Nhạc nềnThunderclap

Thỏa Hiệp Ở Bãi Phế Liệu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau co thắt phóng ra từ cổng cắm sinh học ở cổ tay trái của Kiệt như một luồng roi lửa nung đỏ, quất thẳng vào hệ thần kinh trung ương. Trên màn hình CRT lồi lõm của hệ thống AI cổ đại Hera, những dòng cảnh báo đỏ rực nhấp nháy liên tục với tần số điên cuồng. Viên pin lượng tử hỏng PX-90 đặt trong hộp thép bọc chì đang rít lên những tiếng e e chói tai, nhiệt độ lõi đã chạm ngưỡng tám mươi lăm độ C. Không khí xung quanh dao động mãnh liệt dưới áp lực của từ trường rò rỉ, mang theo mùi ozone khét lẹt dồn nén trong không gian chật hẹp của Trạm bơm nước phế thải Tầng Thấp.


“Kiệt! Buông ra! Cậu sẽ tự thiêu cháy não mình mất!”


Tiếng hét của Lam bị bóp méo qua tiếng rít của máy phát điện cũ. Cô lao tới, nhưng Bác sĩ Khánh đã dùng cánh tay mập mạp của mình giữ chặt bả vai cô lại. Mùi khói thuốc lá điện tử vị bạc hà nồng đậm tỏa ra từ khóe môi ông, quyện vào mùi kim loại cháy khét.


“Đừng động vào! Luồng điện lượng tử dội ngược đó đủ để nướng chín tim cô trong một phần mười giây!” Khánh nghiến răng, đôi kính lúp phẫu thuật trên trán ông phản chiếu những tia lửa điện xanh lam đang nhảy múa trên da thịt Kiệt.


Kiệt không nghe thấy họ. Đại não anh lúc này là một chiến trường hỗn loạn. Chuỗi peptide lỗi số mười ba trong máu anh đang gồng lên chống chọi với dòng điện dã chiến quá tải. Trên ngực anh, vết sẹo mổ tim chưa lành hoàn toàn rách nhẹ sau cú vận động mạnh ở phòng khám, rỉ ra vệt dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt thấm đẫm lớp băng gạc dưới áo khoác bảo hộ chì. Sau gáy anh, mã vạch định danh CN-13 nhấp nháy sắc xanh lam yếu ớt dưới áp lực đau đớn tột cùng.


*Phải ghi đè... lệnh khóa phần cứng...* Kiệt rít qua kẽ răng, ý chí sinh tồn cực đoan ép buộc anh không được ngất đi. Anh dồn toàn bộ luồng điện lượng tử dội ngược từ tay trái chạy dọc xuống hệ thống cơ khí của bộ Khung xương dã chiến rỉ sét ở hai chân.


*Xìii... khục... rắc rắc!*


Khớp gối chân trái khung xương bị kẹt cứng phát ra tiếng rít cơ học rò rỉ khí nén dữ dội, các pít-tông kim loại rung bần bật dưới áp lực tiêu hao năng lượng cưỡng bức. Lớp thép rỉ sét dọc đùi anh nóng bỏng lên, nhưng chính sự tiêu hao cơ học này đã cứu mạng anh. Dòng điện quá tải bị bẻ gãy, chuyển hướng hoàn toàn vào bộ khung xương chân và viên pin PX-90.


Một tiếng *Cạch* khô khốc vang lên từ bệ điều khiển. Màn hình Hera từ màu đỏ rực từ từ chuyển sang màu vàng cam ổn định. Tiếng rít của viên pin lịm dần, chỉ còn lại làn khói xám nhạt bốc lên từ hộp chì. Đèn báo hiệu trên hông phải của Kiệt chuyển sang màu xanh lục nhạt: *Dung lượng 95%*.


Kiệt đổ sụp xuống bục sắt, lồng ngực phập phồng thở dốc, bọt máu đỏ tươi rỉ ra nơi khóe môi. Cánh tay trái của anh bỏng rộp, các bó cơ co giật nhẹ do di chứng quá tải thần kinh.


