Nhạc nềnThunderclap

Dưới Ánh Sáng Lam Nhạt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vang từ lời tuyên bố của Kiệt vẫn còn ong ong trong bầu không khí đặc quánh hơi ẩm của Trạm bơm nước phế thải Tầng Thấp. Dưới ánh sáng lam nhạt hắt ra từ những bể chứa dung dịch nuôi cấy phế thải rò rỉ, mười mấy bản sao lỗi ngồi co cụm lại với nhau. Họ không nói lời nào, những đôi mắt vô hồn hoặc quấn băng trắng hướng về phía Kiệt như thể anh là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước lũ hóa chất của Tân Khánh. Sự im lặng kéo dài, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng lách cách khô khốc của những tia lửa điện phát ra từ góc cửa chính.


Ở đó, Lộc đang quỳ trên nền bê tông sũng nước. Gã thợ hàn bị thải loại của tập đoàn Vạn Niên có dáng người gầy gò, lồng ngực lép kẹp thỉnh thoảng lại rung lên sau những cơn ho khan dữ dội do chứng bụi phổi silic tàn phá. Lộc đeo một chiếc mặt nạ hàn xì cũ kỹ bám đầy vết muội than đen kịt, bàn tay đầy sẹo bỏng của gã siết chặt chiếc máy hàn hồ quang cầm tay sử dụng pin lượng tử cải tiến. Gã đang cố gắng hàn gia cố một tấm thép titan phế liệu dày cộm đè lên hệ thống khóa từ trường đã hỏng của cánh cửa thép chính.


*Xoẹt... Xoẹt...*


Ánh sáng hồ quang xanh lét, chói mắt bùng lên từng đợt, hắt những bóng đen dài dặc, méo mó của Lộc và gã cận vệ khổng lồ Bản sao số 21 lên vách đá ngầm chứa quặng sắt xung quanh. Số 21 đứng sừng sững như một bức tượng hộ pháp vô hồn, tay ghì chặt chiếc khiên làm từ nắp cống kim loại, đôi mắt đờ đẫn canh chừng khe hở hẹp dẫn ra mê lộ cống ngầm bên ngoài.


“Bụi silic chết tiệt...” Lộc nhấc mặt nạ hàn lên, ho sặc sụa rồi nhổ ra một búng đờm lẫn vệt đen xám. Gã nhìn Kiệt, giọng khàn đặc như tiếng kim loại cọ sát: “Cửa thép chính đã được hàn chết ba điểm chịu lực bằng hợp kim titan. Trừ khi bọn thợ săn của Phong mang theo pháo laser hạng nặng của biệt đội Sentinel, còn không thì súng xung lực thông thường đừng hòng bắn thủng trong vòng nửa tiếng. Nhưng Kiệt này... máy phát điện của trạm bơm này cổ lỗ sĩ lắm rồi, lưới điện dã chiến tôi đấu nối chỉ đủ chạy đèn chiếu sáng tầm thấp thôi.”


Kiệt không trả lời ngay. Anh khẽ dịch chuyển chân trái. Ngay lập tức, khớp gối cơ khí của bộ Khung xương dã chiến rỉ sét phát ra tiếng rít thủy lực rò rỉ khí nén đầy đau đớn: *Xìii... khục...*


Tám chiếc vít titan bắn trực tiếp vào xương đùi anh giật thốc lên một cơn đau buốt tận đại não, khiến trán anh vã mồ hôi hột. Cơn sốt nhẹ do vết thương hoại tử ở bả vai trái vẫn chưa dứt, liên tục tỏa ra luồng nhiệt nóng rực dọc theo sống lưng. Trên ngực anh, vết sẹo mổ tim chưa lành hoàn toàn rách nhẹ sau cú vận động mạnh ở phòng khám, rỉ ra vệt dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt thấm đẫm lớp băng gạc dưới áo khoác bảo hộ chì. Sau gáy anh, mã vạch định danh CN-13 nhấp nháy sắc xanh lam yếu ớt, báo hiệu cơ thể anh đang nằm trong Giai đoạn rạn nứt peptide (10% - 30%), cơ bắp bắt đầu rệu rã và mỏi mệt tột độ.


