Nhạc nềnThunderclap

Sói Điên Theo Vết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú của đội tuần tra do Đại úy Bình chỉ huy dội vào vách thép của container bọc chì như những nhát búa nện khẩn dồn dập. Ánh đèn quét laser đỏ rực từ các thiết bị quét võng mạc di động ngoài kia bắt đầu lia qua khe hở của cánh cửa sắt, để lại những vệt sáng đỏ như máu trên gương mặt tái nhợt của Kiệt. Sức nóng của vụ nạp điện quá tải từ viên pin PX-90 lúc trước vẫn còn lingering trong không khí, quyện với mùi nhựa thông cháy khét từ năm chiếc bo mạch lượng tử mà Kiệt vừa bẻ khóa thành công.


“Chết tiệt! Bình ‘Béo’ dẫn theo cả phân đội cơ động!” A Sáng rít lên một hơi thuốc tẩu dồn dập, ném chiếc tẩu xuống bàn gỗ. Lão nhanh chóng giật lấy chiếc hộp kim loại chứa năm chiếc bo mạch đã được bẻ khóa xanh lục, nhét tọt vào một hốc bí mật dưới sàn container. “Thằng nhóc, cậu và cô phóng viên này phải biến ngay lập tức! Nếu Bình tìm thấy các người ở đây, bãi phế liệu này của tôi sẽ bị san phẳng!”


Kiệt gượng đứng dậy, khớp gối chân trái của bộ Khung xương dã chiến rỉ sét phát ra tiếng rít cơ học rò rỉ khí nén dồn dập: *Xìii... khục... rắc rắc*. Cơn đau từ những chiếc vít titan bắn thẳng vào màng xương đùi giật thốc lên đại não, khiến anh phải bám chặt vào mép bàn gỗ để không ngã quỵ. Trên ngực anh, vết sẹo mổ tim chưa lành hoàn toàn rách nhẹ sau cú vận động mạnh ở phòng khám, rỉ ra vệt dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt thấm đẫm lớp băng gạc dưới lớp Áo khoác bảo hộ chống bức xạ chì dày cộm mà anh vừa mặc vào. Sau gáy anh, mã vạch định danh CN-13 nhấp nháy sắc xanh lam yếu ớt dưới áp lực đau đớn tột cùng.


“Chúng ta đi lối nào?” Lam lo lắng bước lên, một tay giữ chặt túi chip định danh rác, tay kia đỡ lấy bả vai phải bị thương sâu của Kiệt.


“Lối khoang chứa phía sau, có một cửa sập dẫn thẳng xuống Hệ thống cống thoát lũ Tân Khánh,” A Sáng chỉ tay về phía bức vách ngăn bằng thép. Lão ném cho Lam một chiếc túi nhỏ chứa những vi mạch cũ. “Đống chì bảo hộ của các người tôi sẽ ngầm chuyển về trạm bơm sau khi Bình rút quân. Giờ thì biến đi!”


Kiệt nhìn Bé Na đang đứng run rẩy ở cửa container, rồi nhìn sang Lam. Anh biết, với tiếng rít cơ học rò rỉ khí nén của bộ khung xương chân và mùi peptide phân rã nồng nặc đang rò rỉ từ vết mổ ngực, anh chính là một ngọn hải đăng di động đối với các máy quét sinh học của cảnh sát.


“Lam, cô đưa Bé Na đi lối ngách của xưởng Sơn,” Kiệt khàn giọng nói, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc nhưng mang một sự quyết đoán không thể lay chuyển. “Tôi là mục tiêu chính của lệnh Cảnh báo Vàng. Tôi sẽ dẫn dụ chúng xuống cống ngầm. Đi đi!”


“Kiệt! Cậu đang bị thương nặng!” Lam định cự tuyệt, nhưng ánh mắt xám tro lạnh lùng của Kiệt đã chặn đứng lời cô. Cô biết anh nói đúng. Sự hiện diện của anh lúc này là mối đe dọa lớn nhất cho sự an toàn của cả nhóm.


“Hẹn gặp lại ở trạm bơm,” Kiệt nói ngắn gọn.