Ở góc phòng, Lộc đang nằm rên rỉ trên đống bao tải cũ. Vết bỏng điện ở tay phải của Lộc bốc lên mùi da thịt cháy sém đen kịt. Khánh nhanh chóng bước tới, dùng ngón tay dính đầy thuốc mỡ rêu biến dị bôi lên vết thương của gã thợ hàn. Lộc khẽ rên lên một tiếng, lồng ngực lép kẹp phập phồng đầy mệt mỏi.


“Nạp điện xong rồi, nhưng căn cứ này không còn an toàn nữa,” Khánh vừa băng bó cho Lộc vừa trầm giọng nói. “Xung điện lượng tử vừa rồi quá mạnh. Nó sẽ để lại một vết nứt số trên lưới điện Tầng Thấp. Thợ săn Phong không phải kẻ ngốc, thấu kính lượng tử của hắn sẽ sớm quét ra dao động từ trường bất thường này.”


Lam nhìn bản đồ quét nhiệt trên máy ghi hình lượng tử bẻ khóa: “Khánh nói đúng. Hệ thống quét võng mạc toàn thành phố đã nâng lên Cảnh báo Vàng (Phong tỏa phân khu). Bọn tuần tra đang siết chặt vòng vây xung quanh bãi rác phía Nam. Chúng ta cần vật liệu chì để bọc kín toàn bộ trạm bơm này, triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt và sóng sinh trắc học lượng tử.”


Kiệt gượng đứng dậy, khớp gối chân trái khung xương phát ra tiếng kêu khô khốc do kẹt cơ học chưa được sửa chữa hoàn toàn. Anh kéo khóa chiếc áo khoác bảo hộ chì cũ kỹ lên sát cổ để che đi mã vạch CN-13 đang nguội dần.


“B bãi rác y sinh khổng lồ phía Nam,” Kiệt khàn giọng nói, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc. “Ở đó có rất nhiều phế liệu chì từ các buồng nuôi cấy cũ bị thải loại. Và chúng ta cần gặp A Sáng.”


“Trùm phế liệu A Sáng?” Khánh nhíu mày, nhổ một búng nước bọt vị bạc hà xuống đất. “Lão già đó là một con cáo già thực dụng. Lão ngầm chứa chấp bản sao lỗi chỉ vì muốn bóc lột sức lao động của họ. Hãy cẩn thận, lão có thể bán đứng cậu cho Đại úy Bình bất cứ lúc nào để lấy tiền thưởng Bio-Credit.”


“Tôi sẽ đi cùng cậu,” Lam kiên định nói, chỉnh lại chiếc kính phân tích dữ liệu trên mắt. “Tôi có một thẻ Bio-Credit nặc danh bẻ khóa. Chúng ta có thể mua đứt số chì đó mà không cần dùng bạo lực.”


Kiệt nhìn cô, khẽ gật đầu. Anh biết mình cần một vỏ bọc ngụy trang. Anh lấy một ít dầu máy đen kịt dưới sàn trạm bơm, chà sát lên mặt và quần áo, giả dạng công nhân vệ sinh để che giấu vết sẹo mổ tim chưa lành hoàn toàn trên ngực.


Hai người lặng lẽ rời khỏi trạm bơm, lẩn trốn vào bóng tối của mê lộ cống ngầm. Cơn mưa axit bên ngoài vẫn dồn dập dội xuống những mái tôn rỉ sét của Khu ổ chuột, hòa cùng tiếng còi hú xa xăm của cảnh sát tuần tra đường phố.


***


Bãi rác y sinh khổng lồ phía Nam hiện ra dưới màn sương mù hóa chất vàng vọt như một nghĩa địa khổng lồ của nền văn minh công nghệ. Những đống phế thải y tế chất cao như núi: các ống nghiệm khổng lồ nứt vỡ, những chiếc kén nhân bản rò rỉ chất dịch dinh dưỡng màu lam nhạt bốc mùi amoniac nồng nặc, và hàng vạn linh kiện điện tử y sinh rỉ sét phát ra thứ ánh sáng lân quang nhạt nhòa độc hại.