Nhưng điều tồi tệ nhất không phải là thể xác đang phân rã. Kiệt cúi đầu nhìn xuống bộ điều khiển khung xương gắn bên hông phải. Đèn báo hiệu của viên Pin lượng tử hỏng PX-90 đang nhấp nháy màu đỏ cảnh báo: *Dung lượng còn 12%*.


Nếu viên pin PX-90 này cạn kiệt hoàn toàn, bộ khung xương thép gắn ngoài chân anh sẽ sập nguồn, khóa cứng các khớp pít-tông. Khi đó, Kiệt sẽ mất đi khả năng di chuyển tự do, biến thành một phế nhân chịu trói trước khi thợ săn tìm tới.


Cách đó vài mét, Bác sĩ Khánh đang ngồi trên một chiếc hòm sắt rỉ sét, cẩn thận bôi loại thuốc mỡ tự chế từ rêu biến dị lên mắt cho Bản sao số 5. Ông rít một hơi thuốc lá điện tử vị bạc hà, làn khói thơm mát lạnh tỏa ra xung quanh, tạm thời xua đi mùi hôi thối của nước thải axit dưới chân bục.


“Cậu không thể di chuyển với viên pin cạn kiệt đó đâu, Kiệt,” Khánh nói mà không thèm nhìn lại, làn khói bạc hà mỏng manh bay lượn quanh đôi kính lúp phẫu thuật của ông. “Nhưng sạc dã chiến lõi pin lượng tử PX-90 bằng dòng điện xoay chiều của trạm bơm này là một trò đùa tự sát. Viên pin đó nhặt từ bãi rác, cấu trúc đã bị rò rỉ năng lượng. Chỉ cần một xung điện xoay chiều không ổn định từ máy phát cũ, nó sẽ quá tải nhiệt và nổ tung, thổi bay nửa cái trạm bơm này.”


Lam bước lại gần Kiệt, tay cầm chiếc máy ghi hình lượng tử bẻ khóa. Gương mặt cô lấm lem bụi than nhưng đôi mắt kiên định phản chiếu ánh sáng xanh của màn hình: “Chúng ta không có lựa chọn khác, Khánh. Sóng quét nhiệt của thợ săn Phong đang quét dọc hệ thống cống ngầm phía Bắc bãi rác. Nếu khung xương của Kiệt sập nguồn ngay lúc này, chúng ta sẽ không thể di tản khi bị lộ.”


Kiệt hít một hơi sâu, cảm nhận vị rỉ sét và ozone tràn vào buồng phổi xơ hóa nhẹ. Anh nhìn về phía góc tối của trạm bơm, nơi Quốc – gã kỹ thuật viên cũ của liên minh – đang đứng im lìm. Quốc cúi gằm mặt, hai tay đút sâu vào túi áo khoác, thỉnh thoảng lại bồn chồn liếc nhìn về phía bục điều khiển trung tâm nơi đặt AI Hera. Sự lo lắng thái quá của Quốc không qua được khứu giác nhạy bén và bản năng sinh tồn cực đoan của Kiệt, nhưng lúc này anh phải ưu tiên giải quyết nguồn năng lượng trước.


“R-3, kéo cáp đồng từ máy phát điện lại đây,” Kiệt khàn giọng ra lệnh.


Robot bảo trì R-3 phát ra tiếng rè rè cơ học, một mắt camera đỏ nhấp nháy liên tục. Nó di chuyển bằng bánh xích cũ kêu cọc cạch, kéo lê một sợi cáp đồng trần dày bằng ngón tay cái từ máy phát điện xoay chiều cũ kỹ của trạm bơm đến gần bục sắt.


