy lực của bộ khung xương dã chiến đã tạm thời bẻ gãy trọng lực sụp đổ của hầm lò.


“Nhanh lên! Chui qua mau!” Phát hét lên với những thợ mỏ còn bị kẹt phía trong.


Từng người, từng người một nhanh chóng bò qua khe hẹp dưới tảng đá titan đã được Kiệt và các thanh xà beng giữ vững. Bụi than mù mịt bao phủ không gian, tiếng đá lở vẫn tiếp tục rầm rập rớt xuống từ vòm trần hầm lò đang biến dạng hoàn toàn.


Khớp nối cơ khí ở đầu gối Kiệt phát ra tiếng kim loại gãy răng rắc dưới áp lực đè nặng, nhưng phía sau anh, hàng chục thợ mỏ đã nhìn thấy ánh sáng hy vọng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!