Kiệt khập khiễng bước đi, khớp gối khung xương chân trái thỉnh thoảng lại rít lên đau đớn. Mỗi bước đi của anh là một lần những chiếc vít titan găm sâu vào màng xương đùi giật thốc lên đại não. Anh phải dùng ý chí sắt đá để giữ cho nhịp tim lượng tử không tăng quá cao, tránh kích hoạt các cảm biến tầm xa của thiết bị bay giám sát Eye-in-the-Sky đang vo vo bay lượn trên bầu trời sương mù.


Lam dẫn anh đi qua một lối nhỏ hẹp nằm giữa hai bức tường dựng bằng các buồng khử trùng bỏ hoang, tiến sâu vào trung tâm bãi rác, nơi đặt văn phòng của A Sáng – một chiếc container quân sự cũ bọc chì dày cộm.


Cửa container mở ra. Một luồng khói nồng nặc mùi thuốc lá sợi rẻ tiền phả thẳng vào mặt họ. Ngồi sau chiếc bàn gỗ loang lổ vết hóa chất là A Sáng. Lão già thô kệch, đầu hói bóng loáng, đôi mắt híp mí lộ ra những tia nhìn xảo quyệt khi nhìn thấy hai vị khách không mời mà đến. Lão đang ngậm chiếc tẩu thuốc bằng đồng, ngón tay gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn.


“Ồ, nhìn xem ai đây,” A Sáng cười híp mí, giọng khàn đặc đầy giễu cợt. “Một nữ phóng viên xinh đẹp và... một công nhân vệ sinh có dáng đi rất đặc biệt. Cậu em này, khớp gối của bộ khung xương dã chiến đó rỉ sét nặng rồi đấy. Muốn tôi định giá phế liệu cho nó không?”


Kiệt không vòng vo. Anh bước tới, bàn tay phải dính đầy dầu máy đặt lên mặt bàn: “Chúng tôi cần năm tạ tấm chì bọc bảo hộ từ các buồng nuôi cấy cũ. Và ba chiếc Áo khoác bảo hộ chống bức xạ chì loại dày.”


A Sáng rít một hơi thuốc tẩu, nhe hàm răng vàng khè: “Chì bảo hộ? Đó là hàng hiếm đấy. Giới thượng lưu đang siết chặt kiểm soát mọi nguồn vật liệu chống quét để ngăn chặn bọn chuột nhách Tầng Thấp lẩn trốn. Giá của nó không rẻ đâu. Năm vạn Bio-Credit điện tử. Trả trước, nhận hàng sau.”


Lam bước lên, rút chiếc thẻ Bio-Credit nặc danh bẻ khóa áp sát vào đầu đọc thẻ trên bàn của A Sáng: “Thanh toán đi. Chúng tôi không có thời gian.”


A Sáng nhướn mày, quẹt chiếc thẻ qua máy quét cũ kỹ của lão.


*Tít... Tít... Rè...*


Màn hình máy quét đột ngột hiển thị một dòng chữ đỏ chói: *“Tài khoản bị đóng băng. Giao dịch thất bại. Mã lỗi: Cảnh báo Vàng - Phong tỏa phân khu.”*


Lam biến sắc, ngón tay cô siết chặt chiếc máy ghi hình: “Không thể nào... Thẻ này tôi vừa kiểm tra hai giờ trước.”


“Haha, cô em non nớt quá,” A Sáng cười lớn, khói thuốc bay mù mịt. “Tập đoàn Vạn Niên đã kích hoạt giao thức quét vết nứt số toàn diện kể từ khi có lệnh truy nã đỏ đối với mã gen CN-13. Mọi tài khoản nặc danh hoạt động trong khu vực này đều bị đóng băng tự động. Giờ thì...”


Ánh mắt lão già đột ngột chuyển sang lạnh lẽo, dừng lại ở gáy của Kiệt, nơi lớp dầu máy bôi ngụy trang đang bị nước mưa axit ngoài cửa chảy tràn làm lộ ra một góc của mã vạch phát sáng xanh lam nhạt.