Kiệt quỳ xuống bên cạnh bệ máy chủ của hệ thống AI cổ đại Hera. Màn hình CRT lồi của Hera hiển thị những dòng chữ chạy màu xanh lá cây lập lòe trong bóng tối ẩm ướt. Anh cắm cáp kết nối sinh học trực tiếp từ cổ tay trái – cổng cắm sinh học tự chế – vào cổng điều khiển của Hera để đồng bộ hóa ý thức và kiểm soát dòng điện.


*Oong...*


Một luồng xung thần kinh chạy dọc cánh tay trái liệt cơ của Kiệt, khiến gáy anh giật mạnh, mã vạch CN-13 phát ra sắc xanh lam rực rỡ dưới áp lực đau đớn. Kiệt nghiến chặt răng đến mức bật máu ở khóe môi, điều khiển Hera mở giao thức năng lượng dã chiến.


“Hera, thiết lập giao thức nạp năng lượng pin hỏng PX-90,” Kiệt ra lệnh trong đầu qua cổng kết nối thần kinh.


Màn hình Hera nhấp nháy dòng chữ: *“Giao thức sạc dã chiến được kích hoạt. Cảnh báo: Nguồn cấp xoay chiều không ổn định. Nguy cơ quá tải nhiệt cực cao.”*


“Bắt đầu đi,” Kiệt lạnh lùng ra lệnh.


Lộc bước lại gần, giúp Kiệt đấu nối hai đầu sợi cáp đồng trần vào hai cực lượng tử của viên pin PX-90 đang đặt trong một chiếc hộp thép bọc chì mở nắp trên bục sắt. Ngay khi đầu cáp vừa chạm vào cực pin, một tiếng *Xoẹt* chói tai vang lên, kéo theo hàng loạt tia lửa điện màu xanh lam bắn ra tung tóe, chiếu sáng gương mặt hốc hác của Kiệt và vệt máu đen hoại tử khô khốc bám trên áo khoác bảo hộ của anh.


Máy phát điện xoay chiều của trạm bơm rít lên một tiếng rú thảm hại. Dòng điện xoay chiều dã chiến bắt đầu tràn vào lõi pin lượng tử PX-90. Nhưng đúng như bác sĩ Khánh cảnh báo, nguồn điện quá cũ kỹ và không ổn định khiến các chỉ số trên màn hình Hera nhảy múa điên cuồng.


Thân viên pin PX-90 bắt đầu nóng lên với tốc độ kinh hoàng. Khói xám khét lẹt bốc ra từ các khe nứt rò rỉ của lõi pin. Nhiệt độ tăng vọt: 50°C... 65°C... rồi chạm ngưỡng 80°C chỉ trong vòng chưa đầy hai phút.


*Bíp... Bíp... Bíp...*


Hera phát ra tiếng còi cảnh báo dồn dập. Chữ chạy trên màn hình chuyển sang màu vàng cam: *“Cảnh báo bức xạ điện từ rò rỉ vượt ngưỡng an toàn y tế 300%. Nguy cơ nổ nhiệt lượng tử đạt mức 85%.”*


“Nó sắp phát nổ rồi! Dừng lại ngay!” Lộc hét lên qua khe hở của chiếc mặt nạ hàn. Gã hoảng loạn buông máy hàn, lao tới định giật phăng chiếc cầu dao thủ công bằng đồng của trạm bơm để ngắt nguồn điện.


“Đừng chạm vào!” Kiệt quát lên, nhưng đã quá muộn.


Ngay khi tay Lộc vừa chạm vào cần gạt kim loại, một luồng tia lửa điện lượng tử xanh lam cực mạnh phóng ra từ cầu dao, đánh mạnh vào chiếc kìm sắt gã đang cầm trên tay.


*Đoành!*


Tiếng nổ điện từ đanh gọn vang lên. Luồng lực phản chấn hất văng thân hình gầy gò của Lộc ra xa hơn hai mét, đập mạnh vào vách đá ngầm chứa quặng sắt. Chiếc mặt nạ hàn văng ra ngoài, Lộc groggy nằm rên rỉ trên nền đất sũng nước, bàn tay phải bị bỏng xém đen kịt, khói bốc lên nghi ngút từ chiếc kìm sắt đã bị nung chảy một phần.