Anh xoay người, dồn trọng lực lên chân phải còn khỏe mạnh, lết chân trái khập khiễng lao về phía khoang chứa phía sau container. Anh dùng bàn tay phải dính đầy dầu máy giật mạnh chốt cửa sập bằng sắt rỉ sét, để lộ một khoảng tối sâu hoắm bốc lên mùi khí gas, nước thải và ozone nồng nặc. Không một giây do dự, Kiệt nhảy xuống, chìm vào bóng tối tuyệt đối của Hệ thống cống thoát lũ Tân Khánh ngay khi tiếng giày bốt của đội tuần tra Đại úy Bình đạp rầm vào cửa container phía trên.


***


Bóng tối dưới cống ngầm Tân Khánh đặc quánh và lạnh lẽo. Nước mưa axit từ trên mặt đất rò rỉ qua các khe nứt bê tông, nhỏ giọt xuống vách cống rỉ sét tạo nên những tiếng *tóc... tóc...* đều đặn và u uất. Kiệt lội bì bõm trong dòng nước thải công nghiệp ngập đến đầu gối, mùi hóa chất ăn mòn xộc thẳng vào mũi làm lồng ngực anh nhói lên dữ dội. Phổi anh, vốn đã bị tổn thương xơ hóa nhẹ do nhiễm độc clo từ những ngày trước, bắt đầu co thắt, khiến anh ho khan liên tục, phun ra những giọt máu đen hoại tử tế bào xuống dòng nước xám xịt.


Kiệt kích hoạt Kính quét tần số cảm biến trên mắt. Thế giới xung quanh lập tức chuyển sang hai màu xám đen với những luồng điện từ màu đỏ nhạt chạy dọc theo các đường cáp viễn thông cũ kỹ bám trên trần cống. Nhờ kỹ năng Điều hướng cống ngầm đã được ghi nhớ từ sơ đồ địa chất của ông già Thạch, Kiệt nhanh chóng định vị được hướng di chuyển về phía Nam bãi rác để cắt đuôi lực lượng tuần tra.


Nhưng đột ngột, một âm thanh lạ vang lên từ phía sau, vượt qua cả tiếng mưa rơi dồn dập trên các nắp cống bề mặt.


*Cọc... cọc... cọttt...*


Đó là tiếng móng vuốt kim loại sắc nhọn cào lên vách bê tông ẩm ướt, kèm theo tiếng thở phì phò cơ học nặng nề.


Kiệt khựng lại, tim anh đập dồn dập. Anh áp sát lưng vào vách cống rỉ sét, tắt nguồn bộ điều biến nhịp tim đeo ngực để giảm thiểu tối đa bức xạ sóng sinh học. Qua thấu kính của kính quét cảm biến, anh nhìn thấy ba bóng ma màu đỏ rực đang di chuyển nhanh chóng trong đường ống thoát lũ phía sau.


Đó là đàn chó săn robot sinh học của Thợ săn Sói.


Chúng không phải là những cỗ máy tuần tra thông thường của cảnh sát Bình, mà là những vũ khí sinh học tàn bạo được chế tạo riêng cho việc săn lùng bản sao đào tẩu. Đầu của chúng là sự kết hợp kinh tởm giữa khung xương thép bọc titan và những bó cơ thịt nhân tạo rỉ dịch sinh học, với chiếc mũi chó săn được cấy ghép các cảm biến hóa học lượng tử siêu nhạy. Chúng đang hít hà, phân tích từng phân tử khí trong không khí để tìm kiếm một mùi hương duy nhất: mùi peptide phân rã đặc trưng của bản sao lỗi mã gen CN-13.


*Sói điên đã vào cuộc...* Kiệt nghiến răng. Anh biết danh tiếng của Thợ săn Sói – kẻ săn tiền thưởng tự do khét tiếng nhất thế giới ngầm Tầng Thấp, kẻ chưa từng để sổng một mục tiêu nào dưới lòng đất.


Đàn chó robot đột ngột gầm lên một tiếng rít tần số cao, bốn chân cơ khí của chúng co gập lại rồi lướt đi với tốc độ kinh hoàng trên dòng nước thải, hướng thẳng về phía vị trí của Kiệt. Vệt máu hoại tử màu đen lượng tử rò rỉ từ khóe miệng anh dọc đường chạy trốn đã trở thành chiếc la bàn sống dẫn đường cho chúng.