“Giờ thì tôi đang tự hỏi... liệu việc bấm nút báo động cho Đại úy Bình có mang lại cho tôi nhiều Bio-Credit hơn là đống chì rác này không? Một triệu Bio-Credit cho cái đầu của bản sao số mười ba. Con số đó đủ để tôi mua một căn hộ vô trùng trên Khu Lửng đấy, thằng nhóc.” Ngón tay của A Sáng rục rịch di chuyển về phía nút bấm màu đỏ dưới gầm bàn.


Không khí trong container lập tức căng thẳng như dây đàn kéo căng. Lam đặt tay vào túi áo khoác, nơi giấu khẩu súng điện từ tầm ngắn, đôi mắt sắc sảo khóa chặt vào cử động của lão già.


Kiệt vẫn điềm tĩnh. Anh bước lên một bước, che chắn trước người Lam. Anh biết một kẻ thực dụng như A Sáng sẽ không bao giờ chọn giải pháp mạo hiểm nếu có một giao dịch an toàn và có lợi hơn.


“Ông sẽ không báo cảnh sát,” Kiệt trầm giọng nói, đôi mắt xám tro lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt A Sáng. “Nếu cảnh sát Bình ập vào đây, họ sẽ tịch thu toàn bộ bãi phế liệu lậu này của ông dưới danh nghĩa chứa chấp tội phạm sinh học. Ông sẽ mất trắng sự nghiệp cả đời chỉ để đổi lấy một lời hứa tiền thưởng chưa chắc đã được tập đoàn chi trả đầy đủ.”


Ngón tay của A Sáng khựng lại trên nút bấm. Lão nheo mắt, điếu thuốc tẩu ngậm trên môi khẽ run nhẹ. Kiệt đã đánh trúng tử huyệt của lão.


“Hơn nữa,” Kiệt nói tiếp, giọng nói mang theo sự tự tin tuyệt đối của một kỹ sư am hiểu phần cứng, “tôi biết ông đang gặp rắc rối lớn với lô máy quét võng mạc cầm tay thế hệ mới thu mua lậu từ quân đội. Chúng bị khóa mã hóa lượng tử của tập đoàn, biến thành đống sắt vụn vô dụng nếu không được bẻ khóa.”


A Sáng trợn mắt nhìn Kiệt, chiếc tẩu thuốc suýt rơi khỏi miệng: “Làm sao cậu biết?”


“Mùi nhựa thông và chất bán dẫn lượng tử cháy phát ra từ đống thùng gỗ bọc chì phía sau lưng ông,” Kiệt chỉ tay về phía góc container. “Ông muốn bán chúng cho chợ đen để kiếm lời, nhưng không có kỹ sư nào ở Tầng Thấp đủ trình độ bẻ khóa chip bảo mật lượng tử của Vạn Niên mà không làm cháy bo mạch.”


Lão già phế liệu im lặng một lúc lâu. Lão đặt chiếc tẩu thuốc xuống bàn, ánh mắt nhìn Kiệt thay đổi từ khinh bỉ sang kinh ngạc và dò xét. Lão gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ:


“Được rồi, thằng nhóc. Cậu có vẻ thông minh hơn đống thịt dự phòng thông thường. Tôi có một lô năm chiếc bo mạch lượng tử của máy quét cầm tay bị lỗi khóa mã. Nếu cậu bẻ khóa được chúng trong vòng năm phút mà không làm hỏng dữ liệu gốc... tôi sẽ cho cậu năm tạ chì và ba chiếc áo khoác bảo hộ. Bằng không, tôi sẽ tiêm cho cậu một liều thuốc liệt cơ và giao nộp cậu cho Vạn Niên.”


“Thỏa hiệp,” Kiệt gật đầu dứt khoát.


A Sáng đứng dậy, kéo từ góc phòng ra một chiếc hộp kim loại chứa năm chiếc bo mạch mỏng phát sáng màu vàng cam nhạt. Những đường mạch lượng tử siêu nhỏ chạy chằng chịt như mạng nhện, nhưng ở trung tâm mỗi bo mạch là một chấm đỏ nhấp nháy – dấu hiệu của lệnh khóa bảo mật từ máy chủ trung tâm.