“Lộc!” Lam lao tới đỡ gã thợ hàn dậy, trong khi Bản sao số 21 gầm gừ đầy cảnh giác trước tiếng nổ lớn.


Viên pin PX-90 trên bục sắt lúc này đã nóng đỏ rực như một cục than hồng, phát ra tiếng rít tần số cao nhức óc: *Eeeeee...* Không khí xung quanh dao động mãnh liệt do bức xạ từ trường rò rỉ. Hệ thống tự động của trạm bơm liên tục ngắt mạch do quá tải, nhưng do chập mạch điện từ cầu dao bị hỏng, dòng điện vẫn tiếp tục dội ngược vào lõi pin mà không thể ngắt.


Kiệt biết nếu anh rút dây cáp ra bằng tay không lúc này, vụ nổ nhiệt lượng tử sẽ kích hoạt ngay lập tức, xé xác tất cả những người có mặt trong trạm bơm thành tro bụi. Anh không thể trốn chạy, cũng không thể bỏ cuộc. Bản năng sinh tồn cực đoan gầm thét trong đại não anh.


Anh phải dùng chính cơ thể mình để làm bộ điều tiết dòng điện.


Kiệt dùng bàn tay phải dính đầy bột thạch cao và vết bỏng cũ, giật mạnh sợi cáp đồng trần đang rò điện lượng tử, áp chặt nó vào cổng cắm sinh học tự chế ở cổ tay trái của mình. Anh muốn dùng hệ tuần hoàn lượng tử biến dị của chuỗi peptide lỗi số 13 trong Mẫu máu biến dị của Kiệt để hấp thụ và chuyển hướng dòng năng lượng thừa.


*OÀNG!*


Dòng điện lượng tử xanh lam cực mạnh từ máy phát điện cũ đột ngột phóng ngược trực tiếp vào cổng cấy ghép tay trái của Kiệt.


Toàn thân Kiệt co giật dữ dội. Hệ thần kinh của anh trải qua một cơn co thắt tột cùng, đau đớn như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy xương. Đôi mắt xám tro của anh trợn ngược, mã vạch CN-13 sau gáy phát sáng rực rỡ sắc xanh lam nhạt, nhấp nháy liên tục dưới áp lực quá tải dòng điện. Vết mổ tim trên ngực anh rách miệng rộng hơn, dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt phun ra thấm đẫm áo bảo hộ chì.


“Kiệt!” Lam hét lên trong kinh hoàng, định lao vào kéo anh ra nhưng bác sĩ Khánh đã kịp thời giữ chặt vai cô lại.


“Đừng chạm vào cậu ta! Luồng điện lượng tử đó sẽ giật chết cô ngay lập tức!” Khánh hét lên, gương mặt mập mạp của ông tái mét dưới ánh sáng xanh của tia điện.


Trong cơn đau đớn tột cùng, đại não Kiệt hoạt động ở công suất tối đa. Anh dùng ý chí sinh học cực đoan, cưỡng bức hệ thống cơ khí của khung xương chân trái hấp thụ bớt dòng năng lượng thừa. Dòng điện xanh lam chạy dọc theo các thanh thép của khung xương, phát ra những tiếng nổ lép bép khô khốc dọc theo hai bên đùi anh. Cánh tay trái của anh bắt đầu bốc khói khét lẹt do bỏng điện nhẹ, các bó cơ co rút lại dưới tác động của dòng điện phản chấn.


Màn hình CRT của hệ thống AI cổ đại Hera đột ngột nhấp nháy liên tục, chuyển từ màu xanh lá cây cổ điển sang một sắc đỏ rực rỡ như máu, hiển thị dòng chữ cảnh báo quá tải khẩn cấp nhấp nháy điên cuồng trong bóng tối tăm tối của trạm bơm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!