Kiệt dồn lực vào chân phải, cố gắng chạy nhanh hơn, nhưng khớp gối chân trái của bộ khung xương dã chiến đột ngột bị rít kẹt cơ học do nước axit ăn mòn: *Khục... rắc!*


Cú kẹt cứng khiến Kiệt mất thăng bằng, ngã nhào xuống dòng nước thải sền sệt. Đúng lúc đó, con chó săn robot đi đầu lao ra khỏi bóng tối, móng vuốt titan của nó vung lên xé rách màn sương mù ẩm ướt, quào mạnh vào lưng Kiệt.


*Xoạtt!*


Lớp chì dày của chiếc Áo khoác bảo hộ chống bức xạ mới mua bị cào rách một vệt lớn dọc bả vai trái, để lại một vết thương hở sâu hoắm rỉ máu mô màu xanh lam nhạt. Cơn đau thấu xương tủy giật mạnh vào hệ thần kinh, khiến Kiệt gầm lên một tiếng đớn đau.


Theo phản xạ dã chiến, Kiệt dùng tay phải rút khẩu Súng điện từ EMP tự chế dắt ở thắt lưng ra, hướng thẳng vào đầu con quái vật cơ khí đang nhe hàm răng thép chuẩn bị cắn xé cổ họng anh. Nhưng ngay khi anh định bóp cò, một luồng nước thải chứa axit đậm đặc từ một van xả phía trên trần cống đột ngột đổ ập xuống, dội thẳng vào khẩu súng tự chế.


*Xoẹt! Đoành!*


Tụ điện của súng EMP bị chập mạch do ngập nước axit, phát nổ ngay trên tay Kiệt. Tia lửa điện lượng tử phóng ngược ra, đốt cháy sém lòng bàn tay phải của anh, khiến khẩu súng vỡ nát thành đống phế liệu vô dụng. Kiệt bị hất văng ra xa, bả vai phải đập mạnh vào vách cống rỉ sét, vết mổ ngực rách rộng thêm, máu đen hoại tử tuôn ra xối xả.


Đàn chó robot ngửi thấy mùi máu tươi lượng tử đậm đặc, càng trở nên điên cuồng. Chúng bao vây xung quanh Kiệt, đôi mắt camera quét phát ra những tia sáng đỏ lòm, hàm răng pít-tông thủy lực liên tục co bóp phát ra tiếng kêu *cạch... cạch...* ghê rợn.


Kiệt nằm bệt dưới dòng nước axit, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng đau đớn. Anh biết mình đang ở ranh giới của cái chết. Khung xương chân bị hỏng, vũ khí duy nhất bị hủy hoại, và đàn chó săn đang chuẩn bị xé xác anh thành trăm mảnh để mang đầu về cho Thợ săn Sói nhận thưởng.


*Không... mình không thể chết ở đây... làm một đống phế thải không linh hồn...* Ý chí sinh tồn cực đoan bùng lên trong đại não Kiệt. Anh nhìn quanh trong tuyệt vọng và dừng lại ở vách cống bên cạnh, nơi một đường ống dẫn nước thải hóa chất y tế đang rò rỉ.


Bám dọc theo đường ống rò rỉ đó là những mảng Rêu biến dị Tầng Thấp phát sáng màu lam nhạt kỳ dị.


Kiệt lập tức nhớ lại Quy tắc Sinh tồn vành đai rác và những lời chỉ dẫn của bà Mười trong cơ sở dữ liệu của AI Hera: rêu biến dị mọc quanh chất thải y sinh có chứa độc tố hóa học cực mạnh, có khả năng trung hòa và tiêu hủy các liên kết protein lượng tử.


*Đây là cơ hội duy nhất!* Kiệt nghiến răng đưa ra quyết định liều mạng.


Anh dùng bàn tay phải dính đầy vết bỏng điện cào mạnh vào vách cống, giật phăng những mảng rêu biến dị nhầy nhụa phát sáng màu lam. Không một chút ngần ngại, Kiệt chà xát mạnh mẽ đống rêu độc đó lên khắp mặt, cổ, và đặc biệt là lên vệt rách lớn trên chiếc áo bảo hộ bọc chì của mình.


“Áaaa!”