“Thời gian bắt đầu,” A Sáng bấm chiếc đồng hồ cát trên bàn.


Kiệt quỳ xuống bên chiếc hộp. Cơn đau nửa đầu từ vụ nạp điện quá tải lúc trước lại ập đến, khiến thái dương anh giật liên hồi. Anh hít một hơi sâu, dùng bàn tay phải nhanh nhẹn tháo dỡ lớp vỏ bảo vệ bên ngoài của chiếc bo mạch đầu tiên chỉ bằng một chiếc tuốc nơ vít nhỏ mượn từ bàn của A Sáng. Mười ngón tay của anh chuyển động nhanh như múa, chính xác đến từng milimét.


Tuy nhiên, hệ thống khóa bảo mật lượng tử này quá phức tạp để bẻ khóa bằng công cụ cơ học thông thường. Kiệt biết mình phải dùng đến bài tẩy.


Anh quấn lớp băng gạc ở cổ tay trái ra, để lộ cổng cắm sinh học tự chế – cổng kết nối thần kinh trực tiếp cấy vào bó dây thần kinh trung ương. Kiệt rút một sợi cáp kết nối mỏng từ trong túi áo khoác, cắm một đầu vào cổ tay trái, đầu còn lại cắm trực tiếp vào cổng dữ liệu của chiếc bo mạch lượng tử đầu tiên.


*Oong...*


Một luồng xung điện lượng tử cực mạnh chạy thẳng từ bo mạch vào đại não Kiệt. Anh rên rỉ một tiếng nhỏ, hai mắt trợn trừng, tròng mắt xám tro xuất hiện những tia máu đỏ li ti do xuất huyết võng mạc nhẹ. Mã vạch CN-13 sau gáy phát sáng rực rỡ sắc xanh lam dưới lớp áo bảo hộ chì.


“Kiệt! Cẩn thận!” Lam lo lắng bước lên, nhưng cô biết mình không thể can thiệp lúc này.


Kiệt tập trung toàn bộ năng lượng lượng tử thần kinh của chuỗi peptide lỗi số mười ba để phân tích thuật toán mã hóa của Vạn Niên. Trong thế giới ý thức của anh, những dòng code bảo mật hiện lên như một bức tường lửa khổng lồ đang rực cháy. Anh không cố gắng phá vỡ bức tường đó, mà sử dụng kỹ năng bẻ khóa dã chiến học được từ di sản của Giáo sư Phan, truyền dẫn những xung điện từ ngắn có tần số ngược để làm nhiễu loạn thuật toán nhận diện.


*Tạch...*


Chấm đỏ ở trung tâm chiếc bo mạch đầu tiên vụt tắt, chuyển sang màu xanh lục ổn định.


“Một chiếc!” A Sáng trợn tròn mắt, điếu thuốc tẩu trên tay lão khẽ run.


Kiệt không dừng lại. Cơn đau nửa đầu dâng lên như sóng triều, xé rách đại não anh. Anh cắn chặt môi đến mức máu tươi chảy dài xuống cằm, tiếp tục cắm cáp vào chiếc bo mạch thứ hai, rồi thứ ba. Ý thức của anh bắt đầu mờ nhạt do quá tải năng lượng thần kinh lượng tử, nhưng bản năng sinh tồn cực đoan buộc anh phải tiếp tục.


*Tạch... Tạch... Tạch...*


Chiếc thứ hai, thứ ba, và thứ tư lần lượt chuyển sang màu xanh lục. Thời gian trên đồng hồ cát chỉ còn lại chưa đầy một phút.


Đến chiếc bo mạch thứ năm – chiếc bo mạch chủ có hệ thống bảo mật kép phức tạp nhất. Khi Kiệt vừa cắm cáp kết nối, một dòng điện phản chấn cực mạnh từ hệ thống chống hack của Vạn Niên phóng ngược vào tay anh.


*Đoành!*


Tia lửa điện bắn ra, Kiệt thét lên một tiếng đau đớn, thân hình co giật mạnh, suýt nữa ngã quỵ xuống đất. Cánh tay trái của anh bỏng rát, khói xám khét lẹt bốc lên từ cổng cắm sinh học.


“Kiệt!” Lam lao tới đỡ lấy anh.


“Tránh ra...” Kiệt khàn giọng quát. Anh dùng bàn tay phải run rẩy gạt Lam ra, mắt trợn ngược nhìn chiếc đồng hồ cát chỉ còn vài hạt bụi cuối cùng rơi xuống.


Anh dồn toàn bộ chút năng lượng lượng tử cuối cùng trong cơ thể, ép buộc nhịp tim đập chậm lại dưới bốn mươi nhịp/phút để ổn định dòng chảy peptide trong máu, bộc phát một xung điện từ cực đại từ cổ tay trái truyền thẳng vào bo mạch chủ.


*Tạch!*


Chấm đỏ cuối cùng vụt tắt ngay khi hạt cát cuối cùng rơi xuống đáy bình. Bo mạch chủ chuyển sang màu xanh lục hoàn hảo.


Kiệt ngã quỵ xuống đất, thở dốc dữ dội, mồ hôi lạnh đầm đìa khắp trán. Đầu anh đau như búa bổ, máu mũi chảy ròng ròng xuống áo khoác bảo hộ chì. Nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định nhìn thẳng vào A Sáng.


A Sáng đứng sững như tượng, chiếc tẩu thuốc rơi bộp xuống bàn gỗ. Lão nhìn năm chiếc bo mạch lượng tử hoạt động hoàn hảo, rồi nhìn Kiệt với ánh mắt đầy nể sợ. Lão biết, gã bản sao lỗi trước mặt lão sở hữu một năng lực công nghệ vượt xa mọi kỹ sư mà lão từng biết.


“Cậu... cậu thực sự làm được,” A Sáng thì thầm, giọng run rẩy. Lão nhanh chóng thu dọn năm chiếc bo mạch vào hộp bảo mật, nụ cười xảo quyệt lại xuất hiện trên môi nhưng lần này mang theo sự tôn trọng thực tế. “Giao dịch thành công, thằng nhóc. Đống chì bảo hộ và ba chiếc áo khoác bọc chì dày ở trong khoang chứa phía sau container. Cứ tự nhiên lấy đi.”


Lam nhanh chóng đỡ Kiệt dậy, giúp anh ngắt kết nối sợi cáp ra khỏi cổ tay trái đang bỏng rộp. Cô nhìn A Sáng, giọng lạnh lùng: “Chúng tôi cần thêm một số chip định danh sinh học rác để nạp vào thiết bị làm nhiễu.”


“Được, được, tôi sẽ tặng thêm cho các người một nắm chip rác,” A Sáng vui vẻ nói, ném một chiếc túi nhỏ chứa những vi mạch cũ lên bàn. “Coi như là quà khuyến mãi cho một đối tác kỹ thuật tuyệt vời.”


Kiệt gượng đứng thẳng bằng khung xương trợ lực chân phải, chân trái khập khiễng đầy đau đớn. Anh khoác lên mình chiếc Áo khoác bảo hộ chống bức xạ chì dày cộm mới đổi được, kéo khóa trùm kín cổ để che đi mã vạch CN-13.


Đúng lúc họ chuẩn bị di chuyển ra khoang chứa phía sau để nhận chì bảo hộ, cánh cửa container đột ngột bị đẩy mạnh ra.


Một bóng người nhỏ nhắn lao vào, thở dốc dồn dập. Đó là Bé Na. Cô bé liên lạc viên nhỏ tuổi chuyên đi nhặt ve chai để che mắt lính tuần tra. Gương mặt nhỏ nhắn bám đầy bụi than của cô bé lộ rõ vẻ hoảng hốt tột độ, đôi mắt to tròn ngập tràn sợ hãi.


“Chú Sáng! Anh Kiệt! Chạy mau!” Bé Na hét lên, giọng run rẩy đầy gấp gáp. “Đại úy Bình... Đại úy Bình đang dẫn đầu một đội tuần tra trang bị máy quét võng mạc cầm tay tiến hành rà quét sinh học quét dọc vành đai bãi rác! Họ đang tiến thẳng về phía này!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!