Một tiếng thét đau đớn nghẹn lại trong cổ họng Kiệt. Chất dịch độc hại của rêu biến dị khi tiếp xúc với da thịt và vết thương hở lập tức phản ứng hóa học, bỏng rát như thể có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm sâu vào tế bào. Da cổ và mặt anh phồng rộp lên, các mạch máu dọc động mạch cổ nổi rõ màu đen thẫm do độc tố ngấm vào hệ tuần hoàn. Cơn sốt cao cấp tính lập tức bùng phát, khiến đầu anh đau như búa bổ, thế giới trước mắt quay cuồng.


Nhưng hiệu quả ngụy trang lập tức xuất hiện.


Mùi hóa chất cực độc từ rêu biến dị bốc lên nồng nặc, hoàn toàn át đi mùi peptide phân rã của cơ thể lỗi CN-13.


Ba con chó săn robot vừa lao tới sát người Kiệt đột ngột khựng lại. Chiếc mũi cấy ghép sinh học của chúng co thắt liên tục khi hít phải luồng khí chứa độc tố rêu biến dị. Các cảm biến hóa học lượng tử siêu nhạy của chúng bị quá tải nhiệt và chập mạch hoàn toàn trước nồng độ hóa chất cực mạnh.


*É... éee... xìii...*


Đôi mắt camera của đàn chó săn chớp tắt liên tục, chúng bắt đầu xoay tròn mất phương hướng, đầu cơ khí lắc mạnh gầm rú trong sự hỗn loạn của hệ thống điều khiển. Khả năng đánh hơi ADN lượng tử của chúng đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi độc tính của rêu biến dị Tầng Thấp.


Kiệt dùng chút sức tàn còn lại, cố gắng gạt khớp khóa cơ học ở chân trái khung xương, gượng đứng dậy lùi sâu vào bóng tối của nhánh cống ngầm số 04 để cắt đuôi đàn chó săn đang điên loạn.


Nhưng hiểm họa vẫn chưa kết thúc.


Từ phía đầu đường ống thoát lũ, một bóng đen khổng lồ di chuyển bằng bốn chân cơ khí giả lập thú săn mồi đang chậm rãi tiến đến. Thợ săn Sói xuất hiện. Gương mặt đầy sẹo móng vuốt của gã khuất sau chiếc kính tầm nhiệt cỡ lớn phát ánh sáng đỏ rực. Nhận thấy đàn chó săn bị mất phương hướng, gã lập tức gạt công tắc trên mũ bảo hiểm, chuyển sang chế độ quét nhiệt lượng tử xuyên vật cản mỏng để sục sạo khắp ngõ ngách cống ngầm.


Kiệt nhìn thấy luồng sáng đỏ quét nhiệt của Sói đang rà quét dọc theo vách cống bê tông mỏng, chỉ cách vị trí anh ẩn nấp vài mét. Với cơn sốt cao đang bùng phát, thân nhiệt của anh đang tăng vọt, biến anh thành một mục tiêu sáng rực dưới kính tầm nhiệt của đối thủ.


Kiệt áp dụng Quy tắc Ẩn nấp cảm biến nhiệt, vơ lấy đống bùn lạnh chứa đầy hóa chất axit dưới đáy cống, trét đều lên khắp người để triệt tiêu bức xạ nhiệt cơ thể, đồng thời lùi sâu vào sau một dòng nước xả lũ áp suất cao đang đổ xuống như một tấm lá chắn ngắt dấu vết.


Đúng lúc đó, chiếc Bình khí nén lọc oxy dã chiến đeo bên sườn Kiệt đột ngột phát ra những tiếng *bíp... bíp...* yếu ớt. Màng lọc oxy của bình đã bị nghẽn hoàn toàn bởi bụi hóa chất đậm đặc và khí clo độc hại bốc lên từ dòng nước thải. Ánh sáng chỉ thị trên bình chuyển sang màu đỏ nhấp nháy báo hiệu lượng dưỡng khí sắp cạn kiệt.


Cơn thiếu oxy ập đến khiến lồng ngực Kiệt thắt lại, mắt anh mờ đi, các khớp xương rã rời do độc tố rêu biến dị đang ngấm sâu vào máu gây hoại tử tế bào nhanh hơn.


*Khục... cọc... sột soạt...*


Tiếng móng vuốt kim loại cào sột soạt trên vách cống vang lên ngay phía sau lưng Kiệt khi bình oxy của anh báo hiệu sắp cạn kiệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!